Oanh! Ầm!
Dưới vạn vạn ánh mắt dõi theo, Thái Thượng và Nữ Đế cùng tiến vào Đại Đạo Thái Thượng Thiên.
Chiến trường dành riêng cho thần.
Chỉ có nơi đó mới đủ để hai người họ giao chiến, bởi nếu khai chiến ở Thần giới, toàn bộ vũ trụ đều có thể sụp đổ.
Đây là điều Thiên Đạo không cho phép.
Nữ Đế sẽ không làm vậy, và Thái Thượng, kẻ luôn phá vỡ quy tắc, cũng sẽ không làm thế, vì điều đó sẽ làm nhiễu loạn Càn Khôn.
Một khi dẫn Thiên Đạo ra, cả hai đều sẽ bị trấn áp.
Thượng Thương chỉ mong hai người họ làm nhiễu loạn Càn Khôn và quy tắc, như thế, y liền có thể danh chính ngôn thuận ra tay.
Bắt một Thái Thượng, bảo bối không ít, tóm thêm một Nữ Đế, Tạo Hóa cũng chẳng vừa.
Đừng nhìn các Chí Cao Thần ai nấy đều ra vẻ đạo mạo, thực chất bên trong chẳng có ai là kẻ ngoan ngoãn hiền lành cả.
Chưa kịp khai chiến, đã nghe tiếng nổ vang trời.
Ngẩng đầu nhìn lên Đại Đạo Thái Thượng Thiên, nơi đó đã bị chia thành hai thế giới lớn, một bên Vĩnh Hằng, một bên Hỗn Độn.
Nữ Đế uyển chuyển đứng đó, như một vị Bất Lão Thần.
Thái Thượng thần sắc trang nghiêm, ẩn hiện trong hỗn độn mịt mờ, khó thấy được chân thân, tựa như ác ma đến từ Cửu U.
"Ai mạnh ai yếu đây."
Người đời lẩm bẩm, các Chí Cao Thần cũng thầm hỏi, tất cả đều đang dõi mắt nhìn lên Thái Thượng Thiên.
Đôi mắt Diệp Thần vẫn đỏ ngầu như máu.
Trận chiến này, dù Nữ Đế thắng, dù cứu được hắn về Chư Thiên, cũng không thể thay đổi được cái giá phải trả bằng máu.
Oanh!
Nữ Đế ra tay, một bước đạp vỡ thương khung, xuyên qua Tuế Nguyệt, đánh ra một chưởng Vĩnh Hằng.
Ầm!
Thái Thượng không hề yếu thế, một cước đạp nát Hư Vô, vô số pháp tắc hóa thành Hỗn Độn, tung ra một quyền hủy diệt.
Quyền chưởng va chạm, thời gian như ngưng đọng trong một khoảnh khắc.
Ngay sau đó, một vầng hào quang đen kịt lan rộng vô hạn ra khắp bốn biển tám cõi, không chỉ Đại Đạo Thái Thượng Thiên rung chuyển ầm ầm, mà ngay cả Thần giới cũng bị ảnh hưởng, lay động dữ dội, không biết bao nhiêu vị Thần bị chấn đến hộc máu.
Nhìn lại hai bên đối chiến.
Xương quyền của Thái Thượng nổ tung, hắn lảo đảo lùi lại, vô số pháp tắc văng ra tứ phía, nổ tan thành Hư Vô.
Còn Nữ Đế lại sừng sững bất động.
Cảnh tượng này thật khiến người ta bất ngờ, đừng nói là người thường, ngay cả các Chí Cao Thần cũng không khỏi nhíu mày.
Phải biết rằng, Nữ Đế đang bị Tiên Thiên áp chế, chiến lực không ở trạng thái đỉnh phong.
Trong tình trạng như vậy mà vẫn đánh lui được Thái Thượng, nếu không bị áp chế, Thái Thượng chắc chắn còn thảm hơn.
Quả nhiên, kẻ đến từ vũ trụ bên ngoài đều là những nhân vật tàn nhẫn kinh thiên động địa.
Đây là ý nghĩ trong mắt các Thượng Thương, mỗi cặp thần mâu đều trở nên sâu thẳm hơn một phần.
Đúng là đã xem thường Nữ Đế rồi.
Đến cả Thiên Đạo cũng phải kinh ngạc, huống chi là người đời, vô số ánh mắt đều lộ vẻ kinh hãi, Thái Thượng lại rơi vào thế yếu.
Đùa gì chứ, đây chính là Thống soái của chúng sinh.
Vạn cổ trước, nàng là nhân vật kiệt xuất từng khiến Thiên Đạo phải thảm bại quay về, dù đã tự chém một đao, dù đang bị áp chế, nàng vẫn là Nữ Đế của Cổ Thiên Đình, bất kể đi đến đâu cũng đủ sức chống đỡ cả Chư Thiên.
Về điểm này, Diệp Thần tin tưởng vô điều kiện.
Cũng như Nữ Đế tin tưởng hắn vô điều kiện vậy, đó là một loại tín niệm đã khắc sâu vào linh hồn.
"Không thể nào."
Thái Thượng gầm lên giận dữ, vô số thần tắc bay múa, hỗn độn mịt mờ che phủ Đại Đạo Thái Thượng Thiên.
Chỉ một cú đối đầu trực diện, hắn lại thua hoàn toàn.
Từ khi thành Thần đến nay, đây là lần đầu tiên hắn kinh hãi đến vậy, ở trạng thái đỉnh phong lại thua một người đang bị áp chế.
"Vĩnh Hằng Tiên Vực."
Nữ Đế thì thầm, từ trên người Thái Thượng, nàng tìm thấy khí tức giống hệt tiểu oa nhi có chữ Hình kia.
Không cần hỏi cũng biết, Thái Thượng và Vĩnh Hằng Tiên Vực chắc chắn có liên quan.
Nhưng những điều đó đều không quan trọng, quan trọng là đánh cho Thái Thượng tàn phế, sau đó cứu Thánh Thể Chí Tôn đi.
Giết!
Thái Thượng gầm lên phẫn nộ, từ phía tây hư không, một đường đánh sang tận trời đông.
Nữ Đế không hề sợ hãi, mang theo sức mạnh Vĩnh Hằng nghênh chiến.
Trận chiến cấp thần chính thức mở màn, những dị tượng hủy diệt lần lượt hiện ra trên Thái Thượng Thiên, chúng vỡ tan trong đại chiến, rồi lại luân hồi trong đổ nát, mỗi một tia sáng đều mang màu sắc của ngày tận thế.
Máu chảy như mưa, có của Nữ Đế, cũng có của Thái Thượng.
Có giọt máu rơi xuống Nhân giới, mỗi một giọt đều có thể đè sập cả một vùng tinh không rộng lớn.
Không khó để nhận ra, Thái Thượng vẫn đang ở thế yếu.
Pháp tắc viên mãn của hắn, trước mặt Vĩnh Hằng không tì vết, lại chẳng mấy hữu dụng, chẳng biết đang đánh với một tồn tại bất hủ bất diệt, hay là bất tử bất diệt nữa, chỉ cảm thấy vị nữ thần đối diện kia dường như vạn pháp bất xâm.
"Vả mặt chưa." Các Chí Cao Thần ho khan.
Mới lúc trước, Thái Thượng còn tuyên bố, Vĩnh Hằng chỉ là một trò cười.
Bây giờ, quả thực quá mỉa mai.
Lấy lớn hiếp nhỏ, hắn thắng, nhưng thắng hai kẻ mang Vĩnh Hằng không hoàn chỉnh, có thể nói là phong thái ngút trời.
Đáng tiếc, Nữ Đế không phải là Diệp Thần và Triệu Vân.
Vĩnh Hằng của nàng là trọn vẹn, có thể đấu với kẻ không trọn vẹn, lại càng có thể đấu với kẻ hoàn chỉnh.
"Đây cũng quá..."
Các vị thần thế gian ngẩng đầu, miệng hơi há ra, không biết là Thái Thượng quá yếu, hay là Nữ Đế quá mạnh.
Rõ ràng là vế sau.
Thái Thượng không hề yếu, nếu không thì vạn cổ trước đã chẳng thể trở thành Thiên Đạo của thế gian.
Hắn không yếu, nhưng Nữ Đế còn mạnh hơn.
Bị áp chế mà vẫn có thể tạo ra cục diện chiến đấu như thế này, Vĩnh Hằng viên mãn mới thực sự là bá đạo tuyệt thiên.
"Sao có thể."
Các vị thần phe địch cũng kinh hãi tột độ, không đến thì thôi, đã đến là một nhân vật đáng gờm!
A!
Thái Thượng gào thét, vận dụng Hỗn Độn đến cực điểm, cũng khó địch lại Vĩnh Hằng hoàn chỉnh, bị Nữ Đế từ trời đông một đường đánh tới tận trời tây, thần cốt nhuốm thần huyết, văng đầy khắp Đại Đạo Thái Thượng Thiên.
Không đứng vững nổi.
Dùng bốn chữ này để hình dung hắn là chuẩn không cần chỉnh, từ lúc khai chiến đến giờ, hắn chưa từng đứng vững nổi.
"Mất mặt thật."
Các Chí Cao Thần cười gượng, ai nấy đều ngồi không yên.
Mất mặt, sao có thể không mất mặt chứ?
Cùng cấp bậc cùng tu vi, đối phương còn đang bị áp chế, dù thế nào đi nữa cũng phải ngang tài ngang sức chứ!
Thế mà bây giờ lại bị đập cho ra bã suốt cả trận!
Dù sao đi nữa, Thái Thượng cũng thuộc về vũ trụ này, bị đánh cho tơi tả như vậy, Thiên Đạo quả thực không giữ được thể diện.
"Chí Tôn nhà ngươi, hơi bị bá đạo đấy!"
Bên trong kết giới Vĩnh Hằng, các vị thần cũng ngẩng đầu quan sát, lời này là nói với Dao Trì, ai nấy đều kinh ngạc tột độ.
Thảm liệt, vô cùng thảm liệt.
Trong mắt Cơ Ngưng Sương chỉ có hai chữ này, chuyến đi này của Nữ Đế đã phải trả một cái giá quá đắt bằng máu.
Là nàng và Diệp Thần không đủ tài cán, khiến Nữ Đế phải đích thân đến đây.
Trận chiến này, Nữ Đế sẽ thắng, nhưng trong trận chiến tương lai giữa chúng sinh và Thiên Đạo, có lẽ sẽ thua.
Nữ Đế tự chém một đao, Chư Thiên liền không còn Hoang Đế.
Nếu Thiên Ma Trùng Thất Sát đến sớm, chúng sinh lấy gì để đấu với Thiên Đạo, ai có thể gánh vác đại cục.
Nhìn Diệp Thần, đôi mắt rỉ máu của hắn khắc đầy vẻ tự giễu và áy náy.
Đúng vậy, là hắn không đủ tài cán, mang sứ mệnh viễn chinh vũ trụ bên ngoài, lại làm mất đi uy danh của Chư Thiên.
Trên thực tế, không có đúng và sai.
Diệp Thần và Dao Trì áy náy, Nữ Đế cũng áy náy không kém, chính nàng đã mở ra ván cược này.
Có nhân ắt có quả.
Thua cược, nàng phải chấp nhận, và vì thế, cũng cần phải trả cái giá tương xứng.
Phụt!
Dưới ánh mắt của vạn người, Thái Thượng lại đổ máu, bị Vĩnh Hằng chém trúng, suýt nữa bị xé xác tại chỗ.
"Tự Tại Thiên, giờ này không ra, còn đợi đến khi nào."
Thái Thượng gào thét, âm thanh chấn động trời đất, toàn bộ vũ trụ cũng rung chuyển theo.
Đánh không lại, hắn đánh không lại Nữ Đế.
Đã đánh không lại, thì phải tìm người giúp sức, một mình không xong, vậy thì hội đồng.
Ai!
Chỉ nghe một tiếng thở dài, từ đỉnh cao mờ mịt, một đạo ánh sáng cổ xưa giáng xuống.
Ánh sáng đó hóa thành một bóng hình xinh đẹp.
Cũng như Nữ Đế, nàng hư ảo như mộng, tựa tiên nữ bước ra từ thần thoại, đẹp đến phong hoa tuyệt đại.
"Lại một Chí Cao Thần nữa."
Các vị thần thế gian kinh ngạc, họ từng nghe qua Tự Tại Thiên, cũng là một trong những Thiên Đạo của vũ trụ này.
"Xem ra quy tắc chẳng là gì cả."
Các Chí Cao Thần hừ lạnh, xem kịch thì cứ xem kịch, sao lại còn nhảy vào chứ?
Tự Tại Thiên không nói một lời, tại chỗ tự chém một đao.
"Mụ đàn bà này cũng điên rồi." Các Chí Cao Thần còn lại đồng loạt giật khóe miệng.
Dạo này làm sao thế, tự chém đang là mốt à?
Trước là Thái Thượng, sau là Nữ Đế, giờ lại thêm một Tự Tại Thiên, tên nào tên nấy đều có khí phách vãi chưởng!
"Chỉ trời mới biết giữa nàng ta và Thái Thượng có giao dịch gì."
Đùa thì đùa, nhưng ánh mắt của các Chí Cao Thần vẫn vô cùng sâu thẳm.
Thái Thượng tự chém một đao để cứu Thần Khư, ắt có nguyên do.
Nữ Đế tự chém một đao để đấu với Thái Thượng, là vì cứu Diệp Thần nhà nàng.
Tự Tại Thiên tự chém, nếu không có nguyên do, quỷ cũng không tin.
Còn về giao dịch gì, chỉ có hai người họ biết, nhưng đã cam tâm tự chém, chắc chắn không hề đơn giản.
Từ đơn đả độc đấu, biến thành hai đánh một.
Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà