"Diệp Thần trở về rồi? Hắn còn sống thật hay giả vậy?"
"Là thật hay giả, cứ đến Hằng Nhạc xem là biết."
"Dù sao thì lão phu tin, hắn đã tạo ra quá nhiều thần thoại rồi."
Khắp thiên hạ, tiếng nghị luận kết thành một làn sóng thủy triều, động tĩnh không hề nhỏ, cứ như sắp có một trận đại chiến kinh thiên động địa.
Hùng gia ở Nam Cương đến sớm nhất, đích thân cha của Hùng Nhị dẫn đội.
Tư Đồ gia ở Tây Thục và Thượng Quan gia ở Đông Nhạc cũng lần lượt kéo đến.
Chu Ngạo suất lĩnh Thanh Vân Tông, Hoa Vân suất lĩnh Chính Dương Tông, từ hai phía lao tới, ai nấy đều mang khí thế ngút trời.
Thiên địa không yên, bóng người không ngớt, Đông Phương, Tây Môn, Nam Cung, Bắc Thần, tứ đại thế gia cổ xưa cùng kéo đến.
Phía sau là Đan Thành, người dẫn đầu là trưởng lão Đan Thành.
Thế trận của Viêm Hoàng cũng không nhỏ, Chung Ly và Hồng Trần Tuyết sóng vai nhau.
Thiên Tông thế gia từ Bắc Sở mà đến, cầm đầu là Sở Linh Ngọc, vẫn như năm nào, phong hoa tuyệt đại tựa Nữ vương.
Người của Tô gia cũng tới, dẫn đầu là tam thúc của Tô Tâm Nhi.
Người của Âu Dương gia cũng tới, hậu duệ của Âu Dương Vương - Thần Binh của Sở Hải, không làm ô danh tiền bối, người nào người nấy khí vũ hiên ngang.
Đảo Hắc Long và hải vực Bàn Long, một trước một sau thanh thế khá lớn, Ngô Tam Pháo và Ngưu Thập Tam vừa đi vừa vật lộn với nhau.
Nam Mộ Vân, bắc Hạo Thiên, cũng đều hối hả phong trần, không thấy Thánh Chủ của Mộ Vân gia, chỉ thấy Hạo Thiên Huyền Chấn, bên cạnh là Hoa Tư, cùng Hạo Thiên Thi Tuyết và Thi Vũ.
Cổ thành Thiền Uyên cũng đến, do Thiền Uyên chân nhân dẫn đội.
Sau đó, Chú Kiếm thành, Bắc Hải thế gia, Huyền Thiên thế gia tiến đến, hòa thành một dòng, biển người cuồn cuộn như sóng lớn.
Thất Tịch cung và Tinh Nguyệt cung cũng rất ăn ý, toàn là tiên nữ, cung chủ của mỗi nhà đều tựa như Trích Tiên tại thế.
Hậu duệ của Đại Sở Hoàng giả tất không lạc hậu, có thể thấy Long Đằng, Tiêu Thần, Đế Phạm, Thiên Thương Nguyệt và Chu Thiên Dật, nhưng lại không thấy Nam Minh Ngọc Sấu, lần này vẫn còn trong trạng thái hồn linh.
Thế trận của các đời chư vương là lớn nhất, khí thế nghiền ép cả bầu trời, ai không biết còn tưởng họ kéo đến Hằng Nhạc để đánh nhau.
Tán tu cũng tới không ít, nghe nói Diệp Thần còn sống, đều rời khỏi thâm sơn, năm bè bảy mối kéo đến Hằng Nhạc xem thử.
Cũng vì họ mà tiệc rượu của Hằng Nhạc Tông phải tạm dừng.
Từ đỉnh Ngọc Nữ phong nhìn xuống, lấy Hằng Nhạc làm trung tâm, trong tầm mắt toàn là biển người mênh mông, như một tấm thảm màu đen.
"Nhiều người thế này, Hằng Nhạc Tông chúng ta mời không nổi đâu." Hùng Nhị ho khan một tiếng: "Thế này phải tốn bao nhiêu tiền chứ."
"Chỉ biết tiền, tiền ăn được chắc?" Tạ Vân mắng.
"Được chứ." Tiểu Linh Oa bồi thêm một nhát, nó đang cầm một khối Nguyên thạch nhai rôm rốp, cái tật ăn đá này của nó y hệt kiếp trước.
"Tin tức lan nhanh thật đấy." Dương Đỉnh Thiên mỉm cười, thế trận thế này cũng chỉ khi đối đầu với Thiên Ma mới thấy qua.
"Chỉ trách sức ảnh hưởng của Diệp Thần quá lớn." Từ Phúc vuốt râu: "Chắc chắn sẽ náo nhiệt lắm đây."
"Người đâu? Ai nói Diệp Thần còn sống, cút ra đây cho ta." Ngoài núi, có người đứng chặn trước cổng sơn môn gào lớn, chính là tên Ngô Tam Pháo, cái mồm có thể nhét vừa hai quả trứng, giọng cao vút khiến màng nhĩ người ta ong ong.
"Hôm nay không thấy Diệp Thần thì không đi, xem các ngươi lừa ta thế nào." Thái Ất cũng tru lên, giọng cũng to tổ bố.
Nói rồi, hắn ngồi xếp bằng ngay trên đất, ý tứ chính là: Dù sao bọn ta cũng đến rồi, Hằng Nhạc các ngươi phải nuôi cơm.
"Mẹ nó, không ai trả lời à?" Ngưu Thập Tam với cái đầu trọc cũng la lối om sòm, cái trán bóng loáng.
"Ngu xuẩn, Hằng Nhạc toàn lũ ngu xuẩn." Nói rồi, có người bắt đầu chửi bới, nhìn kỹ thì chính là ba tên dở hơi Trần Vinh Vân, Vi Văn Trác và Ly Chương, cả ba đang nhảy tưng tưng trước cổng sơn môn, lửa giận ngùn ngụt, lần nào đến Hằng Nhạc cũng bị ăn đòn.
"Sư nương, lần này có phải chúng ta bị Hằng Nhạc lừa rồi không?" Trong đám người, Hồng Trần Tuyết nhìn sang Sở Linh Ngọc.
"Trời mới biết." Sở Linh Ngọc nhún vai, tỏ ra khá bình tĩnh.
"Chỉ một cái tên Diệp Thần mà dẫn tới đội hình lớn như vậy, danh tiếng của hắn đúng là hữu dụng thật." Long Đằng cười nói.
"Không có gì muốn nói à?" Ma Vương Quỳ Vũ Cương nhìn sang người bên cạnh, người đó chính là U Minh Diêm La Vương, hắn cũng chỉ trêu đùa, trong bao nhiêu người thì vị này là lầm lì ít nói nhất, thế mà hắn cứ hỏi, kết quả có thể đoán được, người ta chẳng thèm để ý đến hắn.
"Có thấy ngượng không?" Hoa Tư huých Hạo Thiên Huyền Chấn.
"Sớm biết thế đã ăn cơm xong rồi đến." Hạo Thiên Huyền Chấn vuốt râu, e là phải nhịn đói rồi.
"Nuôi cơm, nhất định phải nuôi cơm, ăn cho chết Hằng Nhạc các ngươi."
"Còn cùng nhau chiến đấu nữa chứ, lừa bọn ta vui lắm à?"
"Tên mập kia, lão tử thấy ngươi rồi, cút ra đây."
Trong lúc các phe đang bàn tán, tiếng chửi mắng ngày càng vang dội, luôn có những kẻ tụ tập lại hò hét ầm ĩ.
Chửi được một lúc, âm thanh bỗng im bặt, tất cả mọi người đều đồng loạt ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn lên bầu trời.
Tại Hằng Nhạc Tông, có một người đạp không mà ra, tay mang bầu rượu, áo trắng tóc trắng, tựa một vị Tiên Vương không nhiễm bụi trần, mang theo một nét tang thương cổ lão che đi tuổi tác của hắn.
Chính là Diệp Thần, hắn mỉm cười nhìn bốn phương: "Chọn ngày không bằng gặp ngày, hôm nay, anh linh Đại Sở không say không về!"
Một câu nói khiến đất trời tĩnh lặng, tất cả mọi người đều mở to mắt, không thể tin nổi mà nhìn thanh niên áo trắng tóc trắng kia.
Là hắn, là Diệp Thần đã dẫn dắt toàn quân Đại Sở phản công.
Là hắn, là Diệp Thần đã đòi lại nợ máu cho Đại Sở.
Là hắn, là Diệp Thần đã cô độc một đường tìm kiếm người chuyển thế.
Dung mạo và bóng hình của hắn đã sớm khắc sâu vào linh hồn của thế nhân, dù cho thương hải tang điền cũng khó lòng xóa nhòa.
Giây phút này, khóe mắt của biết bao người đã ươn ướt.
Vị chiến thần cái thế cuối cùng đã trở về cố hương Đại Sở.
"Vào đi! Nuôi cơm." Diệp Thần cười lớn, vẫy tay.
"Chỉ chờ câu này thôi." Các thế lực đều lau khô nước mắt, người nào người nấy nới lỏng thắt lưng, xắn tay áo lên.
"Đừng khách khí, vào trong tự tìm chỗ đứng nhé." Diệp Thần trở thành người tiếp khách, đứng ở trước sơn môn, lần lượt mời mọi người vào.
Đứng à, lại còn bảo đứng, chẳng phải vì người đến quá đông sao.
Ngồi thì chắc chắn không có chỗ, có chỗ đứng đã là tốt lắm rồi.
"Sống, người thật giá thật." Ngô Tam Pháo, Thái Ất chân nhân, Ngưu Thập Tam lúc đi vào đã hung hăng véo mặt Diệp Thần, lực đạo này đúng là dùng hết sức bình sinh.
"Ba người các ngươi đến gây hài à!" Diệp Thần mỗi người một cước, trực tiếp đạp bay vào trong, cũng dùng toàn bộ sức lực.
"Về một chuyến mà không mang theo gì à?" Trần Vinh Vân, Vi Văn Trác và Ly Chương xông tới, vây quanh Diệp Thần, lục lọi khắp người hắn, tìm một vòng, đừng nói là bảo bối, ngay cả một khối Nguyên thạch cũng không tìm thấy.
"Nào, vào trong nói chuyện." Tạ Vân và Hùng Nhị cũng ra, mỗi người một tay, lôi ba người vào trong, sau đó liền nghe thấy tiếng kêu thảm thiết như quỷ khóc sói gào, đúng là lần nào đến Hằng Nhạc cũng bị ăn đòn.
"Thật không ngờ ngươi còn sống." Hậu duệ của Hoàng giả thì bình thường hơn nhiều, mỗi người tiến lên đấm một quyền, chỉ có Thiên Thương Nguyệt, ánh mắt nhìn Diệp Thần có chút kỳ lạ.
"Một lời khó nói hết." Diệp Thần cười, vẫn là câu nói đó.
"Bản vương xem như đã nhìn ra, ai chết chứ ngươi cũng không chết được." Quỳ Vũ Cương một bước tiến vào, các chư vương cũng sóng vai, tỏ ra rất quen thuộc, tự nhiên như ở nhà, chẳng ai khách sáo.
"Lời này nghe không lọt tai đâu nhé." Diệp Thần bĩu môi.
"Nói nhiều rồi, toàn là xấu hổ." Chu Ngạo và Hoa Vân đi tới, đều xoa xoa mi tâm, hậu nhân của Quảng Long và Vân Khâu, ngày xưa trong Tam tông đại bỉ, cả hai đều bị Diệp Thần đánh, sau này mỗi lần gặp Diệp Thần đều rất khó xử.
"Khó xử cái gì mà khó xử." Diệp Thần hừ một tiếng, một tay duỗi ra, đẩy hai người vào trong: "Đứng đây cản đường."
Trong lúc nói chuyện, hai mỹ nữ đi tới, đều là tuyệt thế dung nhan, một người tựa Bích Ba tiên tử, một người tựa Trích Tiên tại thế, ánh mắt của hai cô nương này nhìn Diệp Thần rất không bình thường.
"Nếu không tìm được Hồng Trần, gả cho ta cũng được mà." Diệp Thần lắc đầu, không quên vuốt tóc: "Chẳng có gì là tắt đèn đi mà không giải quyết được cả."
Hồng Trần Tuyết không nói gì, tát một phát vào mặt Diệp Thần, bữa cơm năm đó, đến giờ vẫn chưa tính sổ với hắn, từ khi xuất đạo đến nay, chưa bao giờ mất mặt như vậy.
Sở Linh Ngọc cũng không nói gì, đá một cước vào háng Diệp Thần, lực đạo đó, cường độ đó, tuyệt đối đủ đô.
Xong việc, hai cô nương liền đi vào, như một đôi tỷ muội tốt, để lại Diệp Thần phía sau, ôm đũng quần mà chửi ầm lên.
"Tỷ phu tốt." Hạo Thiên Thi Vũ và Thi Tuyết đi lên, hi hi cười, đều đã là mẹ của mấy đứa trẻ rồi mà vẫn tinh nghịch như vậy, một câu "tỷ phu" kia khiến Diệp Thần cười ha hả không ngớt, trong lòng cũng thấy là lạ.
"Trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi." Hạo Thiên Huyền Chấn tiến lên, cho Diệp Thần một cái ôm, chuyện xưa đã rõ, Diệp Thần không phải con của ông, nhưng ông vẫn luôn xem Diệp Thần như con mình, coi như là một sự an ủi.
Diệp Thần cười gượng, đối với nhân quả với Hạo Thiên, quả thực là trời xui đất khiến, một cái Đại Địa Linh Mạch khiến cả hai bên đều khó xử, giờ nghĩ lại vẫn thấy có lỗi với Hạo Thiên.
Hạo Thiên đi rồi, Cổ Tam Thông và Vô Nhai đạo nhân tiến lên, mỗi người một bên đứng cạnh Diệp Thần, ấn vai hắn, đừng nói, Diệp Thần thật sự bị ấn cho không nhúc nhích nổi.
"Mẹ nó, hai người các ngươi lấy đâu ra Đế binh thế?" Diệp Thần chửi ầm lên.
"Nhặt được, là đồ tàn phế." Hai người nhếch miệng cười, xem ra ba năm nay cũng có cơ duyên, Đế khí tàn phế cũng là Đế khí, nếu không cũng không trấn áp được Diệp Thần.
"Cực Đạo Đế Binh mà cũng nhặt được, hai người các ngươi giẫm phải cứt chó à!"
"Tới đây tới đây, ôm một lần tám trăm, người sau xếp hàng đi." Hai người không thèm để ý, đã bắt đầu chào hàng làm ăn.
Có người bán thì có người mua, thật sự có người đưa tiền.
Phần lớn là những nữ tử duyên dáng yêu kiều, vùi mặt vào ngực Diệp Thần ôm một cái, rồi lại che mặt chạy đi.
Mỹ nữ đều yêu anh hùng, huống chi là anh hùng như Diệp Thần.
Kiếp này không có duyên phận dắt tay, ôm một cái cũng coi như hoàn thành một tâm nguyện, nhiều năm sau, đó sẽ là một hồi ức đẹp.
Diệp Thần giật giật khóe miệng, ta đây, hot thế cơ à?
Trên Ngọc Nữ phong, những hồng nhan tri kỷ của hắn thấy vậy đều che miệng cười trộm, nhưng không can thiệp, chỉ cần Diệp Thần sống tốt, hắn có bao nhiêu hồng nhan, các nàng cũng chẳng bận tâm.
"Nào, người tiếp theo, nhanh lên, người phía sau còn đông lắm."
"Ngươi là một lão gia mà cũng tới ôm à, cút sang một bên."
Trước cổng sơn môn, Cổ Tam Thông và Vô Nhai đạo nhân vẫn đang chào hàng, phân công rất rõ ràng, một người duy trì trật tự, một người chuyên quản tiền, chỉ một lát đã thu về mấy vạn.
Mặt Diệp Thần đen như đít nồi, lão tử trở về, không thấy các ngươi rơi lệ, lại bày ra trò này cho lão tử, lấy ta ra kiếm tiền.
Hắn cũng muốn động, nhưng không động được, bị Cổ Tam Thông và Vô Nhai trấn áp chặt cứng, vẫn là câu nói đó, Đế binh tàn phế cũng là Đế binh, áp chế hắn dễ như chơi.
Chẳng biết đến lúc nào, ngoài núi mới yên tĩnh trở lại, mấy chục triệu người, thế mà đều vào được Hằng Nhạc, đúng là không có chỗ ngồi thật.
Đúng như Diệp Thần nói lúc trước, vào trong tự tìm chỗ đứng.
Cảnh tượng này khiến các Chuẩn Đế của Thiên Huyền Môn phải chép miệng, nhiều người như vậy, rốt cuộc nhét vào kiểu gì.
"Cái gì cũng đừng nói, uống, hôm nay rượu ngon bao no."
"Mỗi khi gặp cảnh tượng hoành tráng thế này, ta đều phải kể lại sự tích huy hoàng năm đó của ta, bọn ta từng búng chim nhỏ của Diệp Thần đấy." Ba tên Ly Chương nước bọt bay tứ tung, năm đó Diệp Thần phản lão hoàn đồng, ba người họ chuyên môn từ Bắc Sở chạy tới búng chim nhỏ của Diệp Thần, lại bị Tạ Vân và đồng bọn lôi vào phòng đánh cho một trận tơi bời.
"Làm như mình chưa từng đánh không bằng." Tạ Vân và đồng bọn đều bĩu môi, nếu nói ai đánh đầu tiên, vẫn là bọn họ.
"Hùng mập, còn Hổ Tiên không, cho ta một ít."
"Cần gì Hổ Tiên, đặc sản Đại Sở, thưởng thức thử xem."
"Các ngươi có cảm thấy thiếu thiếu cái gì không?" Tư Đồ Nam gãi đầu, nhìn người này, rồi lại nhìn người kia.
"Mẹ kiếp, còn thiếu ta." Trước cổng sơn môn truyền đến tiếng chửi bới.
Chính là tên Diệp Thần, vẫn còn đang đứng chôn chân ở cổng như một pho tượng không nhúc nhích, hay nói đúng hơn là không động đậy được.
Cổ Tam Thông và Vô Nhai, dùng hắn kiếm một mớ, xong việc liền đi chia tiền, thế mà lại quên mất hắn.
Xấu hổ, đúng là mẹ nó xấu hổ, mấy chục triệu người đang ở bên trong nhậu nhẹt, lại để hắn đứng gác cổng thế này.
Hắn rất muốn chạy vào hỏi một câu, các ngươi hết tốp này đến tốp khác, đều chạy đến Hằng Nhạc làm gì, vứt nhân vật chính là lão tử đây ra ngoài cửa, có hợp lý không? Còn có thiên lý không?