Ầm!
Ầm!
Đại chiến trên Phong Vân đài lửa nóng, Diệp Thần cùng Tề Dương hai người triển khai bí thuật đối oanh.
Đây là một cảnh tượng vô cùng hoành tráng, Huyền Thuật ngũ sắc rực rỡ, quang hoa hoa mỹ bao phủ toàn bộ Phong Vân chiến đài, chiến đài cứng rắn cũng bị đánh đến đá vụn văng tung tóe.
"Diệp Thần này là yêu nghiệt đến thế sao?" Dưới đài, liên tiếp đều là những tiếng kinh dị như vậy.
"Cùng Tề Dương đối oanh không dưới trăm chiêu mà không hề rơi vào thế hạ phong chút nào, hắn lấy đâu ra nhiều chân khí đến vậy?"
"Nhìn ra rồi, tiểu tử Diệp Thần này muốn nghịch thiên!" Trong đám người, Hùng Nhị sờ lên cằm, mặt mày ý vị thâm trường nói.
"Mới mấy ngày không gặp, tốc độ tiến bộ cũng quá nhanh đi!" Tạ Vân, Tề Nguyệt mấy người cũng đều đầy vẻ chấn kinh.
So với bọn hắn, Tả Khâu Minh cùng những người khác sắc mặt cũng có chút khó coi.
Tốc độ tiến bộ của Diệp Thần thần tốc như vậy, có thể trong thời gian ngắn ngủi mà sở hữu thực lực đối đầu Tề Dương không bại, thật sự nằm ngoài dự đoán của bọn họ.
Giờ phút này, trên một tòa các lầu cách Phong Vân đài không xa, có mấy người cũng ghé vào lan can quan sát, bốn nam hai nữ, sáu người ai nấy tu vi không hề yếu, khí tức hùng hồn, sắc mặt càng thêm tràn đầy vẻ sợ hãi thán phục.
Nhắc đến sáu người này, lai lịch cũng không hề nhỏ.
Đệ nhị chân truyền Hằng Nhạc, Ngự Kiếm Phong thủ tọa đệ tử Nhiếp Phong.
Đệ tam chân truyền Hằng Nhạc, Ngọc Linh Phong thủ tọa đệ tử Nam Cung Nguyệt.
Đệ tứ chân truyền Hằng Nhạc, Liệt Diễm Phong thủ tọa đệ tử Tư Đồ Nam.
Đệ ngũ chân truyền Hằng Nhạc, Thiên Tuyền Phong thủ tọa đệ tử Đoạn Ngự.
Đệ lục chân truyền Hằng Nhạc, Ngọc Tâm Phong thủ tọa đệ tử Dạ Như Tuyết.
Đệ cửu chân truyền Hằng Nhạc, Thiên Sơn Phong thủ tọa đệ tử Thạch Nham.
Bọn hắn chính là sáu vị trong chín đại chân truyền của Hằng Nhạc Tông, cộng thêm đệ nhất chân truyền Thiên Huyền Phong thủ tọa đệ tử Liễu Dật, đệ thất chân truyền Thiên Trụ Phong thủ tọa đệ tử Dương Bân, và đệ bát chân truyền Ngọc Thanh Phong Tề Dương, chính là chín người xuất sắc nhất trong số vô vàn đệ tử Hằng Nhạc Tông.
"Ta nói Nhiếp sư huynh, tiểu sư đệ tên Diệp Thần kia, không hề đơn giản a!" Liệt Diễm Phong thủ tọa đệ tử Tư Đồ Nam tay cầm hồ rượu, mặt mày men say mông lung, thổn thức tặc lưỡi nhìn Diệp Thần trên Phong Vân đài ở đằng xa.
"Nào chỉ là không đơn giản, quả thực là yêu nghiệt a!" Nhiếp Phong chưa nói, một bên Thiên Sơn Phong Thạch Nham đã tiếp lời, "Dùng tu vi Nhân Nguyên cảnh đại chiến Chân Dương cảnh Tề Dương mà không rơi vào thế hạ phong, hắn là người đầu tiên ta từng thấy."
"Sở Huyên sư thúc quả nhiên mắt sáng như đuốc." Dạ Như Tuyết cười nói, "Đệ tử này của nàng, mạnh đến mức không thể nói nên lời!"
"Có thể trong rừng hoang đánh ngã hơn một trăm đệ tử Nội Môn, cũng không phải không có đạo lý." Đoạn Ngự nhẹ nhàng phe phẩy quạt xếp, "Hơn nữa ta còn nghe nói trước đây không lâu hắn ở sau núi Nội Môn còn lột sạch Dương Bân, tiểu sư đệ này thật sự rất thú vị."
Bốn người nói chuyện sôi nổi, nhưng Nhiếp Phong và Nam Cung Nguyệt lại trầm mặc không nói.
Nói thế nào đây, khí chất hai người này có chút giống nhau, đều thuộc kiểu người kiệm lời ít nói, Nhiếp Phong bình tĩnh nội liễm lại khí khái anh hùng hừng hực, Nam Cung Nguyệt nhu tĩnh tú mỹ lại diễm áp quần phương.
"Ta nói, hai người các ngươi cả ngày mặt mày ủ dột, có ý nghĩa gì?" Tư Đồ Nam rốt cuộc nhịn không được mở miệng.
"Nhiếp sư huynh và Nam Cung sư tỷ, chẳng lẽ các ngươi đang lo lắng Đại sư huynh?" Dạ Như Tuyết thăm dò liếc nhìn hai người.
Cuối cùng, vẫn là Nam Cung Nguyệt khẽ gật đầu một cái, chỉ là trên gương mặt nhu tĩnh tú mỹ lại mang theo chút thần sắc lo lắng.
Thấy Nam Cung Nguyệt như thế, Tư Đồ Nam mấy người cũng đành lắc đầu, tựa như biết Nam Cung Nguyệt đang lo lắng chuyện gì.
"Có trời mới biết Chính Dương Tông làm sao lại mơ mơ hồ hồ toát ra một cái Huyền Linh chi thể." Tư Đồ Nam phóng đãng không bị trói buộc hung hăng xoa mi tâm, "Không biết Liễu Dật sư huynh đối đầu nàng, thì có mấy phần thắng lợi."
Haizzz...!
Nghe Tư Đồ Nam nói vậy, mọi người cũng không khỏi âm thầm thở dài một tiếng.
Ầm!
Chẳng biết từ lúc nào, sự trầm mặc của mọi người mới bị tiếng nổ vang trên Phong Vân đài cách đó không xa phá vỡ.
Trên Phong Vân đài nơi xa, một đại chiêu va chạm mạnh khiến Diệp Thần và Tề Dương, đều bị đối phương đẩy lùi.
Đại chiến vẫn thảm liệt, cả đài đều vương vãi đầy tiên huyết.
Một bên, Tề Dương tóc tai bù xù, máu tươi đầm đìa, thần sắc dữ tợn có chút vặn vẹo, tựa như Ác Quỷ từ Địa Ngục giáng thế.
Một bên, Diệp Thần thân hình cũng vô cùng chật vật, mặc dù đã đột phá Nhân Nguyên cảnh, nhưng thực lực của hắn bị Nguyệt Ảnh Thất Tinh Hoàn áp chế, cộng thêm Tề Dương cũng không phải Chân Dương cảnh bình thường, trận chiến này đánh xuống, hắn cũng bị thương, toàn thân trên dưới phần lớn là vết thương.
Dưới đài, từng đôi mắt sáng rực nhìn chằm chằm chiến đài, không dám bỏ lỡ bất kỳ khoảnh khắc đặc sắc nào.
"Diệp Thần!" Đột nhiên một tiếng gào thét phá vỡ sự yên lặng của hiện trường, Tề Dương giống như phát điên gào thét.
Trận đại chiến này từ đầu đến giờ, hắn càng đánh càng kinh hãi, Diệp Thần khó đối phó, vượt xa dự liệu của hắn, mà sự chấn kinh kia, cũng từng giờ từng phút hóa thành phẫn nộ, hắn là ai, hắn chính là Thiếu chủ Tề gia Nam Cương, đường đường đệ bát chân truyền Hằng Nhạc, hắn không thể dung thứ sự kiêu ngạo của mình bị xâm phạm.
Hắn phẫn nộ, lửa giận thậm chí che mờ tâm trí hắn, nhiều lần chịu thiệt trong tay một sư đệ Nhân Nguyên cảnh, hơn nữa đánh lâu như vậy vẫn không thể hạ gục Diệp Thần, với hắn mà nói, đây chính là sỉ nhục tày trời.
"Không phục thì cứ chiến!" Đối diện, Diệp Thần ngược lại chiến ý dâng cao, khí thế cũng càng thêm cường hoành.
"Ngươi sẽ chết rất thê thảm!" Tề Dương hét to, mi tâm có linh quang lấp lóe, ngay sau đó một đạo ngân mang phóng vút lên không, nhìn kỹ, đó chính là bản mệnh Pháp khí ngân sắc bảo tháp của hắn.
Ông!
Ngân sắc bảo tháp lơ lửng giữa không trung, phóng ra ngân mang, tràn ngập ngân huy, trên không trung không ngừng cấp tốc trở nên khổng lồ, uy áp kinh khủng đè ép đến mức những phiến đá trên Phong Vân đài đều từng khúc vỡ vụn.
Móa nó!
Dưới đài truyền đến tiếng Hùng Nhị mắng to, "Đường đường Chân Dương cảnh, đánh với một Nhân Nguyên cảnh mà còn dùng bản mệnh Linh khí, có biết xấu hổ không vậy?!"
"Đúng vậy, chính là! Dù sao ngươi cũng là đệ tử chân truyền xếp thứ tám của Hằng Nhạc ta, dùng bản mệnh Pháp khí ức hiếp người, cũng quá mất phong độ!" Tạ Vân cũng mắng lên.
"Đệ tử chân truyền, ngươi cũng xứng sao?!" Tiếng rống của Hoắc Đằng càng thêm cao vút.
Ba người dưới đài ào ào kêu to, tiếng gào một người còn vang dội hơn người kia, chủ yếu là bọn hắn quá rõ sự kinh khủng của bản mệnh Pháp khí của Tề Dương, ngày đó ở hậu sơn, ngân sắc bảo tháp kia một kích suýt chút nữa đã đè sấp bọn hắn xuống đất.
Bây giờ, Diệp Thần một mình, hơn phân nửa không ngăn được bản mệnh Linh khí của Tề Dương.
Đối với việc Tề Dương vận dụng bản mệnh Linh khí, các đệ tử quan chiến ở đây cũng rất khinh thường, thế này thật mất hết phong độ của đệ tử chân truyền, tu vi vốn đã cao hơn Diệp Thần một đại cảnh giới, giờ lại vận dụng bản mệnh Linh khí, thật khiến người ta không thể chấp nhận.
Rất nhanh, những tiếng châm chọc khiêu khích liền vang vọng khắp Phong Vân đài.
Chỉ là, Tề Dương hiện tại làm gì còn để ý đến những lời đàm tiếu này, mục đích của hắn hiện tại rất rõ ràng, đó chính là không tiếc bất cứ giá nào đánh bại Diệp Thần, cho dù bị người đời chê cười cũng không tiếc.
Không còn cách nào khác, hắn đây cũng là bị buộc, chỉ trách tên nhóc Diệp Thần này sinh mệnh lực quá mức ương ngạnh, đánh lâu như vậy, không những không đánh bại được hắn, mà Diệp Thần còn càng đánh càng hăng, nếu không dùng bản mệnh Linh khí, e rằng khó mà thủ thắng.
Ông!
Giữa tiếng người huyên náo, ngân sắc bảo tháp kia lần nữa vang lên tiếng chiến minh, uy áp kinh khủng lăng không giáng xuống.
Diệp Thần dốc hết sức chống cự, nhưng vẫn bị ép đến mức lảo đảo.
"Đã ngươi không cần thể diện, vậy cũng đừng trách ta ra tay độc ác!" Diệp Thần hừ lạnh, lật tay lấy ra cây roi sắt màu đen chuyên đánh vào linh hồn người khác.
Thấy Diệp Thần lấy ra cây roi sắt kia, Tề Dương trong lòng nghiêm trọng, hắn quá rõ sự quỷ dị của cây roi sắt kia, ở sau núi Nội Môn, hắn từng chịu thiệt lớn một lần.
Trong lòng nghĩ như vậy, Tề Dương cuống quýt ngự động bản mệnh Pháp khí của mình, lăng không đè xuống, "Trấn áp cho ta!"
"Ngươi muốn áp chế được ta sao?" Diệp Thần quát lạnh, một bước đạp xuống, tung người bay lên, một roi rắn chắc quật thẳng vào ngân sắc bảo tháp kia.