"Diệp Thần."
Kỷ nguyên mới này được mở ra cùng với tiếng gào thét ấy.
Đó là tiếng gọi phát ra từ sâu thẳm linh hồn.
Đáng tiếc, người tên Diệp Thần, kẻ lừa bịp gian manh, cầm kỳ thư họa mọi thứ đều tinh thông, vị Đại Sở Đệ Thập Hoàng ấy, không còn đáp lại chúng sinh vạn vực nữa.
Hắn đi rồi.
Lần này là đi thật, vĩnh hằng vĩnh thế, sẽ không còn Diệp Thần nữa.
A!
Tất cả mọi người đều khóc.
Toàn bộ vũ trụ đều gào thét, nức nở.
Để tiễn đưa anh linh.
Một ngày này, Chư Thiên đổ tuyết, tứ hải bát hoang đều trắng xóa một màu.
Một ngày này, Chư Thiên cũng dựng lên vô số pho tượng.
Tất nhiên là pho tượng của Đại Sở Đệ Thập Hoàng, người điêu khắc nó hẳn đã rất dụng tâm, khắc họa sống động như thật, mỗi một nhát đao đều là truyền thuyết, cũng là thần thoại về hắn.
Chúng sinh ngày ngày cung phụng.
Vậy mà, ròng rã một tháng, cũng không thấy pho tượng hiển linh.
Nhưng, sự cung phụng sẽ không bao giờ dứt.
Còn một đời, sẽ còn cung phụng hắn một đời, con cháu đời đời đều sẽ cầu nguyện cho hắn. Những pho tượng ấy chính là từng biểu tượng, cũng là để nói cho hậu thế biết, đã từng có một người như vậy, dùng máu và xương đổi lấy ánh sáng cho nhân gian.
"Ta, hẳn là rất may mắn."
Trước một pho tượng, một bóng hình xinh đẹp lặng lẽ đứng đó, tự lẩm bẩm.
Nàng là Hồng Thanh, tỷ tỷ của Hồng Nhan.
Không sai, Diệp Thần cũng đã hồi sinh nàng, chỉ để trả lại cho nàng một đoạn tình duyên.
Nàng quả thực nên vinh hạnh.
Kỷ nguyên trước, em chồng là Thống soái của chúng sinh.
Kỷ nguyên này, em rể cũng là Thống soái của chúng sinh.
Nàng từng cho rằng, trên đời này không thể tìm ra một vị Đế nào kinh diễm hơn Thiên Đình Nữ Đế, nhưng Diệp Thần lại lật đổ mọi nhận thức của nàng, lại đánh bại cả trời.
"Tiểu tử, ta chờ ngươi trở về."
Thần Tôn vẩy rượu, vị chiến thần của Thiên Đình lần đầu tiên bội phục một người đến vậy.
Cách đó không xa, Hồng Nhan lặng lẽ đứng.
Trong tuyết, bóng hình xinh đẹp của nàng có vẻ yếu ớt, một đời Chuẩn Hoang cảnh Hoang Cổ Thánh Thể, không còn là vị Đế uy chấn hoàn vũ, mà càng giống một tiểu nữ tử khiến người ta thương yêu, nàng hết lần này đến lần khác phất tay, nhẹ nhàng phủi đi từng bông tuyết rơi trên pho tượng.
"Diệp Thần, chúng ta còn chưa được mặc giá y vì chàng."
Hồng Nhan ở đó, Nam Minh Ngọc Sấu, Cơ Ngưng Sương, Lâm Thi Họa các nàng cũng ở đó. Họ thường đến lúc đêm khuya thanh vắng, xem những pho tượng này như Diệp Thần của mình, sẽ tựa vào lồng ngực hắn, chỉ nguyện nghe được một nhịp tim của hắn. Ngày lại ngày, đêm lại đêm, trong mắt luôn có một tầng hơi nước, dưới ánh trăng ngưng kết thành sương.
"Phụ thân của ta, là một chiến thần cái thế."
Diệp Phàm cầm chổi, quét đi lớp tuyết dưới chân pho tượng, lần lượt lẩm bẩm.
Dương Lam cũng ở đó, cũng là một người trong vòng luân hồi.
Cùng được phục sinh còn có Dương các lão và Hiệp Lam, cùng dìu nhau đến thăm người thông gia, chưa từng nghĩ tới, Bán Tiên năm đó lại là một vị Thần uy chấn hoàn vũ.
"Cha."
Diệp Linh ôm hai đầu gối, tựa sát vào pho tượng, hai mắt đẫm lệ.
"Hắn, chính là gốc rễ của ngươi."
Vẫn là rừng đào ấy, Đế Cơ đang chải tóc cho Lục Đạo, trước mặt có một pho tượng, chính là Diệp Thần. Hắn đã trả lại cho họ một đời tình duyên chưa trọn vẹn, rồi lại ra đi, nhưng nàng sẽ để pho tượng này sừng sững đến tận cùng năm tháng.
Lục Đạo không nói, chỉ lặng lẽ nhìn.
Hắn vẫn chất phác như vậy, đôi mắt vẫn trống rỗng như vậy, chỉ khi nhìn pho tượng mới lộ ra một tia mê mang, khóe mắt sẽ vô tình ướt đẫm.
"Hồng Trần tuyết, vì ai nhẹ rơi vì ai múa."
Giống như Lục Đạo, Hồng Trần cũng ngồi lặng im một chỗ, nhìn rất lâu, trong vẻ ngây ngô ẩn chứa tình cảm, khóe mắt ướt át từ đầu đến cuối chưa từng khô cạn.
"Diệp Thần, cảm ơn ngươi."
Hồng Trần Tuyết và Sở Linh Ngọc thì thầm, không biết đã thắp nén hương thứ bao nhiêu.
"Diệp Thần, cảm ơn ngươi."
Thiên Thương Nguyệt một câu cảm kích, cũng phát ra từ tận đáy lòng.
Bên cạnh, Thần Huyền Phong ngây ngốc đứng đó.
Cũng như Hồng Trần và Lục Đạo, nước mắt của Thần Huyền Phong cũng vì Diệp Thần mà rơi.
"Ngươi sẽ trở về, chờ ngươi uống rượu."
Minh Tuyệt nâng rượu đến, vẩy xuống chân pho tượng, còn có thê tử Thanh Loan, hài nhi Minh Thiên, cũng đều mỗi ngày đến bái tế, chỉ nguyện đánh thức được một tia linh hồn của Diệp Thần.
"Huynh trưởng."
Đế Huyên một tiếng gọi, không phải gọi Đế Tôn, mà là Diệp Thần.
Với chúng sinh trong nhân thế, nàng nguyện gọi hắn một tiếng ca ca.
Tắm mình trong tuyết bi thương, bóng lưng nàng và đệ lục Thần Tướng sánh đôi bên nhau.
Nguyện cho người có tình trong thiên hạ, cuối cùng đều thành người một nhà.
Đây, hẳn là tâm nguyện mà thời không Đại Sở ký thác vào Luân Hồi.
Bây giờ, tâm nguyện này đã tràn ngập khắp nhân gian.
Ngước mắt nhìn quanh, trước vô số pho tượng, biết bao nhân duyên đã thành đôi: Đế Hoang và Nguyệt Thương, Ma Uyên và Hồng Liên, Khương Thái Hư và Phượng Hoàng, Mục Lưu Thanh và Si Mị Tà Thần, Thần Hoàng và Diễm Phi, Tửu Kiếm Tiên và Dao Trì Tiên Mẫu, Kiếm Phi Đạo và Đông Hoàng Thái Tâm, Hiên Viên Đế tử và Dao Tâm, Huyền Cổ Đế Tử và Bạch Chỉ, Thiên Hư Đế Tử và Vong Xuyên Đế Nữ, Thần Dật và Đế Cửu Tiên, Long Kiếp và Linh Tộc Thần Nữ, Nam Đế và Chu Tước, Hồng Hoang Kỳ Lân và Vân Tiêu Tử, Vũ Hóa Tiên Vương và Cửu Thiên Huyền Nữ, Gia Cát Vũ và Phục Linh, Long Nhất và Mộ Dung Diệu Tâm, Long Ngũ và Đông Phương Ngọc Linh, Đại Sở Hoàng Yên và Ninh Thái Thần, Diệp Tinh Thần và Tinh Nguyệt Thánh nữ, Liễu Dật và Nam Cung Nguyệt, Chu Ngạo và Nguyệt Trì Huân, Hoa Vân và Dao Tịch, Hùng Nhị và Đường Như Huyên, Tạ Vân và Mục Uyển Thanh, Tư Đồ Nam và Dạ Như Tuyết, Triệu Tử Vân và Nam Cung Tử Nguyệt, Đông Chu Võ Vương và Vô Lệ Tiên Tử, thứ ngũ Thần Tướng và Vô Lệ Thần Nữ, Tần Hùng và Âm Nguyệt Vương phi, Côn Lôn Thần Tử và Hoa Sơn Thần Nữ, Ân Dương và Bích Du Tiên tử...
Hắn đã hồi sinh tất cả mọi người, thành toàn cho quá nhiều mối tình duyên.
Thế nhưng hắn, lại duy chỉ có không để lại một Diệp Thần cho Ngọc Nữ phong.
Trước khi đi, ngay cả một cái ôm cũng không có.
Thống soái của chúng sinh, chiến thần cái thế, xứng đáng với cả thiên hạ, cũng xứng đáng với chúng sinh, lại duy chỉ có lỗi với vợ con mình.
Haiz!
Huyền Đế, Quỷ Đế, Minh Đế đều thở dài một tiếng, cũng đến bái tế.
Đế đạo, thiếu mất một người như vậy.
Đế Tôn cũng còn sống, không biết đã chạy đi đâu.
Tìm hắn ư! Cũng dễ tìm thôi.
Tìm được người tên Mộng Ma, là có thể tìm được Đế Tôn.
Trước pho tượng, Mộng Ma lặng lẽ đứng.
Nhìn pho tượng của kẻ thù năm xưa, không giấu được vẻ phức tạp, bị Diệp Thần bắt giữ, nàng đã chứng kiến ý chí của chúng sinh, cũng chứng kiến sự mục nát của thần kỳ.
Nàng cũng là một người trong cuộc hiến tế toàn thế gian.
Từ khoảnh khắc này, bụi về với bụi, đất về với đất, không còn ân oán.
Haiz!
Người đến thở dài, còn có Tự Tại Thiên.
Thiên Đạo của ngoại vũ trụ năm xưa, chưa từng thật lòng tâm phục khẩu phục một ai.
Mà Đại Sở Đệ Thập Hoàng, hẳn là người đầu tiên.
"Ngươi cái tên khốn này, đi thì đi, cũng phải để lại mấy cuốn hàng độc chứ!"
Huyền Hoang Nam Vực, cũng có một pho tượng khổng lồ như vậy, sừng sững chống trời.
Quỳ Ngưu, Đại Địa Vũ Hùng, Tiểu Viên Hoàng, Xuyên Sơn Giáp, Bắc Minh Ngư, Tiên Vương Hạc, bảy huynh đệ kết nghĩa, duy chỉ thiếu Diệp Thần. Lời nói tuy chẳng đứng đắn gì, nhưng trong mắt lại ngấn lệ nóng hổi, đã bao nhiêu năm chưa cùng nhau uống rượu.
Haiz!
Năm cấm khu đều có tiếng thở dài truyền ra, Ngũ Đại Thiên Vương, ngũ đại cấm khu Đế Tử, Thiên Tru Địa Diệt cùng tất cả người của cấm khu, đều sừng sững trước pho tượng, thành tâm cung phụng. Tây Tôn, Trung Hoàng, Nam Đế, Chu Tước, cũng cung phụng vô hạn.
"Nguyện ngươi nghịch thiên trở về."
Bá Uyên hít một hơi thật sâu, Thần Chiến, Minh Cổ... không một người vắng mặt.
"Nguyện ngươi nghịch thiên trở về."
Huyền Hoang một trăm ba mươi Đế, Đại Sở Cửu Hoàng, Đế Tôn Cửu Thần Tướng, Minh phủ Diêm La, Lão Quân, Nguyên Thủy Thiên Tôn, Thông Thiên giáo chủ, Hỗn Độn Thể cũng đều ở đó.
"Nguyện ngươi nghịch thiên trở về."
Nhân Vương, Long gia, Tạo Hóa Thần Vương, Thiên Lão Địa Lão, Phục Nhai, Chu Dịch, Nam Vĩnh Sinh thể, Âu Dương Vương, Đao Hoàng, Độc Cô Ngạo, Long Thương Kiếp, Sở Thương Tông, các đời Chư Vương của Đại Sở, hậu duệ Hoàng giả, các chí cường đỉnh phong đều lặng lẽ cung phụng.
"Đan Thánh a!"
Đan Tôn, Đan Thần, Đan Nhất, Đan Ma cũng đang nhìn lại những năm tháng huy hoàng.
"Đại ca ca."
Hổ Oa thẳng thắn, cũng lã chã rơi lệ, còn có Tiểu Ưng, Trương Phong Niên. Sự vỗ về an ủi thuở ban đầu ở Hằng Nhạc chính là ký ức quý giá nhất của họ và Diệp Thần.
"Con à, Hằng Nhạc đang chờ con."
Hằng Thiên thượng nhân, Dương Đỉnh Thiên, Từ Phúc, Bàng Đại Xuyên, Chu Đại Phúc, Phong Vô Ngân, Lý Đạo Thông và rất nhiều trưởng lão khác, đều lập bài vị cho Diệp Thần.
"Đặc sản Đại Sở, không có ngươi thì mất cả linh hồn!"
Tạ Vân, Hùng Nhị, Tư Đồ Nam, Hoắc Đằng, Tiểu Linh Oa... rất nhiều người cùng thế hệ, lời nói tuy không đứng đắn, nhưng cuối cùng lại là nước mắt đau lòng.
"Tiền bối, Chư Thiên vẫn còn non sông tươi đẹp."
Trương Tử Phàm, Thái Âm Thái Dương, Tử Phủ Tiên Thể, Cửu U Ma Thể, Liệt Hỏa Chiến Thể... những người kiệt xuất của đời sau, cũng là các Đại Đế của hậu thế, đều thành kính cầu nguyện.
"Thật là một đứa trẻ tốt!"
Các Chí Tôn của Thiên Đình cũng mang ra một bầu rượu, mỗi người vẩy một ít.
Không thấy Nữ Đế.
Nàng, hẳn đang ở một góc nào đó của vũ trụ, một mình một bóng, lặng lẽ chờ đợi. Không biết là nàng đang chờ, hay là Sở Huyên, Sở Linh đang chờ, hai mắt đẫm lệ mông lung.
Trận tuyết này, dường như kéo dài vô tận.
Một năm, hai năm, ba năm...
Vũ trụ Chư Thiên vẫn là một màu tuyết trắng mênh mang, chỉ thấy chúng sinh cung phụng, nhưng không thấy Diệp Thần hiển linh. Từng pho tượng, vẫn lạnh lẽo như vậy, muốn tìm một chút hơi ấm, chỉ có thể tìm trong ký ức.
Năm thứ ba trăm.
Nữ Đế phân ra Sở Huyên và Sở Linh, cũng phân ra Vô Lệ.
"Diệp Thần."
Tiếng gào thét tê tâm liệt phế vang vọng khắp vũ trụ, các nàng đều khóc thành lệ nhân. Bao nhiêu năm, đó là niềm mong mỏi lớn nhất của các nàng. Bây giờ ánh sáng đã rải đầy nhân gian, lại mất đi người thương yêu nhất, không biết trong Vĩnh Hằng có còn hắn hay không.
Haiz!
Vô Lệ thở dài một tiếng, Vô Lệ cũng không phải vô tình.
Năm thứ tám trăm, Thần Tôn nghịch thiên thành Hoang Đế, nhưng cũng không thể nào làm tan đi trận tuyết này, càng không thể tìm lại được Diệp Thần. Vị Thần chí cao vô thượng, cũng không phải vạn năng.
"Không có khái niệm thời gian."
Thần Tôn đã không chỉ một lần suy diễn, cũng không chỉ một lần nhìn trộm.
Hắn có được một kết luận: Trong tuyết không có năm tháng.
Nhìn phàm nhân, tám trăm năm không già không chết, tựa như đang sống trong Vĩnh Hằng.
Có lẽ, đây là tâm nguyện của Thiên Đạo Luân Hồi.
Người tên Diệp Thần, trong lúc ban cho ánh sáng, cũng đã ban cho sự bất hủ, muốn để cho tất cả sinh linh trên thế gian, trong sự bất tử bất diệt, đạt được Vĩnh Hằng.
Năm thứ năm ngàn, tinh không xuất hiện dị tượng.
Có một loại đạo âm vang vọng nhân gian suốt chín trăm năm, có một loại dị tượng cũng diễn ra suốt chín trăm năm, có thể thấy Vĩnh Hằng chợt hiện, cũng thấy Bất Hủ hóa thành Thần quang rực rỡ.
Đáng tiếc, không phải hắn.
Năm thứ chín ngàn, Nữ Đế lại thành Hoang Đế, cùng Thần Tôn hợp lực thi triển Thần Thông, muốn kéo vị Hoang Cổ Thánh Thể này về nhân gian, nhưng lại gặp phải sự phản phệ cực kỳ đáng sợ.
Năm thứ chín ngàn chín trăm chín mươi chín, bãi bể nương dâu.
Pho tượng của hắn, vẫn chỉ là pho tượng, vĩnh viễn cũng không thể đại diện cho Đại Sở Đệ Thập Hoàng. Sự cung phụng của chúng sinh đã tụ thành biển cả mênh mông, nhưng vẫn không thể khiến pho tượng hiển linh.
Một trận tuyết, rơi suốt một vạn năm.
Có lẽ là trong cõi u minh có lòng thương xót, năm tháng cũng nhuốm màu thê lương, phải dùng một vạn năm tuyết để tế điện anh linh ấy. Dù cho trời hoang đất già, hắn không trở về, tuyết sẽ không ngừng rơi.
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿