Một ngày huấn luyện lặng lẽ trôi qua, đợi đến khi màn đêm buông xuống, Tịch Nhan và Hổ Oa đều mệt lả cả người.
Thế nhưng, hai tiểu gia hỏa này vẫn tràn đầy nhiệt huyết, đặc biệt là Tịch Nhan, với khát khao tu luyện và thiên phú lĩnh ngộ kinh người, đến tận lúc ăn cơm vẫn còn đang suy ngẫm chiêu thức.
Ban đêm, hai người lần lượt ngâm mình trong Ngọc Linh Trì ba canh giờ, sau đó mới chìm vào giấc ngủ.
Diệp Thần lại bắt đầu bận rộn, hắn lần lượt đi vào phòng của hai đứa trẻ, rèn luyện thân thể cho chúng một phen, sau đó mới ngồi xếp bằng trong sân thổ nạp điều tức.
Rạng sáng, Diệp Thần đứng dậy khỏi bồ đoàn, khoác một chiếc hắc bào kín mít, đeo mặt nạ Quỷ Minh lên, rồi lén lút xuống Ngọc Nữ Phong, sau đó lại lẻn ra khỏi Hằng Nhạc Tông.
Mãi đến khi đi được hơn mười dặm, hắn mới dừng chân trong một ngọn núi hoang. Từ Phúc đã đợi sẵn ở đó.
Đây là nơi hắn và Từ Phúc đã hẹn trước, để không ai biết hắn và Từ Phúc sắp đến Đan Thành, chỉ có thể lén lén lút lút như vậy. Hết cách, tất cả cũng chỉ vì muốn che giấu với bên ngoài bí mật hắn có thể tu luyện.
"Đi thôi!" Từ Phúc tế ra phi kiếm, Diệp Thần nhảy phắt lên.
"Phải rồi trưởng lão, có phải Luyện Đan Sư nào cũng có thể tham gia đại hội Đấu Đan không?" Diệp Thần vừa ngồi xuống đã nhìn về phía Từ Phúc.
"Có thể nói là vậy." Từ Phúc vuốt râu, "Ví dụ thế này, ngươi được ta dẫn đi tham gia đại hội Đấu Đan, có sự tiến cử của ta, ngươi có thể trực tiếp tham gia. Nhưng một vài Luyện Đan Sư trẻ tuổi là tán tu, không có Luyện Đan Sư lão bối tiến cử, vậy thì họ cần phải tự mình đăng ký tham gia."
"Việc này có gì khác nhau sao?" Diệp Thần tò mò hỏi.
"Đương nhiên là có khác nhau." Từ Phúc giải thích: "Luyện Đan Sư tự mình báo danh thì cần phải tự trả phí báo danh, nhưng nếu có Luyện Đan Sư lão bối tiến cử thì sẽ được miễn khoản phí đó. Có điều, để che giấu thân phận của ngươi, ta không thể ra mặt tiến cử, cho nên ngươi phải tự mình đi báo danh tham gia."
"Vậy phí báo danh có đắt không?" Diệp Thần cười hì hì.
"Cũng tàm tạm, nhưng đối với ngươi mà nói thì chỉ là chuyện nhỏ." Từ Phúc nói, đoạn không quên liếc nhìn túi trữ vật của Diệp Thần.
"Nhỏ thì nhỏ nhưng cũng là tiền mà!"
"Ngươi có tiền, ta biết." Từ Phúc liếc xéo Diệp Thần một cái, rồi truyền linh lực vào phi kiếm.
Vù!
Phi kiếm rung lên dữ dội, tốc độ tăng vọt.
Sau đó, phi kiếm liên tục hạ xuống từng tòa cổ thành, Diệp Thần và Từ Phúc không ngừng mượn từng tòa truyền tống trận để dịch chuyển.
Đi hết một chặng đường, Diệp Thần không khỏi thổn thức tắc lưỡi: "Này Từ trưởng lão, Đan Thành rốt cuộc còn bao xa nữa vậy! Ta tính sơ sơ, nơi này cách Hằng Nhạc Tông ít nhất cũng phải năm mươi vạn dặm rồi."
"Ngươi vội cái gì, chẳng phải sắp đến rồi sao?" Từ Phúc bực bội nói, đoạn không quên chỉ về phía xa.
Nghe vậy, Diệp Thần bất giác nhìn theo hướng Từ Phúc chỉ.
Thứ đập vào mắt hắn là một dãy núi nguy nga, giữa quần sơn là một tòa cổ thành khổng lồ.
Phải nói rằng tòa cổ thành kia quả thật là vô cùng hùng vĩ, khí thế bàng bạc, toàn bộ được bao phủ dưới tầng mây mù mờ ảo, lượn lờ hư ảo, mang lại cho người ta một cảm giác thần bí, trông như một tòa tiên thành chốn nhân gian.
"Đây là tòa cổ thành lớn nhất ta từng thấy." Nhìn một hồi, Diệp Thần không khỏi kinh ngạc thốt lên.
"Đan Thành, sao có thể không lớn cho được?" Từ Phúc vuốt râu, "Nó tuy chỉ là một tòa cổ thành, nhưng ngươi đừng coi thường nó. Thành này do chính Đan Tổ năm xưa xây dựng, bên trong bố trí đầy pháp trận. Hơn nữa, trong Đan Thành có vô số Luyện Đan Sư, có thể nói hơn sáu thành Luyện Đan Sư của toàn cõi Đại Sở đều tụ tập ở đây. Cũng chính vì lý do này mà số lượng cường giả trong Đan Thành không thể nào đo đếm được."
"Ý của ngài ta hiểu." Diệp Thần ngoáy tai, "Ý là đừng gây sự ở Đan Thành chứ gì!"
"Quả là trẻ nhỏ dễ dạy." Từ Phúc mỉm cười, "Nơi này không phải ai cũng có thể đắc tội đâu, sức hiệu triệu của Luyện Đan Sư không phải chuyện đùa. Đừng nói là Tam Tông, ngay cả người của Điện Thí Huyết cũng không dám lỗ mãng ở đây."
"Được rồi, ngươi xuống ở đây đi!" Vừa nói, Từ Phúc vừa cho phi kiếm dừng lại.
"Được thôi!" Diệp Thần nhảy khỏi phi kiếm. Đây cũng là chuyện đã bàn bạc từ trước, hai người không thể cùng nhau đi vào.
Vẫn là câu nói đó, tất cả vì sự an toàn. Phải biết rằng hiện tại hắn đang dùng thân phận tán tu Luyện Đan Sư để tham gia đại hội Đấu Đan, nếu để người ta thấy hắn đi cùng Từ Phúc thì chắc chắn sẽ sinh nghi.
"Sau khi vào Đan Thành, nếu không phải vạn bất đắc dĩ thì đừng đến Đan Phủ tìm ta." Từ Phúc dặn dò, "Cũng tuyệt đối đừng tháo mặt nạ của ngươi xuống."
"Hiểu rồi, hiểu rồi."
"Cứ vậy đi." Từ Phúc thu lại phi kiếm, chân đạp hư không bay về phía Đan Thành.
"Biến." Sau khi Từ Phúc đi, Diệp Thần biến Chân Hỏa màu vàng của mình thành màu đen, rồi biến Thiên Lôi màu đen thành màu vàng. Tên này bình thường cà lơ phất phơ, nhưng vẫn rất cẩn thận.
Làm xong những việc này, Diệp Thần mới một mạch chạy nhanh về phía Đan Thành.
Không thể không nói, khi thực sự đứng dưới Đan Thành, Diệp Thần mới cảm nhận được áp lực bàng bạc. Đan Thành quả thực quá vĩ đại, chỉ riêng tường thành cũng đã cao trăm trượng.
Ngoài ra, vị trí của Đan Thành cũng vô cùng huyền diệu, nằm ngay trung tâm của chín ngọn núi lớn, đây chính là thế Cửu Long Phụng Thiên, trên có thể tiếp Thiên Nguyên, dưới có thể hợp Địa Mạch, nếu luyện đan ở đây thì hiệu quả sẽ tăng lên gấp bội.
"Không phải cao lớn bình thường đâu!" Diệp Thần ngẩng đầu, không khỏi tấm tắc khen ngợi.
Đúng lúc hắn đang ngẩng đầu, từ hư không phía đông xa xa có một thanh phi kiếm bay tới, tốc độ cực nhanh, trong nháy mắt đã hạ xuống trước cổng Đan Thành.
Người đến là một lão giả áo tím, đi cùng là một thanh niên áo trắng.
Diệp Thần bất giác nhìn sang, đôi mắt bỗng nhiên nheo lại, trong mắt còn lóe lên một tia sáng lạnh lẽo.
Cũng không trách hắn như vậy, bởi vì hai người kia chính là người của Chính Dương Tông. Hơn nữa, với tư cách là cựu đệ tử Chính Dương Tông, hắn vẫn nhận ra hai người họ. Lão giả áo tím chính là Luyện Đan Sư Thương Sơn đạo nhân của Chính Dương Tông, còn thanh niên áo trắng kia chính là đồ đệ duy nhất của Thương Sơn đạo nhân, Lý Nguyên Dương.
"Sư tôn, sao con nghe nói Diệp Thần, cái tên phản đồ khi sư diệt tổ đó vẫn còn sống, liệu hắn có đến tham gia đại hội Đấu Đan này không? Dù sao hắn cũng sở hữu Chân Hỏa." Vừa đáp xuống, Lý Nguyên Dương đã nhìn về phía Thương Sơn đạo nhân.
"Hắn?" Thương Sơn đạo nhân bật cười khẩy một tiếng, "Hắn còn sống đã là may mắn lắm rồi, cũng đã thành một tên phế nhân, cho dù sở hữu Chân Hỏa thì cũng tuyệt đối không thể luyện đan được nữa, luyện đan đâu chỉ cần mỗi hỏa diễm."
"Vậy thì thật đáng tiếc cho Chân Hỏa của hắn." Lý Nguyên Dương bề ngoài thì thở dài, nhưng trong mắt lại tràn đầy vẻ tham lam.
"Chỉ là một tên phế nhân mà thôi." Thương Sơn đạo nhân lại cười lạnh, trong mắt cũng đầy tia tham lam, "Nếu Từ Phúc dám dẫn hắn đến, ta sẽ khiến hắn có đến mà không có về. Ngọn Chân Hỏa màu vàng đó, lão phu đây hứng thú lắm đấy!"
Hai người nói xong liền lần lượt đi vào Đan Thành, trước khi đi còn khinh thường liếc qua Diệp Thần đang đứng bên cạnh.
Sau khi hai người đi khỏi, hàn quang trong mắt Diệp Thần lại lần nữa bắn ra, hắn cười lạnh nói: "Muốn cướp Chân Hỏa của lão tử thì phải trả một cái giá bằng máu. Còn nữa, Chân Hỏa của các ngươi, tiểu gia ta đây cũng hứng thú lắm đấy!"
Nói rồi, Diệp Thần cũng sải bước tiến vào Đan Thành.
Oa!
Vừa bước vào, Diệp Thần đã không khỏi kinh ngạc thốt lên.
Không vào không biết, vào rồi mới giật mình!
Bên trong Đan Thành quả thực quá xa hoa, nhìn đâu cũng thấy cung điện lầu các, thỉnh thoảng còn có những ngọn núi tọa lạc bên trong. Phố lớn thênh thang, ngõ nhỏ quanh co u tịch, quang hoa lượn lờ, thần hà bay múa, trong không khí lơ lửng từng làn mây mù, nếu lắng tai nghe kỹ còn có thể ngửi thấy mùi thuốc nồng nặc.
Trên đường đi, Diệp Thần cứ tò mò đánh giá bốn phía.
Người đi lại trên đường tấp nập, hai bên phần lớn là các sạp hàng, chủ của mỗi sạp hàng đều không hề đơn giản, tu vi yếu nhất cũng ở cảnh giới Linh Hư. Đồ vật họ bán cũng muôn hình vạn trạng, nhưng nhiều nhất vẫn là linh đan, linh dược và các loại linh thảo dùng để luyện đan.
Ực!
Diệp Thần nhìn đến hoa cả mắt, mỗi lần nhìn một sạp hàng đều âm thầm nuốt nước bọt. Nếu mà vơ vét hết đồ của bọn họ thì cảm giác chắc phải tuyệt vời lắm.
"Vẫn nên đi báo danh trước đã!" Diệp Thần ho khan một tiếng, thu lại ánh mắt khỏi những sạp hàng hai bên đường.
Đơn giản phân biệt phương hướng một chút, hắn liền đi theo con đường mà Từ Phúc đã chỉ trước đó.
Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà