Oanh! Ầm ầm!
Sáng sớm, các cường giả của Hằng Nhạc Tông đã rời tông, hướng đến núi Địa Long mà bọn cướp đã chỉ điểm.
Như mấy lần trước, từ xa nhìn lại, bên phía núi Địa Long đã tụ đầy người, rợp trời kín đất, bóng người đen kịt từng mảng.
Có điều, lần này người ngồi trên nham thạch đã đổi thành người của Thanh Vân Tông.
Rất nhanh, các cường giả của Hằng Nhạc Tông đã toàn bộ kéo đến, ai nấy mặt mày đều âm trầm, khí thế hùng hồn, uy áp nối thành một mảnh, ép đến mức hư không cũng phải rung chuyển dữ dội.
"Thả người." Cường giả Hằng Nhạc Tông lại dứt khoát đến lạ, vừa mới đáp xuống đã hét lớn một tiếng, lập tức ném một túi trữ vật qua.
Lần này, đến cả người của Thanh Vân Tông cũng không kịp phản ứng, vì đến một câu dạo đầu cũng không có.
Thế nhưng, không có lời dạo đầu lại hay, hai bên dường như đã ngầm hiểu ý nhau, bởi vì nói nhiều cũng chẳng có tác dụng quái gì, cứ dứt khoát một chút thì tốt hơn. Ngươi đưa tiền ta thả người, ngươi dẫn người về nhà, ta cũng xong việc trở về báo cáo.
Hai bên đều dứt khoát, khiến những người chạy đến xem trò vui cũng không kịp phản ứng, đến mức toàn bộ quá trình giao dịch chưa tới mười giây.
Rất nhanh, lại có mấy giọng nói liên tiếp truyền đến, cơ bản đều là đòi tiền chuộc.
Về điểm này, người tứ phương đều đã quen, lúc người của Chính Dương Tông và Thanh Vân Tông bị bắt có khác gì đâu? Đâu phải chỉ bắt một hai người, mà là bắt cả đám.
Vì đã có chuẩn bị tâm lý từ trước, cường giả Hằng Nhạc Tông đến một tiếng gầm giận cũng không có, trực tiếp dẫn người kéo qua.
Mấy vị cường giả của Hằng Nhạc Tông đến chuộc người này quả thật dứt khoát vô cùng, cũng như lần đầu tiên, sau khi đáp xuống không một lời dạo đầu, trực tiếp đưa tiền dẫn người về nhà, tốc độ nhanh đến mức không tưởng.
"Đây thật đúng là niềm vui bất ngờ a!" Trong đại điện của Chính Dương Tông, Thành Côn cười lạnh một tiếng, không ngờ Thanh Vân Tông vậy mà lại chĩa mũi nhọn về phía Hằng Nhạc Tông.
Thế nhưng, hắn vừa dứt lời, một giọng nói hư ảo liền truyền khắp toàn bộ Nam Sở: "Chính Dương Tông, đỉnh Khung Sơn, mang tiền chuộc đến mà nhận lại đệ tử nhà ngươi, quá hạn không đợi."
Ngay tại chỗ, Thành Côn liền bật đứng dậy, một khắc trước vẻ mặt hắn vốn đang đầy đắc ý, trong nháy mắt này, sắc mặt bỗng nhiên âm trầm xuống, tiếp theo trở nên âm tàn dữ tợn, cuối cùng biến thành thịnh nộ.
Rất nhanh, một nhóm lớn cường giả của Chính Dương Tông đã rầm rộ kéo ra, người dẫn đội vẫn là lão già áo tím kia.
"Thanh Vân Tông, đỉnh Hoa Sơn, mang tiền nhà ngươi lên đây, đến mà nhận người." Đúng lúc Công Tôn Trí trong đại điện Thanh Vân Tông đang đắc ý, một giọng nói tương tự đã truyền vào.
"Tên khốn!" Sắc mặt Công Tôn Trí cũng lập tức biến thành thịnh nộ.
Tiếp theo, cường giả Thanh Vân Tông cũng rời tông, thẳng tiến đến Hoa Sơn.
"Dám tính kế ta, là phải trả giá đắt." Trong đại điện Hằng Nhạc Tông, Doãn Chí Bình cũng cười một cách dữ tợn.
Chỉ là, hắn vừa dứt lời, cũng có một giọng nói truyền vào: "Hằng Nhạc Tông, đỉnh Thanh Sơn, mang tiền nhà ngươi đến chuộc người, quá hạn không đợi."
A!
Ngay tại chỗ, trong đại điện Hằng Nhạc Tông liền vang lên tiếng gầm giận dữ của Doãn Chí Bình.
Theo đó, các cường giả Hằng Nhạc Tông vừa mới chuộc người trở về, còn chưa kịp ngồi xuống uống ngụm trà đã lại phải kéo đi.
Lần này, Nam Sở thật sự náo nhiệt, mấy lần bắt cóc trước đều cách nhau mười mấy canh giờ, hôm nay thì hay rồi, đệ tử ba tông cùng bị bắt trong một ngày, lại còn lên tiếng đòi tiền chuộc gần như cùng lúc.
"Có cần phải ăn ý đến thế không?" Sắc mặt người tứ phương ai nấy đều vô cùng đặc sắc.
"Xem ra thật sự có người muốn phá hoại mối quan hệ của ba tông." Có người nói một câu đầy thâm sâu.
"Ngươi biết cái gì, ngươi từng thấy ai châm ngòi ly gián mà rõ ràng như vậy chưa? Nếu muốn châm ngòi mối quan hệ giữa ba tông, sẽ trắng trợn như vậy sao? Không đời nào! Ta thấy tám phần là ba tông đang tự bắt người của nhau."
"Chưa chắc." Có người đưa ra ý kiến phản đối, "Chuyện này mờ mịt như sương, thật thật giả giả ai mà nói rõ được?"
"Nhưng có một điều chắc chắn là, lần này ba tông lại sắp đối đầu với nhau rồi." Có người hí một tiếng, "Vốn đã như ngồi trên đống lửa, lại thêm nghi kỵ lẫn nhau, đối địch với nhau, cho dù có người châm ngòi ly gián, bọn họ cũng sẽ tự gây sự với nhau thôi."
"Bây giờ ta đang nghĩ là, nên đi đâu xem kịch đây, núi Khung Sơn, núi Thanh Sơn, núi Hoa Sơn, núi Địa Long đều có người bắt cóc tống tiền."
"Lần này đúng là náo nhiệt thật." Trong tiểu viện ở cổ thành, đám người Chu Ngạo nhìn về hư không ở mấy phương hướng, vừa thổn thức vừa tắc lưỡi.
Nói rồi, tất cả đều nhìn về phía Diệp Thần, nguồn cơn của tất cả chuyện này đều do vị trước mặt đây gây ra, Nam Sở có một tên bỉ ổi như vậy mà yên ổn được mới là lạ.
Đối với ánh mắt của mọi người, Diệp Thần chỉ tùy ý nhún vai, rồi đi về phía Cơ Ngưng Sương.
Bên này, Cơ Ngưng Sương cũng đang nhìn về hư không ở mấy phương hướng.
Giờ phút này, đến cả nàng cũng bị làm cho hồ đồ rồi, đệ tử ba tông đồng thời bị bắt, lại đồng thời bị tống tiền, vừa nhìn đã biết là có người đang khích bác ly gián.
Thế nhưng, suy nghĩ kỹ lại, sự việc dường như không đơn giản như vậy, nếu là nàng, muốn châm ngòi mối quan hệ giữa ba tông thì quyết không làm một cách rõ ràng như thế, ít nhất cũng sẽ không ra tay vội vàng như vậy.
Trong nhất thời, nàng cảm thấy đầu óc mình như một mớ bòng bong, chuyện này mờ mịt như sương, thật thật giả giả, khiến người ta càng nghĩ càng rối.
Có lẽ do nghĩ quá nhập tâm, nàng hoàn toàn không phát hiện hắn đã đứng sau lưng mình.
Ngay lúc nàng đang trầm tư, Diệp Thần đã ra tay, dán hơn mười đạo Linh phù lên người nàng không theo thứ tự.
Ông! Ông! Ông!
Rất nhanh, các Linh phù đồng loạt tỏa sáng, đây chính là một bộ Linh phù tổ hợp, trên đó đều có phù văn hiển hiện, sau đó lưu chuyển ra liên kết thành chín sợi xích phù văn, khóa chặt nàng lại.
"Ngươi làm gì vậy?" Cơ Ngưng Sương lạnh lùng nhìn Diệp Thần, với nhãn lực của nàng, tự nhiên nhìn ra được những Linh phù này chính là phong ấn chú phù.
"Không làm gì cả, chỉ là muốn cô ở lại đây thêm hai ngày thôi." Diệp Thần vô sỉ ngoáy ngoáy tai.
"Ngươi..." Sắc mặt Cơ Ngưng Sương lập tức lạnh đi rất nhiều, gương mặt cũng vì tức giận mà đỏ bừng, bởi vì nếu không có gì bất ngờ xảy ra, tối nay phong cấm trong Đan Hải của nàng sẽ được phá vỡ, lại đúng ngay cái lúc mấu chốt này, Diệp Thần lại phong ấn nàng.
Sự thật đúng là như vậy, Diệp Thần chính là nghĩ đến điểm này nên mới sớm phong ấn Cơ Ngưng Sương.
Phải biết rằng, chiến lực của Cơ Ngưng Sương cực mạnh, ngay cả hắn cũng phải dốc toàn lực mới có thể đánh bại nàng, nhưng có thể đánh bại nàng không có nghĩa là có thể phong ấn hay phế đi nàng. Nếu Cơ Ngưng Sương muốn chạy trốn, hắn gần như không thể ngăn được.
Đã nghĩ đến tầng này, Diệp Thần đương nhiên sẽ không tùy tiện để Cơ Ngưng Sương khôi phục chiến lực, thả đi thì dễ, nhưng muốn bắt lại thì khó như lên trời.
"Trông chừng nàng cẩn thận." Dưới ánh mắt băng lãnh của Cơ Ngưng Sương, Diệp Thần đã xoay người rời khỏi tiểu viện, trước khi đi còn không quên ra lệnh cho đám người Chu Ngạo.
Hơn nữa, vào khoảnh khắc bước ra khỏi tiểu viện, Diệp Thần đã đưa ra một quyết định, đó là lần sau trở lại tiểu viện này, hắn sẽ không chút do dự ra tay phế đi Cơ Ngưng Sương.
Mặc dù Diệp Thần biết, xét về lập trường, hắn đáng lẽ nên phế Cơ Ngưng Sương từ sớm.
Nhưng con người mà! Dù vô tình đến đâu cũng vẫn nhớ tình cũ, muốn phế đi bạn gái cũ, cần một khoảng thời gian để đưa ra quyết định, và vào khoảnh khắc bước ra khỏi tiểu viện, Diệp Thần mới thật sự hạ quyết tâm này.
Ra khỏi tiểu viện, Diệp Thần đi vài vòng rồi bước vào một tửu lầu.
Tửu lầu bây giờ khá vắng vẻ, phần lớn mọi người đều đã chạy đi xem náo nhiệt.
Diệp Thần đi thẳng lên lầu ba, tìm một chỗ gần cửa sổ, gọi một bình rượu mạnh, vừa nhìn về hư không ở mấy phương hướng, vừa ung dung uống rượu.
Ngày hôm nay, Nam Sở thật sự náo nhiệt vô cùng, vì chuyện đệ tử ba tông bị bắt mà gây nên một trận xôn xao.
"Làm như vậy, có phải hơi bỉ ổi không nhỉ?" Diệp Thần vừa uống rượu vừa bất giác ngoáy tai.
"Người chí tiện thì vô địch mà!" Thái Hư Cổ Long vừa mới tỉnh ngủ lại nhảy ra cà khịa, "Nhưng chiêu này của ngươi thật sự có tác dụng đấy, ba tông đang ngấm ngầm đấu đá kịch liệt, mấy ngày tới, e là chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến mấy chuyện vớ vẩn của ngươi nữa."
"Bọn họ không để ý, tự nhiên có người để ý." Diệp Thần nhấp một ngụm rượu, "Truy Sát Lệnh Chư Thiên của Chính Dương Tông ghê gớm lắm đấy! Không biết có bao nhiêu người đang lật tung cả thiên hạ để tìm ta đâu?"
"Ngươi khôn như ranh, không sao đâu."
"Sao ta có cảm giác ngươi đang chửi ta vậy?" Diệp Thần liếc Thái Hư Cổ Long.
"Đừng nói nhảm nữa." Thái Hư Cổ Long xoa xoa tay, cười hắc hắc, "Này, ta truyền cho ngươi một bộ bí pháp vô song, ngươi 'làm' Cơ Ngưng Sương đi, thế nào?"
"Cút!"
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿