Oanh!
Hỏa vực chấn động, trong đêm sâu thẳm lại xuất hiện thêm một vầng hào quang hủy diệt. Rất nhiều dị tượng cổ xưa đan xen huyễn hóa giữa không trung mờ mịt, xa xôi không thể chạm đến, khiến vô số người phải ngước nhìn.
"Chuyện gì thế này, tim cứ đập thình thịch." Dưới bầu trời, tiếng xôn xao bàn tán vang lên không ngớt, rất nhiều lão bối tụ tập lại, ngước nhìn lên Hư Vô. Có một loại uy áp vô thượng khiến tâm linh họ run rẩy, nhưng lại không tìm ra được ngọn nguồn, càng không biết tâm cảnh này mang ngụ ý gì, là phúc hay là họa, không một ai nói rõ được.
"Uy áp Đế đạo từ đâu ra vậy?" Tại Chư Thiên Môn của Đại Sở, Nguyệt Hoàng, Thiên Cửu, Tà Ma đều cùng lúc bay lên trời, liếc nhìn nhau rồi cũng nhìn về phía mờ mịt. Thân là Chuẩn Đế đỉnh phong, cảm nhận của họ là sâu sắc nhất. Trước đây, sự áp chế của dấu ấn Đế đạo vốn yếu ớt, bỗng nhiên giống như một lớp lụa mỏng, chỉ cần cơ duyên đủ đầy là có khả năng nghịch thiên Phong Đế. Vậy mà giờ khắc này, sự áp chế của dấu ấn Đế đạo lại đột ngột tăng cường, lớp lụa mỏng kia bỗng chốc biến thành một ngọn Đại Sơn, đè nặng đến mức Chuẩn Đế đỉnh phong cũng không thở nổi. Trong tình trạng này, dù có đủ cơ duyên cũng khó mà vượt qua ngọn núi kia, càng đừng nói đến chuyện thành Đế.
"Lại có biến cố ư?" Bên trong cấm khu Thiên Hư, Thiên Tru và Địa Diệt đều bay lên cao ngước nhìn, chỉ vì Thiên Hư đang rung chuyển. Đông Hoang Luyện Ngục, Nam Vực Minh Thổ, Tây Mạc Vong Xuyên và Bắc Nhạc Hoàng Tuyền cũng đều như thế, toàn bộ cấm khu đều đang rung chuyển ầm ầm.
"Sao lại có cực đạo đế uy thế này?" Chúng tộc Hồng Hoang cũng kinh ngạc: "Có người thành Đế ư?"
"Sao lại như vậy?" Trên một cổ tinh không tên, trong một tòa cổ thành vô danh, Hồng Trần và Lục Đạo đều như phát điên, không hề có dấu hiệu báo trước, dọa cho Hồng Trần Tuyết và Sở Linh Ngọc mặt mày trắng bệch.
Tại U Minh Đại Lục, Tiên Võ Đế Kiếm kêu vang, đế mang chợt lóe. Hay nói đúng hơn, toàn bộ Đế binh của Chư Thiên, bao gồm cả trong cấm khu, trong Hồng Hoang, và khắp Chư Thiên, đều đang rung động.
Không ai biết chuyện gì đã xảy ra, tất cả đều mờ mịt.
Oanh!
Trong lúc thế nhân còn đang nghi hoặc, vạn vực rung chuyển, hơn tám thành người đứng không vững.
Bước chân của Diệp Thần quá nặng nề, suýt nữa đã đạp nát cả mặt đất.
Đối diện, Nữ Thánh Thể vẫn đang lùi lại, đôi mắt đẹp không giấu được vẻ kiêng kị. Nàng liều lĩnh thi pháp, lại thật sự ép ra một sự tồn tại đáng sợ, mạnh đến mức khiến nàng kinh hãi, tựa như Đại Đế quân lâm thế gian.
Cuối cùng, Diệp Thần dừng lại, đứng lặng giữa hư không như một pho tượng.
Đến lúc này, Nữ Thánh Thể mới ổn định lại thân hình, lạnh nhạt nói: "Lối vào Thái Cổ Hồng Hoang ở đâu?"
Diệp Thần thần sắc ngây dại, im lặng không nói.
"Lối vào ở đâu?" Nữ Thánh Thể quát khẽ, giọng điệu thêm vài phần băng lãnh.
Câu hỏi của nàng vẫn không có lời đáp. Nàng chỉ cảm thấy tâm thần thoáng hoảng hốt, đợi đến khi hồi phục lại sự tỉnh táo thì Diệp Thần đã ở ngay trước mắt, hơn nữa còn dùng một tay bóp lấy cổ nàng, nhấc bổng nàng lên không trung.
Khoảnh khắc này, không chỉ nàng, mà ngay cả Minh Đế, Đế Hoang, thậm chí là Đạo Tổ của Thiên giới cũng phải nheo mắt lại. Với tầm mắt của cả ba người, họ cũng không nhìn ra Diệp Thần đã ra tay như thế nào. Một Nữ Thánh Thể gần như đại thành vô hạn, lại bị bóp cổ mà không hề có dấu hiệu báo trước.
Người có tâm cảnh sợ hãi nhất chính là Nữ Thánh Thể. Với chiến lực của mình, nàng lại bại một cách dứt khoát như vậy, ngay cả cơ hội ra tay cũng không có. Không phải nàng không đủ mạnh, mà là Diệp Thần thật sự quá đáng sợ.
Nàng bỗng chốc như một con kiến, trước mặt Diệp Thần không có chút sức phản kháng nào. Một thân pháp lực, bản nguyên, huyết mạch, Thần Tàng, Thần Thông, bí pháp, tất cả đều trở thành trò cười.
Lần đầu tiên, nàng nhìn rõ đôi mắt của Diệp Thần. Không còn tròng mắt, cũng chẳng thấy con ngươi, chỉ có một màu hỗn độn. Mà sâu trong sự hỗn độn đó, dường như ẩn giấu một vị thần, một vị thần uy chấn hoàn vũ. Còn nàng, tựa như đang ở dưới chân vị thần đó, dù có căng hết thị lực cũng khó mà nhìn thấy được dung mạo của Thần.
Thế gian dường như rơi vào tĩnh lặng, cảnh tượng trên hư không phảng phất trở thành vĩnh hằng. Ngay cả Đế Hoang, Minh Đế và Đạo Tổ cũng đều nín thở.
Cuối cùng, Diệp Thần buông tay, Nữ Thánh Thể rơi từ trên trời xuống.
Gần như cùng lúc, Diệp Thần cũng rơi xuống theo, không còn uy thế hủy thiên diệt địa kia nữa.
Oanh! Ầm!
Lại là hai ngọn núi bị hai người đập sụp.
Sau tiếng ầm ầm đó, không còn âm thanh nào nữa.
Chư Thiên cuối cùng cũng chìm vào yên tĩnh, một sự yên tĩnh đáng sợ.
Trong số những người này, đặc biệt là các Chuẩn Đế cảnh giới đỉnh phong, lông mày nhíu lại sâu nhất. Sự áp chế mạnh mẽ của dấu ấn Đế đạo lại khôi phục trạng thái yếu ớt. Có vài Chuẩn Đế đỉnh phong suýt nữa đã chạm đến bình cảnh Đại Đế, nhưng cơ duyên mờ mịt đó cũng chỉ lóe lên rồi biến mất.
Sự áp chế của Đế đạo lúc mạnh lúc yếu, vô cùng quỷ dị, không ai có thể đưa ra lời giải thích hợp lý.
Nữ Thánh Thể đứng dậy, đi đến trước mặt Diệp Thần, chỉ nhìn mà không nói, trong mắt vẫn còn vẻ kiêng kị, cùng với gương mặt yếu ớt đã hóa thành sợ hãi.
Nàng đã tìm ra thân phận của Diệp Thần, nhưng cũng chọc phải một sự tồn tại đáng sợ. Mà bí mật cuối cùng nàng muốn biết vẫn là một ẩn số, nàng vẫn không biết lối vào Thái Cổ Hồng Hoang rốt cuộc ở nơi nào. Người duy nhất biết được lại đang trong trạng thái tự thành Luân Hồi.
Ba vị chí tôn của Thiên giới và Minh giới đều không nói gì, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm vô biên. Thần quang màu vàng mà Nữ Thánh Thể dùng lên người Diệp Thần không phải là thần quang bình thường, nó đã chạm đến pháp tắc Luân Hồi, nhằm vào người tự thành Luân Hồi để khai quật bí mật vạn cổ.
Lần này, Nữ Thánh Thể đúng là đã thành công, nhưng cũng bại một cách thảm hại. Gần như đại thành vô hạn, nhưng dù sao vẫn chưa phải đại thành, quả thực là đã đi một vòng Quỷ Môn Quan.
Đêm nay, định sẵn không yên bình. Phàm là nơi tu sĩ tụ tập, đều nghị luận ầm ĩ, đưa ra rất nhiều suy đoán. Còn những người như Chuẩn Đế đỉnh phong, như cấp bậc Chí Tôn, lại rơi vào trầm tư.
Đặc biệt là ba vị chí tôn, họ đã xác định được một chuyện, trên người Diệp Thần ẩn giấu bí mật. Tuy đã bị hé lộ một góc, nhưng vẫn còn quá nhiều nghi vấn chưa được giải đáp.
"Là hắn sao?" Đế Hoang liếc mắt nhìn về phía Minh Đế.
"Đế Tôn đã chết." Minh Đế nhàn nhạt nói.
Đế Hoang khẽ nhíu mày, câu trả lời này quả thực quá mơ hồ, bao hàm quá nhiều ý sâu xa.
Một đêm không có chuyện gì xảy ra, thoáng chốc đã đến bình minh.
Trong lúc ngủ mơ, Diệp Thần chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, cảm thấy thân thể mình đang bay lơ lửng giữa không trung, lắc qua lắc lại, khiến đầu hắn càng thêm choáng.
Trên thực tế, thân thể hắn đúng là đang ở giữa không trung. Nói cho đúng là bị trói, treo trên một cây cổ thụ xiêu vẹo. Giờ phút này, hắn đang đung đưa theo từng cơn gió.
"Đây là tình huống quái gì vậy?" Diệp Thần giãy giụa một hồi cũng không thoát ra được. Trên người hắn bị gia trì phong ấn, ít nhất cũng phải hơn ngàn đạo, phong ấn cái Thánh Thể nhỏ bé này của hắn một cách chặt chẽ.
"Tỉnh rồi à?" Nữ Thánh Thể cũng ở đó, ngồi trên một tảng đá không xa gốc cây, hai tay chống cằm, chớp mắt nhìn hắn. Tuy là đang cười tủm tỉm, nhưng nụ cười đó rơi vào mắt Diệp Thần lại có vẻ vô cùng gian xảo.
"Lại dám trói ta." Diệp Thần mặt mày đưa đám nói.
"Chuyện đêm qua, còn nhớ không?" Nữ Thánh Thể cười nhìn Diệp Thần.
Bị nàng nói vậy, Diệp Thần nhíu mày, hai mắt láo liên, hồi tưởng lại chuyện đêm qua. Hắn đến tửu lầu uống rượu, tìm được Chiến Vương và Hùng Đại Sơn, sau đó Nữ Thánh Thể đến, rồi sau đó nữa thì không nhớ gì cả. Tỉnh lại đã bị treo ở đây.
"Ngươi có thiếu nàng dâu không?" Nữ Thánh Thể chớp chớp đôi mắt đẹp.
"Tạm thời đủ rồi." Diệp Thần cười gượng.
Bốp!
Diệp Thần vừa dứt lời liền cảm thấy mặt mình ăn một cái tát. Người ra tay chắc chắn là Nữ Thánh Thể, chỉ vì tốc độ quá nhanh, người ngoài nhìn vào sẽ thấy nàng không hề động đậy. Nhưng Diệp Thần biết, chính là nàng đánh. Con mụ điên này, đúng là bị thần kinh mà.
"Ngươi có thiếu nàng dâu không?" Nữ Thánh Thể lại chớp đôi mắt đẹp.
"Thiếu." Diệp Thần lanh trí, thốt ra một chữ như vậy. Nếu trả lời như lúc trước, Nữ Thánh Thể chắc chắn sẽ cho hắn thêm một cái tát nữa. Mặc dù hắn không biết tại sao Nữ Thánh Thể lại hỏi như vậy, nhưng câu trả lời này tuyệt đối an toàn.
Quả nhiên, Nữ Thánh Thể không đánh hắn nữa, chớp chớp đôi mắt đẹp, cười tủm tỉm nói: "Vậy ngươi xem ta, có hợp không?"
"Cái này..." Diệp Thần há hốc miệng, chợt cảm thấy eo hơi đau. Đây không phải là vấn đề có hợp hay không, mà là vấn đề cái eo có chịu nổi không. Đem cô nàng này về nhà, qua một đêm, xương cốt hắn cũng tan thành tro.
Dĩ nhiên, ngoài chuyện eo hơi đau ra, hắn vẫn còn đang ngơ ngác. Đây là kịch bản gì thế này? Cô nàng này rốt cuộc muốn làm gì? Một Thánh Thể gần như đại thành vô hạn lại tỏ ra quyến rũ như vậy, không có âm mưu mới là lạ. Xét theo những gì Nữ Thánh Thể đã làm trước đó, đây chắc chắn là một âm mưu. Diệp đại thiếu lanh trí như hắn, đầu óc vẫn còn dùng tốt lắm.
Cách đó không xa, Nữ Thánh Thể vẫn đang nhìn hắn, lại lộ ra dáng vẻ của một thiếu nữ, đâu giống một Thánh Thể cái thế, ngược lại càng giống một cô vợ nhỏ.
Thần sắc của Diệp Thần trở nên có chút ý vị sâu xa. Một vị tiền bối Nữ Thánh Thể làm nũng, uy lực đúng là đủ mạnh. Chuyện như thế này, đừng nói là tự mình trải qua, chỉ nghe thôi đã thấy mới mẻ rồi. Ngươi có biết không, hai chúng ta cách nhau cả một vai vế đấy, ngủ chung một giường ta còn ngại không dám ra tay.
"Người ta vẫn đang chờ câu trả lời của ngươi đó." Nữ Thánh Thể lại chớp mắt.
"Thả ta xuống trước đã." Diệp Thần ho khan.
Nữ Thánh Thể cũng rất nghe lời, nhẹ nhàng phất tay, Diệp Thần liền lộn nhào một vòng, cắm đầu xuống đất. Đợi hắn từ dưới đất bò dậy, Nữ Thánh Thể đã đến trước mặt, bàn tay ngọc trắng nõn mềm mại lại mang theo hơi lạnh nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Diệp Thần, đôi mắt đẹp long lanh, chứa chan tình ý, không thiếu vài phần mị hoặc, thì thầm bằng giọng dịu dàng: "Ta có đẹp không?"
"Đẹp." Diệp Thần nói, chỉ cúi đầu dụi mắt, đã bị ánh mắt tình tứ của Nữ Thánh Thể làm cho hoa mắt. Đêm qua còn bình thường, hôm nay lại quỷ dị như vậy. Hắn cực kỳ nghi ngờ, có phải cô nàng này đã trúng Nhật Nguyệt cấm chú hay không, nên mới giữa ban ngày ban mặt mà lẳng lơ thế này.
"Hay là, trước tiên thử một đêm xem sao?" Hoàng giả Đại Sở lại bắt đầu tưởng tượng đến chuyện phòng the. Cái cảnh tượng đó, nghĩ thôi đã thấy mỹ diệu rồi. Nữ Thánh Thể trên giường chắc hẳn sẽ mãnh liệt như rồng như hổ. Kệ mẹ âm mưu dương mưu gì, cứ ngủ một giấc rồi tính!
Tuy nhiên, so với chuyện phòng the, Diệp Thần càng để ý đến một chuyện khác. Hắn cười hì hì nhìn Nữ Thánh Thể: "Ngươi thần thông quảng đại như vậy, có thể chữa khỏi cho Bắc Thánh không?"
"Hai chúng ta đang nói chuyện yêu đương, ngươi lại nghĩ đến nữ tử khác, có hợp không?" Nữ Thánh Thể cười nhìn Diệp Thần.
"Đừng hẹp hòi như vậy, biết đâu sau này ba chúng ta lại là người một nhà." Diệp Thần xoa xoa tay.
"Chuyện này, ta bất lực." Nữ Thánh Thể nhún vai.
"Vậy ngươi có thể tìm ra nguồn gốc bản nguyên của Thiên Ma ở đâu không?"
"Không thể."
"Cái Luân Hồi Nhãn này của ta, giải phong cho ta đi!"
"Giải không được."
"Hay là, ta về Chư Thiên, diệt Hồng Hoang nhé?"
"Không hứng thú."
"Vậy đi bắt Tru Tiên Kiếm?"
"Không rảnh."
"Hẹn gặp lại." Diệp Thần khoát tay, quay đầu bỏ đi, mặt mày đen thui. Nàng dâu cái con khỉ! Làm gì cũng không được, cái gì cũng không rảnh, lão tử đây cũng không rảnh mà đùa giỡn với ngươi.
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ