Virtus's Reader
Tiên Võ Đế Tôn

Chương 1739: CHƯƠNG 1709: GÂY RỐI

Diệp Thần đạp trời đi một mạch, lòng vui phơi phới, trong lòng cất kỹ sổ ghi công đức, thỉnh thoảng lại lôi ra xem thử, sợ nó vơi đi.

Chẳng biết từ lúc nào, hắn mới hạ xuống trước Điện Diêm La.

Vậy mà, còn chưa kịp vào cửa, hắn đã bị Quỷ Vương gác điện chặn lại, quát lớn: “Phán Quan có lệnh, không gặp bất cứ ai.”

“Mong Quỷ huynh bẩm báo một tiếng, cứ nói là Diệp Thần, Phán Quan đại nhân chắc chắn sẽ gặp.” Diệp Thần xoa xoa tay, cười hì hì.

“Ngươi điếc à? Phán Quan đã đích thân ra lệnh, không gặp bất cứ ai.”

“Ngươi nói thế thì ta đây xông vào đấy.” Nụ cười trên mặt Diệp Thần tắt ngấm, hắn xắn tay áo lên, ra vẻ sắp đánh người.

Bất quá, chưa kịp động thủ, tấm bia đá dựng trước điện đã rung lên ong ong, minh quang lấp lóe, sức mạnh Tịch Diệt khôi phục.

Ngay sau đó, một luồng sức mạnh kinh người hiện ra, mang theo uy thế của Chuẩn Đế, sắc trời cũng biến đổi, mây đen giăng kín, sấm chớp rền vang.

Diệp Thần rùng mình, vội vàng thu tay lại, hắn biết tấm bia đá đó chính là cấm chế, hai Quỷ Vương có quyền khởi động nó, kẻ nào dám xông bừa sẽ chết ngay lập tức.

“Còn có lần sau, chém chết ngươi.” Quỷ Vương hung thần ác sát nói.

“Đùa thôi mà, đừng coi là thật.” Diệp Thần cười gượng, trong lòng thầm sợ hãi, cấm chế trên bia đá kia quả là hung hãn vô cùng.

Hai Quỷ Vương hừ lạnh một tiếng, lại đứng thẳng tắp như hai pho tượng thần giữ cửa, vẻ mặt trang nghiêm mà âm u, chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến người ta khiếp sợ.

Diệp Thần bĩu môi, tìm một bậc thềm ngồi xuống.

Lão tử ngồi đây chờ, không tin là ngươi không ra ngoài.

Quỷ Vương gác điện liếc hắn một cái, nhưng cũng không có ý định xua đuổi.

Diệp Thần mặc kệ, lôi thanh hắc kiếm gãy ra, hà hơi lên rồi lấy một miếng vải lau tới lau lui, lau đến sáng bóng loáng.

Rất nhanh, một trận gió âm thổi tới, một người từ trên trời hạ xuống.

Đó là một thanh niên mặc giáp đen, đầu có hai sừng trâu, đôi mắt quỷ sâu thẳm âm u, thân hình nặng trịch, khí thế cường đại.

Gã này cũng không phải dạng vừa, là một Thánh Nhân hàng thật giá thật.

Hắn cũng mang thần vị Minh Tướng, quanh thân còn có dị tượng bao bọc, trên người mặc áo giáp, mỗi một mảnh giáp đều ánh lên tia sáng u tối.

“Bái kiến Minh tướng Quỷ Tuyền.” Quỷ Vương gác điện chắp tay cúi người.

Có thể thấy, vẻ mặt bọn họ rất kính sợ, dường như biết rõ lai lịch của thanh niên này, cũng biết thân phận của hắn không hề đơn giản.

Bọn họ thì cung kính là thế, nhưng gã thanh niên tên Minh tướng Quỷ Tuyền kia lại tỏ ra cao ngạo tột cùng, đến liếc mắt cũng không thèm nhìn hai Quỷ Vương.

Diệp Thần liếc một cái, không hành lễ, tiếp tục cúi đầu lau kiếm.

Thấy Diệp Thần tỏ thái độ coi thường như vậy, sắc mặt Minh tướng Quỷ Tuyền trở nên khó chịu.

Nhưng khi thấy thanh hắc kiếm gãy trong tay Diệp Thần, đôi mắt quỷ của hắn lóe lên tinh quang, liếc một cái rồi nheo mắt lại.

Với nhãn lực của hắn, sao có thể không nhìn ra sự bất phàm của thanh hắc kiếm gãy kia, dù vẻ ngoài không có gì đặc biệt nhưng lại ẩn chứa huyền cơ.

“Thanh kiếm này, ta muốn.” Minh tướng Quỷ Tuyền thản nhiên nói, tiện tay ném một cái túi trữ vật xuống đất.

Diệp Thần giả vờ không nghe thấy, vẫn cúi đầu, lau tới lau lui.

Ông đây ngứa mắt nhất là cái loại như ngươi, muốn bảo bối của ta mà còn ra vẻ ta đây. Thánh Nhân thì ghê gớm lắm à? Minh Tướng thì ngon lắm chắc?

Sắc mặt Minh tướng Quỷ Tuyền lập tức sa sầm.

Thấy vậy, hai Quỷ Vương đẩy Diệp Thần một cái: “Nói ngươi đấy!”

“A?” Diệp Thần ngẩng đầu, giả vờ kinh ngạc: “Chuyện gì thế?”

“Ngươi gặp may rồi đấy, Minh tướng Quỷ Tuyền muốn mua kiếm của ngươi.”

“Ồ.” Diệp Thần đáp một tiếng, rồi lại cúi đầu: “Không bán.”

“Ngươi có biết hắn là ai không?” Quỷ Vương hạ giọng: “Hắn là Minh Tướng dưới trướng Tống Đế Vương, địa vị rất cao.”

“Ai đến cũng không bán, bảo vật gia truyền, sao có thể bán được!”

“Ngươi là người đầu tiên dám từ chối ta, cũng có gan đấy.” Minh tướng Quỷ Tuyền thản nhiên nói, trong mắt lóe lên hàn quang.

“Tóm lại là ta không bán.” Gã Diệp Thần này lại càng lau hăng say hơn.

“Một tên Hoàng cảnh mà muốn chết à.” Minh tướng Quỷ Tuyền hừ lạnh, vươn tay ra, một bí pháp được thi triển, muốn trấn áp Diệp Thần.

Diệp Thần lại lanh lẹ chuồn mất, bật người đứng dậy thoát ra rất xa, giơ thanh Hắc Kiếm lên, trừng mắt nhìn Minh tướng Quỷ Tuyền: “Còn định cướp trắng à?”

“Cướp của ngươi thì đã sao.” Tiếng gầm của Minh tướng Quỷ Tuyền như sấm, huyễn hóa ra một bàn tay khổng lồ, một chưởng quét ngang tới, không gian nổ tung.

“Chưa thấy ai ngang ngược như ngươi.” Diệp Thần mắng to, quay người né tránh, sau đó nhanh như chớp xông vào Điện Diêm La.

Vừa vào trong điện, hắn liền nhìn thấy Phán Quan đang ngả ngớn trên ghế, lật xem một cuốn sách cổ, trông vô cùng nhàn nhã.

“Nhàn nhã quá nhỉ!” Sắc mặt Diệp Thần đen lại, rõ ràng là rảnh rỗi sinh nông nổi, vậy mà lại chặn hắn ngoài cửa, rõ ràng là cố ý.

“Cũng tàm tạm.” Phán Quan nhún vai, cái bộ dạng chọc người tức chết không đền mạng khiến Diệp Thần nghiến răng, chỉ muốn lao vào đập cho hắn một trận.

“Ngươi trốn được sao?” Minh tướng Quỷ Tuyền cũng đuổi vào.

Hai Quỷ Vương gác điện cũng theo vào, tốc độ của Diệp Thần quá nhanh, bọn họ không để ý một cái là hắn đã xông vào rồi.

Phán Quan khẽ phất tay, ra hiệu cho hai Quỷ Vương ra gác cửa điện.

“Tên trộm vặt Hoàng cảnh, xem ta trấn áp ngươi.” Minh tướng Quỷ Tuyền quát lạnh, trong lòng bàn tay phủ kín sấm sét, muốn chém Diệp Thần.

“Tưởng ta sợ ngươi chắc.” Diệp Thần không thèm, đương nhiên là không sợ.

“Quỷ Tuyền, đây là Điện Diêm La, không phải là nơi để ngươi làm càn.” Phán Quan vừa lật trang sách, vừa thản nhiên nói một câu.

Lời này vừa thốt ra, Minh tướng Quỷ Tuyền lập tức thu mình lại rất nhiều.

Nói cho cùng, đây không phải địa bàn của hắn, mà thần vị của Phán Quan cũng cao hơn hắn một bậc, không thể quá ngông cuồng.

Dù vậy, ánh mắt gã nhìn Diệp Thần vẫn tràn ngập sát khí, đường đường là Minh Tướng dưới trướng Tống Đế Vương, chưa bao giờ phải chịu thiệt thòi như vậy.

Diệp Thần vặn vặn cổ, vẻ mặt đầy kiêu ngạo bất tuân.

Tưởng lão tử là quả hồng mềm, ai muốn nắn thì nắn à? Ta đây đến Đại Đế còn đồ sát qua hai vị rồi, còn sợ ngươi chắc?

“Đến đây từ xa có chuyện gì.” Phán Quan vươn vai, liếc gã Diệp Thần một cái, rồi lại nhìn sang Minh tướng Quỷ Tuyền.

“Cũng không có chuyện gì to tát, chỉ là gần đây ta có được một món bảo vật, muốn mời Phán Quan thẩm định một chút.” Minh tướng Quỷ Tuyền cười nói.

Nói rồi, hắn khẽ phất tay, lấy ra một cái lò đồng.

Lò đồng có màu vàng kim, tỏa ra ánh sáng vàng óng ánh, vô cùng chói mắt, trên đó khắc đầy minh văn cổ xưa, lơ lửng giữa không trung mà rung lên ong ong.

Phán Quan xoa cằm, đi một vòng quanh chiếc lò đồng.

Mắt Diệp Thần cũng sáng lên, hắn cũng xoa cằm đi theo sau lưng Phán Quan, đi vòng quanh lò đồng: “Ừm, đồ tốt.”

“Lò Đồng Điện Vương, há là thứ để ngươi có thể nhìn thấu ảo diệu sao.” Minh tướng Quỷ Tuyền cười lạnh, khinh miệt liếc Diệp Thần.

“Hứ.” Diệp Thần tỏ vẻ xem thường, nhưng đôi mắt lại sáng rực lên.

Đây đúng là bảo bối, minh khí cấp Thánh Vương, mang ra ngoài đánh nhau tuyệt đối là hàng khủng, uy lực của nó không thể xem thường.

“Quả thật bất phàm.” Phán Quan cũng không khỏi tấm tắc.

“Nếu Phán Quan thích, cứ xem như ta tặng ngài.” Minh tướng Quỷ Tuyền cười bí hiểm, sự hào phóng này khiến Diệp Thần không khỏi nhướng mày.

Phán Quan cười một tiếng, lại ngồi về chỗ cũ, cười nhìn Minh tướng Quỷ Tuyền: “Vô công bất thụ lộc, nói đi, có chuyện gì cầu ta.”

“Muốn mời Phán Quan, ban cho tại hạ một tấm thông hành điệp.”

“Thông hành điệp?” Nghe thấy ba chữ này, Diệp Thần đang ngắm nghía Lò Đồng Điện Vương liền quay đầu nhìn lại.

Hắn vất vả thế này, chẳng phải cũng vì tấm thông hành điệp hay sao?

Không có thứ đó, hắn thật sự không thể đi qua Cầu Nại Hà.

Hắn bất giác hứng thú với Minh tướng Quỷ Tuyền.

Rõ ràng, gã này muốn thông hành điệp là để đi qua Cầu Nại Hà, mà đã đến Cầu Nại Hà thì khỏi phải nói cũng biết là đi tán gái.

Nói trắng ra là đến Cầu Nại Hà để tán tỉnh Sở Linh Nhi.

Mẹ nó chứ, dám tơ tưởng đến vợ ta à, gan cũng to thật!

“Muốn thông hành điệp làm gì.” Phán Quan khẽ cười: “Chẳng lẽ, Minh tướng Quỷ Tuyền cũng để mắt đến Thần Nữ trên Cầu Nại Hà rồi sao?”

“Vậy phải xem Phán Quan có thành toàn hay không.” Minh tướng Quỷ Tuyền chắp tay: “Mong ngài ban cho một tấm thông hành điệp.”

“Chuyện này…” Phán Quan vuốt vuốt chòm râu, vẻ mặt trầm ngâm, cứ vuốt tới vuốt lui, còn liếc mắt nhìn Diệp Thần.

Vừa thấy ánh mắt đó, gã Diệp Thần kia cũng sáp lại gần: “Nếu ngài ban cho hắn thông hành điệp, thì cũng phải ban cho ta một tấm.”

“Ngươi là cái thá gì, cũng dám đòi Phán Quan cấp thông hành điệp à?” Minh tướng Quỷ Tuyền quát lớn, đôi mắt lộ vẻ hung tợn.

“Ngươi đòi được, sao ta lại không được.” Diệp Thần hứ một tiếng.

“Ta có Lò Đồng Điện Vương, còn ngươi? Ngươi có cái gì?”

“Ta có Lò Đồng Thiên Vương.” Diệp Thần trực tiếp ôm lấy cái Lò Đồng Điện Vương kia, đưa cho Phán Quan: “Tặng ngài.”

Phán Quan ngẩn người, không ngờ Diệp Thần lại chơi trò này.

“Đây là ta tặng.” Minh tướng Quỷ Tuyền lạnh lùng nói.

“Ta có nói không phải ngươi tặng đâu!” Diệp Thần nhún vai.

“Thế mà nó còn dám nói là nó tặng.”

“Thì là ta tặng mà!”

“Đó là của ta!”

“Ta biết mà!”

“Ta…” Minh tướng Quỷ Tuyền nghẹn họng, thiếu chút nữa là tức hộc máu, hắn chưa từng thấy ai mặt dày như vậy.

Phán Quan cũng thấy buồn cười, cố nén cười đến mức mặt đỏ bừng.

Điện Diêm La đúng là nhân tài lớp lớp, có thể chọc cho một vị Minh Tướng tức đến hộc máu, đạo hạnh của Diệp Thần quả thật không tầm thường.

“Ngươi muốn chết.” Minh tướng Quỷ Tuyền gầm lên, lòng bàn tay lại phủ kín sấm sét, muốn chém tên tiện nhân Diệp Thần kia thành tro bụi.

Gã Diệp Thần thì hay rồi, chuồn thẳng ra sau lưng Phán Quan, muốn đánh ta à, phải hỏi xem lão đại nhà ta có đồng ý không đã chứ.

Minh tướng Quỷ Tuyền thật sự xông lên, phất tay định chém xuống.

“Sao nào, đến cả bản phủ cũng muốn giết sao?” Phán Quan quát lên, sắc mặt cũng sa sầm đi mấy phần, thể hiện uy nghiêm vốn có.

“Mạt tướng tất nhiên không dám.” Minh tướng Quỷ Tuyền nhận ra mình đã thất thố, vội vàng thu tay lại, dù sao đây cũng là địa bàn của Điện Diêm La.

“Thông hành điệp can hệ trọng đại, bản phủ không thể cấp cho ngươi, về đi! Cái lò này cũng mang về luôn đi.” Phán Quan phất tay.

“Phán Quan, chuyện này…” Minh tướng Quỷ Tuyền lập tức cuống lên.

“Đừng làm ta khó xử.” Phán Quan khẽ phẩy tay áo.

Minh tướng Quỷ Tuyền hít một hơi thật sâu, mặt đỏ bừng, đến cả binh khí cấp Thánh Vương cũng đã tặng đi, không ngờ Phán Quan vẫn làm hắn mất mặt. Lần này, đúng là mất mặt chết đi được.

Hắn càng nghĩ càng tức, ánh mắt nhìn Diệp Thần lộ ra sát khí không hề che giấu, đem món nợ này tính hết lên đầu Diệp Thần.

“Hối lộ lão đại của bọn ta, vô dụng thôi.” Gã Diệp Thần kia vẫn trốn sau lưng Phán Quan, nói với vẻ hả hê.

Còn muốn tán tỉnh vợ ta à, không có cửa đâu, đừng nói Phán Quan không cho ngươi thông hành điệp, kể cả có cho thì ngươi cũng không qua được Cầu Nại Hà.

Hắn vẫn còn nhớ có một tên Báo Đầu Tinh bị hắn đánh cho gần chết, đến bây giờ vẫn còn đang nằm ở góc núi nào đó đâu.

Nếu Phán Quan chịu cấp thông hành điệp, hắn không ngại ném Minh tướng Quỷ Tuyền đến chỗ Báo Đầu Tinh kia cho hai đứa làm bạn với nhau.

“Tốt, tốt lắm, ngươi cứ chờ đấy cho ta.” Minh tướng Quỷ Tuyền nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt hung tợn, rồi hậm hực bỏ đi.

Trước khi đi, hắn vẫn không quên mang theo Lò Đồng Điện Vương mà hắn định tặng cho Phán Quan, chuyện chưa thành, ai thèm tặng cho ngươi.

❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!