Rất nhanh, Việt Dương của Huyền Hoàng đã bị đưa vào trong địa cung.
"Việt Dương bái kiến Lôi Tôn." Vừa bước vào, Việt Dương liền chắp tay hành lễ với Chung Ly: "Thánh Chủ bảo ta thay ngài ấy gửi lời hỏi thăm đến ngài."
"Thật làm phiền Thánh Chủ nhà ngươi rồi." Chung Ly ngồi ngay ngắn trên vương tọa, giọng điệu không mặn không nhạt, liếc mắt nhìn Việt Dương rồi nói: "Đến Địa Hoàng của ta có chuyện gì thì cứ nói thẳng, không cần vòng vo tam quốc!"
"Lôi Tôn vẫn thẳng thắn như vậy." Việt Dương nói một câu nịnh nọt, sau đó mới tiến lên hai bước, nói một cách đầy thần bí: "Thánh Chủ bảo ta truyền lời, hay là hai nhà chúng ta liên hợp, thôn tính Viêm Hoàng."
"Để ta ra ngoài bóp chết tên khốn này!" Trong không gian hư vô, Diệp Thần xắn tay áo lên.
"Thành thật chút đi." Hồng Trần Tuyết quát khẽ, trừng mắt lườm Diệp Thần một cái.
"Cái gì đến rồi cũng sẽ đến." Một bên, Chung Giang thầm thở dài: "Chung Mộ bây giờ đã không còn là Chung Mộ của năm đó nữa, cấu kết làm bậy với Thị Huyết Điện bao năm nay, hắn đã thật sự thay đổi, muốn đấu với Viêm Hoàng chúng ta một trận không chết không thôi."
Bên ngoài, Chung Ly vẫn ngồi ngay ngắn trên vương tọa, đối với lời của Việt Dương, hắn không khỏi hừ lạnh một tiếng: "Chỉ bằng Huyền Hoàng và Địa Hoàng mà đòi nuốt chửng Viêm Hoàng sao? Thánh Chủ nhà ngươi bao năm nay thực lực chẳng thấy tăng tiến, nhưng cái thói cuồng vọng thì lại lớn thêm không ít."
"Lôi Tôn đừng vội." Việt Dương nói, lại tiến về phía trước mấy bước, cười một cách âm hiểm: "Đương nhiên không chỉ có Huyền Hoàng và Địa Hoàng, Thị Huyết Điện đã hứa sẽ xuất binh viện trợ, đại chiến lần này, nhất định sẽ thôn tính được Viêm Hoàng."
"Ồ?"
Chung Ly hơi ngồi thẳng người dậy, liếc nhìn Việt Dương, hỏi với vẻ hứng thú: "Nhưng không biết Thánh Chủ nhà ngươi có nói, sau khi thôn tính Viêm Hoàng, sẽ xử trí Chung Giang sư huynh và Chung Tiêu sư muội thế nào?"
"Nếu họ quy thuận thì tự nhiên không còn gì tốt hơn." Việt Dương nhẹ nhàng vuốt râu, nhưng ngay sau đó, hắn bỗng đổi giọng, ngữ khí lạnh đi vài phần, trong mắt còn lóe lên hàn quang: "Nhưng nếu hai người họ không biết điều, vậy thì nhổ cỏ tận gốc, trừ tuyệt hậu hoạn."
Lời này vừa thốt ra, đôi mắt Chung Ly bỗng híp lại.
"Thôn tính Viêm Hoàng, đến lúc đó Địa Hoàng, Huyền Hoàng và Thị Huyết Điện ba nhà hợp lực, lại thôn tính Thiên Hoàng, đại sự ắt thành." Việt Dương lại cười âm hiểm: "Thánh Chủ nhà ta nói, đợi Viêm Hoàng và Thiên Hoàng bị diệt, sẽ phụng Lôi Tôn ngài làm Viêm Hoàng Thánh Chủ."
Nghe vậy, Chung Ly ra vẻ kinh ngạc, trong mắt còn cố ý lóe lên một tia sáng: "Chuyện này là thật?"
"Tự nhiên không giả." Nhìn thấy ánh mắt nóng rực của Chung Ly, Việt Dương thầm cười trộm, bụng bảo dạ lần thuyết phục này đã nắm chắc phần thắng.
"Ngươi về nói với Thánh Chủ nhà ngươi, việc này ta đồng ý."
"Vậy thì, tại hạ xin cáo từ trước." Việt Dương chắp tay cúi đầu, lùi lại vài bước rồi xoay người định đi ra ngoài, khóe miệng nhếch lên nụ cười đầy thâm ý và chế nhạo: "Chung Ly, xem ra đầu óc ngươi cũng chẳng nhanh nhạy gì cho lắm!"
Việt Dương vừa ra khỏi địa cung, Thứ Hồn liền đóng chặt cửa lớn địa cung.
Ầm!
Ngay lập tức, một tiếng động lớn vang lên, Diệp Thần một cước đạp vỡ không gian bước ra, trong mắt bắn ra tia sáng lạnh lẽo.
"Hay cho một câu nhổ cỏ tận gốc, vĩnh trừ hậu hoạn." Cùng với một tiếng quát lớn, Chung Giang cũng từ trong không gian hư vô bước ra, sắc mặt lạnh như băng.
"Đối với hắn mà nói, cái gọi là tình đồng môn chỉ là một trò cười." Hồng Trần Tuyết bước ra, trong đôi mắt đẹp lạnh lùng lóe lên hàn quang băng giá.
"Hắn đây là muốn tính kế tất cả chúng ta!" Chung Ly cười lạnh: "Phụng ta làm Viêm Hoàng Thánh Chủ ư? E rằng đến cuối cùng, ta cũng khó thoát khỏi kết cục bị diệt vong."
"Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau." Diệp Thần ung dung cười: "Có lẽ kẻ thắng lớn nhất cuối cùng không phải Huyền Hoàng, mà là Thị Huyết Điện. Tốn nhiều tâm cơ để lật đổ Viêm Hoàng ta như vậy, Thị Huyết Điện đây là muốn ngư ông đắc lợi! Một ván cờ lớn như vậy, phải chơi với chúng cho thật tốt mới được."
"Ngươi có kế hoạch gì?" Ba người đồng loạt nhìn về phía Diệp Thần: "Đánh đòn phủ đầu sao?"
"Không, không, không." Diệp Thần cười khoát tay: "Bọn chúng chơi trò âm mưu với chúng ta, thì chúng ta chơi trò binh pháp với chúng. Đánh đòn phủ đầu là hạ sách, chúng ta phải đem kế tựu kế, dĩ dật đãi lao, nội ứng ngoại hợp, bắt ba ba trong rọ, đánh cho chúng trở tay không kịp."
Nghe Diệp Thần nói xong, ba người nhìn nhau rồi bất giác bật cười.
Sau đó, bốn người ngồi vây quanh trong địa cung, tỉ mỉ thương lượng đối sách, mỗi một chi tiết nhỏ đều được tính toán đến cực hạn, không cho Huyền Hoàng và Thị Huyết Điện bất kỳ cơ hội lật kèo nào.
Màn đêm buông xuống, Diệp Thần, Hồng Trần Tuyết và Chung Giang bí mật rời khỏi Địa Hoàng. Một trận đại chiến sắp nổ ra, thời gian không còn nhiều, họ cần phải bố trí xong xuôi mọi thứ trong khoảng thời gian ngắn ngủi này.
Phi kiếm khổng lồ như một dải thần hồng xẹt qua màn đêm mịt mùng, tốc độ nhanh vô cùng.
"Trận chiến này nếu đánh tốt, Huyền Hoàng sẽ không còn tồn tại." Diệp Thần cầm một tấm bản đồ cẩn thận nghiên cứu: "Như vậy, đối thủ còn lại của chúng ta chính là Thiên Hoàng mạnh nhất trong Viêm Hoàng."
"Ngươi sẽ giết Chung Mộ chứ?" Một bên, Hồng Trần Tuyết vốn đang im lặng đột nhiên hỏi một câu.
Không chỉ Hồng Trần Tuyết, ngay cả Chung Giang bên cạnh cũng bất giác nhìn về phía Diệp Thần.
"Hai vị tiền bối cho rằng, ta nên xử trí hắn thế nào?" Diệp Thần gấp bản đồ lại, nhìn Chung Giang và Hồng Trần Tuyết: "Là giết, hay là không giết đây?"
Đối với câu hỏi của Diệp Thần, Chung Giang và Hồng Trần Tuyết đều im lặng.
Mặc dù Chung Mộ của Huyền Hoàng bất nhân, không màng tình nghĩa sư môn muốn hạ sát thủ với họ, nhưng trong lòng họ vẫn còn một tia nhân từ. Nếu mấy ngày sau Huyền Hoàng bại trận, mà Chung Mộ rơi vào tay họ, cả hai không biết có nỡ ra tay hay không.
Thấy hai người như vậy, Diệp Thần ung dung cười: "Nếu hai vị tiền bối khó quyết đoán, vậy đến lúc đó vãn bối sẽ quyết đoán thay các vị. Mặc dù kinh nghiệm không nhiều bằng các vị, nhưng ta hiểu rằng, trên con đường này, có rất nhiều chuyện sẽ không được vẹn toàn như ý, ta càng hiểu rằng, có một số việc, làm hay không làm, cũng không quan trọng là đúng hay sai..."
Ai!
Đáp lại Diệp Thần chỉ là tiếng thở dài của Chung Giang và Hồng Trần Tuyết.
"Mưu sự tại nhân, hai vị tiền bối không cần để tâm." Diệp Thần lắc đầu, lật người đứng dậy, hít một hơi thật sâu không khí trong lành mang theo ánh sao.
Coong!
Diệp Thần vừa dứt lời, liền nghe một tiếng binh khí va chạm vang vọng hư không, vô cùng chói tai.
Tiếp theo, một luồng thần quang đen kịt từ phía đối diện bắn tới, tốc độ cực nhanh. Nhìn kỹ, đó là một cây chiến mâu đen kịt, bao bọc bởi hắc khí, quấn quanh lôi điện, mang theo sát khí lạnh lẽo và uy thế vô song, nhắm thẳng vào Diệp Thần.
Tình huống đột ngột đến mức ngay cả Diệp Thần cũng không kịp né tránh, ngay cả Hồng Trần Tuyết và Chung Giang cũng không kịp phản ứng.
Phụt!
Dưới ánh trăng, máu tươi màu vàng kim bắn tung tóe trông vô cùng bắt mắt. Thân thể Diệp Thần bị chiến mâu đen kịt xuyên thủng, bay ngang khỏi phi kiếm, cả người bị ghim chặt lên một vách núi cổ.
"Thánh Chủ!"
"Thánh Chủ!"
Hồng Trần Tuyết và Chung Giang biến sắc, mỗi người đều đạp lên hư không, lao về phía Diệp Thần.
Coong!
Coong!
Thế nhưng, họ vừa bước ra hai bước, từ bên hông liền có hai thanh sát kiếm đen kịt đâm ra, tốc độ cực nhanh, uy lực cực mạnh, nhắm thẳng vào yếu hại của hai người, khiến ngay cả họ cũng phải vội vàng lách mình né tránh. Quan trọng nhất là, đối phương đều là cường giả Chuẩn Thiên Cảnh đích thực.
"Kẻ nào!"
Chung Giang gầm lên, tung một chưởng ngang trời, ép sập cả hư không.
Thế nhưng, kẻ đánh lén trong bóng tối đã sớm lẩn đi mất.
"Để lại mạng!"
Hồng Trần Tuyết và Chung Giang đồng loạt ra tay, mỗi người đối phó một tên.
Bên này, Diệp Thần bị trường mâu đen kịt ghim trên vách núi cổ, sắc mặt trong nháy mắt trở nên trắng bệch. Chiến mâu lạnh như băng, mang theo sát khí kinh khủng, đang tàn phá trong cơ thể hắn.
"Thánh Chủ Viêm Hoàng đời này, lại yếu ớt đến thế sao?" Trong bóng tối, một đôi con ngươi lóe lên ánh sáng u tối chậm rãi hiện ra, trông vô cùng đáng sợ giữa đêm đen. Giọng cười âm hiểm đó càng tràn đầy vẻ chế nhạo và thâm sâu.