Chẳng biết từ lúc nào, đám yêu nghiệt nghịch thiên đó mới rời đi, Diệp đại thiếu tự mình tiễn khách, lải nhải không ngừng, cuối cùng phất tay một cái, trời đất cũng được yên tĩnh.
"Đợi đấy, chờ ta đổi xong Lôi điện đã."
Gã này lại xoa xoa tay, đã quyết định xong, sẽ đi dạo vài nơi, ghé qua gia tộc của mấy tên kia chơi, tìm mấy lão già đó tâm sự.
Xoẹt! Xoẹt!
Bên trong tiểu thế giới, tiếng sấm không ngừng vang lên.
Thiên Lôi cẩn thận dung hợp từng đạo một, khẩu vị còn cực tốt, ai đến cũng không từ chối, hơn nữa càng nhiều càng tốt, quá trình dung hợp diễn ra vô cùng thuận lợi.
Thời gian trôi qua, ba ngày lặng lẽ trôi đi.
Từ lúc đám thiên tài đó đi, Diệp Thần vẫn chưa mở hàng lại.
Đến ngày thứ tư mới có người ghé qua.
Đó là một thiếu niên, tay cầm một cây gậy xương, để trần cánh tay, trên người còn khắc họa Thần văn cổ xưa, huyết mạch bá đạo, khí thế bàng bạc, đôi mắt to sáng ngời có thần, lóe lên kim quang, còn diễn hóa cả đạo tắc ảo diệu, mỗi bước chân đều nặng nề tạo ra tiếng vang phanh phanh.
"Tiểu Man Vương!"
"Là hắn không thể nghi ngờ, em ruột của Man Đế."
"Huyết mạch thật mạnh."
Tiếng bàn tán không ngớt, có người đã nhận ra đó là ai, đừng nói là đám tiểu bối, ngay cả các lão già cũng cảm thấy áp lực, bản nguyên huyết mạch của Tiểu Man Vương quá mức cường đại.
Bọn họ nhận ra, dĩ nhiên Diệp Thần cũng nhận ra.
Tiểu Man Vương từng đến Đại Sở, lai lịch của hắn đã không còn là bí mật, sớm đã bị Man Đế phong ấn từ thời Viễn Cổ, tính về tuổi tác, thật ra cũng sàn sàn Diệp Phàm bọn họ, nhưng tính về bối phận thì cao hơn nhiều.
"Ta đến đưa Lôi đây."
Tiểu Man Vương đứng lại, liền đưa ra một đạo Lôi điện, đó là một đạo Lôi điện màu đen, là thần lôi không hoàn chỉnh, cấp bậc không thấp, nhưng nguồn gốc của Lôi đã gần như tiêu tan hết.
"Đa tạ."
Diệp Thần cười, đương nhiên không khách khí, Tiểu Man Vương này tuy vóc người không cao nhưng bối phận lại không thấp, hắn là Hoàng giả thứ mười của Đại Sở gặp mặt còn phải gọi một tiếng tiền bối.
"Ta để mắt đến Diệp Linh nhà ngươi rồi."
Tiểu Man Vương vừa nói vừa tự mình lựa đồ, đưa Lôi điện xong liền chọn một cây Lang Nha bổng cấp Chuẩn Đế, hắn so sánh với cây gậy xương trong tay rồi vứt luôn nó đi, cây Lang Nha bổng này trông có vẻ bá đạo hơn.
"Ngươi thực tế thật đấy!"
Diệp Thần ôm bầu rượu, đánh giá Tiểu Man Vương từ trên xuống dưới, bối phận cao như vậy mà ngươi cũng đến gây rối à, nhận ngươi làm con rể, ta sợ mình tổn thọ mất.
"Ta đến tán tỉnh con gái nhà ngươi đây."
Tiểu Man Vương không chỉ thực tế mà còn rất thẳng thắn, lời nói không chút che giấu, người của Man tộc trước nay đều vậy, không vòng vo, có gì nói đó.
Đi được vài bước, không biết đứa nào đã bị ăn một đạp.
Người ra chân, tất nhiên là Diệp Thần.
Có lẽ là do tốc độ của gã này quá nhanh, không ai nhìn rõ được, mắt thấy hắn vẫn ngồi ở đó, nhưng thực chất đã tranh thủ ra ngoài đạp cho Tiểu Man Vương một cước, muốn cuỗm mất báu vật nhà ta thì phải chịu đòn giỏi đã, đạp một phát xem thử.
"Ta biết là ngươi."
Tiểu Man Vương bò dậy, sắc mặt có chút đen lại.
Diệp đại thiếu ngồi thẳng thớm, trong tay đã có thêm một bộ cổ thư, nhẹ nhàng lật từng trang sách, xem vô cùng nhập tâm, ra dáng một vị Hoàng giả hiếu học, hắn làm lơ ánh mắt của Tiểu Man Vương, cứ như không có chuyện gì xảy ra. Lão tử đánh ngươi đấy, thì sao nào!
Tiểu Man Vương ôm một bụng lửa giận bỏ đi.
"Đại Sở, sắp náo nhiệt rồi đây."
Rất nhiều lão bối vuốt râu, nói đầy thâm ý, đám thiên tài này tụ tập lại đều là hướng về Đại Sở, hơn phân nửa là nhắm vào Diệp Linh, xem ra đều mang sứ mệnh của trưởng bối trong nhà, không cuỗm được báu vật nhà Thánh thể thì đừng hòng về nhà, ta trông cậy vào các ngươi đấy.
Còn về Diệp Thần, hắn hoàn toàn không lo lắng.
Đại Sở tốt lắm! Phong cảnh tươi đẹp, núi sông tú lệ, người dân lại rất hòa thuận, mỗi lần có người ngoài đến đều sẽ có cách chiêu đãi đặc biệt, sợ người ta đi đường mệt mỏi, đều sẽ "hỗ trợ" người ta nằm thẳng cẳng mà ra về, đúng là rất biết quan tâm.
Lại một lần nữa, Diệp Thần nghỉ bán.
Người đời đến rồi đi, hết tốp này đến tốp khác, có nhiều người còn đang ngáp, ai nấy đều không muốn tu đạo, chỉ thích xem náo nhiệt, chẳng ai thấy mệt.
Diệp Thần lại xoa tay, ngồi đó gà gật.
"Chạy, chạy đi đâu."
"Cái đỉnh chết tiệt, còn dám đánh lén lão tử."
"Đánh chính là ngươi."
Bên trong tiểu thế giới của Diệp Thần vẫn không hề yên tĩnh, có cái đỉnh lớn kia, có ngọn lửa kia thì không bao giờ có chuyện bình yên, cứ ba ngày hai bữa lại đánh nhau, thường xuyên hẹn kèo solo, tiếng chửi bới om sòm chưa bao giờ dứt.
Đúng là hai tên dở hơi!
Đây chính là những gì mà đạo Thái Sơ thần lôi kia muốn nói, tuy nó không nói thành lời nhưng thần trí lại rất cao, từ khi bị Diệp Thần phong ấn trong tiểu thế giới, nó gần như ngày nào cũng có mặt, ngày nào cũng làm khán giả, xem Hỗn Độn đỉnh và Hỗn Độn Hỏa vật lộn.
Thiên Lôi không tham gia, cũng không có ý định tham gia, nhưng mà, đợi đến khi dung hợp thành Hỗn Độn Lôi rồi thì khó nói lắm, Hỗn Độn đỉnh đã bắt nạt nó, Hỗn Độn Hỏa cũng đã bắt nạt nó, mấy món nợ này, nó đều ghi sổ cả rồi.
Thần lôi!
Không biết vào khoảnh khắc nào, Diệp Thần bừng mở mắt.
Cảm giác của hắn không sai, đúng là có thần lôi.
Nhìn ra xa, hắn thấy một thiếu niên áo trắng đang ngồi trên một con tiên hạc, tướng mạo bình thường, dáng người cũng bình thường, ném vào giữa đám đông cũng không ai nhận ra điểm gì khác lạ, toàn thân trên dưới không hề có khí tức của tu sĩ, con ngươi tĩnh lặng như nước, nhìn thế nào cũng giống một phàm nhân.
"Trương Tử Phàm!"
"Người từng một chưởng đánh cho Hỏa Chiến Thể lảo đảo."
"Đến nay vẫn không ai nhìn ra hắn có thể chất gì."
"Nhìn ra được mới là lạ, hắn chỉ có huyết mạch bình thường thôi."
Tiếng nghị luận đã nổi lên, đa số mọi người đều nhận ra, trong cuộc tranh tài của thế hệ trẻ năm đó, thiếu niên tên Trương Tử Phàm này cũng là một trong số đó, vô cùng thần bí, không ai biết lai lịch, chỉ biết rất cường đại.
"Đạo Mờ Mịt."
Diệp Thần lẩm bẩm, hắn sớm đã nghe nói có một thiếu niên áo trắng từng một chưởng đánh cho Hỏa Chiến Thể lảo đảo, ngay cả Tử Phủ Tiên Thể cũng không phải là đối thủ của hắn, hôm nay là lần đầu tiên hắn gặp mặt.
Nửa bước đại thành Thánh thể, nhãn lực của hắn cực cao, có thể nhìn ra đạo của Trương Tử Phàm, tu cùng một loại đạo với Mờ Mịt Lão đạo, nhưng cũng có chút khác biệt.
Trương Tử Phàm, mới thật sự là bất phàm.
Không có huyết mạch đặc thù nhưng lĩnh ngộ về đạo lại cực cao, tuổi còn nhỏ đã đạt đến cảnh giới phản phác quy chân, những người thoạt nhìn không có gì đặc biệt thường đều là những nhân vật hung ác.
"Xin ra mắt tiền bối."
Trương Tử Phàm đã đến, là một đứa trẻ hiểu lễ nghĩa, lại rất quy củ, khác hẳn với đám thiên tài lúc trước, tính cách có chút giống Diệp Phàm nhà hắn.
"Không cần đa lễ."
Diệp Thần cười, ra vẻ ôn hòa của một bậc trưởng bối.
Trương Tử Phàm phất tay, lấy ra một đạo Lôi màu vàng kim.
"Khai Thiên thần lôi!"
Lôi điện vừa xuất hiện, liền nghe thấy tiếng kinh hô.
Trong đám người xem trò vui, không thiếu những người có nhãn lực cao, lịch duyệt phong phú, họ nhận ra đạo Lôi điện này, danh xưng như sấm, có uy lực Khai Thiên, cực kỳ bá đạo.
Diệp Thần đã đón lấy, ánh mắt cực kỳ rực rỡ, đạo thần lôi này nếu bàn về cấp bậc thì không bằng Thái Sơ thần lôi, nhưng lại bá đạo hơn Thái Sơ thần lôi, chỉ vì nó là một đạo Lôi điện hoàn chỉnh, nguồn gốc Lôi của nó không hề thiếu sót.
"Chọn đi, cứ tùy ý chọn."
Diệp Thần phất tay, từng món binh khí Chuẩn Đế cấp được bày ra, rất nhiều đan dược bay ra, còn có cả bí pháp và bí quyển cổ xưa, tất cả đều là cực phẩm trong cực phẩm, hậu bối này đã hào phóng như vậy, dĩ nhiên hắn cũng không thể keo kiệt.
Trương Tử Phàm mỉm cười, chỉ lấy một bộ cổ quyển.
"Có được thần lôi này, lai lịch của ngươi chắc hẳn không tầm thường."
Diệp Thần vừa ngắm nghía đạo Lôi, vừa cười hỏi.
"Tổ tiên của ta là Quỷ Đế."
"Lại đây, ngươi qua đây."
Nhắc đến Đế, lại còn là Quỷ Đế trong truyền thuyết, Diệp đại thiếu không thèm nhìn Lôi nữa, vẫy vẫy tay với Trương Tử Phàm, phải nghiên cứu ở cự ly gần một chút.
Trương Tử Phàm cười nhạt, bước lên một bước.
Diệp Thần thu thần lôi, chắp tay sau lưng, đi vòng quanh Trương Tử Phàm, nhìn từ đầu đến chân, rồi lại từ chân lên đầu, thần sắc vô cùng thâm trầm.
Hậu duệ của Đế, cuối cùng cũng bắt được một người sống, hắn đã tìm người nhà Quỷ Đế rất lâu rồi, Đế Hoang không tìm được, vậy mà lại để hắn gặp được, đúng là ông trời có mắt.
"Có thông thạo Nhật Nguyệt cấm chú không?"
"Biết sơ sơ."
"Nhà ngươi còn có người khác không?"
"Vẫn còn không ít."
"Có chân dung của tổ tiên nhà ngươi không?"
"Tất nhiên là có."
Diệp Thần giống như một vị huyện thái gia đang thẩm vấn phạm nhân, truy hỏi tận gốc rễ, cố gắng tra cho ra cả gia phả nhà Trương Tử Phàm, sau này tiện đường ghé qua nhà bọn họ thăm hỏi, sẵn tiện thảo luận một chút về nhân sinh, nếu được thì xin một bộ chân dung của Quỷ Đế về thờ cúng.
Nói một câu thật lòng, hắn rất ít khi đánh hậu bối, trừ phi không nhịn được, nhìn Trương Tử Phàm mà cứ như đang nhìn Quỷ Đế, một loại xúc động liền trở nên cực kỳ mãnh liệt.
Lại nhìn Trương Tử Phàm, sắc mặt có phần không tự nhiên, bị Diệp Thần hỏi như vậy, bị Diệp Thần nhìn như vậy, hắn cứ cảm thấy toàn thân lạnh toát, còn có một loại dự cảm cực kỳ không lành, bản tính của Thánh thể, hắn ít nhiều cũng đã từng nghe qua.
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿