Con đường Thái Cổ mờ tối, tiếng ầm ầm vang dội khắp đất trời.
Nhìn xuống từ vòm trời, có thể thấy vô số Chí Tôn ngoại vực.
Bọn họ toả ra ánh sáng tận thế, từ Thiên Đế cho tới Đại Thành, ai nấy đều dấy lên ma sát ngút trời, khiến nơi vốn phải có ánh sáng lại bị che lấp thành một vùng tăm tối.
Dị tượng hủy diệt lại trở thành một phong cảnh diễm lệ.
Thiên âm Đế đạo, hoà cùng tiếng chuông tang và khúc táng ca, trở thành thứ âm thanh êm tai của đất trời, mang đầy ma tính, hết lần này đến lần khác làm nhiễu loạn tâm thần.
"Giết, giết hết cho ta, không cần biết sống chết!"
Thiên Đế gầm thét, như từng đạo sấm sét vang trời, rung động cả tiên khung.
Trận chiến này, đâu cần hắn phải hạ lệnh.
Các Chí Tôn ngoại vực, tên nào tên nấy đều như phát điên, tựa như từng vị Ma Thần, khí thế kẻ sau còn chói loà hơn kẻ trước, truy sát đến cùng không buông.
Oanh! Ầm ầm!
Đất trời không yên, trên không sấm chớp rền vang, mặt đất rung chuyển, nghiễm nhiên đã trở thành một vùng hỗn loạn. Chí Tôn quá nhiều, uy áp của họ tự liên kết với nhau, những nơi họ đi qua, không gian vỡ nát từng mảng, không biết bao nhiêu ngọn núi lớn đã sụp đổ.
Diệp Thần vẫn đang chạy trốn, vừa chạy vừa cảm thán.
Số Chí Tôn ngoại vực trên con đường Thái Cổ này nhiều hơn hắn tưởng tượng. Đâu chỉ là một đám, đây là chọc cả tổ ong rồi!
Cảm thán xong, hắn vẫn không quên liếc nhìn Hỗn Độn Đỉnh, nhìn Hậu Nghệ trong đỉnh, thầm muốn giơ ngón tay cái với ông. Quả không hổ là tiền bối, ngầu vãi chưởng! Bị nhiều Chí Tôn như vậy truy sát mà vẫn sống được đến giờ, chỉ riêng điểm này thôi, vị Đế này đã đủ để ngạo nghễ vạn cổ.
Ánh mắt của Diệp Thần, Hậu Nghệ đương nhiên hiểu rõ.
Ông có thể sống đến bây giờ không chỉ dựa vào vận khí. Năm đó, khi ông từ Thái Cổ Hồng Hoang ra ngoài, vẫn chưa phải là Đại Đế, nhưng lại mang theo sức mạnh có thể diệt Đế, dư sức ẩn mình. Chỉ là, theo năm tháng biến đổi, cùng với việc ông chứng đạo thành Đế, sức mạnh kia dần tiêu tán, nếu không thì Chí Tôn ngoại vực cũng khó mà tìm được ông.
Ông là vậy, các Thần Tướng cùng ra ngoài với ông, bao gồm cả chiến thần Hình Thiên và Cửu Thiên Thần Vương, cơ bản đều như thế. Nhưng không phải Thần Tướng nào cũng may mắn như bọn họ, có quá nhiều Thần Tướng đã tử trận.
"Các ngươi, không thoát được đâu."
Vừa dứt lời, phía trước lại xuất hiện biển máu ma sát, cuồn cuộn ập tới như muốn nuốt trời diệt đất.
Kẻ cầm đầu chính là một Đế đạo Thánh Ma.
"Xử nó?"
Hồng Nhan liếc mắt nhìn sang Diệp Thần.
"Xử thôi!"
Diệp Thần rất tự giác, lôi ra một cây gậy sắt, khắc thêm sức mạnh Luân Hồi, lại gia trì cả sức mạnh không gian và thời gian, khiến nó rung lên ong ong.
Thần Tướng trong đỉnh nghe vậy thì tặc lưỡi.
Đế đạo Thánh Ma đó! Một câu "xử thôi!" quả là bá khí ngút trời!
"Phong tỏa đất trời lại cho ta."
Đối diện, Đế đạo Thánh Ma gầm lên một tiếng làm rung chuyển cả vòm trời, đôi mắt sâu như hố đen hiện ra dị tượng hủy diệt. Hắn tựa như một vị Ma Thần, mở Huyết Kế Hạn Giới, trạng thái bất tử bất diệt cho hắn đủ vốn liếng để tự tin.
Tùy tùng của hắn không ít, có đến mấy chục vị Đại Đế. Nghe lệnh của Thánh Ma, bọn chúng liền đồng loạt kết ấn, phong tỏa đất trời.
Diệp Thần cười lạnh, sải một bước qua hư vô, vung gậy đập xuống.
"Dù đã chứng đạo, ngươi vẫn chỉ là con kiến hôi."
Đế đạo Thánh Ma vô cùng khinh miệt, coi thường cây gậy đang bổ xuống từ trời cao, tung một quyền đánh xuyên qua hư vô. Có được trạng thái bất tử bất diệt, hắn có tư cách để ngông cuồng.
Vậy mà, không chờ cây gậy từ trời cao giáng xuống, không chờ cú đấm của hắn đánh trúng Diệp Thần, hắn liền cảm nhận được một luồng sức mạnh quỷ dị ập tới, cuốn hắn đi mất.
Trong khoảnh khắc đó, Diệp Thần biến mất, mà hắn cũng biến mất theo.
Là Diệp Thần đã dùng Đại Mộng Vô Cực, kéo hắn vào mộng cảnh.
"Chút ảo mộng cỏn con mà cũng đòi nhốt ta?"
Đế đạo Thánh Ma cũng rất cứng đầu, chỉ trong nháy mắt đã phá mộng cảnh thoát ra.
"Ngông cuồng à, cho ngươi ngông này."
Diệp Thần quát lớn, cây gậy bổ xuống từ trời cao cuối cùng cũng giáng xuống.
Phốc!
Huyết quang Đế đạo loé lên chói mắt, đầu của Thánh Ma bị đánh nổ tung ngay tại chỗ. Bất tử bất diệt là thật, nhưng bản mệnh Nguyên Thần lại bị trọng thương.
Hồng Nhan chớp mắt đã lao tới, một chưởng phong ấn đập lên người hắn.
"Phá cho ta!"
Nguyên Thần của Đế đạo Thánh Ma gào thét, sức mạnh huyết kế bùng nổ.
"Nghĩ hay lắm."
Diệp Thần quát khẽ một tiếng, thi triển Nhất Niệm Vĩnh Hằng, khiến thời gian ngưng đọng.
Tuy chỉ trong một chớp mắt, nhưng thế là đủ.
Hồng Nhan lại đến, vẫn thi triển thuật phong cấm, có đến hơn vạn đạo.
Diệp Thần cũng không nhàn rỗi, hắn dùng thời không làm xiềng xích, khóa chặt tay chân Thánh Ma; dùng thời gian làm tiên văn, chui vào cơ thể Thánh Ma, khắc lên Thánh Cốt của hắn; rồi lại dùng không gian làm lồng giam, trói buộc bản nguyên của Thánh Ma.
Cuối cùng là pháp tắc Luân Hồi, cấm cố thần lực của Thánh Ma.
Sau một chớp mắt, vị Đế đạo Thánh Ma này có vẻ mặt đần thối ra.
Hắn đã bị phong cấm.
Mấy vạn đạo phong ấn không phải trò đùa, thuật trói buộc cấm kỵ của Diệp Thần cũng không phải để trưng. Cái gọi là Huyết Kế Hạn Giới, cái gọi là bất tử bất diệt, dường như chỉ để làm cảnh, không thể giúp hắn phá vỡ phong ấn.
"Vào đây cho ta!"
Diệp Thần đưa tay tóm lấy Đế đạo Thánh Ma, tiện tay ném vào trong đại đỉnh.
"Ngầu vãi!"
Hậu Nghệ dù không nói gì, nhưng thần sắc trong mắt đã thể hiện hoàn hảo hai chữ này. Lời khen này là dành cho Diệp Thần và Hồng Nhan. Một bên là Đế đạo Thánh Ma, một bên là Đế đạo Thánh Thể và một Đế đạo Bán Thánh Bán Ma, hiển nhiên hai vị sau ưu tú hơn, chưa đến ba hiệp đã bắt sống một Đế đạo Thánh Ma.
Lúc này, cảnh tượng bên ngoài có chút đẫm máu.
Để bắt được một Đế đạo Thánh Ma, Diệp Thần và Hồng Nhan cũng phải trả một cái giá không nhỏ. Ngay khoảnh khắc Thánh Ma bị bắt, cả hai đã lĩnh trọn đòn tấn công của mấy chục vị Đế. Hồng Nhan suýt nữa bị đánh cho tan tác, còn Diệp Thần cũng suýt bị xé xác, máu tươi của Thánh Thể mang theo thần quang lấp lánh, văng tung tóe khắp hư không.
"Cút!"
Diệp Thần hừ lạnh, mở ra Bát Bộ Thiên Long, mở đường máu mà xông ra.
Vừa đứng vững gót chân, hắn và Hồng Nhan ai nấy đều vô cùng dũng mãnh.
Cảnh tượng càng thêm đẫm máu, mấy chục vị Đại Đế bị đánh bay khắp trời.
Hai người không ham chiến, chớp mắt đã bỏ chạy.
Không phải họ sợ mấy chục vị Đại Đế kia, mà là không thể trì hoãn. Đằng sau vẫn còn truy binh, bốn phương tám hướng còn có rất nhiều Chí Tôn đang vây tới, không thiếu những Thiên Đế đáng sợ. Nếu bị chặn lại ở đây, họ sẽ bị đánh cho hồn bay phách tán.
"Giết, giết hết cho ta!"
Hai người vừa đi, liền có mười mấy vị Thiên Đế giết tới, nhưng lại chậm một bước. Bọn chúng khóa chặt hai người rồi tiếp tục truy sát, thề không chết không thôi.
Tiếc là, bọn chúng vẫn xem thường hai vị Thánh Thể kia.
Độn pháp của Diệp Thần đoạt thiên tạo hóa, có thể thi triển Phi Lôi Thần, có thể dùng Mộng Hồi Thiên Cổ, không ai có thể khóa chặt được hắn, giống như U Linh, xuất quỷ nhập thần.
Mãi đến lúc không biết bao lâu sau, tiếng ầm ầm mới tắt hẳn.
Đế Hoang và Hình Thiên cửu tử nhất sinh mới thoát khỏi vòng vây, hay nói đúng hơn là do Càn Khôn hỗn loạn, họ lại bị cuốn vào hai phe khác nhau, sau đó liền biến mất không còn tăm tích.
Còn Diệp Thần và Hồng Nhan thì chạy còn nhanh hơn. Một trước một sau, họ đáp xuống một ngọn núi sâu, thi triển Hóa Vũ Vi Trần, tiến vào không gian hạt bụi.
Thế nhưng, con đường Thái Cổ vẫn không hề yên tĩnh, tiếng gầm giận dữ vang lên không ngớt.
Đoạn đường Thái Cổ này vốn đã khổng lồ, vô biên vô tận, cộng thêm đoạn đường Thái Cổ trước đó lại càng rộng lớn vô ngần, muốn tìm người khó như lên trời.
Trong không gian hạt bụi, Diệp Thần đã ngồi phịch xuống đất, ôm bầu rượu.
Hồng Nhan không nói gì, chỉ nhìn ra bên ngoài. Đôi mày đẹp khẽ nhíu lại, ánh mắt cũng lập lòe bất định. Mấy ngày chạy trốn, không hề thấy Thiên Đình Nữ Đế hiện thân. Với tu vi của Nữ Đế, lẽ ra đã sớm phục hồi như cũ. Đến nay vẫn không thấy bóng dáng, chắc chắn đã xảy ra biến cố, hơn nữa còn không phải là biến cố bình thường.
Nỗi lo của nàng, Diệp Thần cũng có.
Thiên Đình Nữ Đế phong hoa tuyệt đại, nhìn khắp các Chí Tôn ngoại vực trên đoạn đường Thái Cổ này, không một ai là đối thủ của nàng. Nếu có thể ra tay thì đã sớm ra tay rồi.
Gạt đi suy nghĩ, Diệp Thần thả Đế đạo Thánh Ma ra.
Thánh Ma coi thường Diệp Thần, chỉ nhìn chằm chằm Hồng Nhan, ánh mắt vô cùng dữ tợn.
Hồng Nhan vẫn lạnh nhạt, không có chút tình cảm nào của con người.
"Thử nuốt hắn đi, có lẽ sẽ có tạo hóa."
Diệp Thần truyền âm cho Hồng Nhan, đoạn đi vòng quanh Đế đạo Thánh Ma.
"Đối với ta mà nói, nuốt Thánh Ma chưa chắc đã là chuyện tốt."
Hồng Nhan khẽ nói. Không phải nàng không muốn nuốt, mà là vì cơ thể có khiếm khuyết, không thể nuốt bừa. Có tạo hóa hay không nàng không biết, nhưng nếu nuốt, e rằng sẽ gặp ách nạn.
Diệp Thần không nói gì thêm, vận dụng sức mạnh tạo hóa, đặt một tay lên đỉnh đầu Thánh Ma, vận dụng Thôn Thiên Ma Công, bắt đầu thôn phệ một cách đầy xâm lược.
A!
Đế đạo Thánh Ma gầm nhẹ, sau đó gào thét thảm thiết. Gương mặt vốn dữ tợn trở nên vặn vẹo đến khó coi, Đế Khu Bất Diệt cũng khô héo với tốc độ cực nhanh.
Diệp Thần không chút thương hại, trong mắt loé lên tinh quang.
Hắn đã nuốt rất nhiều Thánh Ma, nhưng tên trước mắt này lại là một ngoại lệ, chỉ vì vị Thánh Ma này đến giờ vẫn đang trong trạng thái Huyết Kế Hạn Giới.
Vì vậy, sức mạnh huyết kế cũng nằm trong phạm vi thôn phệ.
Loại sức mạnh đó, một khi bị nuốt vào sẽ hóa thành vô hình, dung nhập vào Thánh Thể của hắn, không tìm thấy tăm hơi, nhưng hắn lại có thể cảm nhận được một cách rõ ràng.
Rất nhanh, Thánh Ma đã bị tiêu diệt, tiếng gào thét thảm thiết cũng tan biến.
Bản nguyên của Diệp Thần trở nên hùng hậu, quét sạch ma sát khí, toàn thân toả kim quang rực rỡ.
"Ngươi cũng được coi là nửa người Thánh Ma, lại không thể tự do khống chế huyết kế sao?"
Diệp Thần thở ra một hơi đục, hỏi Hồng Nhan.
Hồng Nhan nhẹ nhàng lắc đầu. Xét về một ý nghĩa nào đó, nàng thuộc huyết mạch Thánh Ma, nhưng một vài đặc quyền của Thánh Ma, nàng lại không có được.
Diệp Thần sờ cằm, đi vòng quanh Hồng Nhan, nhìn từ trên xuống dưới, từ trái qua phải, thỉnh thoảng còn đưa tay nắn nắn cánh tay, bắp chân của nàng, thầm nghĩ liệu có thể biến Hồng Nhan hoàn toàn thành Thánh Thể hay không.
Hồng Nhan đạp Diệp Thần một cái, hung hăng lườm hắn.
"Tán đi huyết mạch Thánh Ma của ngươi, có lẽ sẽ được."
Diệp Thần đưa tay ra, vẫn không từ bỏ ý định, luôn cảm thấy ý nghĩ của mình rất đáng tin.
"Không thể."
Giọng nói vang lên, Hậu Nghệ bước ra khỏi đại đỉnh.
"Tại sao?"
"Bán Ma Bán Thánh chính là Thánh Thể và Thánh Ma hợp thành một thể. Tán đi huyết mạch Thánh Ma cũng chính là tán đi huyết mạch Thánh Thể, không đơn giản như ngươi nghĩ đâu."
"Tiểu hữu biết cũng không ít nhỉ!"
Hồng Nhan khẽ nói, rồi quay người khoanh chân ngồi xuống, vá lại vết thương trên Thánh Thể.
Câu "tiểu hữu" này khiến Hậu Nghệ rất xấu hổ.
Nhưng ngẫm lại cũng đúng, bối phận của Hồng Nhan còn cao hơn Cổ Thiên Đình Nữ Đế không ít, gọi ông một tiếng tiểu hữu đã là coi trọng ông lắm rồi.
Sống lưng của Diệp Đại Đế bỗng thẳng tắp.
Cua nàng, ta phải cua nàng.
Suy nghĩ của Hoàng giả vẫn tươi mới thoát tục như vậy. Nếu mà thành một cặp thì bối phận sẽ cao ngất trời, Minh Đế ở đây cũng phải gọi hắn một tiếng "nhị đại gia". Con người mà! Phải có chí tiến thủ, phải có lý tưởng lớn lao, vì câu "nhị đại gia" kia, hắn cũng phải mặt dày mày dạn một phen.
"Thành Thánh hay thành Ma, chỉ nằm trong một ý niệm của nàng ấy."
Hậu Nghệ lại nói, lần này là dùng truyền âm.
Ý của ông, Diệp Thần đương nhiên hiểu. Muốn hoàn toàn trở thành Hoang Cổ Thánh Thể, vẫn phải dựa vào chính Hồng Nhan, dùng huyết mạch Thánh Thể để đồng hóa huyết mạch Thánh Ma. Quá trình này, e rằng cần một khoảng thời gian cực kỳ dài.
Thực ra, Hồng Nhan đã bắt đầu làm việc này từ rất nhiều năm trước.
Diệp Thần là Thánh Thể, nên nàng cũng muốn trở thành Thánh Thể. Đó cũng là lý do nàng không thôn phệ Thánh Ma. Nàng cần năm tháng dài đằng đẵng để từ Bán Ma Bán Thánh hoàn toàn hóa thành Hoang Cổ Thánh Thể, người ngoài không thể giúp được.
"Thánh Thể và Thánh Thể kết hợp, sẽ tạo ra huyết mạch gì nhỉ?"
Hậu Nghệ liếc nhìn Diệp Thần, lại nhìn Hồng Nhan, trong lòng không ngừng lẩm bẩm, rất muốn biết loại huyết mạch nghịch thiên kia liệu có thể xuất hiện trên đời không.
Phốc!
Trong lúc ông đang lẩm bẩm, Diệp Thần đột nhiên phun ra một ngụm máu, loạng choạng suýt ngã quỵ. Gương mặt vốn hồng hào tức thì trắng bệch, tất cả là vì giữa trán có một luồng khí đen mãi không tiêu tan.
"Nguyền rủa..."