Oanh! Ầm! Oanh!
Thiên địa chấn động, như bị một màn đêm u tối che phủ, vạn vật chìm trong ảm đạm, chỉ còn lại hai vì sao chói lọi. Thế nhân chỉ có thể thấy chúng liên tục va chạm, mỗi một lần đều kéo theo sức mạnh hủy diệt.
Đó là Diệp Thần và Khôi La, cực kỳ chói mắt giữa Hư Vô tăm tối.
Không ai đếm được hai người đã giao đấu bao nhiêu hiệp, chỉ biết trận chiến kinh thế này vô cùng thảm liệt.
"Lẽ nào hai tên này định đánh tới thiên hoang địa lão mới chịu thôi sao?" Tu sĩ Chư Thiên không chỉ một lần nuốt nước bọt. Một trận chiến dai dẳng như vậy, nếu đổi lại là họ thì sớm đã mệt chết quách rồi.
"Thánh Thể thiên hạ vô địch, đánh cho Khôi La biến thành chó." Đám nhân tài của Chư Thiên đã mệt lả, ngồi bệt cả xuống đất, cổ họng cũng đã khản đặc nhưng vẫn không ngừng chửi rủa.
Ở phía đối diện, tộc nhân Hồng Hoang còn thảm hơn, đến nói chuyện cũng thở không ra hơi.
Tất cả là tại Diệp Thần và Khôi La, hai kẻ đó quá trâu bò, đến cả đội cổ vũ hai bên cũng đã gào đến kiệt sức mà trận chiến vẫn chưa kết thúc, xem ra còn có thể đấu thêm cả ngàn hiệp nữa.
Rống! Rống!
Theo hai tiếng rồng gầm vang vọng, Diệp Thần và Khôi La đều hóa thành Thần Long, một con kim quang lấp lánh, một con ma khí ngút trời. Chúng quấn lấy nhau trên Hư Vô mờ mịt, va chạm dữ dội, khiến bầu trời lại một lần nữa gặp nạn. Bất cứ nơi nào hai người giao chiến đều sụp đổ từng mảng.
Chẳng biết đến lúc nào, mới thấy có người rơi xuống.
Lần này, những người quan chiến đều phấn chấn hẳn lên, đại chiến cuối cùng cũng sắp kết thúc.
Nhìn kẻ rơi xuống, tự nhiên là Khôi La. Hắn còn thảm bại hơn lần trước, thân thể Thần Ma cường đại đã nổ mất nửa bên, xương ma đen nhánh nhuốm đầy thần huyết đỏ rực, máu thịt văng tung tóe. Chỉ nhìn thôi cũng đủ thấy rùng mình, đâu còn chút hình người.
Lại một tiếng ầm vang, mặt đất bị nện ra một cái hố sâu.
Mà Diệp Thần cũng đã hóa lại thành hình người, không hề rơi xuống mà đứng sừng sững giữa trời cao như một tấm bia đá vĩnh hằng, mặc cho bất kỳ sức mạnh nào trên thế gian cũng khó lòng lay chuyển. Hắn như một vị đế vương quân lâm thiên hạ, ánh mắt nhìn xuống Khôi La, nhìn xuống cả chúng sinh. Dù cũng bị trọng thương, nhưng chiến ý của hắn vẫn ngút trời cuồn cuộn.
"Ta không tin!" Khôi La gầm thét, lại từ trong hố sâu lao ra, nghịch thiên giết tới.
Diệp Thần không nói gì, lật tay tung một ấn, giáng xuống từ trời cao, nặng như Thái Sơn.
Phụt!
Khôi La vừa lao lên trời đã bị ép đến hộc máu, lại rơi thẳng về mặt đất, biến cái hố sâu lúc trước thành một vực thẳm, máu xương bắn tung tóe, văng khắp hư không.
"A...!"
Khôi La gào thét, thật sự đã phát điên, kéo lê thân thể đẫm máu, lần thứ hai giết vào hư không.
Lần này, hắn hóa thành bản thể, hình thể khổng lồ như núi, không nhìn ra là loài gì, chỉ thấy toàn thân đen nhánh, phủ kín lân tinh, trên lưng còn có gai xương, mỗi một chiếc đều sắc như đao thép, lóe lên ma quang lạnh lẽo. Một đôi mắt máu to như cái vạc, đỏ ngầu như sắp chảy máu.
Ngoài ra, hắn còn giải trừ cấm pháp, dùng cái giá thiêu đốt bản nguyên để đổi lấy chiến lực cường đại.
Thế nhưng, tất cả những điều này trước mặt Diệp Thần đều là hư ảo. Chiến lực đổi lấy cuối cùng cũng chỉ là ngoại lực, khó che giấu được thương thế trên bản thể. Nói cách khác, Khôi La bây giờ chỉ còn cái vỏ rỗng.
Diệp Thần vẫn không nói, cũng không có động tác gì, chỉ thấy giữa mi tâm hắn, một luồng thần quang bắn ra, vút thẳng lên trời cao. Nhìn kỹ mới biết đó là Hỗn Độn Đỉnh. Chỉ trong nháy mắt, nó đã biến lớn vạn trượng, những Độn Giáp Thiên Tự vàng óng vờn quanh thân đỉnh, tự động sắp xếp. Dị tượng Hỗn Độn theo đó huyễn hóa ra, nếu lắng nghe kỹ còn có thể nghe thấy thiên âm của đại đạo giao hòa, vang vọng vô tận.
Ong!
Hỗn Độn Đỉnh rung lên, giáng xuống từ trên không, mang theo uy áp có thể trấn sập vạn cổ.
Phụt!
Bản thể của Khôi La nổ tung trong nháy mắt, bị ép nát thành một bãi máu thịt, lần thứ ba rơi xuống mặt đất.
Lần này, Diệp Thần không cho hắn cơ hội nữa. Tám mươi mốt trận Đế Đạo Phục Hi được bày ra trong nháy mắt, trận lồng trong trận, chín trận liên kết với nhau, tự động vận chuyển, thật sự có thể phong ấn cả Càn Khôn.
Khôi La bị trấn áp, vừa mới đứng dậy, còn chưa kịp nói câu nào đã bị trận pháp vây khốn.
"Sức sống của tên này thật ngoan cường." Ngay cả Đông Hoàng Thái Tâm cũng phải kinh ngạc không thôi.
Đáng tiếc, đối thủ của hắn là Diệp Thần. Mặc cho hắn công kích thế nào cũng khó phá được Đế Đạo Phục Hi.
Pháp trận cấp bậc này quá mức bá đạo, ngay cả lúc đỉnh phong hắn cũng chưa chắc phá nổi, huống chi bây giờ chỉ còn nửa cái mạng, bị trấn áp không chút sức phản kháng.
"Kết liễu hắn đi!" Thấy Khôi La bị trấn áp, các tu sĩ Chư Thiên đều hô hào, vô cùng phấn khích.
"Ta đã nói rồi mà! Lão Thất sao có thể bại được." Tiểu Viên Hoàng cười toe toét.
"Đúng là làm vẻ vang cho anh em." Quỳ Ngưu cảm khái nói. Trong mấy huynh đệ kết nghĩa, Diệp Thần là người xuất sắc nhất, đến cả Khôi La cũng bị đánh bại, trong cùng thế hệ, còn ai là đối thủ.
Các Đế Tử đều lắc đầu cười, phần lớn bọn họ đều không phải là đối thủ của Khôi La, vậy mà hắn lại bị một Diệp Thần đang bị thương đánh bại. Thiếu Niên Đế quả không hổ là Thiếu Niên Đế, sao có thể so sánh với cấp Đế Tử được.
"Đúng như dự liệu." Đông Hoàng Thái Tâm nhún vai.
Nghe câu này, rất nhiều lão già không khỏi bĩu môi, cái thế đạo quái quỷ gì thế này! Nhân tài đều chạy hết về Đại Sở các ngươi, trước có Diệp Thần, sau có Dao Trì, đều là người nhà các ngươi cả, toàn là nơi tụ tập của đám quái thai, vậy mà vẫn có thể sản sinh ra nhân tài bậc này, thật không có thiên lý.
Nhìn sang phía Hồng Hoang đối diện, sắc mặt bọn chúng khó coi đến cực điểm.
Vốn tưởng rằng Khôi La có thể diệt được Diệp Thần, ai ngờ lại bại thảm hại như vậy. Đặc biệt là tộc Khôi La, thần sắc dữ tợn nhất, trong bóng tối đã có không chỉ một binh khí cấp Chuẩn Đế nhắm vào Diệp Thần, luôn sẵn sàng tung ra đòn kết liễu hắn. Khôi La tuy bại nhưng vẫn là Đế Tử, không thể chết được.
"Ngươi thua rồi." Dưới vạn ánh mắt dõi theo, Diệp Thần nhàn nhạt mở miệng. Chỉ một câu nói bình thản, nhưng rơi vào tai Khôi La lại như sấm sét vạn cổ, uy lực vô biên, chấn cho tâm thần hắn sụp đổ.
"A...!"
Tiếng gào thét này của Khôi La phát ra từ linh hồn. Đâu chỉ tâm thần sụp đổ, mà ngay cả tín niệm cũng tan vỡ, bị Diệp Thần đánh cho sụp đổ hoàn toàn. Hắn là Đế Tử, con trai của Đại Đế, tự phong ấn vạn cổ, huyết mạch bản nguyên đã hoàn mỹ đến cực điểm, lại có thêm vô số loại thần thông Đế đạo, vậy mà lại bại bởi một Thánh Thể đang bị thương. Sự cao ngạo của hắn, vinh quang của hắn, tất cả đều trở thành một trò cười đáng buồn.
"Đã thua rồi thì mạng của ngươi, ta nhận lấy đây." Diệp Thần lạnh nhạt nói, đã giơ tay lên.
"Thằng nhãi ranh, ngươi dám!" Một Chuẩn Đế tộc Khôi La giận dữ mắng, một luồng Tịch Diệt Tiên Mang quét tới.
Diệp Thần sớm đã liệu được, sao có thể đứng yên chịu đòn, hắn dùng một chiêu Di Thiên Hoán Địa, đổi vị trí cho Khôi La.
Phụt!
Một đóa hoa máu bất ngờ nở rộ, tràn ngập ma khí nhưng cũng vô cùng diễm lệ. Đế Tử Khôi La đường đường tại chỗ hồn phi phách tán, chết không thể chết lại được. Nực cười thay, hắn lại bị chính người nhà mình giết trong nháy mắt.
Các tu sĩ Chư Thiên giật mình, cái trò gài bẫy này của Thánh Thể đúng là pro vãi!
"Đáng chết!" Tộc Khôi La đồng loạt hành động, kéo đến rợp trời rợp đất. Vị Chuẩn Đế tộc Khôi La vừa ra tay có sắc mặt dữ tợn nhất, vẫn là do lão đã quá chủ quan, không ngờ Diệp Thần lại thi triển Di Thiên Hoán Địa.
Không chỉ bọn họ, mà tất cả các tộc Hồng Hoang có mặt cũng không ai sau ai, như một biển lớn màu đen kịt, nuốt chửng từng tấc đất trời. Khí tức Hồng Hoang liền thành một dải, ép cho thiên địa cũng phải rung chuyển.
Bọn chúng không ngốc, biết Diệp Thần không thể dùng Thiên Đạo để độn thân, nên mới nóng lòng muốn diệt sát hắn. Cơ hội này ngàn năm có một, bỏ lỡ lần này, muốn giết hắn sẽ rất khó.
"Tưởng Chư Thiên của ta không có người chắc?" Thần Tướng Thiên Cửu hừ lạnh, bước ra một bước, chắn trước người Diệp Thần. Uy áp bá đạo trải rộng khắp đất trời, uy thế của một Chuẩn Đế đỉnh phong chấn động Bát Hoang.
Cùng lúc hiện thân còn có Đông Hoàng Thái Tâm và Nguyệt Hoàng, một trái một phải, như những Nữ vương cái thế.
Các lão già của Chư Thiên đương nhiên sẽ không đứng nhìn, những người từ cấp Đại Thánh trở lên, từng người một hiện thân, trên đầu mỗi người đều lơ lửng pháp khí, khí thế nối liền thành một dải, thần uy mênh mông.
Tộc Hồng Hoang giết tới, bóng người che kín bầu trời, bất luận là số lượng hay huyết mạch, đều áp đảo hoàn toàn Chư Thiên. Gương mặt ai nấy đều dữ tợn, như đang tuyên bố với thế nhân: Diệp Thần phải chết.
Từ trên cao nhìn xuống, một đông một tây, hai phe Chư Thiên và Hồng Hoang đã rơi vào thế giằng co, mùi thuốc súng nồng nặc, chỉ cần một mồi lửa là sẽ bùng nổ đại chiến. Và trận chiến này sẽ là một trận chiến kinh thế, càn quét toàn bộ Chư Thiên vạn vực, không ai có thể thoát nạn.
Bầu không khí trong nháy mắt căng thẳng đến cực điểm, ngay cả màn sương máu đang bay lượn cũng ngừng lại.
"Giao Diệp Thần ra đây, để tránh sinh linh đồ thán." Chuẩn Đế tộc Khôi La gầm thét.
"Ngươi mà cũng biết đến sinh linh đồ thán sao?" Đông Hoàng Thái Tâm không khỏi bật cười, nhưng là một nụ cười lạnh, "Từ khi Hồng Hoang xuất thế, các ngươi đã tàn sát bao nhiêu tu sĩ Chư Thiên, nói ra những lời này, không thấy nực cười sao?"
"Thần Nữ nói có lý, lão phu thích nghe." Một lão Chuẩn Đế của Chư Thiên xoa xoa tay.
"Lúc Thiên Ma xâm lược, các ngươi đứa nào đứa nấy đều co đầu rút cổ không ra, vậy mà cũng xứng nói đến sinh linh sao?"
"Giao ước sinh tử chiến là do Đế Tử nhà ngươi đặt ra, thua thì phải chết."
"Hơn nữa, Đế Tử nhà ngươi cũng không phải do Diệp Thần giết, mà là bị chính ngươi giết trong nháy mắt."
Đám lão già Chư Thiên này, người một câu ta một câu, câu nào câu nấy đều rất có lý, nói không dứt.
Lần này, đến lượt đám hậu bối Chư Thiên cảm khái: Có những bậc lão bối thế này, lòng ta thật an ủi.
"Hôm nay, Hồng Hoang ta chỉ cần Diệp Thần chết."
"Nếu không, sẽ san bằng Chư Thiên."
Tộc Hồng Hoang gầm thét, tiếng gầm làm sụp đổ cả bầu trời, chẳng thèm nghe người Chư Thiên nói nhảm. Đôi mắt nào cũng đỏ ngầu đáng sợ, như thể đều viết cùng một câu: Không giao người, vậy thì khai chiến.
Đối với điều này, Đông Hoàng Thái Tâm cũng lười nói nhiều. Tưởng bọn ta bị dọa mà lớn lên chắc, khai chiến thì khai chiến, cùng lắm thì đồng quy vu tận thôi! Sống đủ lâu rồi, kéo cả Hồng Hoang chôn cùng cũng đáng.
Nhưng người trực tiếp nhất vẫn là Cơ Ngưng Sương. Đế binh Ngọc Như Ý trong nháy mắt xuất hiện, vút thẳng lên trời cao, từng sợi pháp tắc cực đạo nghiền ép cả Tiên khung vạn cổ, mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa.
"Thời khắc mấu chốt, vẫn là vợ mình ra tay dứt khoát." Diệp Thần ho ra máu, đứng còn không vững.
Vẫn là Đế binh có tác dụng, phe Hồng Hoang lập tức im bặt, lại giở trò cũ.
Nhưng, không phải tất cả các tộc Hồng Hoang đều sợ Đế binh.
Chỉ trong một hơi thở, lại có một luồng thần quang vút lên trời, đó là một thanh Thần Ma Đao, khắc đầy Đế văn cổ xưa, cũng có pháp tắc cực đạo rủ xuống, cực đạo đế uy bao trùm đất trời.
Đó là Đế binh của tộc Khôi La. Đến cả Đế Tử cũng mất rồi, còn gì phải e ngại nữa. Đã không còn gì để mất, bọn chúng quyết tâm diệt cho bằng được Diệp Thần.
Hai món Đế binh giằng co, bầu không khí càng thêm căng thẳng, dường như giây tiếp theo sẽ nổ ra đại chiến.
Vậy mà, đúng lúc này, một tiếng ầm vang đột nhiên vang lên, chấn động đến toàn bộ Chư Thiên cũng phải rung chuyển.
Ngay sau đó, Hư Vô vỡ nát, một bóng người nhuốm máu từ bên trong bay ngược ra ngoài, xuyên qua hết tinh vực này đến tinh vực khác, rơi xuống Vọng Huyền Tinh, đâm sập một ngọn núi khổng lồ.
Hai phe Chư Thiên và Hồng Hoang đang chuẩn bị khai chiến đều khẽ nhíu mày, đồng loạt nhìn sang.
Chỉ thấy giữa đống đá vụn bay tán loạn, một thanh niên áo tím che lấy bả vai, lảo đảo bước ra. Thương thế của hắn cực nặng, toàn thân bê bết máu, mỗi bước đi đều để lại một dấu chân máu. Điều kỳ lạ là thân hình hắn khi thì hư ảo, khi thì ngưng thực, ẩn chứa một luồng uy áp cổ xưa khiến cả Thần Tướng cũng phải biến sắc.
"Hi Thần?"
"Vị Diện Chi Tử?" Rất nhiều lão bối kinh ngạc, dường như đã nhận ra thanh niên kia.
"Sao có thể?"
"Hắn vẫn còn sống sao?" Giờ phút này, ngay cả các đại tộc Hồng Hoang cũng khó che giấu vẻ kinh ngạc, ánh mắt đầy vẻ kiêng dè, dường như cũng biết đó rốt cuộc là một sự tồn tại như thế nào.
"Hắn chính là Hi Thần sao?" Diệp Thần lẩm bẩm, năm đó hắn từng nghe Nhân Vương nhắc tới.
"Gióng trống trận, Thiên Ma xâm lược." Giữa lúc vạn người kinh ngạc, Hi Thần ho ra máu, thốt ra những lời đầy tang thương, khàn khàn mà mệt mỏi.
Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà