Coong!
Trong hắc động đen kịt, tiếng kiếm reo chói tai vang lên, Tru Tiên Kiếm bảy màu tựa như một luồng u quang rực rỡ, coi thường giới hạn của pháp tắc, nhanh đến mức vượt qua cả thời gian, mắt thường khó lòng nắm bắt.
Nó cũng cảm nhận được sự tồn tại của Đế Hoang, liền liều mạng bỏ chạy. Từ Đế Hoang đến Chư Thiên, nó vẫn luôn ẩn náu trong hắc động, không dám ló mặt ra ngoài, ai mà ngờ lại gặp phải ngài ấy ở đây.
Thật đúng là oan gia ngõ hẹp, lại đụng phải Đế Hoang trong hắc động, quả là một tai nạn ngoài ý muốn.
Đã gặp rồi thì còn không mau chạy đi à? Thánh Thể chính là khắc tinh của nó, huống chi đây còn là Đại Thành Thánh Thể. Với trạng thái và cấp bậc hiện giờ, nó hoàn toàn không phải là đối thủ, rất có thể sẽ bị tiêu diệt.
Đế Hoang không nói một lời, từng bước vượt qua càn khôn, đuổi sát không buông. Ánh mắt ngài lạnh lẽo như thực chất, sát cơ đối với Tru Tiên Kiếm đã thấm sâu vào linh hồn. Trước kia chỉ có thể đứng nhìn ở Minh giới mà không thể ra tay, bây giờ vô tình gặp được, há có lý nào lại bỏ qua.
Trong Đồng Lô, Diệp Thần và Tử Huyên cũng vậy, sát cơ lạnh lẽo không thua kém gì Đế Hoang. Một thanh Tru Tiên Kiếm đáng chết, không biết đã gây ra bao nhiêu kiếp nạn đẫm máu, sớm đã đáng phải chết rồi.
Coong!
Tru Tiên Kiếm khẽ rung, chạy bán sống bán chết không dám ngoảnh đầu lại. Quả thật, có áp lực là có động lực, bị một vị Đại Thành Thánh Thể truy sát, tiềm lực của nó bùng nổ kinh hoàng, tốc độ phải gọi là nhanh như ma trơi. Không chạy không được! Bị Đế Hoang đuổi kịp, hậu quả sẽ vô cùng thê thảm.
Có thể thấy, để gia tăng tốc độ, nó đã phải trả một cái giá vô cùng thảm khốc. Cứ nhìn vào tiên quang bảy màu lượn lờ quanh thân kiếm là biết, mỗi khi tốc độ tăng thêm một phần, tiên quang của nó lại ảm đạm đi một phần. Đó chính là dấu hiệu của sự suy yếu, đã giao đấu với nó bao nhiêu lần, Diệp Thần đã quá rành rẽ chuyện này.
Bất quá, tốc độ có nhanh hơn nữa cũng chẳng có tác dụng quái gì.
Phải biết rằng, kẻ đang truy đuổi nó là một vị Đại Thành Thánh Thể, hơn nữa còn không phải Đại Thành Thánh Thể bình thường. Nếu chuyện này mà còn để nó trốn thoát, thì mặt mũi của Đế Hoang biết để vào đâu.
Ông!
Kẻ hưng phấn hơn cả Diệp Thần chính là Hỗn Độn đỉnh, nó đã lao ra khỏi tiểu thế giới Hỗn Độn, rung lên ùng ùng, chỉ chờ được ăn một bữa tiệc lớn. Là chủ nhân, Diệp Thần hiểu rõ nhất pháp khí bản mệnh của mình, phàm là thần binh nghịch thiên, nó đều đặc biệt sôi nổi. Cấp bậc không cao nhưng chí hướng lại không nhỏ, đối với nó không có gì là không dám nuốt. Ví như Tru Tiên Kiếm, một khi bị đánh nát, nó chắc chắn sẽ là kẻ đầu tiên xông lên. Về khoản cướp bảo bối nuốt pháp khí, nó đích thị là tay chuyên.
"Trở về đợi." Diệp Thần phất tay, lại nhét nó vào tiểu thế giới Hỗn Độn.
Tru Tiên Kiếm không phải thần binh bình thường, dù bị đánh nát cũng không thể tùy tiện nuốt, phải nghiên cứu một chút. Dù hắn cho phép nó nuốt, Đế Hoang cũng sẽ không đồng ý. Biết đâu lại có thể tìm ra rất nhiều bí mật từ trên thân Tru Tiên Kiếm, ít nhất cũng phải làm rõ lai lịch của nó.
"Ở lại!"
Đế Hoang hừ lạnh, tiếng hét như sấm sét làm rung chuyển cả Vạn Cổ Tiên Khung. Một bước của ngài như vượt qua vô tận năm tháng, bàn tay lớn màu vàng óng vươn ra, nặng nề như núi thái sơn, mang theo sức mạnh hủy diệt.
Coong!
Thân Tru Tiên Kiếm rung lên, hóa ra một biển tiên bảy màu, từng tia từng sợi đều ẩn chứa đạo uẩn vô thượng, càng ẩn giấu một luồng sức mạnh thần bí.
"Thiên kiếp."
"Thiên kiếp."
Diệp Thần và Tử Huyên cùng lúc lẩm bẩm, cả hai đều nheo mắt lại. Luồng sức mạnh ẩn giấu trong biển tiên bảy màu kia cực kỳ tương tự với thiên kiếp, hay nói cách khác, Tru Tiên Kiếm có thể vận dụng thiên kiếp.
Điều này khiến cả hai kinh ngạc, không đột phá cũng không tiến giai, vậy lấy đâu ra sức mạnh thiên kiếp? Chẳng lẽ trong cơ thể nó phong ấn sức mạnh thần phạt, hay là bẩm sinh đã có?
Ầm!
Hai người ngẩng lên, đại thủ của Đế Hoang đã giáng xuống, to lớn che trời, bao trùm cả biển tiên bảy màu. Một chưởng của Đại Thành Thánh Thể có thể chém đứt vạn cổ, chỉ trong nháy mắt đã ép biển tiên thành hư vô. Cái gọi là sức mạnh thiên kiếp, ở trước mặt ngài, cũng chỉ là một trò cười.
Coong!
Tru Tiên Kiếm đột ngột dừng lại, một kiếm bổ ra, chém ra một dòng sông tiên bảy màu.
Đế Hoang phất tay, trong nháy mắt xóa sổ dòng sông, ngay cả Tru Tiên Kiếm cũng bị chấn văng ra ngoài.
Thanh kiếm này ngược lại rất có tinh thần cầu tiến, luôn cảm thấy bản thân vẫn còn có thể vùng vẫy một phen. Nó quay người bỏ chạy, tốc độ phi thân kia, ngay cả Đế Hoang cũng không khỏi nhíu mày.
Đến ngài còn như vậy, huống chi là Diệp Thần và Tử Huyên. Một thanh kiếm mà có thể chạy nhanh đến thế, quả không phải là xuất chúng bình thường! Đại Thành Thánh Thể nhất thời cũng không đuổi kịp.
Đế Hoang và Tru Tiên Kiếm một trước một sau, không biết đã vượt qua bao nhiêu hắc động.
Phía trước, bỗng hiện ra một biển mây màu đỏ, sương mù lượn lờ, toát ra một luồng khí tức cổ xưa tang thương. Với thị lực của Diệp Thần và Tử Huyên mà cũng khó lòng nhìn xuyên thấu.
Mà Tru Tiên Kiếm, như một làn khói, đã lao vào biển mây màu đỏ.
Đế Hoang theo sát phía sau, lại tung ra một chưởng, toàn bộ biển mây đều bị đánh tan.
Biển mây bị xóa sổ, liền hiện ra một nữ tử áo trắng, tay cầm Tru Tiên Kiếm, lẳng lặng đứng đó. Thần sắc nàng đờ đẫn, hai mắt trống rỗng, trông thế nào cũng giống như một con rối. Vì Tru Tiên Kiếm, toàn thân nàng đều được bao phủ bởi tiên hà bảy màu, ngay cả bụi bặm năm tháng trên vai cũng bị đánh tan. Từng sợi tóc xanh cũng nhuốm tiên quang, tựa như một nữ tử bước ra từ trong mộng ảo.
"Vọng Nguyệt." Tử Huyên khẽ lẩm bẩm, giọng điệu đầy kinh ngạc.
"Ngươi nhận ra à?" Diệp Thần nhướng mày.
"Cùng thời đại với Thánh Quân và Nữ Đế." Tử Huyên khẽ nói: "Xét về bối phận, Nữ Đế còn phải gọi một tiếng sư thúc, người đời sau tôn xưng là Vọng Nguyệt Tiên Vương."
"Lại là một vị Tiên Vương." Diệp Thần tấm tắc, cao hơn Nữ Đế một đời, nói như vậy, tiền bối Đế Hoang nhà hắn cũng phải gọi một tiếng sư thúc, bối phận này cao đến mức nào chứ.
"Trong trí nhớ của ta, nàng sớm đã tan biến rồi mới phải." Tử Huyên nhíu mày nói.
"Rất rõ ràng, nhục thân của nàng đã bị Tru Tiên Kiếm đánh cắp, lần này lại bị nó khống chế." Diệp Thần trầm ngâm, sắc mặt lạnh đi vài phần, không khó để đoán ra bí mật trong đó.
Khống chế người khác chính là mánh khóe quen thuộc của Tru Tiên Kiếm, như Sở Huyên và Nhược Hi, như Mục Lưu Thanh, như Cửu Thiên Huyền Nữ trước kia, và cũng như Vọng Nguyệt Tiên Vương lúc này. Tru Tiên Kiếm dù mạnh đến đâu, chung quy cũng chỉ là một thanh kiếm, có quá nhiều thần thông cần phải có thân thể con người chống đỡ mới có thể thi triển.
Diệp Thần không thể tưởng tượng nổi, thanh Tru Tiên Kiếm đáng chết này rốt cuộc đã trộm bao nhiêu thi thể của các bậc đại năng, phần lớn chắc hẳn đều giấu ở một góc nào đó trong hắc động, đến Đế Hoang và Minh Đế cũng không hề hay biết.
Ầm! Ầm! Ầm!
Hắc động rung chuyển, tiếng bước chân vang lên không ngớt, chính là âm thanh khi Đế Hoang bước đi. Thánh khu đại thành cảnh quá nặng nề, đến nỗi mỗi lần bàn chân hạ xuống đều giẫm lên càn khôn kêu ầm ầm.
Thần sắc ngài đạm mạc, lẳng lặng nhìn Vọng Nguyệt Tiên Vương. Tử Huyên nhận ra, ngài đương nhiên cũng nhận ra, người cùng một thời đại, với bối phận của ngài, cũng quả thực phải gọi một tiếng tiền bối.
Đối với việc nhục thân của Vọng Nguyệt Tiên Vương ở trong hắc động, ngài cũng không hề bất ngờ, hẳn là do Tru Tiên Kiếm trộm tới. Chuyện như vậy, ngài ở Minh giới đã xem quá nhiều, sớm đã thành thói quen.
Ông! Ông!
Tru Tiên Kiếm rung lên kịch liệt, đó là sự sợ hãi. Dù đã tìm được nhục thân của Vọng Nguyệt Tiên Vương để chống đỡ, nhưng nó vẫn không phải là đối thủ của Đế Hoang. Dù cho Vọng Nguyệt còn tại thế, cũng kém xa một trời một vực.
Nó không chạy nữa, chỉ vì Đế Hoang đã khóa chặt nó lại. Chỉ cần lơ là một khoảnh khắc, ngài có thể giết chết nó trong nháy mắt. Việc cần làm là nhân lúc hỗn loạn mà bỏ chạy.
Đế Hoang ra tay, lại là một chưởng che trời.
Vọng Nguyệt Tiên Vương cũng động, một tay diễn hóa bí pháp, chống lên một vùng tiên vực bảy màu. Nàng đứng trong tiên vực, như một vị Trích Tiên tại thế, lại như một Nữ vương trong cõi tiên. Dù Nguyên Thần đã sớm tan biến, dù chỉ còn lại nhục thân, nhưng Tru Tiên Kiếm vẫn có thể thông qua nàng để thi triển Đế đạo tiên pháp, dùng thần thông cường đại này để cản một chưởng của Đế Hoang.
Đáng tiếc, ước nguyện thì tốt đẹp, hiện thực lại tàn khốc. Dưới một chưởng của Đại Thành Thánh Thể, tất cả đều là hư ảo. Tiên vực bảy màu trong khoảnh khắc vỡ tan, không chống đỡ nổi dù chỉ một chớp mắt.
Cùng lúc đó, chín mươi chín tám mươi mốt trận pháp bỗng nhiên hiện hóa, phong cấm cả Vọng Nguyệt Tiên Vương lẫn Tru Tiên Kiếm. Mặc cho nó giãy giụa thế nào cũng không thể động đậy dù chỉ một phân.
"Đế Đạo Phục Hi?" Diệp Thần lại nhíu mày, không ngờ Đế Hoang cũng thông thạo trận pháp Đế Đạo Phục Hi, hơn nữa, ngay cả kết ấn cũng không cần, thi triển trong nháy mắt. Mà Đế Đạo Phục Hi do Đại Thành Thánh Thể thi triển, nào phải thứ hắn có thể so sánh, cả hai hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.
Nói đến trận pháp này, Đế Hoang có chút xấu hổ.
Năm đó khi Nhân Vương truyền thụ Đế Đạo Phục Hi cho Diệp Thần, ngài cũng ở đó xem.
Nói trắng ra là ngài đã học lỏm, hơn nữa vốn dĩ tạo nghệ về trận pháp của ngài đã rất cao. So với tên gà mờ Diệp Thần kia, sự lĩnh ngộ trận pháp của ngài mới thật sự là thiên phú dị bẩm.
Bất quá, những điều này đều không quan trọng, quan trọng là Tru Tiên Kiếm.
Đế Hoang bước một bước, đến trước người Vọng Nguyệt Tiên Vương, tách Tru Tiên Kiếm ra khỏi tay nàng, rồi thu lại nhục thân của Vọng Nguyệt, chỉ để lại Tru Tiên Kiếm lơ lửng ở đó.
Diệp Thần cũng đã lao ra khỏi Đồng Lô, còn mang theo cả cây thiết côn Lăng Tiêu.
Đế Hoang đưa tay, thi triển bí thuật sưu hồn bá đạo, cũng muốn xem xem, thanh tiên kiếm đáng chết này rốt cuộc có lai lịch thế nào, và tại sao lại cứ đối đầu với huyết mạch Thánh Thể của ngài.
⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡
Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ