Hồng Trần Tuyết ăn rất ngon lành, một tay đè Diệp Thần, một tay gắp thức ăn, mùi vị quả là không tệ, cảm giác cũng rất tuyệt.
Diệp Thần chỉ muốn chết quách cho xong, còn khó chịu hơn cả uống phải xuân dược.
Kế hoạch ngon nghẻ là thế, vậy mà lại không ngờ Hồng Trần Tuyết sẽ đến, đã thế trong người nàng còn có Đế binh, mà hắn lại còn đánh không lại nàng.
So với hắn, Sở Huyên lại vô cùng bình tĩnh, nàng cứ ngồi đó, không nhúc nhích, cũng chẳng nói một lời, như một con rối, như một pho tượng băng.
"Còn nhớ ta không?" Hồng Trần Tuyết cười nhìn Sở Huyên đối diện, hai tay không hề ngơi nghỉ, lúc ăn cơm miệng cũng chẳng rảnh rang.
Sở Huyên không đáp, chỉ cảm thấy người phụ nữ trước mặt có chút quen quen.
"Xem ra phong ấn vẫn chưa được giải trừ." Hồng Trần Tuyết cười khẽ, cuối cùng cũng buông Diệp Thần ra: "Tên nhóc này tuy không biết xấu hổ là gì, nhưng đối với ngươi lại rất thật lòng."
Trong lòng Sở Huyên chợt dâng lên cảm giác muốn lật bàn. Thật lòng cái kiểu gì mà lại định dùng vũ lực ép người ta lên giường chứ?
"Bữa cơm này ta không ăn không đâu, nói cho ngươi một tin hữu ích nhé!" Hồng Trần Tuyết nhìn sang Diệp Thần, mặt mày tươi rói.
"Đa tạ đã khích lệ." Diệp Thần cúi gằm mặt, hung hăng xoa mi tâm, thầm nghĩ không biết lát nữa ngươi có bóp chết ta không.
"Này, Nhân Vương gửi cho ngươi đấy." Hồng Trần Tuyết hóa ra một miếng ngọc giản trong tay, rồi bóp nát luôn hộ Diệp Thần.
Ngay lập tức, một luồng thần thức bay vào Thần Hải của Diệp Thần, huyễn hóa thành một hình ảnh: Thiên địa mờ mịt tối tăm, sấm chớp rền vang, một bóng người vĩ ngạn khoác hoàng kim chiến giáp, tay nắm một thanh kiếm gãy tàn tạ, bước đi trên mảnh Ma Thổ Hồng Hoang, loạng choạng tiến về phía trước giữa khung cảnh tận thế.
Diệp Thần nhíu mày, hình ảnh này Nhân Vương Phục Hi đã từng cho hắn xem qua, lần này lại gửi tới là có ý gì đây?
"Suy nghĩ kỹ đi, hình ảnh này có quen thuộc không?" Lời của Nhân Vương không ngừng vang vọng trong Thần Hải của hắn.
"Đã nói là không có ấn tượng rồi mà." Diệp Thần nói ngoài miệng, nhưng đôi mắt vẫn dán chặt vào người đang tiến bước trong khung cảnh tận thế kia.
Nhìn kỹ thì đúng là có chút quen thuộc, nhưng Chư Thiên Vạn Vực rộng lớn biết bao, chiến trường nhiều không đếm xuể, ai mà nhớ hết được.
"Thấy hơi nóng..." Khi Diệp Thần đang mải mê suy nghĩ về hình ảnh kia, Hồng Trần Tuyết bỗng thì thầm một tiếng, trông có vẻ hơi khác thường.
Dòng suy nghĩ của Diệp Thần bị cắt ngang, hắn vội vàng nhìn sang Hồng Trần Tuyết, chỉ lo nghĩ về hình ảnh kia mà quên mất cô nàng này.
Mi mắt Hồng Trần Tuyết khẽ run, đôi mắt đẹp long lanh như nước, mông lung mê ly.
Nàng quả thật rất khác thường, tay chân cứ sờ soạng khắp người, tư thế yêu kiều, khi thì khẽ cắn môi, khi thì khe khẽ nỉ non, chiếc áo Nghê Thường ngoài cùng đã bị nàng cởi bỏ.
Hương thơm quyến rũ của nữ tử lan tỏa, tiếng nỉ non của nàng ngày càng dồn dập, tâm thần hoảng hốt, nụ cười cũng đủ để câu hồn đoạt phách.
Diệp Thần âm thầm nuốt nước bọt, Hợp Hoan tán đã phát tác.
Lông mày xinh đẹp của Sở Huyên khẽ nhíu lại, không hiểu vì sao nàng lại như vậy, bất giác, nàng liếc mắt nhìn sang tên Diệp Thần kia.
"Nàng... nàng lúc nào cũng vậy cả." Diệp Thần cười gượng, lén lút đứng dậy, kéo Hồng Trần Tuyết đi thẳng về phía Thiên Huyền Môn.
Đã trúng Hợp Hoan tán thì nhất định phải nam nữ giao hoan, nếu không sẽ kinh mạch đứt đoạn, hậu quả không phải chuyện đùa.
Vốn dĩ, Hợp Hoan tán bình thường tuyệt đối không làm gì được Hồng Trần Tuyết.
Thế nhưng, Hợp Hoan tán trong bữa cơm đã được hắn đặc biệt luyện chế, là loại cao cấp nhất, dù Thánh Nhân ăn phải cũng phải gục.
Thứ này vốn dùng để đối phó Sở Huyên, không ngờ Hồng Trần Tuyết lại trúng chiêu.
Hết cách rồi, đã trúng chiêu thì phải chữa, tìm một nam tu là được, mà Hồng Trần đang ở Thiên Huyền Môn chính là người thích hợp nhất cho việc này.
"Cái này không trách ta được, là ngươi cứ đòi ăn." Diệp Thần ho khan một tiếng: "Mà không cho ngươi ăn, ngươi còn đòi đánh ta."
"A a a...!" Hồng Trần Tuyết chẳng nghe lọt tai câu nào, vẫn đang nỉ non thở dốc, toàn thân nóng rực, những ráng mây đỏ ửng hiện lên trên gò má, thân thể mềm mại tùy ý cọ xát vào người Diệp Thần, cánh tay ngọc ngà trắng nõn choàng lấy cổ hắn.
"Đừng quậy nữa, ráng nhịn một chút." Dù là Diệp Thần có định lực tốt cũng có chút tâm viên ý mã, đúng là câu dẫn trắng trợn mà!
Hồng Trần Tuyết đã mất hết lý trí, làm sao để ý đến những lời này, vừa nỉ non, vừa bắt đầu xé quần áo của mình.
Một mảng lớn da thịt lộ ra, trắng nõn mềm mại, lấp lánh ánh sáng mê người, nàng đã thần trí không rõ, trong mắt ngấn lệ, độc tính của Hợp Hoan tán đã kích phát dục vọng nguyên thủy nhất.
"Ta có nên một chưởng đánh ngất ngươi không đây." Diệp Thần ho khan.
"Cho ta, cho ta." Diệp Thần không nói thì thôi, vừa dứt lời, Hồng Trần Tuyết đã trườn lên người hắn.
Bàn tay ngọc mát lạnh trơn mềm luồn vào trong áo Diệp Thần, những ngón tay thon dài khẽ lướt trên lồng ngực rắn chắc của hắn.
Thôi xong, Diệp Thần cũng sắp không chịu nổi, chỉ cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, mặt cũng đỏ bừng, máu trong người như lửa đốt, hương thơm của nàng khiến một ngọn lửa dục vọng từ từ bùng lên trong hắn.
"Toàn đến phá đám!" Diệp Thần mắng thầm, vội niệm Thanh Tâm Chú, sau đó lấy ra một chiếc áo choàng lớn bọc Hồng Trần Tuyết lại.
Nếu đây là Sở Huyên, hắn sẽ không nghĩ ngợi gì mà làm tới luôn.
Vấn đề là, cô nàng này lại là Hồng Trần Tuyết, người từ đầu đến cuối chỉ yêu sư tôn của mình là Hồng Trần, chưa bao giờ thay đổi.
Vậy thì không thể làm bừa được, hôm nay mà lên giường với nàng, sáng mai hắn sẽ bị bóp chết tươi, mụ nội này hung dữ lắm đấy!
Phía xa, Thiên Huyền Môn đã hiện ra, Diệp Thần vài bước đã vượt qua, như một luồng thần quang lao vào, đi thẳng đến tiểu viện nơi Hồng Trần bị phong ấn.
"Tình hình gì đây?" Phục Nhai không biết từ đâu xuất hiện.
"Không có gì." Diệp Thần không giảm tốc độ, xông thẳng vào tiểu viện.
Trong tiểu viện, tiên khúc du dương, Sở Linh Ngọc đang gảy đàn, tấu lên khúc tiên tỉnh thế, tiếng đàn của nàng tựa như tiếng trời từ Cửu U vọng lại.
Hồng Trần đang tỉnh táo, khẽ mỉm cười, ánh mắt đầy dịu dàng.
Nói đến tiểu viện này, cũng không chỉ có hai người họ, Đông Hoàng Thái Tâm, Cửu Hoàng, Kiếm Thần, Đan Tôn, Tửu Kiếm Tiên cũng đều ở đây.
Có lẽ họ muốn nhân lúc Hồng Trần tỉnh táo để hỏi ra chút gì đó.
Diệp Thần đến khiến mọi người sững sờ, khi thấy hắn xách theo Hồng Trần Tuyết, dù là trí tuệ của Chuẩn Đế cũng có chút ngơ ngác.
"Chuyện gì thế này?" Thiên Địa nhị lão kinh ngạc hỏi.
"Ăn bậy đồ thôi." Diệp Thần thả Hồng Trần Tuyết xuống.
"Cho ta, cho ta." Hồng Trần Tuyết vừa được thả ra liền điên cuồng xé quần áo của Diệp Thần, bản thân nàng cũng y phục xộc xệch.
"Ăn bậy đồ à?" Đông Hoàng Thái Tâm chớp chớp đôi mắt đẹp, liếc nhìn Hồng Trần Tuyết, rồi lại liếc sang Diệp Thần.
Đây mà là ăn bậy đồ sao? Rõ ràng là ăn phải xuân dược mà.
"À thì... coi như là đặc sản Đại Sở đi." Diệp Thần sờ mũi: "Chuyện này nói ra dài dòng lắm."
Khóe miệng mọi người co giật, Cửu Hoàng và Kiếm Thần cũng không ngoại lệ.
Có thể khiến một Thánh Nhân trở nên như vậy, cấp bậc của Hợp Hoan tán này cũng không thấp, trừ phi người luyện đan có trình độ cực cao, nếu không ai mà làm ra được.
Đại Sở đúng là nhân tài lớp lớp, đặc sản này cũng bá đạo vãi, đến cả một Thánh Nhân trúng chiêu mà cũng bị mê hoặc đến mất hết lý trí.
"Ngươi còn biết xấu hổ không hả?" Sở Linh Ngọc một cước đá văng Diệp Thần, kéo Hồng Trần Tuyết lại, hung hăng trừng mắt nhìn hắn.
"Cái này đâu phải tại ta." Diệp Thần không chịu, vội vàng kêu oan.
Trời đất có mắt, là nàng cứ sấn tới, không cho ăn còn động thủ, một tay đè ta xuống đó, còn dọa ta nữa.
Lão tử có chọc ai ghẹo ai đâu, một chuyện tốt lành bị phá đám thì thôi, lại còn mang tiếng không biết xấu hổ.
"Hay là... chúng ta ra ngoài nói chuyện nhỉ?" Thiên Lão ho khan.
"Vậy ra ngoài nói chuyện." Địa Lão cười gượng, đưa tay ra hiệu.
Đi được hai bước, hai lão đầu lại đồng loạt quay lại, lôi cổ tên khốn Diệp Thần này ra ngoài cùng.
Đông Hoàng Thái Tâm, Kiếm Thần và Cửu Hoàng cũng rất có mắt nhìn, tỏ ra như không có chuyện gì, nói đi là đi.
Không đi không được! Tiểu viện này, cảnh tượng tiếp theo sẽ rất nóng bỏng, nhiều người ở đây như vậy, người ta sẽ ngại.
Các vị tiền bối cũng rất biết điều, người đi hết rồi vẫn không quên giăng kết giới, bao bọc toàn bộ tiểu viện lại.
Trong tiểu viện, Hồng Trần ngơ ngác, Hồng Trần Tuyết ý loạn tình mê, đã đến trước mặt Hồng Trần, xé rách y phục của hắn.
Khó xử nhất vẫn là Sở Linh Ngọc, gương mặt đỏ bừng.
Là vợ của Hồng Trần, ta nên đi hay ở lại đây?
Cây đàn này nên gảy tiếp hay dừng lại? Gảy thì Hồng Trần sẽ tỉnh táo, không gảy thì Hồng Trần sẽ ngơ ngơ ngác ngác.
Đúng là một vấn đề nan giải, tám trăm năm chưa chắc đã gặp phải.
Cuối cùng, nàng vẫn lấy ra một dải lụa ngọc, che mắt mình lại.
Tiếp theo, nàng giơ tay ngọc lên, nhẹ nhàng gảy dây đàn.
Cửu U Tiên Khúc lại vang lên, du dương xa xăm, mỹ diệu động lòng người.
Hồng Trần tỉnh lại, chưa kịp nói câu nào đã cảm thấy hai bờ môi mềm mại chặn lấy miệng mình, khi thì nhẹ nhàng cắn mút, khi thì lại đưa chiếc lưỡi thơm tho liếm láp trên môi hắn.
Hồng Trần ngây người, nhận ra đó là Hồng Trần Tuyết, nhưng đây là cái tình tiết quái quỷ gì thế này, đồ đệ của mình lại có thể phóng khoáng đến vậy sao?
"Nàng ấy uống nhầm Hợp Hoan tán." Sở Linh Ngọc lúng túng nói, tiếng đàn không ngừng: "Nàng ấy yêu chàng sâu đậm, chàng nhẹ nhàng một chút nhé!"
"Nhẹ nhàng cái gì, ta cũng phải động đậy được đã chứ." Hồng Trần giật giật khóe miệng.
Với lại, chuyện này có phải hơi kinh dị quá rồi không? Vợ mình thì ngồi ngay kia, còn mình thì lại sắp lên giường với người phụ nữ khác.