Sáng sớm, ánh nắng ấm áp rải khắp Thiên giới, vô cùng yên bình.
Trong long cung ở Đông Hải, Diệp Thần ngủ một giấc tỉnh dậy, đang một tay chống cằm, lẳng lặng nhìn ra ngoài. Qua khung cửa, có thể thấy từng đội binh tôm tướng tép đi ngang qua.
Những binh tôm tướng tép này chính là thủy quân của Long tộc. Động tĩnh lớn như vậy không phải là để ra trận, mà là đi tìm người. Tìm ai ư? Chính là tìm Tam thái tử của Long Vương.
Đáng tiếc, bọn họ chắc chắn sẽ không tìm được, con rồng đó đã bị Na Tra diệt rồi.
Nhắc tới Na Tra, hắn không khỏi có chút lo lắng. Cậu nhóc đó cũng là người tốt, chuyện này không bị Long tộc biết thì hơn, nếu bị phát hiện, Trần Đường Quan ắt sẽ gặp đại họa.
Nghĩ vậy, hắn liền đứng dậy, một bước ra khỏi phủ.
Đột nhiên có người bước ra, đám binh tôm tướng tép đưa mắt nhìn, quét Diệp Thần từ trên xuống dưới một lượt rồi hỏi một câu nhàn nhạt: "Tiểu Thạch đầu, có thấy Tam thái tử nhà ta đâu không?"
Diệp Thần lắc đầu, vẻ mặt vô hại.
Binh tôm tướng tép không để ý nữa, quay người bỏ đi.
Tốc độ của Diệp Thần còn nhanh hơn, nhanh như một làn khói, biến mất không thấy tăm hơi. Ra khỏi Đông Hải, hắn gặp càng nhiều binh tôm tướng tép hơn, tên nào tên nấy cầm xiên cá, tràn ngập khắp trời đất, tiếng hô hoán không ngừng.
Diệp Thần rời Đông Hải, đi thẳng về phía tây.
Không bao lâu sau, một tòa thành quan khổng lồ hiện ra trong tầm mắt, đó chính là Trần Đường Quan. Không biết nó đã sừng sững trên mảnh đất này bao nhiêu năm tháng, cổ kính và tang thương, khắc đầy đạo uẩn thần bí.
Vừa vào phố lớn, quả là một cảnh phồn hoa. Lầu các san sát, hàng quán vô số, tiếng rao hàng vang lên không ngớt. Có tu sĩ, có cả phàm nhân, ngoài ra yêu quái cũng không ít.
Diệp Thần đi một mạch, ngó trái nhìn phải, thần thức đã tỏa ra bao trùm toàn bộ Trần Đường Quan, tất nhiên là để tìm người chuyển thế của Đại Sở. Năm đó Minh giới có thì Thiên giới này tám chín phần cũng có.
Thế nhưng, thần thức tìm một vòng mà không thấy một ai.
Bỗng nhiên, hắn dừng bước trước một gian hàng bán tranh chữ. Chủ quán là một lão già râu tóc bạc phơ, đang cầm một cuốn sách cổ đọc say sưa.
Lão say sưa, Diệp Thần cũng say sưa.
Chỉ khác là, lão già say sưa đọc sách, còn hắn thì say sưa ngắm tranh.
Trên sạp treo một bức họa, trong tranh là một nữ tử, thần thái uyển chuyển, dung nhan tuyệt thế. Trong đôi mắt đẹp lãnh đạm ẩn chứa một nét cao ngạo. Không biết là do họa sĩ tài hoa, hay do nữ tử vốn sinh ra đã thánh khiết vô ngần, mang lại cho người ta cảm giác như hư như thực.
Nhìn kỹ dung mạo nữ tử, lại giống hệt Sở Huyên và Sở Linh.
Trong khoảnh khắc ấy, Diệp Thần ngỡ như đó chính là Sở Huyên và Sở Linh.
"Tiểu hữu?" Lão già râu bạc phơ phất tay.
"Lão gia, nữ tử trong tranh là ai vậy ạ?" Diệp Thần mỉm cười hỏi.
"Lão hủ cũng không biết, là do tổ tiên truyền lại."
"Vậy thì, bức tranh này ta lấy." Diệp Thần phất tay, đưa ra một thỏi vàng ròng, thuận tay lấy bức chân dung, vừa đi vừa ngắm.
Có lẽ vì quá nhớ nhà, ngắm quá nhập tâm. Người giống người trên đời này rất nhiều, nhưng nữ tử trong tranh và Sở Huyên, Sở Linh của hắn như cùng một khuôn đúc ra, vẽ sống động như thật, đặc biệt là đôi mắt kia, tựa như có thần quang, như người sống vậy.
"Ngươi qua đây cho ta." Đang đi, không biết từ đâu thò ra một bàn tay, lôi tuột hắn vào ven đường. Nhìn kỹ lại, chính là sư phụ của Na Tra: Thái Ất chân nhân.
"Tên Tiểu Thạch đầu nhà ngươi, còn dám đánh ta."
Sắc mặt Thái Ất chân nhân đen sì, râu ria dựng đứng, mắt trợn trừng. Đêm đó lão thật sự bị đánh đến ngơ ngác, đường đường là một Thượng Tiên của Thiên Đình, lại bị một tên nhóc Linh Hư cảnh cho ăn đòn.
"Không cướp sạch bảo bối của ngươi đã là nể mặt lắm rồi." Diệp Thần thản nhiên cất bức họa đi. Nếu không phải nể mặt tiểu Na Tra, hắn sớm đã moi sạch sành sanh tên này rồi.
"Lão phu và ngươi có thù oán gì sao?" Sắc mặt Thái Ất càng đen hơn.
"Người từ trên trời xuống, gặp một người đánh một người." Diệp Thần cười tủm tỉm.
Lời này vừa thốt ra, Thái Ất chân nhân nhướng mày, lùi lại một bước, nhìn Diệp Thần từ đầu đến chân một lần nữa, ánh mắt có phần kỳ quái. Tên Thạch đầu tinh này muốn tạo phản à!
Lão đang nhìn, Diệp Thần cũng đang nhìn, nhìn chằm chằm vào trong ngực Thái Ất chân nhân. Nơi đó có một chiếc thần đăng, trông khá giống Trường Minh Đăng, trong đèn nuôi dưỡng một tia hồn phách, chính là hồn phách của Tam thái tử Long Vương. Hồn lực cực kỳ yếu ớt, nhưng chỉ cần có tia hồn này, nhất định có thể hồi sinh Tam thái tử.
Hắn bất giác sờ cằm. Lão già Thái Ất này chắc chắn đã đến bãi biển đó, hơn nữa còn dùng đại thần thông giữ lại một tia hồn của Tam thái tử để cầu mong hồi sinh.
"Ngươi làm sư phụ như vậy, rất xứng chức." Diệp Thần cười nói.
Thái Ất không nói lời nào, một đạo thần phù dán lên người Diệp Thần, chính là một đạo thần phù phong cấm. Bị đánh một cách mơ hồ, sao có thể cho qua được, phải đánh trả lại chứ.
Thế là, Diệp Thần vừa vào Trần Đường Quan chưa được bao lâu đã bị tên này xách đi.
Diệp Thần lại rất bình tĩnh, kiếp trước kiếp này không biết đã bị xách đi bao nhiêu lần, cũng chẳng kém lần này. Lão tử đây cũng không chịu thiệt không, đến chỗ không người, lại cho ngươi một trận.
Không lâu sau, Thái Ất chân nhân hạ xuống một dãy núi, cũng chính là góc núi đêm đó. Tên này cũng thú vị thật, bị đánh ở đâu thì phải đánh trả lại ở đó.
Diệp Thần cuối cùng cũng được thả xuống, ngoan ngoãn lạ thường.
"Giang hồ hiểm ác, ai mà không bị ăn đòn."
Thái Ất chân nhân xoa xoa tay, cười cực kỳ gian manh, muốn cho Diệp Thần một trận ra trò. Sau đó, sẽ đàng hoàng nghiên cứu một chút, xem một tên Linh Hư cảnh sao lại có thể đánh đấm ghê gớm như vậy chứ!
Ầm! Bốp! Rầm!
Cảnh tượng sau đó không cần nhìn, chỉ nghe tiếng là đủ. Thái Ất chân nhân quả thật đã lao tới, nhưng lại bị bất ngờ, bị Diệp Thần một cước đạp văng ra ngoài. Sau đó thì thôi rồi, một cây thiết côn sáng loáng, cực kỳ bá đạo, quật cho lão kêu vang trời.
Khi tiếng kêu thảm thiết tắt ngấm, vị trí của Diệp Thần và Thái Ất đã đổi chỗ. Diệp Thần đứng thẳng tắp, còn lão già Thái Ất thì ngồi xổm ngay ngắn, mặt mũi sưng vù.
Lần này, Diệp đại thiếu không nương tay, thật sự moi sạch sành sanh đồ của lão. À, còn chừa lại cho lão một cái quần đùi hoa, còn lại bảo bối, không thiếu một món nào đều bị quét sạch.
"Còn có thiên lý không! Ngươi là dân anh chị ở đâu thế?" Thái Ất chân nhân chửi ầm lên.
"Ngươi đường đường là Thánh Nhân mà cũng nghèo quá vậy." Diệp Thần chỉ biết tặc lưỡi thở dài. Trong túi trữ vật của Thái Ất chỉ có ba thứ: một là mấy trăm thiên thạch, hai là mấy đạo thần phù.
Còn thứ còn lại, chính là một tấm thiệp mời.
"Hoa Sơn luận đạo." Diệp Thần lật ra xem, bốn chữ vàng óng ánh, quả thực chói mắt. Không biết là ai viết, nhưng ẩn chứa đạo uẩn vô thượng, vừa nhìn đã biết không đơn giản.
"Hoa Sơn luận đạo là cái gì?" Diệp Thần ngồi xổm xuống, hỏi Thái Ất.
"Không biết."
Bốp!
"Gọi là Hoa Sơn luận đạo, tất nhiên là thịnh hội luận bàn về đạo." Thái Ất chân nhân xoa xoa vệt máu mũi, vốn định cứng rắn một chút, nhưng cái tát của Diệp Thần quá mạnh.
"Có náo nhiệt không?" Diệp Thần cười hì hì.
"Hoa Sơn là tiên sơn của Tán Tiên giới, địa linh nhân kiệt, tự sinh ra đạo kinh." Thái Ất chân nhân lên tinh thần, ngồi xếp bằng xuống, dường như đã quên mất mình vừa bị đánh, chậm rãi nói: "Tương truyền, có Đại Đế từng ngộ đạo trên đó, lưu lại cảm ngộ Đế đạo. Trải qua năm tháng vô tận diễn hóa, sinh ra một tia thần trí, dung nhập vào Hoa Sơn. Cách trăm dặm đã có thể nghe thấy Thiên Âm đại đạo. Vào ngày Càn Khôn thịnh vượng nhất, ngày đó chính là Hoa Sơn luận đạo. Thực chất là đến để cảm ngộ đạo kinh, nhỏ thì là cơ duyên, lớn thì là tạo hóa, có thể ngộ nhưng không thể cầu. Chuyện tốt như vậy, trăm năm mới có một lần, không phải ai cũng có tư cách đi."
Nói đến đây, Thái Ất chân nhân ngồi thẳng người hơn một chút, vốn định sửa lại cổ áo để ra vẻ, lại phát hiện quần áo đã bị lột sạch, đành miễn cưỡng vuốt lại tóc, vẻ mặt thâm trầm nói: "Lần này, lão phu may mắn được Ngọc Đế coi trọng, ban cho tấm thiệp mời này."
Nói xong, lưng của tên này ưỡn thẳng tắp. Mớ lý lẽ lúc trước chỉ là làm nền, cái gì mà Hoa Sơn luận đạo, ra vẻ ta đây mới là mục đích chính.
Diệp Thần sờ cằm, vị Đại Đế trong truyền thuyết đó chắc chắn là Đạo Tổ rồi. Nghe Thái Ất nói hăng say như vậy, thịnh hội này nhất định không đơn giản. Những người được mời đến Hoa Sơn luận đạo đều không phải hạng tầm thường, hơn nữa còn bao gồm cả Thượng Tiên giới và Tán Tiên giới.
"Tấm thiệp mời này ngươi phải trả cho ta, ta đã chờ hơn tám trăm năm rồi." Thái Ất cười ha hả.
"Người trên trời, lần này xuống không ít nhỉ!" Diệp Thần cũng cười.
"Nói cho ngươi biết, toàn là quan lớn cả đấy."
"Quan lớn thì tốt, ta thích nhất là quan lớn." Diệp Thần nói một câu đầy ẩn ý, thầm nghĩ, về phải lau chùi cây Định Hải Thần Châm cho cẩn thận. Khó khăn lắm mới gặp được một mẻ lớn, sao có thể thiếu ta được, không chỉ đến quậy phá, mà còn phải lật tung cả Hoa Sơn lên mới được.
"Hửm?" Nghĩ đi nghĩ lại, hắn đột nhiên kinh ngạc, nhíu mày nhìn về phía Thái Ất chân nhân, quét một vòng từ trên xuống dưới, cuối cùng dừng lại ở trước ngực lão.
Hắn nheo mắt lại, từ trong cơ thể Thái Ất, tìm thấy một phương tiểu thế giới.
Thái Ất chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát, vô thức dùng tay che ngực, cứ cảm thấy ánh mắt của Diệp Thần có gì đó không đúng đắn, thêm vào việc quần áo của lão đã bị lột sạch, khó tránh khỏi sẽ có chuyện tà ác xảy ra.
"Ngươi là Chuẩn Đế?" Diệp Thần kinh ngạc nói. Tiểu thế giới trong cơ thể Thái Ất rõ ràng là tiểu thế giới nội thể, loại tiểu thế giới đó chỉ có cấp bậc Chuẩn Đế mới có tư cách mở ra.
"Nói nhảm, không phải Chuẩn Đế, có thể làm quan lớn ở Thiên Đình sao?" Thái Ất ho khan một tiếng.
"Vậy mà lại bị áp chế xuống Thánh Nhân." Diệp Thần tò mò nói.
Nghe vậy, ánh mắt Thái Ất chân nhân trở nên kỳ quái, đến lượt lão nhìn Diệp Thần từ trên xuống dưới, thăm dò hỏi: "Tiểu Thạch đầu tinh, ngươi không phải người của Thiên giới à?"
"Sao lại nói vậy?"
"Tán Tiên giới có Càn Khôn trấn áp, phàm là người từ Thượng Tiên giới đến đều sẽ bị áp chế xuống Thánh Nhân, cả Thiên giới ai cũng biết." Thái Ất chân nhân nói, trong mắt lóe lên tiên quang, mở ra thuật nhìn trộm. Nhìn thần sắc của Diệp Thần, hắn thật sự không biết, điều này rất thú vị.
Thú vị nhất vẫn là chiến lực của Diệp Thần, quả thực quá đáng sợ. Nếu nói lần đầu tiên, lão bị Diệp Thần đánh bất ngờ, nhưng lần này, là bị đánh chính diện đấy!
Quan lớn của Thiên Đình cũng hiểu biết khá rõ về Hạ giới, nhưng chưa từng nghe qua người nào như Diệp Thần, Linh Hư cảnh đánh Thánh Nhân, chưa từng nghe thấy. Tên Thạch đầu tinh này từ đâu ra vậy?
Thú vị, thật sự thú vị.
Diệp Thần lại bắt đầu sờ cằm. Không ngờ Tán Tiên giới còn có Càn Khôn này, vậy thì còn sợ gì nữa. Với thực lực của hắn, hoàn toàn có thể tung hoành ở Tán Tiên giới. Tất cả đều bị áp chế xuống cảnh giới Thánh Nhân, một mình hắn có thể đánh cả đám, nhất định phải phá cho nát cái Hoa Sơn luận đạo này.
"Ngươi rốt cuộc là ai?" Thái Ất chân nhân lại lên tiếng, vẻ mặt nghiêm túc hơn nhiều.
Diệp Thần không trả lời thẳng vào câu hỏi, cầm tấm thiệp mời huơ huơ trước mặt lão già Thái Ất: "Muốn lấy lại thiệp mời thì lấy bảo bối ra đổi, nếu không thì miễn bàn."
"Ngươi đây là cướp bóc à!"
"Nếu không nghe lời, ta cũng không ngại cướp thêm chút sắc đâu."
"Cái lò luyện đan nhỏ này, chắc ngươi sẽ thích." Thái Ất chân nhân phối hợp cực nhanh, có vẻ rất coi trọng trinh tiết của mình, sợ Diệp Thần nổi hứng lên, làm "chuyện đó" với lão.
Không biết vì sao, thấy Thái Ất phối hợp như vậy, Diệp Thần bỗng có cảm giác muốn nôn. Lão già béo này thật thú vị, ta cướp sắc thì ít nhất cũng phải cướp nữ nhân chứ, còn ngươi thì thôi đi.
Thu lấy lò luyện đan nhỏ, Diệp Thần vẫn không đưa thiệp mời. Đùa à, một cái lò nhỏ cấp Thánh Nhân mà cũng muốn đổi lấy thiệp mời sao? Khó khăn lắm mới bắt được một con cá lớn, phải vắt kiệt thêm chút nữa.
Sắc mặt Thái Ất chân nhân đen như đít nồi. Không biết tiểu Na Tra tìm đâu ra một tên vô lại như thế này, lại còn xui xẻo để cho sư phụ là lão đụng phải.
"Nhanh lên." Diệp Thần chọc chọc Thái Ất, cứ nhìn chằm chằm vào bảo bối của lão.
Giây phút này, trong lòng hắn tiếc nuối vô cùng! Hồi ở Đại Sở, lẽ ra nên tìm Cơ Ngưng Sương học chút tiên pháp của nàng, chính là loại tiên pháp có thể lấy bảo bối từ trong tiểu thế giới ra. Nếu thông thạo bí thuật đó, còn cần phải ở đây nói nhảm với Thái Ất sao?
Bên này, Thái Ất mặt mày đau khổ, lấy ra một thanh kiếm, là Đại Thánh binh hàng thật giá thật.
"Tạm được." Diệp Thần nhận lấy kiếm, tiện tay ném thiệp mời cho lão. Lão già này cũng không dễ dàng gì, đã mong chờ hơn tám trăm năm, cũng không thể phá hỏng nguyện vọng của người ta được.
Còn về Hoa Sơn luận đạo, hắn chắc chắn sẽ đi, hoàn toàn không lo về thiệp mời. Nhiều người đi như vậy, nửa đường cướp một cái là có đủ thứ, cùng lắm thì xông thẳng vào.
Nghĩ đến đây, hắn lại ngẩng đầu nhìn lên hư vô, ánh mắt dường như khắc một câu: "Hồng Quân lão đạo, ta lật tung Hoa Sơn của ngươi, ngươi sẽ không tức giận chứ!"
Lần này, Đạo Tổ không có ở đó, có lẽ đang bế quan. À, nói đúng hơn là đang ngủ say. Cứ cách một khoảng thời gian, ngài sẽ ngủ say, tự phong ấn để ngủ say.
Thiên giới và Minh giới khác với Nhân giới, có lực lượng hỗ trợ Đế tự phong. Đây cũng là lý do Minh Đế và Đạo Tổ có thể sống lâu như vậy, loại lực lượng đó, Nhân giới không có.
Bên cạnh, Thái Ất cuối cùng cũng đứng dậy, vội vàng mặc vào một chiếc đạo bào mới, tâm trạng phiền muộn không tả xiết. Lần này xuống Hạ giới đúng là không uổng công, đường đường là một Chuẩn Đế của Thiên Đình, trong vòng hai ngày, lại bị một tên nhóc Linh Hư cảnh đánh cho hai trận ở cùng một chỗ.
Chuyện thế này, lão về cũng chẳng dám kể với ai.
"Nhân tài như ngươi, nếu đến Thiên Đình, nhất định có thể mưu được một chức quan tốt." Thái Ất vuốt vuốt râu, nói năng nghiêm chỉnh, ra dáng bậc tiền bối.
"Ngươi muốn lừa ta lên Thượng Tiên giới, rồi đánh ta chứ gì!" Diệp Thần vừa nói, vừa bóp nát thanh Đại Thánh binh, tinh luyện tinh túy, dung nhập vào Định Hải Thần Châm.
"Đừng lấy bụng đá của ngươi đo lòng Thượng Tiên của ta." Thái Ất nhìn lên bầu trời nói bâng quơ. Đừng nói, lão thật sự nghĩ như vậy. Cảnh giới Thánh Nhân đánh không lại ngươi, đến Thượng Tiên giới, lão tử là Chuẩn Đế, không có lý nào lại không trị được ngươi. Hai trận đòn này không thể chịu oan uổng được.
Thế nhưng, cái suy nghĩ cẩn thận này của lão đã bị tên Thạch đầu tinh này nhìn thấu.
Diệp Thần có phần muốn cười, nhảy lên Thượng Tiên giới, ta vẫn đánh ngươi như thường.
Trong lúc nói chuyện, thanh Đại Thánh binh đã hoàn toàn dung nhập. Định Hải Thần Châm rung lên ong ong, tiếng vang chấn động tâm thần. Nổi bật nhất là bốn chữ Độn Giáp Thiên Tự trên đó, sáng lấp lánh, tỏa ra đạo uẩn huyền ảo vô cùng, gia trì thêm sức mạnh thần bí, khiến cây thiết côn này càng thêm phi phàm.
Thái Ất chân nhân liếc qua, ánh mắt sáng rực. Cây gậy này, lão đã được chứng kiến rồi, một gậy đập xuống, trán của Chuẩn Đế cũng phải ê ẩm.
Càng như vậy, lão càng tò mò về lai lịch của tên Thạch đầu tinh này, chắc chắn không đơn giản. Một món Đại Thánh binh, nói dung hợp là dung hợp, đúng là không coi bảo bối ra gì cả