Bữa sáng vẫn ấm áp như mọi khi.
Mỗi khi ngồi vào bàn ăn, vị Nữ Thánh Thể nhỏ nhắn nào đó cũng sẽ trở thành đối tượng chú ý của mọi người. Luôn có những người chẳng buồn ăn cơm, cũng chẳng động đũa, chỉ hai tay chống cằm ngồi ngắm nàng ăn. Cứ như thể, mục đích họ rời giường vào sáng sớm chính là để lập nhóm xem người khác ăn cơm.
Sức ăn của Nữ Thánh Thể ngày càng lớn, nhưng vóc dáng thì mãi chẳng thấy phát triển.
"Thiên kiếp nhiều nhất chỉ có thể trì hoãn thêm ba ngày nữa." Bỗng nhiên, Diệp Thần lên tiếng, vẻ mặt thoáng nét ngưng trọng, khiến bầu không khí vốn đang ấm áp trở nên có chút nghiêm túc.
"Chắc chắn chàng sẽ vượt qua được." Các nàng quay đầu lại, trong mắt đa phần là lo lắng.
"Sống chết chưa rõ, có thể sống sót hay không, chính ta cũng không biết."
"Cho nên, mọi người thương xót, có thể nào trước khi độ kiếp giúp ta hoàn thành một tâm nguyện được không?"
"Chiếc giường sắt rộng mười lăm trượng, ta đã chuẩn bị xong rồi."
Diệp đại thiếu nói hết câu này đến câu khác, lời lẽ nghe thật thống thiết, nhưng càng nói càng lệch chủ đề. Một chuyện vốn vô cùng trang trọng, thế mà lại bị hắn nói ra thành một màn kịch diễm tình. Nực cười nhất là, trên mặt hắn vẫn còn khắc vẻ đại nghĩa lẫm liệt.
Các nàng không nói gì, nhưng hành động lại nhất trí đến kinh người, mỗi người một đĩa thức ăn, úp thẳng vào mặt hắn. Nói đi! Tự dưng lại sến súa, hóa ra là có ý đồ cả.
"Đừng phá của như vậy, lãng phí lương thực." Diệp đại thiếu lắc đầu, thản nhiên lau dọn đồ ăn đầy trên mặt, quá nhiều dầu mỡ, chỉ nhìn thôi đã thấy buồn nôn.
Cho nên mới nói, đôi khi nhiều vợ cũng chưa hẳn là chuyện tốt. Mỗi một đĩa thức ăn này đều đại biểu cho biết bao nhiêu tình yêu! Thế này mà cùng lên giường một lúc thì còn đỡ thế nào được?
"Kịp thời bị thiên kiếp đánh chết, chúng ta còn tiện tái giá." Sở Huyên lại tỏ ra như không có chuyện gì, đã lấy chiếc gương nhỏ ra soi, chỉnh lại mái tóc rối.
"Ta cũng tiện tìm cho Linh Nhi một người cha mới." Sở Linh cũng là một thánh bổ đao, ánh mắt nhìn Diệp Thần đều liếc xéo, còn muốn gọi thêm một đĩa nữa.
"Yên tâm ra đi! Không cần lo lắng cho bọn ta đâu."
"Hàng năm vào tiết Thanh minh, tỷ muội chúng ta sẽ đến thắp hương cho ngươi."
"Chuyện lên giường thì miễn đi."
Nam Minh Ngọc Sấu, Tịch Nhan và Thượng Quan Ngọc Nhi cũng hùa theo rất nhanh. Ngươi một lời, ta một câu, nói năng không hề có chút cảm giác gượng gạo nào. Vợ nhiều chính là náo nhiệt, với tài ăn nói của Diệp đại thiếu mà cũng không chen vào được một lời. Nếu lời nói có thể chôn người, thì hắn đã mồ yên mả đẹp rồi.
Cũng may là Diệp Linh không có ở đây, nếu không chắc sẽ có thêm một tấm bia mộ nữa.
Là khán giả của màn kịch này, Nữ Thánh Thể mới thực sự chuyên nghiệp, chỉ lo cúi đầu ăn, gom hết đồ ăn của mấy bàn còn lại về phía mình. Vẫn chưa ăn no, phải tranh thủ ăn nhanh lên, nếu không ăn chậm một chút, đám người thần kinh này sẽ đập luôn cả bát cơm của nàng.
"Các ngươi như vậy, lòng ta thật an ủi." Diệp Thần sầu muộn thở dài một hơi.
Mà những lời các nàng vừa nói, hắn đều ghi nhớ cả. Rồi sẽ có ngày hắn được nở mày nở mặt, chờ ngày nào Thiên Khiển tiêu tan, phải cùng các bà xã tâm sự lý tưởng cho ra nhẽ.
"Cha vợ, tiền bối nhà ngài về rồi." Giữa lúc không khí đang lúng túng, chợt nghe một tiếng hú như sói tru, tên mập đen Đường Tam Thiếu không biết từ đâu chui ra, đen thui.
"Thấy rồi." Diệp Thần đáp, đoạn đứng dậy, tay dính đầy dầu mỡ liền chùi cả vào người Sở Linh, tiện thể còn nhéo mạnh một cái vào nơi mềm mại nào đó.
Không đợi Sở Linh nổi điên, tên này đã vọt đi như một làn khói, rời khỏi Ngọc Nữ phong.
Nếu nói Đế Hoang trở về, người đầu tiên biết chính là hắn. Giữa Thánh thể và Thánh thể có một loại cảm ứng đặc biệt. Chờ đợi đã lâu, cuối cùng cũng chờ được Đế Hoang.
Thân là hậu bối, dĩ nhiên phải đi nghênh đón.
Không chỉ hắn đi, mà tu sĩ bốn phương của Đại Sở cũng đều đi. Uy danh của Đại Thành Thánh Thể quá lừng lẫy, hiếm khi đến Đại Sở, sao có thể không nghênh đón cho phải lẽ, còn phải hành một đại lễ nữa.
Dưới ánh mắt của thế nhân, Đế Hoang đạp trời mà đến, theo sau là Tử Huyên.
Tại biên giới Nam Bắc Sở, ông bỗng nhiên dừng bước, không nói một lời, chỉ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời mờ mịt, tầm mắt cao vời vợi, có thể xuyên thấu cả hai giới Nhân - Minh, nhìn thấy Minh Đế trên Giới Minh sơn.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, dường như có một sự ăn ý nào đó.
Ngay sau đó, liền thấy Minh Đế phất tay, lại xé ra một khe hở giữa hai giới Nhân - Minh.
Cùng lúc đó, Đế Hoang hai tay kết ấn.
"Thông Minh ấn quyết." Diệp Thần đến trước, ánh mắt sáng lên.
"Đại Thành Thánh Thể thi triển Đế Đạo Thông Minh, đây là muốn chuyển một đội quân từ Minh giới đến sao?" Thiên Lão và Địa Lão cũng ánh mắt sáng rực, khẳng định hành động lần này của Đế Hoang là vì một đại trận nào đó.
"Ta bấm ngón tay tính toán, chắc chắn có Thập Điện Diêm La." Minh Tuyệt nói đầy ẩn ý.
"Chuyển sạch cả Minh giới cũng không chừng." Bạch Chỉ cười nói.
"Tên đó, sẽ không triệu cả Minh Đế đến đây chứ!" Hồng Hoang Kỳ Lân sờ cằm.
Lời này khiến tu sĩ bốn phương nghe mà phấn chấn tinh thần, triệu hồi một vị Đại Đế, không phải là không thể.
Thử nghĩ mà xem, nếu chuyển được Minh Đế đến, đội hình của Chư Thiên sẽ mạnh mẽ đến mức nào. Một vị Đại Đế, một vị Đại Thành Thánh Thể, dù Thiên Ma có kéo đến năm vị Đế cũng chưa chắc đã làm gì được.
"Nghĩ nhiều rồi." Diệp Thần lẩm bẩm, hắn biết được nhiều bí mật hơn.
Đế Hoang không thể triệu hồi Minh Đế, mà Minh Đế cũng không thể rời khỏi Minh giới.
Điểm này, hắn đã sớm hiểu từ nhiều năm trước. Chư Thiên không thể có sai sót, Minh giới cũng vậy, còn có Thiên giới mờ mịt hơn, phần lớn cũng giống như Minh giới, chắc chắn không hề đơn giản.
Đội hình hiện tại đã rất tốt rồi, một vị Đế trấn thủ Minh giới, một vị Đế trấn thủ thiên kiếp, một vị Đại Thành Thánh Thể trấn thủ Chư Thiên, sự phân chia như vậy mới là hợp lý nhất.
"Đế Đạo Thông Minh!"
Giọng nói của Đế Hoang mờ mịt mà uy nghiêm, vang như sấm động, vọng khắp hoàn vũ.
Lời còn chưa dứt, đã thấy mặt đất rung chuyển ầm ầm.
Sau đó, từng tòa từng tòa thạch quan cổ xưa đột ngột từ mặt đất mọc lên, không hề lộn xộn mà xếp thành hàng lối cực kỳ chỉnh tề, hàng này nối tiếp hàng kia, như một tấm thảm khổng lồ, từ tường thành Nam Sở trải dài vô tận vào sâu trong đại lục. Mỗi một tòa thạch quan đều khắc minh văn cổ xưa, mỗi một tòa thạch quan đều lượn lờ tử khí Âm Minh, tang thương mà cổ lão.
Ực!
Nhìn cảnh tượng này, đừng nói là các tu sĩ khác, ngay cả Diệp Thần cũng phải âm thầm nuốt nước bọt. Vô số lão Chuẩn Đế đỉnh phong cũng đều trợn mắt há mồm, miệng há ra thật lâu không khép lại được. Đội hình khổng lồ như vậy, nghĩ cũng không dám nghĩ.
Nếu không sao lại nói là Đại Thành Thánh Thể, chính là bá đạo như vậy, thật sự một hơi triệu hồi cả một đội quân. Nhìn những người được triệu hồi, sáu thành trở lên đều là Chuẩn Đế, tổng cộng phải trên trăm vạn.
"Đại Đế, bảo trọng."
Cảnh tượng ở Minh giới lại nhuốm màu bi thương của sự ly biệt. Dẫn đầu là Thập Điện Diêm La, cùng với hơn trăm vạn Minh tướng, đội hình tu sĩ chỉnh tề, hướng về phía Giới Minh sơn, cùng nhau quỳ một gối, hành đại lễ cuối cùng với vị Đế chí cao vô thượng của họ.
Bọn họ, đều là những người được triệu hồi, đã được chọn từ rất nhiều năm trước.
Tất cả mọi người đều biết, lần đi này chính là vĩnh biệt.
Có lẽ, năm nào đó thật sự có ngày Tam giới quy về một mối, đáng tiếc, họ không thể chờ đến ngày đó.
Minh Đế không nói gì, lặng lẽ đứng trên đỉnh Giới Minh sơn, quay lưng về phía chúng sinh.
Thứ ông để lại cho Thập Điện Diêm La chỉ là một bóng lưng đầy tang thương.
Lần mượn binh này cho Chư Thiên, thực chất là để chuẩn bị cho hậu thế. Đế Hoang trở lại Chư Thiên, sứ mệnh không chỉ là trấn áp Hồng Hoang, mà còn có một sứ mệnh quan trọng hơn: Thái Cổ Hồng Hoang.
Trong tương lai không xa, Đế Hoang sẽ ra đi, sẽ bước lên con đường của Đế Tôn.
Có lẽ, Đế Hoang cũng sẽ giống như Đế Tôn, chiến tử ở Thái Cổ Hồng Hoang.
Nhưng, ông phải đi, đi để xem năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, rốt cuộc là nguyên nhân gì đã khiến một vị Đại Đế cùng ba trăm vạn Thần Tướng toàn quân bị diệt.
Và những người được triệu hồi từ Minh giới sẽ giúp thương sinh Nhân giới trấn thủ Chư Thiên.
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽