Phụt! Phụt!
Những đóa hoa máu diễm lệ không ngừng bung nở, đại quân của Thị Huyết Điện đã chẳng còn lại bao nhiêu.
Trên mặt đất, thây chất thành núi, máu chảy thành sông.
Trên hư không, sóng máu cuộn trào, sương máu giăng đầy trời.
Giờ phút này, màn đêm đã trút bỏ lớp mạng che cuối cùng, bình minh sắp ló dạng, nhưng mảnh thiên địa này lại biến thành một chốn địa ngục đẫm máu.
Ầm! Oanh! Loảng xoảng!
Trên bầu trời hư vô, lão tổ Tô gia và Chung Giang hợp lực áp chế lão già áo bào máu cấp Chuẩn Thiên Cảnh còn lại của Thị Huyết Điện vào một khoảng hư không. Mặc cho hắn va chạm thế nào cũng không thể phá vỡ vòng vây của hai người.
Phụt!
Theo một chưởng trời giáng của lão tổ Tô gia, lão già áo bào máu kia liền rơi thẳng từ trên hư không xuống.
Cơ hội tốt!
Ẩn mình trong không gian hư vô, Cổ Tam Thông lại ra tay. Thân hình lão như một tia sáng lạnh lẽo xuyên thẳng lên trời cao, thanh thiết kiếm rỉ sét trong tay vẫn ngân lên những tiếng rung khiến lòng người run sợ. Một kiếm bá đạo tuyệt luân lại lần nữa thể hiện thần uy.
Phụt!
Giống như lần đầu, cú tuyệt sát lần này còn gọn gàng dứt khoát hơn. Lão già áo bào máu đang rơi từ hư không xuống đã bị Cổ Tam Thông một kiếm chém diệt linh hồn, chỉ còn thân xác rơi xuống.
Diệp Thần nhìn chuẩn nhất, chạy cũng nhanh vãi chưởng.
"Lại thêm một cái xác." Diệp Thần cười hắc hắc, phất tay thu thân xác của lão già áo bào máu kia vào túi trữ vật.
Phù!
Phía sau, Cổ Tam Thông thở hồng hộc.
Lần này, lão không trốn vào không gian hư vô nữa, dường như không định ra tay tuyệt sát cường giả Chuẩn Thiên Cảnh thứ ba.
Diệp Thần liếc lão một cái, không khỏi ho khan một tiếng.
Hai kiếm tuyệt sát kia của Cổ Tam Thông tuy bá đạo, nhưng dường như là một loại bí pháp cấm kỵ. Chỉ mới dùng hai lần mà ngay cả tu vi Chuẩn Thiên Cảnh của lão cũng không chịu nổi, sắc mặt có phần tái nhợt, khí tức cũng trở nên hỗn loạn. Có lẽ việc liên tiếp sử dụng bí pháp cấm kỵ đã khiến lão tiêu hao quá lớn.
"Đủ rồi chứ!" Vừa nhét một viên đan dược vào miệng, Cổ Tam Thông vừa dựng râu trừng mắt nhìn Diệp Thần.
"Ta nói chưa đủ đấy, ngươi có thể làm thêm một phát nữa cho ta không?"
"Cút đi!"
Hứ!
Diệp Thần khịt mũi coi thường, chẳng buồn đôi co với lão già này nữa mà trốn thẳng vào không gian hư vô.
Cổ Tam Thông hết sức để kiếm thêm thân xác cho hắn rồi, dĩ nhiên hắn sẽ không ngồi yên.
Con người mà! Đôi khi vẫn phải tự lực cánh sinh thôi.
Lúc này, hắn đang nhanh chóng xuyên qua không gian hư vô, mục tiêu chính là Quý Trọng đang đại chiến với Chung Ly.
Trận đại chiến của hai người có thể nói là vô cùng nảy lửa, đã giao đấu hơn nghìn chiêu mà vẫn chưa phân được sinh tử.
Diệp Thần rất hiểu điều này. Tu vi của Quý Trọng tuy yếu hơn Chung Ly một bậc, nhưng dù sao cũng là một cường giả Chuẩn Thiên Cảnh hàng thật giá thật. Trận chiến này phân thắng bại thì dễ, nhưng phân sinh tử lại là chuyện khác.
Dù sao thì Chung Ly cũng không phải Cổ Tam Thông, ông không có chiến lực mạnh mẽ và cấm pháp nghịch thiên một kiếm tuyệt sát kia.
Nhưng dù vậy, bộ dạng của Quý Trọng cũng vô cùng thảm hại, toàn thân vô số vết máu, trước ngực còn có một lỗ máu trông đến rợn người, nửa cái đầu đã nứt toác, trông chẳng khác nào một con ác quỷ bò lên từ địa ngục.
Hắn có lẽ là kẻ ấm ức nhất. Hắn chưa bao giờ nghĩ đến việc tử chiến với Chung Ly, mà chỉ muốn mau chóng thoát ra ngoài.
Thế nhưng, từ lúc đại chiến với Chung Ly đến giờ, hắn vẫn luôn bị vây trong kết giới. Mấy lần hắn định phá kết giới để bỏ chạy, nhưng Chung Ly không cho hắn bất kỳ cơ hội nào để công kích kết giới.
A...!
Trong kết giới, vang vọng tiếng gầm gừ của Quý Trọng. Mặc cho hắn thi triển Thần Thông thế nào cũng không thắng nổi Chung Ly.
Ngược lại là Chung Ly, tuy bộ dạng cũng rất thảm hại, nhưng so với Quý Trọng, vết thương của ông còn lâu mới chạm đến căn cơ. Hơn nữa, việc chém chết Quý Trọng chỉ là vấn đề thời gian.
"Chung Ly, ngươi thật sự muốn một mất một còn sao?" Quý Trọng không biết đã gào thét lần thứ bao nhiêu, hung tợn nhìn chằm chằm Chung Ly.
"Bây giờ nói những lời này còn có ý nghĩa gì nữa sao?" Chung Ly ra đòn dứt khoát, trực tiếp tung ra Thần Thông cái thế. "Sớm biết có ngày hôm nay, sao lúc trước lại làm vậy? Ngươi thật sự cho rằng Địa Hoàng của ta dễ bị bắt nạt à?"
Phụt!
Quý Trọng liền bị Chung Ly một chưởng đánh rơi từ trên hư không. Thân thể đẫm máu của hắn rơi xuống, vô cùng chói mắt trong tầm nhìn của người Viêm Hoàng.
Cơ hội tốt!
Trong không gian hư vô, Diệp Thần đã sớm chờ sẵn bỗng nhiên xuất kích, lao vọt ra ngoài. Hắn nhanh như gió, nhanh đến vô ảnh, một kiếm Phong Thần Quyết bá đạo vô song, uy lực có thể phá tan mọi thứ.
Có lẽ vì không ngờ rằng lúc này lại có người đột kích, Quý Trọng vốn đã trọng thương nên không kịp phản ứng, bị đánh một đòn bất ngờ.
Phụt!
Một đóa hoa máu bung nở, lồng ngực Quý Trọng đã bị Diệp Thần một kiếm đâm thủng.
"Một tên Linh Hư Cảnh cũng dám bắt nạt ta?" Phát hiện kẻ tấn công là Diệp Thần, Quý Trọng gầm lên, phất tay đánh ra một chưởng.
Nhưng tốc độ của Diệp Thần cực nhanh, ngay khoảnh khắc Quý Trọng ra tay, hắn đã lại trốn vào không gian hư vô. Còn chưa đợi một chưởng của Quý Trọng thật sự giáng xuống, tên này lại đột ngột xuất hiện từ sau lưng hắn.
Phụt!
Vẫn là Phong Thần Quyết, đầu của Quý Trọng bị Diệp Thần đâm xuyên từ sau gáy.
Lần này, Quý Trọng đã ngoan ngoãn, hoàn toàn ngoan ngoãn. Ánh mắt không thể tin nổi trong mắt hắn nhanh chóng lụi tàn. Thức hải linh hồn bị Diệp Thần một kiếm tiêu diệt, tu vi Chuẩn Thiên Cảnh của hắn cũng chẳng làm nên chuyện gì.
Tuyệt sát!
Lại là tuyệt sát!
Diệp Thần lại tạo nên kỳ tích, một lần nữa dùng một kiếm tuyệt sát cường giả Chuẩn Thiên Cảnh.
Mặc dù Quý Trọng đang trong tình trạng trọng thương, mặc dù Diệp Thần đã đánh lén để tiêu diệt hắn, nhưng phải biết rằng, Diệp Thần chỉ là một tu sĩ Linh Hư Cảnh. Chiến tích như vậy có thể gọi là nghịch thiên, đủ để ngạo thị cả Đại Sở.
Trên hư không, thân xác của Quý Trọng đã rơi xuống, đập vào mắt những người xung quanh, trông vô cùng kinh hãi.
"Thánh Chủ của chúng ta, pro đến thế cơ à?" Người của Viêm Hoàng thì không cần phải nói, họ đã sớm chứng kiến Diệp Thần tuyệt sát Chuẩn Thiên Cảnh. Nhưng người của Địa Hoàng và những người vừa mới quy hàng từ Huyền Hoàng thì lại trợn tròn cả mắt.
"Tu vi Linh Hư Cảnh, một kiếm tuyệt sát một cường giả Chuẩn Thiên Cảnh, chuyện này..."
"Chiến lực thế này, chiến tích như vậy, có thể gọi là yêu nghiệt rồi."
"Xem ra việc chúng ta quay về Viêm Hoàng là một lựa chọn vô cùng đúng đắn. Sau này, Thánh Chủ của chúng ta nhất định sẽ dẫn dắt chúng ta danh chấn Đại Sở."
"Thằng nhóc này, có cần phải ngầu vậy không!" Phía dưới, sắc mặt Cổ Tam Thông trở nên vô cùng kỳ quái, trong đôi mắt già nua gian xảo còn mang theo vẻ kinh ngạc.
"Hắn không hổ danh là Thánh Chủ của Viêm Hoàng." Chung Ly từ trên trời rơi xuống, cười rất sảng khoái.
Chiến tích nghịch thiên của Diệp Thần đã giành được tiếng khen ngợi của Viêm Hoàng, hắn lại một lần nữa tạo nên uy danh hiển hách cho Thánh Chủ Viêm Hoàng.
Giết!
Có lẽ vì được Diệp Thần khích lệ, các cường giả Viêm Hoàng đều sôi trào ý chí chiến đấu, ai nấy đều nhiệt huyết dâng trào. Bóng người như thủy triều ập tới, nhấn chìm những cường giả còn lại của Thị Huyết Điện.
Trận đại chiến sau đó đã định sẵn kết cục của đại quân Thị Huyết Điện. Đại quân Viêm Hoàng như gió cuốn mây tan, càn quét tàn binh bại tướng của Thị Huyết Điện, gần như là thế trận nghiền ép hoàn toàn. Hai cường giả Chuẩn Thiên Cảnh đều đã bị diệt, bọn chúng dù có đông người đến đâu cũng không thể xoay chuyển càn khôn.
Rất nhanh, toàn quân Thị Huyết Điện đã bị tiêu diệt, không một ai sống sót.
Đại quân Viêm Hoàng tập hợp lại một chỗ, đồng loạt ngẩng đầu nhìn về một khoảng hư không.
Trong trận mai phục này, nơi cuối cùng còn đang diễn ra đại chiến chính là trận quyết đấu giữa Hồng Trần Tuyết và Chung Mộ, vẫn chưa kết thúc.
Nhìn ra xa, trận chiến của hai người có thể nói là vô cùng thảm liệt, máu tươi vung vãi như mưa.
Một bên, Chung Mộ máu xương văng tung tóe, tóc tai bù xù, toàn thân vô số vết máu, nhưng chiến ý vẫn dâng cao ngút trời, như một vị Yêu Vương.
Một bên, Hồng Trần Tuyết đai lưng nhuốm máu, bộ dạng cũng thê thảm không kém, nhưng thần sắc nàng vẫn lạnh lùng, dung nhan tuyệt thế, giống như tiên nữ Cửu Thiên hạ phàm, mỗi lần ra tay đều kinh thế hãi tục.
Haiz!
Nhìn trận đại chiến thảm liệt của hai người, Chung Giang thở dài một tiếng, phất tay tế ra một món linh khí kinh khủng, ép về phía Chung Mộ đang bại lui.
Phụt!
Thân thể Chung Mộ nứt toác, một ngụm máu tươi phun ra. Hắn rơi từ trên hư không xuống, đập sập cả một ngọn núi. Lúc lồm cồm bò dậy, hắn đã không còn ra hình người nữa.
Thế rồi, Viêm Tôn Chung Giang, Lôi Tôn Chung Ly và Phong Tôn Chung Tiêu của Viêm Hoàng đồng loạt bước ra.
Nhìn Chung Mộ máu me be bét, cả ba người đều im lặng, thần sắc phức tạp khôn tả.
Năm đó, họ vốn là sư huynh muội tình như thủ túc, cùng là đồ đệ của Hồng Trần, nhưng lại vì lợi ích mà mỗi người một ngả. Mấy trăm năm qua, họ không ngừng tranh đấu.
Bây giờ nhìn thấy sư huynh đệ đồng môn năm xưa thê thảm như vậy, dù cừu hận có lớn đến đâu cũng tan biến vào lúc này. Cái gọi là oán hận và phiền muộn đều hóa thành mây khói.
"Sư đệ, ngươi có bằng lòng quay đầu không?" Nhìn bộ dạng thê thảm của Chung Mộ, cuối cùng Chung Giang cũng không nhịn được mà hỏi một câu. Ông vẫn ôm một tia ảo tưởng cuối cùng, vẫn còn nhớ đến một phần tình nghĩa sư môn.