Virtus's Reader
Tiên Võ Đế Tôn

Chương 2129: CHƯƠNG 2099: TUYỆT DIỆU, QUẢ THẬT TUYỆT DIỆU

"Thật đúng là yêu nghiệt." Dương các lão rùng mình, vội đuổi theo bước chân của Diệp Thần. Trong mắt ông, Diệp Thần trước mặt đây đã chẳng khác gì quái vật, mà còn là loại yêu nghiệt đặc biệt.

Lại đến trấn Tru Tiên, đêm đã khuya.

Diệp Thần đi thẳng về tiểu viện của mình, Dương các lão cứ ung dung đi theo sau, vừa đi vừa gật gù đắc ý. Lão già đã theo tới tận cửa nhà Diệp Thần rồi mà vẫn chưa có ý định rời đi, thỉnh thoảng còn ho khẽ một tiếng, dường như đang nhắc nhở Diệp Thần: "Phía sau ngươi vẫn còn một người sống sờ sờ đây này!"

Diệp Thần nhíu mày, không chỉ một lần liếc nhìn Dương các lão.

Mãi đến khoảnh khắc trước khi bước vào cửa, hắn mới bừng tỉnh, hóa ra mình đã quên mất một chuyện. Quên chuyện gì ư? Quên truyền khinh công bí tịch cho Dương các lão. Hắn đã hứa lúc trước, nếu không thì lão già này sao lại lẽo đẽo theo hắn cả một đường về tận đây. Trí nhớ của hắn không tốt, chứ lão Dương thì nào có quên.

"Nói thẳng ra là được mà!" Diệp Thần liếc mắt.

"Lão hủ cứ ngỡ là ngài sẽ nhớ ra thôi." Dương các lão nói với giọng điệu sâu xa.

"Toàn mấy chuyện vô dụng, chờ chút."

Diệp Thần đi vào, chưa đầy ba phút sau đã thấy một cuốn cổ quyển bị hắn ném ra.

"Cầm lấy bí tịch rồi biến lẹ đi."

"Vâng ạ!"

Dương các lão vội đón lấy, cười không khép được miệng. Một tay ôm khư khư khối Hắc Huyền Thiết, tay kia nắm chặt bí quyển, đêm nay đúng là niềm vui nối tiếp niềm vui. Vừa có được thần thiết để rèn binh khí, lại có được một bộ bí tịch tuyệt thế, một là cơ duyên, một là tạo hóa, đêm nay chắc chắn sẽ là một đêm không ngủ.

Trở về tửu lâu, lão đóng chặt cửa phòng, đặt Hắc Huyền Thiết xuống rồi vội vàng mở bí quyển ra. Bí quyển viết đầy chữ, mỗi một chữ đều ẩn chứa khí uẩn khó lý giải, thể hiện sự ảo diệu của Thái Hư Bộ. Ngoài ra, còn có rất nhiều cảm ngộ của Diệp Thần cũng được viết vào trong đó.

"Tuyệt diệu, quả thật tuyệt diệu."

Trước ánh nến, Dương các lão xem mà luôn miệng khen hay. Ngay cả một cao thủ võ lâm đã tu luyện mấy chục năm như lão cũng không khỏi tán thưởng, chưa từng thấy qua bí tịch nào huyền ảo như vậy, diễn giải áo nghĩa của khinh công một cách tinh tế đến tột cùng, khiến lão có cảm giác đốn ngộ ngay tức thì.

Sau cơn kinh hỉ, lão cũng không khỏi thụ sủng nhược kinh. Bí tịch như thế này có thể được xem là chí bảo của võ lâm, vậy mà Diệp Thần nói truyền là truyền, không chút do dự, đây là xem lão như người nhà rồi! Thật là vinh hạnh đến tột cùng.

Gạt đi suy nghĩ kích động, lão Dương cất bí quyển rồi ra khỏi phòng, đi vào hậu viện, dựa theo những gì viết trong bí tịch mà từng bước thử nghiệm.

Khổ nỗi, tư chất của lão chỉ thuộc dạng thường thường, khó mà phá giải được áo nghĩa của Thái Hư Bộ, dù vã cả mồ hôi trán cũng không học được chút da lông nào.

Nhưng càng như thế, lão lại càng mừng rỡ. Bí tịch mà vừa học đã biết ngay thì chỉ là hàng cửu lưu, còn như Thái Hư Bộ thì cần phải tích lũy năm tháng để lĩnh ngộ mới có thể đắc được chân đế của nó.

Điểm này thì không sai, từ lúc Diệp Thần học được Thái Hư Bộ đến nay, trước sau cũng đã mấy trăm năm mới thật sự nhìn thấu áo nghĩa, huống chi là một phàm nhân.

Trong nháy mắt, trời đã rạng sáng.

Trong hậu viện tửu lâu, Dương các lão vẫn còn đang đắm chìm trong việc lĩnh ngộ bí tịch.

Mà bên này, Diệp Thần đã đến trước cửa tửu lâu, ung dung bày sạp hàng ra. Hôm nay không thấy Dương các lão ở đây, hắn cũng chẳng lấy làm lạ. Lão Dương là một cao thủ võ lâm ẩn thế, nhưng cũng là một võ si, Thái Hư Bộ huyền diệu đến thế, đổi lại là ai cũng sẽ không thể tự kiềm chế được.

"Lão gia gia, cho người ăn này." Dương các lão không đến, nhưng Tiểu Dương Phàm lại tới, vẫn như mọi khi, hai tay nâng bánh bao thịt nóng hổi, nụ cười ngây ngô thuần phác, trong sáng ngây thơ.

Diệp Thần mỉm cười, cũng không từ chối.

Tiểu gia hỏa rất hiểu chuyện, vẫy vẫy bàn tay nhỏ rồi chạy tới trường tư thục.

Một cái bánh bao vào bụng, Diệp Thần lại bày ra động tác kinh điển: hai tay chống cằm, vẻ mặt buồn chán. Không có người đến xem bói, vậy thì cứ chờ thôi!

Chẳng biết từ lúc nào, hắn mới liếc mắt nhìn về một phía.

Giữa dòng người tấp nập, có ba đến năm bóng người dìu nhau, khập khiễng đi tới. Người nào người nấy tóc tai bù xù, quần áo rách rưới, sắc mặt cũng tái nhợt, xem ra bị thương không nhẹ. Thoạt nhìn, họ giống như những người chạy nạn, nhưng nhìn kỹ mới biết không phải người bình thường.

Bọn họ chính là những cao thủ võ lâm và dị sĩ lúc trước đi thăm dò cổ mộ. Đi mấy chục người mà chỉ trở về được ba năm người, nhìn thần sắc của họ vẫn còn vẻ sợ hãi, hiển nhiên là đã gặp phải không ít tai ương trong ngôi mộ tổ tiên đó. Bây giờ còn sống sót được đã là ơn đức của Thượng Đế.

Con phố lớn náo nhiệt, vì sự xuất hiện của họ mà trở nên huyên náo hơn.

Người qua đường đều ăn ý nhường ra một lối đi, tụ tập ở hai bên đường, chỉ trỏ bàn tán về những người này, ánh mắt ai nấy đều khác lạ. Người đầy máu me, đi đến đâu cũng sẽ thu hút sự chú ý của thế nhân.

Ba năm người đó, ai nấy đều cười tự giễu, cố ý che đi khuôn mặt, dìu dắt nhau tiến vào tửu lâu.

Lần thăm dò lăng mộ này, nào chỉ là thương vong thảm trọng, gần như là toàn quân bị diệt. Không vào thì không biết, vào rồi mới giật mình, quả thực đã phá vỡ nhân sinh quan của họ.

Nực cười hơn là, bọn họ ngay cả chủ mộ ở đâu cũng không tìm được. Cười tự giễu là phải, cả đám bọn họ đã quá không biết tự lượng sức mình, cứ ngỡ thông hiểu một chút Âm Dương Ngũ Hành là có thể thiên hạ vô địch, ai ngờ lại bị một tòa cổ mộ hành cho không ngóc đầu lên được.

"Thú vị đấy." Diệp Thần thu lại ánh mắt, không chút bất ngờ, cũng chẳng có biểu cảm gì. Nếu phải nói là có chút cảm khái, thì đó chính là những người này vậy mà vẫn có thể sống sót trở ra, thật đúng là kỳ tích.

Không lâu sau, Dương các lão đi ra, mặt mày hớn hở, xem ra cũng đã nhìn thấy những người kia.

"Bí tịch đó, dùng tốt chứ." Diệp Thần hỏi một câu nhàn nhạt.

"Bác đại tinh thâm, huyền ảo đến tột cùng." Dương các lão lúc nói chuyện, giọng điệu còn run rẩy.

Diệp Thần cười một tiếng, không nói gì thêm. Một bộ bí pháp của tu sĩ được cải tiến thành bí tịch võ lâm, đủ để Dương các lão hưởng dụng cả đời. Đừng nói là bốn mươi năm còn lại, dù cho có sống thêm một kiếp nữa, lão Dương cũng khó mà nhìn thấu được chân đế. Bất quá, ở thế gian này, chỉ cần lĩnh ngộ được một chút da lông cũng đủ để khinh thường quần hùng.

Đây cũng là phàm thế, một vị tiên, dù bị phong ấn thành phàm nhân, cũng có thể khinh thường thiên hạ.

Dương các lão lại đi, đi lĩnh ngộ Thái Hư Bộ, trước khi đi còn bói một quẻ.

Ngày hôm đó, ngoài Dương các lão ra thì không có ai đến nữa. Một ngày của Diệp Thần trôi qua bình thản không có gì lạ.

Màn đêm đúng lúc buông xuống.

Diệp Thần ung dung thu dọn sạp hàng, ăn một bát mì Dương Xuân rồi trở về tiểu viện.

Dưới ánh trăng, toàn thân hắn được tinh huy bao phủ, việc tu luyện nội lực lại tiến thêm một tầng nữa. Công lực hiện giờ của hắn có thể nói là thâm hậu, người bình thường muốn đuổi kịp hắn thì ít nhất cũng phải tu luyện trăm năm.

Sau ba canh giờ ngồi tĩnh tọa, hắn chìm vào giấc ngủ trong yên tĩnh.

Bên phía Dương các lão thì lại bận rộn hơn nhiều. Sau khi tu luyện Thái Hư Bộ đến vã mồ hôi, lão lại ôm khối Hắc Huyền Thiết ra, cầm một thứ đồ chơi gọi là kính lúp, nghiên cứu suốt cả đêm. Đây chính là thần thiết để rèn binh khí, một khi đúc thành, chắc chắn sẽ là tuyệt thế thần binh, chém sắt như chém bùn, không phải chuyện đùa.

Đáng tiếc, Hắc Huyền Thiết quá cứng, ngọn lửa bình thường căn bản không thể nào làm tan chảy được. Ngay cả bội kiếm của lão cũng bị chấn gãy làm đôi mà không hề lay chuyển được nó, càng đừng nói đến việc loại bỏ tạp chất bên trong.

Dương các lão bất đắc dĩ, đành khoanh tay ngồi bên giường, mắt đăm đăm nhìn ra ngoài cửa sổ, sốt ruột chờ trời sáng.

Lão thấy rằng, Diệp Thần chắc chắn có cách làm tan chảy Hắc Huyền Thiết, hắn dường như không gì là không làm được.

Trong sự chờ đợi lo lắng, phương Đông cuối cùng cũng lóe lên một vệt ráng mây đỏ.

Dương các lão lật đật trở mình, sắp xếp Hắc Huyền Thiết xong xuôi rồi đứng ngay trước cửa tửu lâu, như một pho tượng môn thần, đôi mắt già nua nhìn về một phía, tràn đầy mong đợi.

Chưởng quỹ và tiểu nhị của tửu lâu thấy vậy, ai nấy đều gãi đầu, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chỉ vì mấy ngày nay, hành động của Dương các lão quá khác thường, ngày nào cũng dậy sớm, cơm còn chưa ăn đã chạy ra cửa đứng. Người biết thì hiểu lão là cao thủ võ lâm, người không biết còn tưởng lão là người gác cổng.

Dưới ánh mắt trông ngóng của lão, giữa dòng người tấp nập, Diệp Thần mang theo chiếc bàn xuất hiện.

"Để ta, để ta." Từ xa, Dương các lão đã chạy ra đón, vô cùng nhiệt tình, giúp Diệp Thần bày chỗ ngồi, tất cả đồ đạc đều được sắp xếp ổn thỏa.

"Thế nào, Hắc Huyền Thiết có cứng không." Diệp Thần nói như có như không.

"Tiểu hữu đã biết, vậy có cách nào làm tan chảy nó không." Dương các lão xoa xoa hai tay.

"Huyền Thiết từ trên trời rơi xuống, ngọn lửa bình thường tất nhiên khó mà làm tan chảy." Diệp Thần lười biếng ngồi xuống, "Loại sắt này cần phải dùng sức mạnh của trời đất mới có thể hòa tan, ví dụ như lôi điện."

"Lôi điện?" Dương các lão nghe mà ngẩn người, vô thức ngẩng đầu nhìn trời một cái, rồi mới nhìn lại Diệp Thần, cười khan nói: "Lôi điện không phải chuyện đùa, đừng có đánh hỏng mất."

"Không hỏng được đâu." Diệp Thần lười biếng đáp một tiếng.

"Vậy thì tốt." Dương các lão cười ha hả, ngồi xuống trước bàn. Mỗi ngày đều phải có một quẻ, hôm nay cũng không ngoại lệ, vẫn là tính toán nhân duyên, vẫn mong mỏi một tình yêu oanh oanh liệt liệt.

Diệp Thần cũng không thừa nước đục thả câu, biết gì nói nấy.

Lại là một ngày vội vã, màn đêm lặng lẽ buông xuống.

Diệp Thần tối nay rất có tâm trạng, tự mình xuống bếp làm mấy món nhắm ngon lành, uống chút rượu, ngẩng đầu ngắm sao trời.

Từ khi bị phong ấn thành phàm nhân, năng lực chu thiên diễn hóa của hắn cũng bị hạn chế không ít, rất khó để nhìn ra liệu có người nào đang ứng kiếp vượt ải, hay có ai đã bỏ mạng trong tai ương hay không. Cũng không biết Đại Sở bây giờ ra sao, mọi người có sống tốt không, có ai nhớ đến hắn không.

Một trấn Tru Tiên, xa xôi nơi đất khách quê người, thân ở nơi này khiến hắn không khỏi nhớ lại Lục Đạo Luân Hồi, cô tịch đến phát điên, một chút cảm giác tồn tại cũng khó mà có được.

Rất nhanh, mây đen kéo đến dày đặc, sấm chớp vang trời, mưa lớn trút xuống.

Diệp Thần tỉnh táo lắc đầu, xách bàn vào trong nhà.

Mưa lớn đến nhanh mà đi cũng nhanh, trong vườn gió nhẹ thổi qua, vô cùng mát mẻ.

"Tiểu hữu, có đó không." Diệp Thần đang phiền muộn vì nỗi nhớ nhà thì bỗng nghe thấy tiếng gọi từ ngoài viện, lắng nghe kỹ thì chính là Dương các lão.

Nửa đêm nửa hôm, Diệp Thần vốn không muốn để ý, nhưng lão già kia lại rất tự nhiên, không thèm đi cổng chính mà nhảy thẳng vào tiểu viện.

Diệp Thần mặt đen lại, lật đật trở mình.

Đến khi nhìn thấy lão Dương, khóe miệng hắn không khỏi giật giật.

Cũng không trách hắn như vậy, chỉ vì hình dáng của Dương các lão lúc này quả thực quá hài hước. Lão đứng đó lảo đảo, quần áo rách bươm, trong lòng ôm khối Hắc Huyền Thiết, mặt mày đen như nhọ nồi. Bá đạo nhất là mái tóc của lão, sợi nào sợi nấy đều xoăn tít lại, còn đang bốc khói đen nghi ngút.

Cái bộ dạng này của lão, trông như vừa sờ vào ổ điện, nhìn kỹ mới biết, mẹ nó đây chính là bị sét đánh! Hơn nữa, còn bị đánh không hề nhẹ, suýt nữa thì đi tong.

"Tiểu hữu, phương pháp của ngươi không ổn rồi!" Dương các lão đau đến nhe răng trợn mắt.

"Ngươi đừng nói với ta là ngươi ôm Hắc Huyền Thiết đi để cho lôi điện đánh đấy nhé." Diệp Thần chậm rãi bước xuống thềm đá.

"Không thì làm thế nào."

"Cái trí thông minh này, thật cảm động."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!