Trong hư vô, Diệp Thần đạp lên trời xanh mà đi, khắp nơi đều là tinh không tàn phá, huyết vụ lượn lờ. Vì cuộc hỗn chiến của các vị thần, trời mới biết đã có bao nhiêu sinh linh gặp nạn, dân chúng chạy nạn đâu đâu cũng có, cả Tinh Vực và tinh không đều hiện rõ cảnh tượng hoang tàn.
"Tiên giới vẫn còn, thật là vạn hạnh."
Tiểu lão đầu chắp tay, cảm khái không thôi. Sau khi nện cho Thiên Ma Đế một trận, toàn thân trên dưới đều khoan khoái.
Nghe vậy, Diệp Thần cũng tràn đầy cảm xúc.
Trận hỗn chiến này, dư ba của nó cũng đủ sức hủy diệt. Tiên giới có thể chống đỡ mà không sụp đổ quả thực không đơn giản. Khi tầm mắt dần khôi phục, hắn cũng nhìn ra được manh mối, bố cục của Tiên giới thật sự không tầm thường, trong cõi u minh có Càn Khôn đang âm thầm vận hành, không phải do con người tạo ra mà được quy tắc chống đỡ.
"Có Chí Tôn."
Hỗn Độn Đỉnh đột nhiên lên tiếng, nhảy tưng lên.
Không cần nó nói, Diệp Thần cũng đã nhìn thấy. Ở một phương của tinh không, hai bóng người vĩ ngạn lọt vào tầm mắt. Trong trận vây giết lúc trước cũng có bọn họ, giờ phút này đang đi cùng nhau, tìm kiếm suốt dọc đường. Tìm ai ư? Tất nhiên là đang tìm Diệp Thần đang trọng thương.
"Chiến!"
Hỗn Độn Hỏa cũng gầm lên, vô cùng kích động.
Diệp Thần không có phản ứng, dùng Chu Thiên che đậy thân hình, lặng lẽ đi qua. Từ đầu đến cuối, hắn đều không có ý định ra tay. Không phải là đánh không lại, mà là không muốn phức tạp hóa vấn đề. Bề ngoài đối phương là hai Chí Tôn, nhưng thực chất là năm tên, trong hư vô còn ẩn giấu ba tên nữa. Một khi khai chiến, tất sẽ bị dây dưa. Việc cấp bách bây giờ là tìm được đồ nhi của Triệu Vân, phá vỡ giam cầm của bản thân. Đợi khi khôi phục bình thường, đám Chí Tôn ở Tiên giới này, một tên cũng đừng hòng chạy thoát. Trước đó, tốt nhất vẫn nên im hơi lặng tiếng thì hơn, chỉ cần một chút lơ là, hắn sẽ lại bị các vị thần vây đánh hội đồng.
Cứ như thế, hai bên lướt qua nhau.
Không sai, chính là lướt qua nhau, năm vị Chí Tôn vậy mà không hề phát giác. Cảnh tượng này khiến đám thần trong đỉnh thiếu chút nữa thì tè ra quần, đúng là một lũ mắt mù!
Không phải bọn họ mắt mù, mà là Chu Thiên quá huyền diệu, Diệp Thần ẩn mình quá tốt, không để lộ mảy may khí tức, khiến năm vị Chí Tôn của đối phương chẳng khác gì kẻ mù.
Nửa ngày sau, Thương Vũ Giới.
"Em gái, lại về quê hương của ngươi rồi."
Xích Diễm Hùng Sư dùng móng vuốt chọc chọc Tử Tâm.
Tử Tâm sớm đã ngẩng mắt nhìn.
Từ khi đại thù được báo, đây là lần đầu nàng quay lại, ánh mắt nhìn Thương Vũ Giới ẩn chứa sự phức tạp. Nơi này gọi là quê hương, nhưng cũng là nơi đau lòng của nàng. Thân nhân không còn, kẻ thù cũng đã mất, nàng đã không tìm được mục tiêu để sống tiếp, cả người chán chường, chẳng còn chút tinh thần nào.
Hùng Sư thở dài, không nói thêm gì nữa.
Về phần Diệp Thần, hắn ẩn mình trong hư vô quan sát khắp nơi. Cuộc hỗn chiến của các Chí Tôn cũng đã liên lụy đến Thương Vũ Giới này. Non sông tươi đẹp trong ký ức giờ đã là một mảnh hoang tàn, không biết bao nhiêu cổ thành đã nổ tung thành phế tích, nhân thế phồn hoa trong trí nhớ cũng điêu tàn đến cực điểm. Những ai có thể đi, cơ bản đều đã chạy nạn.
"Nhược Thủy có ở đây không?"
Tiểu lão đầu mở miệng, thăm dò hỏi, cũng kiễng chân lên giúp Diệp Thần tìm kiếm.
Diệp Thần không thể đưa ra câu trả lời.
Giới này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, nhưng với cảm giác lực đang bị trói buộc của hắn, rất khó để tìm được người.
Hắn đứng yên một lúc, không dùng cảm giác nữa mà vận dụng Chu Thiên, âm thầm nắm bắt khí tức của Nhược Thủy, miễn cưỡng tìm được một tia rồi dùng nó để suy diễn.
Điều khiến hắn an tâm chính là, hắn có thể suy diễn ra được. Như vậy chứng tỏ đồ nhi của Triệu Vân vẫn còn sống, và cũng đang ở Thương Vũ Giới. Nhưng tình cảnh của nàng… có vẻ không được tốt cho lắm, đang gặp nguy hiểm.
Hắn tính toán không sai.
Lúc này, tình cảnh của Nhược Thủy quả thật rất tệ. Nàng đang rơi vào một không gian dị biệt, chỉ còn là trạng thái Nguyên Thần. Lúc trước bị các Chí Tôn vây công, cửu tử nhất sinh, có thể còn sống đã là may mắn trong bất hạnh. Nàng nhớ rõ ước định với Diệp Thần, chạy trốn đến Thương Vũ Giới, cưỡng ép tạo ra một không gian dị biệt. Đáng tiếc, cuối cùng vẫn bị đối phương tìm thấy. Trong trạng thái gần chết, nàng quả thực khó lòng chống cự. Nói về thương thế, nàng còn thảm hơn cả Diệp Thần. Dù sao, về nội tình, nàng không thể so sánh với Diệp Thần, dù kinh tài tuyệt diễm nhưng kém xa khả năng chịu đòn của hắn. Nàng có thể sống sót, có thể chạy trốn đến Thương Vũ Giới, đã là một kỳ tích.
"Thú bị vây khốn, còn giãy giụa làm gì."
Giọng nói cô độc vang vọng khắp không gian dị biệt, âm thanh mang đầy ma lực, như khúc nhạc tang đến từ Cửu U.
Đó chính là Hủy Diệt Ma Tôn.
Lúc trước, Diệp Thần đã nhắm vào hắn, chỉ chờ giết con tin là sẽ xử lý hắn. Nếu không phải Nhược Thủy gây rối, hắn tám phần đã bị bắt, bị đánh thành Nguyên Thần.
Nếu nói trong các vị thần ai là kẻ gian xảo nhất, thì chính là hắn. Hắn có thể tìm được không gian dị biệt này không phải là trùng hợp. Sớm từ trước khi khai chiến, hắn đã khắc một dấu ấn lên người Nhược Thủy để truy lùng. Nếu không phải bị không gian dị biệt ngăn cách, hắn đã sớm tìm thấy. Lần này chỉ có một mình hắn, không cho các vị thần khác biết, ý đồ chính là muốn nuốt trọn chiến quả.
Đồ nhi của Triệu Vân, sao có thể không có bảo bối. Nuốt chửng nàng, nếu không có cơ duyên, quỷ cũng không tin. Hơn nữa, hắn cũng là kẻ biết thương hương tiếc ngọc, Nhược Thủy sinh ra đã là tuyệt thế mỹ nhân, không thể lãng phí được.
Nhược Thủy không nói gì, thân hình lảo đảo, ánh mắt nhìn Hủy Diệt Ma Tôn chứa đầy hận thù và phẫn nộ. Sư tôn của nàng bị bắt, Hủy Diệt Ma Tôn có "công" không thể bỏ qua. Chính hắn đã tìm ra Triệu Vân đang trong kỳ ứng kiếp, nếu không, với chiến lực của sư tôn nàng, sao có thể bị một đám ô hợp trấn áp.
"Chậc chậc chậc..."
Hủy Diệt Ma Tôn tấm tắc, vẻ mặt trêu tức và nghiền ngẫm. Hắn rất thích bộ dạng này của Nhược Thủy, trong hận thù và phẫn nộ lại ẩn giấu một tia tuyệt vọng, thật đẹp mắt.
Nhược Thủy vẫn không nói, hận ý càng đậm. Nếu không phải trọng thương, tình cảnh của nàng cũng sẽ không thảm hại đến thế.
"Mùi vị của ngươi, chắc là không tệ."
Hủy Diệt Ma Tôn cười u ám, vươn bàn tay khổng lồ giáng từ trên trời xuống. Nụ cười của hắn vừa âm trầm vừa dâm uế, hắn liếm đôi môi đỏ choét, tựa như ác ma.
Nhược Thủy muốn động, nhưng lại bị xiềng xích trật tự khóa lại, không thể cử động. Nhìn bàn tay khổng lồ của Hủy Diệt Ma Tôn che trời, nàng thật sự tuyệt vọng, ngay cả tự sát cũng không thể. Hôm nay có lẽ thật sự phải làm ô danh sư tôn.
Thế nhưng, còn chưa đợi bàn tay khổng lồ kia chạm đến người, nàng đã thấy một tiểu oa nhi hiện ra trước mặt, bàn tay nhỏ mũm mĩm vỗ một chưởng nghịch thiên.
Oanh! Rắc! Phụt!
Những tiếng vang như vậy cực kỳ êm tai. Bàn tay của Hủy Diệt Ma Tôn vừa vươn tới đã nổ tung trong nháy mắt, lan đến cả bản tôn, khiến nửa thân Thần của hắn sụp đổ.
Diệp Thần đã đến.
Anh hùng cứu mỹ nhân, hắn chính là dân chuyên nghiệp. Khoản canh thời gian này, hắn tính toán vẫn rất chuẩn xác.
Oanh! Ầm! Oanh!
Hủy Diệt Ma Tôn lảo đảo lùi lại, lùi đủ ba năm bước, mỗi bước lùi đều giẫm sập một mảng không gian. Đợi đến khi hắn gắng gượng ổn định thân hình, nghênh đón hắn là Diệp Thần. Hắn tràn đầy vẻ khó tin, biết tên kia còn sống, nhưng tốc độ hồi phục này cũng quá nhanh đi, mới có ba năm ngày, thế mà đã khỏe lại rồi? Chẳng lẽ hắn bật hack cấp Thần sao?
"Thấy ta, có vui không?"
Diệp Thần không nói gì, nhưng kẻ lên tiếng là Hỗn Độn Đỉnh. Nói sao nhỉ! Chủ nhân lười mở miệng với tiểu lâu la, nó rất sẵn lòng làm thay.
Vui, vui vãi cả ra.
Hủy Diệt Ma Tôn không nói lời nào, quay người liền độn. Hắn phải chạy, còn phải chạy thật nhanh, chạy chậm thì khỏi cần đi nữa. Nhìn một chưởng vừa rồi của Diệp Thần, đủ để chứng minh trạng thái lúc này của hắn không phải là kẻ trọng thương ngã gục, mà rõ ràng là một vị Thần đang sung sức.
Diệp Thần lười nói nhảm, một bước đạp xuống, chặn đường Hủy Diệt Ma Tôn, một chưởng vung tới.
Phụt!
Huyết quang của Chí Tôn cực kỳ chói mắt. Hủy Diệt Ma Tôn cấp Thiên Đế, trước mặt Thánh Thể Chí Tôn, yếu như một con kiến. Thần khu đã sụp đổ, thần cốt nhuốm thần huyết văng đầy không gian dị biệt. Khi hiện ra lần nữa, hắn đã là một Nguyên Thần hư ảo.
Dù vậy, hắn vẫn chưa hết hy vọng, cảm thấy mình vẫn còn có thể cứu vãn một chút. Hắn hiến tế Nguyên Thần chi lực, thi triển độn pháp nghịch thiên, trốn vào hư vô.
"Ngươi, đi được sao?"
Diệp Thần thản nhiên nói, bàn tay nhỏ vươn vào thương miểu, dễ như trở bàn tay, Hủy Diệt Ma Tôn vừa trốn vào hư vô lại bị tóm trở về. Hắn bị Diệp Thần một tay bóp cổ, nhấc bổng giữa không trung. Xiềng xích Trật Tự của Chu Thiên kêu soạt soạt, trói chặt lấy hắn. Cái gì mà Chí Tôn, cái gì mà Thần Minh, đều vô dụng. Mặc cho hắn giãy giụa thế nào cũng không thể thoát ra, thật sự như cừu con đợi làm thịt.
"Cứu ta."
Hủy Diệt Ma Tôn gào thét, truyền thần thức cầu cứu. Chỉ tiếc, không gian dị biệt đã bị Chu Thiên che đậy, thần thức của Chí Tôn cũng khó mà truyền ra ngoài.
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽