Virtus's Reader
Tiên Võ Đế Tôn

Chương 667: CHƯƠNG 667: KHOÁNG CỔ THẦN PHẠT

Oanh! Ầm ầm! Ầm ầm!

Trên bầu trời, đâu đâu cũng là tiếng sấm sét vang rền.

Dưới bầu trời là vô số bóng người tán loạn.

Giờ phút này, đâu còn phân biệt gì là Chuẩn Thiên cảnh hay Không Minh cảnh, chỉ cần là nơi Diệp Thần đi đến, tất cả đều bị đánh cho không phân biệt nổi phương hướng.

Đây là một cảnh tượng cực kỳ hoành tráng, khắp nơi đều là tiếng quỷ khóc sói gào, có người suýt nữa đã mất mạng dưới thiên kiếp, có người chín chết một sống mới chạy thoát được, bỏ chạy hơn vạn trượng mà không dám ngoảnh đầu lại.

Ầm! Oanh! Ầm! Oanh!

Diệp Thần liên tiếp ra tay, đánh nát bốn đạo thiên kiếp giáng xuống từ trời cao, sau đó quay người, chuẩn bị đuổi theo Chính Dương lão tổ lần nữa.

Chỉ là, hắn vừa nhìn qua đã phát hiện Chính Dương lão tổ đã nhân lúc hắn đối phó thiên kiếp mà chuồn đi rất xa, tốc độ cũng chẳng phải tầm thường.

"Tính ngươi chạy nhanh." Diệp Thần mắng một câu, liếc nhìn bốn phía, lao thẳng đến nơi đông người nhất.

Thấy Diệp Thần lao tới, những cường giả vốn đã chật vật kia thiếu chút nữa tức hộc máu, không dám nói nửa lời nhảm nhí, vội vàng quay người bỏ chạy, chỉ sợ chạy chậm sẽ bị tên súc sinh Diệp Thần này đuổi kịp.

"Chạy đi đâu!"

"Chẳng phải vừa rồi ngông cuồng lắm sao!"

"Lão tử không ra oai, ngươi tưởng ta là mèo bệnh à!"

Dưới bầu trời, đâu đâu cũng là tiếng gào thét của Diệp Thần.

Kẻ này vẫn giữ nguyên cái tinh thần vô sỉ đó, nơi nào có người tụ tập, hắn liền chạy đến nơi đó, hơn nữa hoàn toàn không chơi theo bài bản, đang đuổi theo hướng này lại bất ngờ quay ngoắt người chạy sang hướng khác.

Phụt! Phụt! Phụt!

Vẫn là một khung cảnh đẫm máu, những đạo lôi kiếp giáng từ trời cao đánh cho người ta một trận tê tái, cả đời chưa từng thấy thiên kiếp, lần này được diện kiến, cảm giác đó phải nói là 'phê' không thể tả.

Gầm!

Ngay lúc Diệp Thần đang đại triển thần uy, phía đông bầu trời hư ảo vang lên một tiếng rồng gầm kinh thế.

Tiếng rồng gầm này mang theo sự hùng hồn, ẩn chứa sức mạnh sấm sét, vô cùng uy nghiêm, giống như ý chí của trời đất, khiến người ta không nảy sinh nửa điểm ý nghĩ chống cự.

Giờ phút này, những người đã chạy xa đều nhao nhao ngẩng đầu nhìn lên khoảng không hư vô mờ mịt.

Đập vào mắt họ là một con Cự Long to chừng ngàn trượng, toàn thân nó bao phủ bởi sấm sét, hay có thể nói nó chính là do sấm sét hội tụ mà thành, một tiếng gầm làm rung chuyển thương khung, hai tiếng gầm làm đứt gãy hư không, ba tiếng gầm xé toạc đất trời.

"Kia… đó là cái gì." Nhìn thấy con Cự Long Sấm Sét đó, sắc mặt tất cả mọi người đều thay đổi.

"Long… Long gia, đó là cái gì vậy." Diệp Thần kinh ngạc nhìn lên trời, trước đây khi độ kiếp, hắn chưa từng gặp phải rồng sấm sét.

"Đây chính là thứ thú vị mà ta đã nói." Giọng của Thái Hư Cổ Long vang lên ngay lúc này, "Huyền Linh chi thể năm đó độ thiên kiếp đã dẫn tới một con Phi Hoàng sấm sét, quả không ngoài dự đoán của ta, ngươi đã dẫn tới một con Thần Long sấm sét."

"Sau đó thì sao?" Diệp Thần vội vàng hỏi.

"Sau đó thì đánh thôi!" Thái Hư Cổ Long ngoáy ngoáy lỗ tai, "Xử lý con Thần Long sấm sét đó, nếu không thiên kiếp của ngươi sẽ không bao giờ kết thúc."

"Ra là vậy!" Ánh mắt Diệp Thần lập tức trở nên sắc bén, chiến ý ngút trời.

Thế nhưng, ngay khi hắn định lao lên trời cao quyết đấu với Thần Long sấm sét, tiếng gầm thứ hai đã vang lên.

Lúc này, ức vạn tia sét hội tụ, phía tây bầu trời hư ảo, dưới ánh mắt của vạn người, kết thành một con quái vật khổng lồ khác.

Nhìn kỹ lại, đó là một con Bạch Hổ khổng lồ chừng ngàn trượng, tiếng gầm của nó chấn động đất trời, mang theo uy áp và sự uy nghiêm kinh thế.

"Trời ạ, vẫn còn nữa à?" Giờ phút này, ngay cả Thái Hư Cổ Long cũng phải kinh ngạc ngẩng đầu.

Gầm!

Hắn vừa dứt lời, tiếng gầm kinh thế thứ ba vang lên, phía bắc bầu trời hư ảo, ức vạn tia sét hội tụ, kết thành một con Huyền Vũ sấm sét khổng lồ chừng ngàn trượng, nó vô cùng nặng nề, toàn thân tràn ngập sấm sét, uy áp cực mạnh.

"Có… có cần phải bá đạo vậy không." Thái Hư Cổ Long há hốc miệng, dường như có thể nhìn xuyên vạn dặm để thấy con Huyền Vũ khổng lồ kia.

Gầm!

Lại là hắn vừa dứt lời, tiếng kêu kinh thế vang vọng khắp đất trời, ức vạn tia sét hội tụ, phía nam bầu trời hư ảo, dưới ánh mắt của vạn người, kết thành một con Phượng Hoàng sấm sét khổng lồ chừng ngàn trượng.

"Không… không chơi kiểu này được." Nhìn lên bầu trời mờ mịt, Diệp Thần đột nhiên nuốt nước bọt ừng ực.

"Ngầu vãi, ta…"

"Ngươi câm cái miệng chó của ngươi lại cho ta." Diệp Thần lập tức cắt ngang lời của Thái Hư Cổ Long, "Ngươi nói một câu nó ra một con, ngươi nói một câu nó ra một con, ngươi có thể ngậm cái miệng thối của ngươi lại được không."

"Chuyện này có thể trách ta sao?" Thái Hư Cổ Long không chịu, "Lão tử nói rồi đấy, sao nó không ra nữa đi?"

Gầm!

Nói chưa dứt lời, tiếng gầm thứ năm đã vang lên, chính giữa bầu trời, ức vạn tia sét hội tụ, dưới ánh mắt của vạn người, kết thành một con Kỳ Lân sấm sét khổng lồ ngàn trượng.

Ặc…!

Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, khóe miệng Thái Hư Cổ Long đột nhiên co giật một cái.

Lần này thì ngoan rồi, lần này hắn thật sự ngoan rồi, không dám mở miệng nói nữa, lại gọi ra thêm một con nữa, tám phần là Diệp Thần sẽ bóp chết hắn.

Lại nhìn Diệp Thần, sắc mặt hắn đã đen như đít nồi, không cần đợi Thái Hư Cổ Long nói tiếp, hắn bây giờ đã có một loại xúc động muốn bóp chết Thái Hư Cổ Long, rồi xiên hắn như xiên thịt nướng.

Gầm! Gầm! Gầm! Gầm! Gầm!

Tiếng gầm không ngớt, mang theo sấm sét và uy áp kinh thế.

Trên bầu trời hư vô hiện ra một cảnh tượng vô cùng hoành tráng:

Phía đông Thần Long sấm sét lượn lờ, phía tây Bạch Hổ sấm sét gầm thét, phía nam Phượng Hoàng sấm sét kêu vang, phía bắc Huyền Vũ sấm sét trấn giữ một phương, trung ương Kỳ Lân sấm sét gào thét.

Lần này, sắc mặt của tất cả mọi người đều thay đổi.

"Ta đã thấy rất nhiều người độ kiếp, nhưng vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy thiên kiếp như thế này." Có tu sĩ lão bối há hốc miệng, với vẻ mặt không thể tin nổi nhìn lên bầu trời mờ mịt.

"Đông phương Thần Long, tây phương Bạch Hổ, nam phương Phượng Hoàng, bắc phương Huyền Vũ, trung ương Kỳ Lân, đây… đây rốt cuộc là thiên kiếp gì?"

"Sống mấy trăm năm, hôm nay mới được mở mang tầm mắt."

"Có thể dẫn tới thiên kiếp như vậy, rốt cuộc thiên phú của Tần Vũ cao đến mức nào." Sắc mặt các cường giả Tam tông tràn đầy vẻ kinh hãi.

"Kẻ có thiên phú như vậy, nếu không thể để Tam tông chúng ta sử dụng, thì phải chết." Chính Dương lão tổ đang trong bộ dạng chật vật lạnh lùng nói.

Giống như lão, trong mắt các cường giả của Hằng Nhạc và Thanh Vân cũng lóe lên hàn quang, hiếm khi các cường giả Tam tông lại nhất trí đến vậy, đó chính là bất kể phải trả giá lớn thế nào, cũng phải giết chết Diệp Thần.

"Thần Long sấm sét, Bạch Hổ sấm sét, Phượng Hoàng sấm sét, Huyền Vũ sấm sét, Kỳ Lân sấm sét, bốn Thần thú, một Thần Linh thú, Tần Vũ, ngươi rốt cuộc là ai." Bên này, Cơ Ngưng Sương ngây người nhìn lên bầu trời hư vô, trên gương mặt xinh đẹp đều là vẻ kinh ngạc.

Phải biết rằng, với thiên phú của nàng, cũng chỉ dẫn tới một con Phượng Hoàng sấm sét, mà Diệp Thần lại dẫn tới bốn Thần thú sấm sét, một Thần Linh thú sấm sét, thiên phú của nàng trực tiếp bị nghiền ép.

"Giết, giết, giết." Lại nhìn Doãn Chí Bình đang trong bộ dạng chật vật, sắc mặt đã dữ tợn đến mức méo mó, giống như một con ác ma, hắn biết được từ lời của Thái Hư Cổ Long trong cơ thể mình rằng, người có thể dẫn tới thiên kiếp như vậy chứng tỏ thiên phú có thể gọi là nghịch thiên.

Vì vậy, hắn không thể chấp nhận được, không thể chấp nhận thiên phú của mình bị nghiền ép, bởi vì cho đến bây giờ hắn mới chỉ dẫn tới thiên kiếp một lần, mà trong thiên kiếp đó đừng nói là bốn Thần thú, ngay cả một con châu chấu cũng chẳng có.

"Thánh Chủ, thần phạt này của hắn…" Trong đại điện Thiên Huyền Môn, Phục Nhai vừa nhìn cảnh tượng trong màn nước, vừa nhìn về phía Đông Hoàng Thái Tâm.

"Khoáng cổ thần phạt đặc hữu của Hoang Cổ Thánh Thể." Đông Hoàng Thái Tâm ung dung cười, "Hắn chỉ có bản nguyên của Hoang Cổ Thánh Thể, không có Thần Tàng của Hoang Cổ Thánh Thể, nếu là Hoang Cổ Thánh Thể hoàn chỉnh, thì sẽ không chỉ có bấy nhiêu đây đâu."

"Nửa cái Hoang Cổ Thánh Thể, không biết có chống đỡ nổi trận khoáng cổ thần phạt này không."

"Ta có lòng tin vào hắn."

Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!