Ánh trăng trong sáng, sao trời rực rỡ, nhuộm lên Hằng Nhạc yên tĩnh một vẻ đẹp tựa ảo mộng, tiên cảnh vẫn tường hòa như vậy.
Trên giường, Diệp Thần không hề nhúc nhích, sắc mặt vốn tái nhợt đã hồng hào trở lại, khí huyết xao động cũng dần trở nên ôn hòa.
"Mẫu thân đừng khóc." Trong cõi u minh, dường như có một giọng nói non nớt vang vọng trong Thần Hải của hắn, tràn ngập ma lực.
Mỗi khi giọng nói ấy vang lên, tim hắn lại nhói lên một lần.
Đáng tiếc, tâm thần hắn vẫn còn trong trạng thái hỗn độn, không tìm được ngọn nguồn của giọng nói, cũng không biết là đứa trẻ nhà ai đang gọi, chỉ biết âm thanh ấy rất đỗi thân thiết.
Một đêm trôi qua yên bình, thoắt cái đã tới bình minh, một ngày mới lại đến.
Dưới chân núi Ngọc Nữ, đám người hôm qua vẫn còn ngồi xổm ở đó, ai nấy đều mang quầng thâm mắt, mặt mày đen thui.
Khổ sở chờ cả một đêm mà chẳng thấy được cái gì, lại còn bị Diệp Thần cho một trận no đòn, chẳng biết để làm gì.
"A, không ai cược trúng cả, theo luật, tiền cược thuộc về nhà cái." Hùng Nhị đứng dậy, cười toe toét.
"Còn chưa công bố kết quả, sao lại bảo không ai cược trúng." Một đám người xông tới, muốn lừa tiền rồi chuồn à, không có cửa đâu.
"Không tin thì cứ lên hỏi là biết." Hùng Nhị vội che đũng quần, sợ đám súc sinh này lao vào cướp.
Vừa nghe đến hai chữ "lên hỏi", tất cả mọi người đều chùn bước.
Bọn họ chắc chắn rằng, nếu bây giờ mà lên hỏi chuyện này, có xuống được hay không còn chưa biết, tên Diệp Thần kia ra tay rất nặng, mà đám vợ của hắn cũng người nào người nấy đều rất dữ dằn.
"Không hỏi thì tiền này thuộc về ta." Hùng Nhị nói rồi quay đầu bỏ chạy, tướng người thì béo, nhưng chạy nhanh thật!
"Thằng mập họ Hùng kia, còn dám chạy!" Cả đám người mắng ầm lên, ai nấy đều cầm theo vũ khí, liều mạng đuổi theo.
Không chỉ bọn họ, mà cả một đám trưởng lão già mà không nên nết cũng xắn tay áo đuổi theo, tiền của lão tử mà ngươi cũng dám cầm.
Thế là, buổi sáng sớm ở Hằng Nhạc trở nên vô cùng náo nhiệt, khiến đám người Dương Đỉnh Thiên nhìn mà không khỏi xoa trán, có một đám dở hơi như thế này, đúng là đau đầu thật.
Ngoài núi, không ít người tới thăm, cả lão bối lẫn tiểu bối đều có, phần lớn là tán tu, lần thịnh hội trước không có dịp tham dự, nên lúc này mới chạy tới bái kiến Thánh Chủ Thiên Đình, mà ai cũng mang theo quà.
Hằng Nhạc tông tất nhiên là ai đến cũng không từ chối, lại còn được thu quà.
Chỉ có điều, quà thì nhận rồi, nhưng điều khiến người ta cực kỳ khó xử là, núi Ngọc Nữ lại bị phong tỏa, Cực Đạo Đế Binh lơ lửng trên không, trấn áp Càn Khôn, không một ai vào được, dù là Chuẩn Đế cũng không xong.
Các lão bối trong đám tán tu phần lớn đều ho khan, nhìn núi Ngọc Nữ bị phong tỏa, rồi lại nhìn món quà mình vừa đưa.
Đối với chuyện này, đám người Hằng Nhạc cứ làm như không thấy.
Quà đã đưa ra rồi còn muốn lấy lại à, nghĩ hay lắm, lúc trước Hằng Nhạc bọn ta mời toàn bộ tu sĩ Đại Sở ăn cơm, nghèo rớt mồng tơi, chỗ quà này của các ngươi coi như là sung công quỹ.
Những người tới thăm giật giật khóe miệng, sao lại tự nhiên như ruồi thế nhỉ?
Tuy mặt mày đen thui, nhưng chẳng ai dám nói gì, Hằng Nhạc không dễ chọc, Thiên Đình Tam tông cửu điện tám mươi mốt môn, một nửa đều xuất thân từ Hằng Nhạc, chưa kể đến Hoàng giả, Hằng Nhạc có tới hai vị, còn những kẻ hung hãn khác thì nhiều không đếm xuể.
Ở Đại Sở, chọc ai cũng được chứ đừng chọc Hằng Nhạc, nhân tài quá nhiều, mà tính tình ai cũng chẳng tốt đẹp gì, cái tính cách ngang tàng của dân Đại Sở chính là từ đây mà ra, tuyệt đối chính tông.
Thế là, những người đến thăm không gặp được Thánh Chủ Thiên Đình, lại còn mất cả quà, vừa ra khỏi Hằng Nhạc đã chửi ầm lên.
Cứ như vậy, ba ngày thoáng chốc đã trôi qua, ba ngày nay, khách bên ngoài vẫn không ngớt, không chỉ từ Đại Sở, mà còn có cả Chư Thiên.
Đáng tiếc là, núi Ngọc Nữ bị phong tỏa, có Đế binh trấn áp, ai đến cũng vô dụng, quà thì cứ nhận, còn người thì không cho gặp.
Cũng bởi vì Diệp Thần, Hằng Nhạc vốn đã nghèo kiết xác, bỗng chốc lại giàu lên, trang bị của toàn tông trên dưới lại trở nên tinh xảo.
Trên núi Ngọc Nữ, các nàng ngồi dưới gốc cây, hai tay chống cằm, buồn chán vô cùng, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía các lầu, ba ngày đã qua, Diệp Thần vẫn chưa tỉnh lại.
Thiên Khiển quá hung hãn, dù với nội tình cường đại của Diệp Thần cũng suýt nữa không chống đỡ nổi, nên mới phải ngủ lâu hơn một chút.
Mãi đến sáng sớm ngày thứ tư, hắn mới xoa đầu ngồi dậy, ngẩn người một lúc lâu mới dần dần tỉnh táo lại.
"Tru Tiên Kiếm." Hắn lẩm bẩm, chau mày, để thôi diễn nó mà lại rước lấy Thiên Khiển bá đạo như vậy, vượt quá dự liệu của hắn, kiếp nạn này khiến hắn trở tay không kịp.
Cũng chính vì thế, hắn lại càng tò mò về lai lịch của Tru Tiên Kiếm, có liên quan đến Thiên Khiển, quả thực quá mức thần bí.
Đương nhiên, trong lúc kinh hãi, hắn cũng không khỏi nghi hoặc.
Không ai rõ hơn hắn, rằng có người đã hút bớt Thiên Khiển của hắn, nếu không, hắn tuyệt đối không thể vượt qua dễ dàng như vậy.
"Chàng tỉnh rồi." Các nàng bước vào, thấy Diệp Thần không sao, đều thở phào một hơi nhẹ nhõm, như Tịch Nhan và Lạc Hi, khóe mắt vẫn còn vương lệ chưa khô.
"Để các nàng lo lắng rồi." Diệp Thần dịu dàng mỉm cười.
"Không sao là tốt rồi." Các nàng cười, mà lại muốn khóc.
Kiếp trước kiếp này, Diệp Thần chưa bao giờ lớn tiếng với các nàng như vậy, vẻ mặt còn có chút dữ tợn, không phải hắn thật sự muốn quát các nàng, mà là sợ các nàng dính phải dư chấn của Thiên Khiển.
"Ta nghĩ, chúng ta vẫn nên bàn bạc một chút về vấn đề ngủ nghỉ." Diệp Thần xuống giường, đổi chủ đề, "Ví dụ như, một ngày một người, hay là một ngày hai người."
Chủ đề này của hắn chuyển không tệ, không khí bi thương lập tức được hóa giải, các nàng nín khóc mỉm cười: "Vậy ngươi muốn mấy người?"
"Tất cả cùng lúc là tốt nhất, đông người cho náo nhiệt." Diệp Thần xoa tay cười ranh mãnh, nụ cười không biết xấu hổ, cực kỳ bỉ ổi.
Các nàng bị chọc cho bật cười, trên má còn ửng lên một vệt hồng, ngủ chung thì náo nhiệt thật, nhưng xấu hổ biết bao, đúng là tu sĩ, nhưng cũng là nữ tử, cũng có sự e thẹn của nữ nhi.
Oa oa oa!
Trong lúc bọn họ đang nói chuyện vui vẻ, đột nhiên có tiếng khóc nỉ non của trẻ con truyền đến từ một ngọn núi, vang vọng khắp Hằng Nhạc tông.
"Sinh rồi, sinh rồi!" Ngay sau đó, liền nghe thấy tiếng hú như sói tru, giọng cực lớn, vô cùng phấn khích, vô cùng vui vẻ.
Nghe kỹ thì chính là tên Hùng Nhị, xem ý tứ này, Đường Như Huyên đã sinh em bé, còn hắn thì được làm cha.
Thật vậy! Hắn vừa hú lên một tiếng thì không sao, cả Hằng Nhạc đều sôi trào, từng đoàn từng đoàn người đều đổ về ngọn núi ấy, đệ tử trẻ tuổi không thiếu, mà các trưởng lão cũng chẳng ít.
Bao nhiêu năm rồi, cuối cùng cũng lại được thấy trẻ con, đây chính là chuyện vui, Hằng Nhạc bây giờ, chỉ thiếu chuyện vui thôi.
"Đừng có giành, ta muốn làm cha nuôi." Đám người Tư Đồ Nam và Tạ Vân chân tay lanh lẹ, chạy nhanh nhất.
"Làm cha nuôi cái gì, việc kỹ thuật thế này, phải để ta."
"Cút sang một bên, có làm cũng là ta làm, không có phần của ngươi."
"Tên cho đứa nhỏ ta còn nghĩ xong rồi, độc nhất vô nhị."
Mấy người xô đẩy, tranh nhau muốn làm cha nuôi, la la hét hét, nhìn từ xa cứ như một đám cường đạo.
Điều xấu hổ là, bọn họ vừa mới tới nơi, còn chưa kịp thở, liền bị một bàn tay to đẩy sang một bên.
Diệp Thần đã tới, nói về tốc độ, vẫn là tên này nhanh nhất.
Sở Huyên Nhi và các nàng cũng tới, đi thẳng đến khuê phòng của Đường Như Huyên, ai cũng mang theo linh dược bồi bổ cơ thể, tuyệt không keo kiệt.
"Đến đây, để ca xem nào." Diệp Thần xắn tay áo, nhìn đứa bé trong lòng Hùng Nhị, đang ngủ say sưa.
Thế nhưng vừa nhìn, Diệp Thần giật giật khóe miệng, ngẩn ra một giây, sau đó đến Tạ Vân và bọn họ, một đám đệ tử, cùng đông đảo trưởng lão, cũng đều co giật khóe miệng, biểu cảm vô cùng đặc sắc.
Chỉ vì đứa bé trong tã lót, phải gọi là béo hết chỗ nói! Toàn thân toàn thịt là thịt, ngấn nào ra ngấn nấy, cái đầu nhỏ tròn vo, trắng trẻo mập mạp, cặp mắt nhỏ kia, đúng là cảm động lòng người, không phải nói quá, nếu không vạch ra thì căn bản chẳng nhìn thấy đâu.
Nhìn đứa bé, mọi người lại nhìn Hùng Nhị, đây chính là Hùng Nhị phiên bản thu nhỏ mà! Tuyệt đối là con ruột.
So với nói đây là một đứa bé, chẳng bằng nói là một cục thịt tươi, vừa ra lò, chắc cũng phải hơn chục cân.
"Thế nào, đáng yêu không?" Hùng Nhị cứ cười hắc hắc không ngừng, được làm cha có khác, mặt mày rạng rỡ.
"Đáng yêu." Kể cả Diệp Thần, ai nấy đều lộ ra vẻ mặt đầy ẩn ý, người nhà này, sao ai cũng có cái tướng gấu như vậy.
"Tiền mừng chuẩn bị sẵn đi nhé, lúc đầy tháng phải có phần đấy." Hùng Nhị cười toe toét, trong đôi mắt nhỏ ấy, toàn là tiền.
"Yên tâm, chắc chắn đủ nặng." Tạ Vân vỗ vai Hùng Nhị, "Bao nhiêu năm tích cóp, đều đưa hết cho ngươi."
"Có thể bày đầy cả ngọn núi này cho ngươi." Tư Đồ Nam nhìn quanh bốn phía, như đang chọn chỗ, đợi lúc thằng bé đầy tháng, sẽ đặt tiền mừng ở chỗ bắt mắt nhất.
"Ta thấy, đặc sản Đại Sở vẫn là ngon nhất." Diệp Thần lục lọi túi trữ vật, liếc nhìn một cái, ừm, vẫn còn không ít, đủ ăn mấy năm nữa.
Trong lúc mấy người đang nói nhảm, càng lúc càng có nhiều người chạy tới, các lão bối đều đến xem đứa bé, ai cũng tranh nhau bế, thế nào gọi là thương cháu hơn con, đây chính là thương cháu hơn con.
Còn các nữ đệ tử và nữ trưởng lão thì đều chạy tới thăm Đường Như Huyên, tu sĩ sinh con, thân thể cũng rất suy yếu.
Không lâu sau, người nhà họ Hùng và người nhà họ Đường đều tới.
Cha của Hùng Nhị là bá khí nhất, thân hình tròn vo, cực kỳ chắc nịch, hay phải nói, người nhà họ Hùng ai cũng chắc nịch.
So với họ, người nhà họ Đường ai cũng bình thường, mỗi lần nhìn Hùng Nhị, trán đều vạch đầy hắc tuyến, con gái nhà ta xinh đẹp mỹ miều như vậy, sao lại bị ngươi cuỗm mất.
"Thằng nhóc này, cũng không tệ." Diệp Thần nhìn đứa bé, lại sờ cằm, nhìn về phía bụng của đám người Sở Huyên, thầm nghĩ không biết bao giờ bụng các nàng mới nhô lên.