"Không biết." Diệp Thần mờ mịt lắc đầu.
"Đó là trấn sơn chi bảo của Thiên Tông thế gia chúng ta, Lưỡng Nghi Hỗn Nguyên Châu." Thấy Diệp Thần ngơ ngác, Lăng Hạo ung dung cười, "Đó không phải linh châu bình thường, mà là một món Pháp khí hàng thật giá thật."
"Pháp khí?" Diệp Thần ngưng mắt, trong lòng không còn bình tĩnh.
Pháp khí cũng là một loại binh khí của tu sĩ, chỉ có người tu vi ít nhất đạt tới Thiên cảnh mới có thể luyện chế, nó cao hơn Linh khí một bậc, cũng giống như sự khác biệt giữa chân khí và linh lực, đan điền và Đan Hải, linh hồn và Nguyên Thần.
Đã cao hơn Linh khí một bậc thì uy lực tự nhiên không thể nào so sánh được.
Nhưng nói đến Pháp khí thì không thể không nhắc tới pháp lực.
Pháp lực là thể tiến hóa của linh lực, cũng chỉ có tu sĩ đạt tới Thiên cảnh mới có thể luyện ra được. Pháp khí chỉ khi được thôi động bằng pháp lực mới có thể phát huy tối đa uy lực của nó.
"Chưa từng nghe nói Thiên Tông thế gia lại có một món Pháp khí, thảo nào không sợ Thị Huyết điện." Nhìn Lưỡng Nghi Hỗn Nguyên Châu, Diệp Thần thì thầm: "Đại Sở này quả là ngọa hổ tàng long!"
"Tần Vũ sư huynh, mời bên này." Trong lúc nói chuyện, Lăng Hạo đã dẫn Diệp Thần vào một biệt uyển.
Vừa bước vào, mắt Diệp Thần liền sáng rực lên.
Biệt uyển này tuy chỉ rộng chừng trăm trượng nhưng lại trồng đầy linh thảo quý giá, chính giữa còn có một cây linh quả lượn lờ linh hà, từng quả linh quả óng ánh sáng long lanh tỏa ra mùi hương nồng đậm.
"Thiên Tông thế gia này đúng là hào phóng thật!" Nhìn cả khu vườn rực rỡ ánh sáng lạ, Diệp Thần không khỏi cảm thán một câu.
"Sớm đã nghe nói Huyễn Thiên Linh Vũ của Tần sư huynh uy lực siêu tuyệt, không biết có thể nể mặt thi triển một lần không?" Lúc Diệp Thần đang tấm tắc, Lăng Hạo bên cạnh hứng thú nhìn hắn, trong mắt còn lóe lên tinh quang.
Huyễn Thiên Linh Vũ?
Nghe bốn chữ này, Diệp Thần gãi đầu, thầm nghĩ Huyễn Thiên Linh Vũ chắc là một loại bí thuật cường đại nào đó.
Thấy Diệp Thần ngẩn người, Lăng Hạo lại cười khẽ: "Sao thế, Tần sư huynh sợ ta học trộm chắc?"
"Ngươi nói xem, ta là người nhỏ mọn vậy sao? Đã ngươi muốn xem như vậy thì cho ngươi xem hai mắt." Diệp Thần cười hì hì.
Nghe vậy, trong mắt Lăng Hạo chợt lóe lên một tia sáng, không ngờ Diệp Thần lại sảng khoái như thế. Nhưng đã Diệp Thần chịu thi triển thì hắn tự nhiên phải quan sát tỉ mỉ để tìm ra chút ảo diệu chân chính bên trong.
"A hù!"
Sự yên tĩnh của biệt uyển đã bị tiếng hét lớn bất thình lình của tên Diệp Thần này phá vỡ, hắn làm ra vẻ mặt nghiêm túc, bắt đầu kết ấn, sau đó dùng một ngón tay vẽ nhanh trong không trung như đang viết chữ.
Rất nhanh, bốn chữ lớn rồng bay phượng múa hiện ra giữa không trung: Huyễn Thiên Linh Vũ.
Phù!
Viết xong bốn chữ lớn, Diệp Thần mới nhẹ nhàng thu lại linh lực, còn không quên nói một câu đầy thâm ý: "Đây chính là Huyễn Thiên Linh Vũ, ngầu không?"
Nhìn lại Lăng Hạo, sắc mặt hắn đã sa sầm đến đáng sợ, trên trán nổi đầy hắc tuyến.
"Ngươi dám đùa ta!" Cuối cùng, Lăng Hạo không nhịn được nữa, gầm lên giận dữ, không nói hai lời, lập tức ra tay, một chưởng tát thẳng vào mặt Diệp Thần. Hắn là thiên chi kiêu tử, chưa từng bị ai trêu đùa như vậy.
...
Sâu trong Linh Sơn, giữa một rừng trúc, Tử Yên và Thanh Vân đang nắn vai đấm lưng cho một lão giả tóc trắng.
Lão giả tóc trắng này dáng vẻ già nua nhưng khuôn mặt lại hiền từ, đôi mắt già nua vẩn đục, ánh nhìn mờ mịt, quan trọng nhất là khí tức của ông rất hỗn loạn, lúc thì hùng hồn, lúc lại uể oải, trên mặt còn mang theo vẻ bệnh tật.
Ông chính là lão tổ của Thiên Tông thế gia, người Đại Sở gọi là Thiên Tông lão tổ.
"Thị Huyết điện, khinh người quá đáng!" Thiên Tông lão tổ hừ lạnh một tiếng.
Chuyện đêm qua, ông đều đã nghe Tử Yên và Thanh Vân kể lại, tuy hai cháu gái của ông đều an toàn trở về nhưng Thiên Tông thế gia vẫn tổn thất nặng nề, khiến cho gương mặt già nua của ông phủ một lớp sương lạnh.
Có lẽ do tâm tình dao động quá lớn, khóe miệng ông tràn ra một ngụm máu tươi, khí tức cũng theo đó trở nên hỗn loạn.
"Gia gia!" Thấy Thiên Tông lão tổ thổ huyết, Tử Yên và Thanh Vân sợ đến mức mặt mày tái nhợt.
"Ai!"
Chỉ nghe Thiên Tông lão tổ thở dài một tiếng, bất đắc dĩ lắc đầu: "Già rồi, đúng là vô dụng mà. Nếu không phải ta thân mang đạo thương, ai dám bắt nạt Thiên Tông thế gia của ta."
Oanh!
Lời ông vừa dứt, một bên Linh Sơn liền vang lên tiếng nổ.
Nghe thấy tiếng nổ này, Thiên Tông lão tổ bỗng nhiên đứng dậy, đôi mắt già nua ảm đạm lóe lên một tia hàn quang: "Chẳng lẽ người của Thị Huyết điện đánh vào?"
Oanh!
Lời ông lại vừa dứt, một bên Linh Sơn lại vang lên tiếng nổ.
Ngay sau đó, một tiếng chửi rủa vang lên như sói tru truyền khắp cả Linh Sơn: "Lão tử đùa chút thôi, mẹ nó nhà ngươi làm thật à!"
"Là... là Tần Vũ." Nghe thấy giọng nói quen thuộc này, Tử Yên và Thanh Vân vội nói.
"Tần Vũ là ai?"
"Chính là người đã cứu chúng con mà lúc nãy con kể với gia gia đó ạ. À đúng rồi, con quên nói, hắn từ Hoang Mạc cấm địa đi ra."
"Hoang Mạc cấm địa?"
Oanh! Ầm ầm!
Tiếng nổ kinh hoàng vang vọng khắp Linh Sơn của Thiên Tông thế gia, có lẽ chấn động quá lớn đã kinh động đến các cường giả, đến mức ngay cả các trưởng lão đang bế quan cũng phải nhao nhao xuất hiện.
Lúc này, đám con em của Thiên Tông thế gia, ai mà còn tâm tư tu luyện nữa, đều kinh ngạc ngẩng đầu nhìn lên hư không.
"Chuyện gì thế này! Lăng Hạo sư huynh sao lại đánh nhau với tên nhóc đeo mặt nạ kia?"
"Tên nhóc đeo mặt nạ kia có lai lịch gì mà lại có thể đánh bất phân thắng bại với Lăng Hạo sư huynh, chẳng lẽ cũng là đệ tử trên Phong Vân Bảng?"
"Chắc là vậy."
Ầm! Rầm! Keng!
Giữa những tiếng bàn tán, hai bóng người trên hư không đang đại chiến kịch liệt, tiếng chưởng ấn va chạm chan chát, tiếng Linh khí đối đầu vang lên không dứt.
Họ không ai khác chính là Diệp Thần và Lăng Hạo.
Về phần tại sao hai người lại đánh nhau, tất cả là hậu quả do tên nào đó thích chơi khăm gây ra.
"Còn không dừng tay, ta sẽ không khách khí nữa đâu!" Diệp Thần chân đạp phi kiếm, nhanh chóng né tránh những luồng kiếm mang bay đầy trời.
"Dám đùa ta, vậy hôm nay thì phân tài cao thấp!" Phía đối diện, tiếng quát của Lăng Hạo vang trời, một kiếm xuyên thủng hư không, đâm thẳng tới Diệp Thần.
"Móa!"
Diệp Thần thầm chửi, lật tay lấy ra Xích Tiêu Kiếm, chém ra một đạo kiếm mang.
Sau vài câu đối đáp ngắn ngủi, hai người lại lao vào nhau.
Không thể không nói, chiến lực của Lăng Hạo quả thực không yếu, dù là Diệp Thần trong điều kiện không sử dụng nhiều lá bài tẩy cũng phải cẩn thận đối phó.
Ở một nơi khác, gia chủ Thiên Tông thế gia là Sở Thiên Chấn đã dẫn một đám trưởng lão lao tới, thấy Lăng Hạo đang đại chiến với Diệp Thần thì có chút ngạc nhiên.
"Tên nhóc che mặt nạ kia là ai?" Sở Thiên Chấn còn chưa kịp lên tiếng, trưởng lão sau lưng đã hỏi.
"Chiến lực không hề thua kém Lăng Hạo!"
"Hơn nữa mới chỉ là Linh Hư cảnh tầng thứ nhất, rốt cuộc từ đâu ra vậy?"
"Bất kể là ai, cứ ngăn chúng lại trước đã." Sở Thiên Chấn trầm giọng nói.
Lập tức, có một trưởng lão định ra tay can thiệp, nhưng ông ta vừa bước ra một bước, một tay của Thiên Tông lão tổ đã đặt lên vai, ngăn ông ta lại.
"Lão tổ." Thấy là Thiên Tông lão tổ, mọi người vội vàng cung kính hành lễ.
"Đừng vội, đánh xong rồi nói." Thiên Tông lão tổ nhẹ nhàng vuốt râu, đưa mắt nhìn về phía hư không xa xa, ánh mắt dừng trên người Lăng Hạo một giây rồi chuyển sang người Diệp Thần.
"Vậy mà có thể từ Hoang Mạc cấm địa đi ra, Đại Sở bây giờ đúng là hậu sinh khả úy." Nhìn Diệp Thần đang tung hoành ngang dọc, Thiên Tông lão tổ lẩm bẩm, trong giọng nói phần nhiều là sự vui mừng.
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh