Virtus's Reader
Tiên Võ Đế Tôn

Chương 1705: CHƯƠNG 1675: NƠI TỐT LÀNH

Lại là một buổi tối, vẫn là một tòa cổ thành của phàm nhân.

Trên đường phố huyên náo, bóng người rộn ràng, vô cùng náo nhiệt.

Sở Huyên vẫn tỏ ra hiếu kỳ như vậy, vừa đi vừa ngó nghiêng khắp nơi, tuy đã nhìn thấy rất nhiều thứ trên đường đi nhưng vẫn cảm thấy mới mẻ.

Lúc này, nàng không còn mặc trang phục nữ tử mà đã nữ giả nam trang, ngực sớm bị khăn ngọc quấn lại cho bằng phẳng.

Mái tóc đã được búi lên, mặc lụa là gấm vóc, chân đi ủng Bạch Ngọc, eo thắt đai lưng ngọc vàng, đeo ngọc bội leng keng, vừa nhìn đã biết là công tử của gia tộc lớn.

Không thể không nói, với trang phục này, kết hợp với dung nhan tuyệt thế vốn có của nàng, khí chất phải gọi là phong độ ngời ngời.

Tuy mang dáng vẻ nam tử nhưng tư thế đi đứng lại trông có phần ẻo lả, khiến người đi đường phải ngoái nhìn, vẻ mặt có chút kỳ quái.

Thế nhưng, các cô nương lại nhìn không chớp mắt, chỉ trách Sở Huyên trong bộ dạng nữ giả nam trang quá đẹp trai.

"Đây, cầm lấy cây quạt này, thần khí để làm màu đấy." Diệp Thần nhét cho nàng một cây quạt xếp, loại dành cho nam tử.

Sở Huyên nghi hoặc, không biết vì sao Diệp Thần lại bắt nàng ăn mặc như thế này.

"Thấy không, dùng như này này." Diệp Thần cũng cầm một cây quạt xếp trong tay, ra vẻ anh tuấn mở ra, phe phẩy nhẹ nhàng.

Sở Huyên làm theo, nhưng có chút gượng gạo, cảm giác cứ là lạ.

"Đúng rồi, nhẹ nhàng thôi, ừ, cứ như vậy."

"Tốc độ phải chậm, quan trọng nhất là tư thế phải thật đẹp trai."

"Cầm tay phải, tay phải cầm mới có phong vị, không hiểu thì học theo ta."

Diệp Thần lải nhải không ngừng, chỉ một động tác phe phẩy quạt mà hắn dạy suốt cả quãng đường, khiến Sở Huyên học đến luống cuống tay chân.

"Đi, dẫn ngươi đến một nơi hay ho, thành Vô Lệ của ngươi chắc chắn không có đâu." Diệp Thần cười gian xảo, kéo Sở Huyên đi.

Không lâu sau, hai người dừng lại trước một tòa các lầu.

Tòa các lầu này khá bề thế, có ba tầng, mang đậm hơi thở hồng trần, còn chưa bước vào đã ngửi thấy mùi son phấn bay ra từ bên trong.

Nhìn từ xa, có thể lờ mờ thấy những nữ tử yểu điệu trên tầng hai, tầng ba đang gảy đàn, rót rượu, uốn éo khoe dáng.

Nhìn lại cổng vào các lầu, là những nữ tử ăn mặc khêu gợi, vẫy những dải lụa dài trong tay, cất lên những lời nói khiến người ta mềm nhũn xương cốt: "Đại gia, sao giờ mới đến ạ!"

"Di Hồng Viện, tên hay đấy." Diệp Thần ngẩng đầu nhìn tấm biển hiệu của các lầu, vẻ mặt vô cùng thâm sâu.

Không sai, đây là một tòa thanh lâu, nói thông tục một chút thì là lầu xanh, còn thẳng thắn hơn nữa thì chính là kỹ viện.

Đây chính là nơi tốt lành mà Diệp Thần nói tới, quả không sai, thành Vô Lệ chắc chắn không có, cũng không thể nào có.

Nếu không sao có thể nói Diệp Thần khí phách được chứ? Ở Huyền Hoang thì dẫn bạn gái cũ đi dạo kỹ viện, hôm nay lại dắt vợ mình đến uống hoa tửu.

Nhân tài đều được bồi dưỡng như thế cả, những chuyện không biết xấu hổ hắn làm thường xuyên, người Đại Sở mà! Phải có cái chất riêng này.

Sở Huyên đứng bên cạnh, vẻ mặt đạm mạc có chút kỳ quái, đây là nơi nào mà trông có vẻ náo nhiệt thế.

"Tí nữa vào trong, giúp ta tán tỉnh vài mỹ nữ nhé, tối nay trông cậy cả vào các nàng đấy." Diệp Thần dặn dò.

Nói rồi, hắn liền kéo Sở Huyên đi vào, nghênh ngang sải bước.

"Ôi, hai vị công tử, sao giờ mới đến ạ!" Một đám nữ tử hồng trần đứng mời khách ở cửa vội vàng xúm lại.

Chủ yếu là vì Diệp Thần và Sở Huyên trông quá tuấn tú, chính xác hơn là Sở Huyên quá đẹp trai, khiến ai nấy đều mê mẩn!

Bước vào các lầu lại là một khung cảnh khác, khói hương lượn lờ, mờ mờ ảo ảo, rèm lụa treo lơ lửng, thêu đầy hoa lan.

Cách bài trí ở đây, đối với phàm nhân mà nói, cũng đủ xa hoa, nệm trải trên nền Bạch Ngọc, những chỗ trũng được cắm sen, cánh hoa tươi tắn tinh xảo.

Đảo mắt nhìn quanh, trong các lầu phần lớn là bàn rượu và bóng người.

Cách đó không xa là những chiếc giường, trên mỗi chiếc giường đều có một nam nhân đang nằm, bên cạnh có một, hai hoặc nhiều nữ tử hầu hạ, vô cùng dễ chịu, cảm giác phiêu phiêu muốn thành tiên.

"Nào, rót đầy cho đại gia, hầu hạ tốt sẽ có thưởng."

Trong các lầu, đâu đâu cũng là những tiếng cười nói như vậy, quả không hổ là thanh lâu, nếu nói đây là một tửu lầu thì chỉ có kẻ ngốc mới tin.

"Là nơi tốt lành đúng không!" Diệp Thần lặng lẽ cười, kéo Sở Huyên tìm một chiếc bàn, sau đó còn gọi hai nữ tử tới.

"Vợ ta... khụ... huynh đệ của ta đây, có chút ngại ngùng, hầu hạ cho tốt vào." Diệp Thần nói một cách nghiêm túc.

"Lần đầu còn lạ, lần hai sẽ quen thôi mà!" Hai nữ tử nịnh nọt cười, mỗi người một bên, một người rót rượu, một người xoa vai đấm lưng cho Sở Huyên, làm ăn rất có tâm.

Vóc người đẹp trai, nhìn cũng ưa mắt, đừng nói là hầu hạ, cho không cũng được! Cuối cùng cũng vớ được một anh chàng đẹp trai.

Sở Huyên có chút ngơ ngác, bất giác quay đầu nhìn về phía Diệp Thần.

Tên kia thì hay rồi, đã quay lưng đi, cúi đầu, che miệng, thân thể hắn còn run lên từng hồi.

Nhìn kỹ mới biết hắn đang cười trộm, thân thể run lên chính là vì nhịn cười, may mà đã che miệng.

Không phải khoác lác, cái vẻ mặt đê tiện đó có thể bỉ ổi đến tận dải ngân hà.

Nhìn cảnh tượng này, các vị Chuẩn Đế ở Thiên Huyền Môn đều hít một hơi thật sâu, ánh mắt vô cùng phấn khích.

Dám bỏ xuân dược cho vợ, dám dắt vợ đi dạo kỹ viện, trên thế gian này, tìm không ra kẻ thứ hai.

Sự tồn tại của hắn khiến người ta có một cảm giác: nghi ngờ nhân sinh.

Diệp Thần vẫn đang cười, vô cùng gian xảo, thân thể rung lên không ngừng.

Còn có chuyện không biết xấu hổ hơn, những hình ảnh nam nữ mây mưa trong thanh lâu đều được hắn tự giác dung hợp thành thần thức, từng bức một truyền hết cho Sở Huyên.

Sở Huyên khẽ nhíu mày, vô cùng nghi hoặc, tại sao lại có nhiều nam nam nữ nữ động phòng cùng nhau như vậy, là ngày lễ đặc biệt gì sao?

Đây không phải là một nơi tốt lành, đó là định nghĩa của nàng về thanh lâu, Diệp Thần dẫn nàng đến đây chắc chắn không có ý tốt.

Thấy Sở Huyên định rời đi, Diệp Thần vội vàng đuổi theo: "Vội gì chứ!"

Sở Huyên không đáp lại, lướt đi như một cơn gió, biến trở về thân nữ nhi.

Diệp Thần cười hì hì, không ngăn cản nữa, trong tay lại cầm một khối ký ức tinh thạch, hình ảnh lúc trước đã sớm được sao chép lại.

Hình ảnh này phải giữ lại, đợi ngày nào đó Sở Huyên giải trừ phong ấn thì lấy ra tiêu khiển, cũng để cho nàng biết, bọn họ từng đi dạo lầu xanh.

Có lẽ hắn không biết, các vị Chuẩn Đế ở Thiên Huyền Môn lúc này đều đang nhìn về phía này, và bàn tay họ ngày càng ngứa ngáy.

Hai người rời đi, rời khỏi tòa cổ thành này, tiếp tục dạo chơi nhân gian.

Mấy tòa thành sau đó, tên Diệp Thần kia lại muốn dẫn Sở Huyên đến thanh lâu dạo chơi, dùng Tiên Nhân thấu thị để xem trực tiếp.

Nhưng Sở Huyên không ngốc, đã đi một lần thì không bao giờ dính vào nữa.

"Tìm chỗ nào không có người, hai ta cũng tâm sự nhân sinh đi." Diệp Thần đi một đường nói một đường, miệng không lúc nào ngơi nghỉ.

Sở Huyên thì hay rồi, một người sống sờ sờ mà không nói một lời.

"Ngươi đừng như vậy chứ, ta khó xử lắm... Hửm?" Diệp Thần còn chưa nói hết lời, bỗng nhiên quay đầu, nhìn về phía chân trời xa xôi.

Ở nơi đó, có hai luồng hắc quang đen kịt từ trên trời lao xuống.

Nói chính xác hơn, đó là hai quả trứng màu đen, toàn thân bao bọc bởi hắc mang, có tia sét xẹt qua, còn có một luồng ma sát khí.

Uy áp của chúng cực mạnh, có uy áp cấp Chuẩn Đế quét ngang Bát Hoang, nghiền nát Thương Khung kêu ầm ầm, từng tấc không gian sụp đổ.

Tiên nhãn của Diệp Thần bỗng nhiên mở ra, hai mắt híp lại thành một đường thẳng.

Mặc dù cách rất xa, nhưng hắn vẫn có thể ngửi thấy luồng khí tức khiến hắn ký ức vẫn còn mới mẻ mà lại cực độ chán ghét: Thiên Ma.

"Đông Hoàng Thái Tâm, có Thiên Ma xâm lược Đại Sở, hai tên cấp Chuẩn Đế." Diệp Thần dùng Thần Âm Thạch truyền âm đến Thiên Huyền Môn.

"Thấy rồi." Trong Thần Âm Thạch, giọng nói của Đông Hoàng Thái Tâm ung dung truyền đến, xuyên qua đôi mắt của Diệp Thần, nhìn về phía chân trời xa.

"Tốc độ." Diệp Thần một bước lên trời, lao thẳng đến nơi đó.

Sở Huyên nhíu mày, cũng đuổi theo, toàn thân tiên quang tỏa ra bốn phía, ngọc như ý mang Đế khí rung lên, đế uy lan tỏa khắp Chư Thiên.

Mặc dù không biết đó là thứ gì, nhưng luồng khí tức tỏa ra từ quả trứng màu đen khiến nàng cực độ chán ghét, là sự căm hận đến từ tận sâu trong linh hồn.

Thần mâu của Diệp Thần như đuốc, nhìn không chớp mắt, hàn quang lóe lên.

Ba trăm năm, mối hận với Thiên Ma ngày một lớn dần.

Chính sự xâm lược của chúng đã khiến mảnh sơn hà tươi đẹp này tan nát, quá nhiều người bỏ mạng, quá nhiều người tan thành mây khói.

"Chúng nó hẳn là cùng một loại với hai quả trứng màu đen giáng lâm Đại Sở năm đó." Trong Thần Âm Thạch truyền đến lời của Đông Hoàng Thái Tâm: "Bên trong quả trứng màu đen ẩn giấu Ma Quân cấp Chuẩn Đế."

"Nếu đã cùng một loại, vì sao lại đến muộn hơn ba trăm năm." Diệp Thần nghi hoặc: "Sai sót này có chút quá lớn rồi."

"Giữa các vị diện, chỉ cần lệch một li là đã cách nhau mấy chục triệu dặm, huống chi là thời gian, một giây sai lệch, chênh nhau mấy trăm năm cũng không phải là không có khả năng." Đông Hoàng Thái Tâm nói.

"Nói như vậy, bọn chúng cũng là Ma Quân dưới trướng Thiên Ma Đế."

"Nếu đã cùng một loại, vậy thì cùng cấp bậc với Thiên Ma Quân."

"Vậy thì giết." Lời nói của Diệp Thần vang lên đanh thép, Hiên Viên Đế Kiếm hiện ra trong tay, toàn thân kim quang bắn ra bốn phía, trông như một vị chiến thần.

✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!