Virtus's Reader
Tiên Võ Đế Tôn

Chương 255: CHƯƠNG 255: PHỒN HOA TAN MẤT

"Ta tại sao phải hận ngươi? Ngươi có sự cao ngạo của ngươi, ta có sự chấp nhất của ta." Giọng Diệp Thần vẫn bình thản như cũ, không vui không buồn. Hắn lảo đảo, mái tóc bạc trắng, áo choàng phất phơ, dường như đã già đi rất nhiều chỉ trong một thoáng.

Lập tức, nước mắt lưng tròng trong hốc mắt Cơ Ngưng Sương, lăn dài trên gò má.

Đã từng, nàng cứ ngỡ sẽ cùng Diệp Thần đi đến cuối đời, nhưng khi đan điền của hắn vỡ nát, còn nàng lại biết mình là Huyền Linh chi thể, thì cái gọi là cao ngạo đã chôn vùi một đời tình duyên của họ.

Nàng cho rằng, Diệp Thần không xứng với sự cao ngạo của nàng.

Nàng cho rằng, sẽ không bao giờ gặp lại Diệp Thần nữa.

Nhưng tạo hóa trêu ngươi, vào lúc nàng cần người giúp đỡ nhất, hắn với chiếc mặt nạ lại xuất hiện trong cuộc đời nàng.

Nàng nào đâu ngờ, hắn với chiếc mặt nạ đó chính là Diệp Thần. Đáng thương cho nỗi nhớ mong của nàng, nhận lại chỉ là một trò cười.

Mãi cho đến khoảnh khắc bị một mũi tên xuyên tim, nàng mới thực sự hiểu mình nực cười đến mức nào. Nàng là ai chứ? Nàng là Huyền Linh chi thể, là truyền thuyết bất bại, vậy mà lại thua trong tay một kẻ ở Nhân Nguyên cảnh, thấp hơn nàng cả một đại cảnh giới.

Trớ trêu thay, Nhân Nguyên cảnh đó lại chính là người mà sự cao ngạo của nàng đã từng ruồng bỏ.

Trớ trêu thay, Nhân Nguyên cảnh đó lại chính là người mà sự cao ngạo của nàng hằng nhớ mong.

Vốn dĩ, họ có thể là một đôi, nhưng tạo hóa trêu ngươi, khiến họ từ người yêu thành kẻ xa lạ, từ kẻ xa lạ thành đối thủ trên chiến đài, rồi từ đối thủ lại trở thành hai người không còn chút liên quan.

Đây chính là sự trừng phạt, là nhân quả báo ứng.

Sự cao ngạo của nàng đã thất bại thảm hại, sự cao ngạo của nàng đã tự tay từ bỏ một kỳ tài khoáng thế, chôn vùi một đời tình duyên vốn nên thuộc về mình.

Bây giờ, tình cảm nào còn nữa, chỉ còn lại những hồi ức thủng trăm ngàn lỗ.

Hiện trường trở nên tĩnh lặng bởi cuộc đối thoại yếu ớt của hai người.

Rất lâu sau, cũng không có ai lên tiếng.

"Hay!"

Theo tiếng gầm đầu tiên của Tư Đồ Nam, cả hội trường đang im lặng bỗng vỡ òa như ong vỡ tổ. Tiếng hò reo như sóng thần cuồng nộ vang vọng giữa đất trời. Tiếng hò reo này chỉ dành cho một người trên chiến đài, là hắn đã phá vỡ huyền thoại bất bại, là hắn đã tạo nên một đoạn truyền kỳ bất hủ.

Trên không trung, Đông Hoàng Thái Tâm đã đứng dậy, vui mừng cười lớn: "Giang sơn đời nào cũng có nhân tài, thời đại này, chắc chắn sẽ phi phàm."

"Vốn tưởng cuộc thi Tam tông không có gì kịch tính, ai ngờ lại đặc sắc tuyệt diệu đến thế." Một bên, Phục Nhai không khỏi thổn thức thán phục.

"Huyền Tông Đại Sở, có người kế nghiệp rồi." Huyền Thần cũng lần đầu tiên cười sảng khoái đến vậy.

"Đi thôi." Nhìn Diệp Thần phía dưới lần cuối, Đông Hoàng Thái Tâm quay người biến mất, "Phục Nhai, nếu ngày khác rảnh rỗi, đem tiểu tử tên Diệp Thần kia mang đến cho ta. Hắn, Thiên Huyền Môn ta phải có được, không tiếc bất cứ giá nào."

Bọn họ đã đi, nhưng chuyện phía dưới vẫn chưa kết thúc.

Trên chiến đài, Diệp Thần đã loạng choạng mấy bước, cuối cùng ngã sấp xuống.

Trận chiến này, hắn bị thương quá nặng, không chỉ liên tiếp bị Cơ Ngưng Sương trọng thương, mà còn không chỉ một lần vận dụng bí pháp cấm kỵ, thiêu đốt tinh huyết, hiến tế thọ nguyên, cả thân thể và linh hồn đều bị tổn hại nghiêm trọng.

Trận chiến này, hắn tuy thắng, nhưng là một chiến thắng thảm liệt.

Dưới đài, một bóng hình xinh đẹp đã lao lên, đỡ lấy Diệp Thần sắp ngã quỵ, ôm hắn vào lòng.

"Sư phụ, đồ nhi không làm người thất vọng chứ!" Diệp Thần miệng trào máu tươi, yếu ớt nằm trong lòng Sở Huyên Nhi, nở một nụ cười mệt mỏi.

"Không có, vi sư tự hào về con."

"Vậy về nhà có cởi đồ cho con xem không?"

"Bị thương thành thế này rồi mà còn dẻo miệng." Sở Huyên Nhi mừng đến phát khóc, không hề tức giận, mà nhẹ nhàng ôm lấy gương mặt Diệp Thần. Khi thấy mái tóc bạc trắng cùng khuôn mặt mệt mỏi của hắn, lòng nàng không khỏi đau nhói.

"Sương Nhi vậy mà lại bại." Một phía khác, Thành Côn vô lực ngồi sụp xuống ghế, sắc mặt tất cả người của Chính Dương tông đều trắng bệch. Đến bây giờ bọn họ vẫn không thể tin Huyền Linh chi thể lại thất bại.

"Ta nghe nói, quán quân thi đấu Tam tông được thưởng một viên ngũ văn linh đan thì phải?" Giữa những tiếng than thở kinh ngạc, một giọng nói không mấy hòa hợp vang vọng khắp hội trường.

Lời này vừa thốt ra, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía Thành Côn đang ngồi trên cao.

Ngay từ trước khi thi đấu Tam tông diễn ra, Chính Dương tông đã rêu rao rằng, trong phần thưởng quán quân lần này có một viên ngũ văn linh đan.

Khi đó, Chính Dương tông tự tin Huyền Linh chi thể là vô địch cùng thế hệ, nên mới dám nổ to như vậy, bởi vì bọn họ biết, quán quân sẽ thuộc về Chính Dương tông, và cuộc thi Tam tông sẽ là sân khấu của riêng Huyền Linh chi thể.

Bây giờ, Huyền Linh chi thể đã bại, chuyện họ cho là hiển nhiên đã không xảy ra, còn chuyện họ cho là tuyệt đối không thể xảy ra lại kỳ tích xuất hiện. Chính Dương tông chẳng những không đoạt được vinh quang như tưởng tượng, ngược lại còn trở thành trò cười lớn nhất của cuộc thi.

Trớ trêu thay, người phá vỡ tất cả những điều này lại chính là đệ tử bị Chính Dương tông ruồng bỏ.

Sắc mặt Thành Côn đã trở nên có chút dữ tợn, đúng là tự mình đào hố chôn mình, ra vẻ cho lắm vào.

"Thành Côn, còn không mau lên!" Giọng lão già Gia Cát lại vang lên, lão đã quyết tâm phải chơi tới cùng với Thành Côn, còn ra vẻ nếu Thành Côn không lấy ngũ văn linh đan ra cho Diệp Thần thì sẽ không bỏ qua.

"Phần thưởng quán quân, mau lấy ra đây, đừng hòng giở trò." Bàng Đại Xuyên cũng đứng dậy, chìa tay ra.

"Nhanh lên, lĩnh thưởng xong bọn ta còn phải về nữa chứ." Tư Đồ Nam, kẻ chỉ sợ thiên hạ không loạn, cũng hùa vào.

"Một viên ngũ văn linh đan, một kiện thượng phẩm linh khí, 200 vạn linh thạch." Đạo Huyền Chân Nhân cũng đứng ra, hơn nữa còn liệt kê rành mạch phần thưởng của quán quân, "Một thứ cũng không được thiếu, mau lên."

Bốn người liên tiếp lên tiếng, suýt chút nữa đã ép Thành Côn tại chỗ hộc máu ba lần.

Nhìn gương mặt của Thành Côn, rất nhiều người bốn phía đều không nhịn được cười.

Định ra oai phủ đầu ai ngờ bị vả sấp mặt.

Đúng là tự đào một cái hố quá tốt.

Ra vẻ thất bại, ngầu đổ vỏ.

Muốn tát vào mặt người ta, giờ lại bị người ta đánh cho không tìm thấy phương hướng!

Đuổi con người ta đi, bây giờ hối hận chưa!

Những người có mặt ở hiện trường chỉ có thể nghĩ đến những lời này, dĩ nhiên, họ sẽ không nói ra, nếu không rất có thể sẽ bị giữ lại Chính Dương tông ăn cơm.

Nhìn lại Thành Côn, mặt hắn đã không còn là mặt người nữa.

"Ra tay hào phóng thế, sao lúc đó không nói là lục văn linh đan luôn đi." Lão già Gia Cát vừa ngoáy mũi vừa nói.

Lão già này đúng là cao thủ xát muối vào vết thương, một câu suýt nữa làm Thành Côn hộc máu chó.

Nói đi cũng phải nói lại, Thành Côn cũng nên thấy may mắn, may mà lúc đó hắn nói là ngũ văn linh đan chứ không phải lục văn linh đan, nếu không lần này không biết sẽ kết thúc thế nào. Ngũ văn linh đan thì Chính Dương tông vẫn có thể lấy ra được, nhưng nếu là lục văn linh đan thì khó nói lắm.

"Nhanh!"

"Đừng lề mề!"

Tiếng hò hét bốn phía vẫn tiếp tục, dồn dập, dù là kẻ cuồng vọng tự đại, âm hiểm xảo trá như Thành Côn cũng không chịu nổi áp lực.

Cuối cùng, hắn nghiến răng nghiến lợi lấy ra túi trữ vật, hung hăng ném xuống: "Cầm lấy đi."

"Thế mới phải chứ!" Đạo Huyền Chân Nhân phất tay đón lấy túi trữ vật, sau đó lấy ra một viên linh đan tỏa ra quang hoa màu tím.

"Ngũ văn linh đan, đó chính là ngũ văn linh đan a!"

"Thành Côn đúng là hào phóng thật!"

"Phần thưởng này, chậc chậc..."

Viên linh đan màu tím vừa xuất hiện, hai mắt của tất cả mọi người đều lóe lên tia sáng nóng rực, ngay cả lão già Gia Cát sâu không lường được cũng không ngoại lệ, thậm chí còn không kìm được kích động muốn mua ngay tại chỗ viên linh đan đó.

Không trách họ nóng mắt như vậy, chủ yếu là năm đường vân đan trên viên linh đan màu tím kia quá chói mắt.

Trên mảnh đất bao la này, Luyện Đan sư vốn đã ít, Luyện Đan sư cao giai càng như phượng mao lân giác, mà người có thể một mình luyện ra ngũ văn linh đan, toàn bộ Đại Sở có lẽ chỉ có Đan Thần của Đan thành mới làm được.

Nghĩ như vậy, giá trị của mỗi viên ngũ văn linh đan đều là vô giá. Đan dược cấp bậc này trước nay đều là có tiền cũng không mua được, tất cả mọi người đều biết, một viên ngũ văn linh đan có ý nghĩa như thế nào.

"Hay là ta cướp được rồi chạy nhỉ?" Trên ghế ngồi, lão già Gia Cát sờ cằm lẩm bẩm, đôi mắt già nua láo liên không ngừng, "Đúng, cứ làm vậy đi, cướp rồi chạy."

Bên cạnh, Bích Du hơi nghiêng đầu, đánh giá lão già Gia Cát từ trên xuống dưới: "Phần thưởng người ta liều mạng tranh được, ngươi không thấy ngại khi cướp à?"

Nghe vậy, lão già Gia Cát khựng lại, cũng nghiêng đầu đánh giá Bích Du từ trên xuống dưới: "Ta nói này Bích Du à! Lúc đến Chính Dương tông, ngươi đối với tiểu tử Diệp Thần kia đâu có thái độ này? Sao bây giờ lại quan tâm nó thế, còn nói đỡ cho nó nữa, chẳng lẽ ngươi thích tiểu tử đó rồi?"

☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!