Chương 239: Càn Rỡ Diệp Thần
Hội trường Đại hội thi đấu Tam tông, đã liên tiếp có bóng người tiến vào.
Hôm nay chính là trận tranh bá cuối cùng của Đại hội thi đấu Tam tông, sau trận chiến này, Đại hội thi đấu Tam tông này sẽ thực sự đi đến hồi kết.
Trong hư không, không gian bóp méo thoáng qua, Đông Hoàng Thái Tâm và những người khác lần này hiển nhiên đến sớm hơn mấy ngày trước.
Giống như mấy ngày trước, Đông Hoàng Thái Tâm lấy ra một chiếc ngọc tọa, sau đó lười biếng ngồi xuống, đôi mắt lười biếng nhìn từng bóng người phía dưới, hai tay nâng cằm.
"Thánh Chủ, lại là thời cơ Huyền Linh Chi Thể ra tay, lần này ngươi ta không đánh cược một phen nữa sao?" Phục Nhai mỉm cười nhìn Đông Hoàng Thái Tâm, "Theo ngươi thấy, Diệp Thần, kẻ đã đánh bại Hoa Vân, có thể chống đỡ được mấy hiệp trong tay Huyền Linh Chi Thể?"
"Ba hiệp." Đông Hoàng Thái Tâm lười biếng ngồi trên ghế mây, rất tùy ý giơ ba ngón tay ngọc.
"Thật trùng hợp, lần này ta có cùng suy nghĩ với ngươi."
"Ta dùng tám trăm năm tuế nguyệt cược Diệp Thần có thể chống đỡ được mười hiệp." Không ngờ, Huyền Thần ở một bên bỗng nhiên nói một câu, khiến Đông Hoàng Thái Tâm và Phục Nhai không khỏi nghiêng đầu nhìn.
"Ta đánh cược với ngươi." Đông Hoàng Thái Tâm thản nhiên cười một tiếng, "Ngươi thắng, ta thả ngươi đi. Ngươi bại, phải ở lại Đại Sở tám trăm năm nữa."
"Người Hằng Nhạc tông đến." Trong lúc ba người đang đàm luận, hội trường phía dưới đã náo nhiệt hẳn lên.
Lối vào, Dương Đỉnh Thiên đã dẫn người của Hằng Nhạc tông chậm rãi bước vào.
Hiển nhiên, Diệp Thần đi cuối cùng, trở thành tiêu điểm chú ý của tất cả mọi người. Ánh mắt tứ phương nhìn hắn muôn vàn khác biệt, có kinh ngạc thán phục, có người thì tặc lưỡi thổn thức, như những người của Chính Dương tông, thì lại là ánh mắt đầy ác độc.
"Ngươi nói Diệp Thần có thể chống đỡ được mấy hiệp trước Cơ Ngưng Sương?" Trận chiến còn chưa bắt đầu, tứ phương đã bàn tán về vấn đề này.
"Dương Bân và Vương Xuyên thua trong một hiệp, Chu Ngạo bại trong ba hiệp. Diệp Thần có thể đánh bại Hoa Vân, ít nhất cũng chống đỡ được ba hiệp, nhiều nhất không quá năm hiệp, đây cũng là cực hạn của hắn rồi."
"Bích Du, ngươi thấy sao?" Gia Cát Lão đầu khoanh tay ngồi tại vị trí của mình, không khỏi nghiêng đầu nhìn Bích Du đang nhắm mắt dưỡng thần ở một bên.
"Ba hiệp." Bích Du không mở mắt, vẫn nhắm mắt ngồi yên.
"Có lẽ có thể chống đỡ được ba hiệp cũng khó nói nha!" Tiếng cười trong trẻo vang lên, Thượng Quan Ngọc Nhi đi tới, sau đó vẫn không quên cười hì hì với Bích Du một tiếng, "Tỷ tỷ Bích Du, ta ngồi cạnh tỷ không phản đối chứ!"
"Nha đầu hoạt bát, cứ ngồi đi." Bích Du véo nhẹ mũi Thượng Quan Ngọc Nhi.
Không chỉ Thượng Quan Ngọc Nhi tới, ngay cả Thượng Quan Bác và Tư Đồ Tấn của Tư Đồ gia cũng đã tới, trước tiên đều thi lễ với Gia Cát Lão đầu, rồi mới tự tìm chỗ ngồi.
Đợi cho tất cả mọi người vào sân, Thành Côn mới ngồi lên cao tọa, nhưng sắc mặt khó coi dị thường.
Rất nhanh, đệ tử chân truyền của Chính Dương tông cũng đều tiến vào. Huyền Linh Chi Thể Cơ Ngưng Sương dẫn đầu tự nhiên thu hút sự chú ý của mọi người, nhưng trong chín đại chân truyền của Chính Dương tông, lại chỉ có sáu người, còn ba người kia, e rằng vẫn đang nằm trên giường bệnh.
"Giết Diệp Thần." Cơ Ngưng Sương vừa ngồi xuống, lời Thành Côn đã truyền vào đầu nàng.
Giết Diệp Thần!
Mệnh lệnh này, đêm qua Thành Côn đã dặn dò Cơ Ngưng Sương, nhưng khi nhìn thấy Diệp Thần, Thành Côn vẫn không nhịn được nhắc lại một lần, có thể thấy được sát ý của hắn đối với Diệp Thần đã đến mức không thể nhẫn nhịn được nữa.
Đối với mệnh lệnh của Thành Côn, Cơ Ngưng Sương không chút phản ứng, vẫn bất động như một pho tượng băng điêu.
Bên này, Ngô Trường Thanh đã bước lên đài, "Chính Dương tông Cơ Ngưng Sương, Hằng Nhạc tông Diệp Thần, lên đài quyết đấu."
Khi nhắc đến Diệp Thần, Ngô Trường Thanh vẫn không quên oán độc liếc nhìn Diệp Thần một cái. Nếu không phải vì Diệp Thần, hắn đã không phải chịu răn dạy, càng không phải vứt bỏ thân phận cao quý. Sau ngày hôm nay, hắn sẽ không còn là Thủ tọa Chấp Pháp điện của Chính Dương tông.
Đối với hắn mà nói, không có chuyện gì mất mặt hơn thế này.
Vút!
Rất nhanh, một trận thanh phong lướt qua, một khắc trước còn ngồi trên chỗ của mình, Cơ Ngưng Sương giờ phút này đã đứng trên chiến đài. Tay áo trắng tinh khiết vô hạ, không gió mà tự bay. Ba ngàn sợi tóc xanh như sóng nước chảy xuôi, không gió mà lay động, mỗi sợi tóc đều ánh lên vẻ thần rực rỡ hoa mỹ.
Nàng phong hoa tuyệt đại như trước, đi đến đâu cũng là vạn chúng chú mục, tựa như tiên nữ hạ phàm từ Cửu Thiên.
Một bên khác, Diệp Thần cũng đã đứng dậy, nhưng lại không lập tức lên đài, mà hơi quay người, lẳng lặng nhìn Sở Huyên Nhi.
"Cứ cố gắng hết sức là được." Sở Huyên Nhi khẽ nói cười một tiếng.
Không ngờ, một khắc trước còn đứng yên, Diệp Thần bỗng nhiên tiến lên một bước, hai tay nâng lấy gương mặt Sở Huyên Nhi, sau đó đầy vẻ bá đạo hôn nàng một cái.
Ách!
Một màn này, khiến toàn trường mọi người mắt đều trợn tròn, miệng đồng loạt há hốc thành hình chữ O.
Toàn trường, đều vì hành động của Diệp Thần mà trở nên tĩnh lặng như tờ, thậm chí, chén trà đưa đến bên miệng cũng bất động.
Móa!
Cuối cùng, vẫn là một tiếng hú sói phá vỡ sự tĩnh lặng của hiện trường. Cả trường đang tĩnh lặng cũng trong nháy mắt như vỡ tổ, liên tiếp tiếng nghị luận vang lên thành một mảnh, cuồn cuộn như thủy triều.
"Đây là tình huống gì, tình sư đồ sao?"
"Tên tiểu tử này gan cũng quá lớn rồi, dám công khai hôn trước mặt mọi người, muốn vô pháp vô thiên đến mức nào nữa đây? Ngầu vãi!"
"Hằng Nhạc tông nhiều nhân tài thật!"
Trong tiếng nghị luận, Diệp Thần cuối cùng vẫn buông Sở Huyên Nhi ra, trái tim đập thình thịch không ngừng.
"Sư phụ, xin thứ lỗi cho đồ nhi làm càn." Diệp Thần hít sâu một hơi, bỗng nhiên quay người, một bước bước lên chiến đài.
Sau lưng, Sở Huyên Nhi bị hắn công khai hôn một cái, vẫn còn đang ngây ngốc. Nàng làm sao có thể ngờ đồ nhi của mình lại làm càn đến vậy, dám ngay trước mặt bao người mà hôn nàng.
Trong khoảnh khắc, trên gương mặt Sở Huyên Nhi, một vệt hồng ửng hiện lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được, vô cùng mê hoặc. Nàng là ngọc nữ của Hằng Nhạc tông, chưa từng bị nam tử nào hôn qua, dù nàng đã gần trăm tuổi, cũng không khỏi có chút thất kinh.
"Ôi chao! Ta nên gọi hắn là sư điệt đây, hay là gọi hắn là tỷ phu đây? Pro quá đi mất!" Một bên, Sở Linh Nhi vẻ mặt đầy thâm ý tặc lưỡi.
"Linh Nhi." Sở Huyên Nhi kịp phản ứng, hung hăng trừng Sở Linh Nhi một cái, gương mặt nàng trong nháy mắt nóng bừng.
"Sau này không được gọi là sư đệ nữa, tất cả đều phải đổi giọng gọi sư thúc cho ta!" Một bên, tên Tư Đồ Nam này cũng vẻ mặt trịnh trọng nhìn Nam Cung Nguyệt và những người khác.
"Ngươi cút ngay cho ta!" Không biết là vì xấu hổ hay tức giận, Sở Huyên Nhi lúc này giơ ngọc thủ, một chưởng liền đánh Tư Đồ Nam cho hồ đồ, rồi mới nhìn về phía chiến đài, hung hăng trừng mắt Diệp Thần.
"Để xem ta trở về sẽ thu thập ngươi thế nào." Sở Huyên Nhi oán hận nói một tiếng.
"Dám công khai hôn Huyên Nhi sư muội, tên tiểu tử này là không muốn sống mà bước xuống đài sao?" Một bên, Bàng Đại Xuyên thản nhiên nói một tiếng.
Lời này vừa nói ra, ngọc thủ Sở Huyên Nhi siết chặt. Nàng chỉ lo tức giận, hoàn toàn không để ý đến hàm nghĩa ẩn chứa trong hành động làm càn lần này của Diệp Thần. Phải chăng vì không biết còn có thể sống sót bước xuống đài hay không, nên mới làm càn như vậy?
Trong khoảnh khắc, cơn giận trong đôi mắt đẹp của Sở Huyên Nhi đột nhiên tan biến, thay vào đó là sự lo lắng tràn đầy.
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽