"Ngươi thả ta xuống." Giữa những ngọn núi trập trùng là tiếng mắng giận dữ của Sở Linh Nhi. Nàng vẫn bị Diệp Thần vác trên vai như một cái bao tải, trông thảm hại hết sức.
"Vợ chồng già với nhau, ngại ngùng gì chứ." Diệp Thần vẫn mặt dày mày dạn, không hề có ý định thả Sở Linh Nhi xuống.
"Ai là vợ chồng già với ngươi."
"Đừng quậy nữa, đều ngủ với nhau rồi, đương nhiên là vợ chồng già." Diệp Thần chẳng thèm để ý đến sự giãy giụa của Sở Linh Nhi, cứ thế một mạch chạy về phía Ngọc Nữ phong.
Trên đường đi, nhiều đệ tử chăm chỉ tu luyện vẫn chưa trở về sơn phong, khi thấy cảnh tượng này thì ai nấy đều há hốc mồm, nhất thời không nói nên lời. Phong chủ Ngọc Nữ phong đường đường là ngọc nữ băng thanh ngọc khiết của Hằng Nhạc tông, vậy mà lại bị người ta vác đi như bao tải. Chưởng giáo của bọn họ cũng bá đạo quá rồi!
"Không có gì đâu, mọi người về nghỉ ngơi đi!" Diệp Thần, cái tên vô sỉ này, còn chào hỏi mọi người trên đường, đáp lại hắn là từng ngón tay cái giơ lên.
Nhìn lại Sở Linh Nhi, gương mặt nàng đã đỏ bừng, sắc hồng lan đến tận chiếc cổ trắng ngần. Kể từ hôm nay, hình tượng ngọc nữ của nàng đã bị tên khốn Diệp Thần này làm cho mất sạch. Sau này có lẽ người ta sẽ không gọi nàng là Phong chủ Ngọc Nữ nữa, mà sẽ gọi là Diệp phu nhân.
"Ái chà chà!" Giữa lúc đang chạy, một tràng xuýt xoa trầm trồ vang lên từ bên cạnh, một đám người đi tới, cặp mắt nào cũng nhìn Diệp Thần như nhìn thần thánh.
Đám người này, nhìn kỹ lại, chẳng phải là Hùng Nhị, Tạ Vân và Tư Đồ Nam hay sao?
"Tới đây, tới đây, tất cả đứng nghiêm." Hùng Nhị, tên này oang oang chỉ huy, ra dáng lắm, mấy tên trời đánh kia cũng phối hợp cực kỳ ăn ý, chỉnh tề xếp thành một hàng.
"Chào Diệp sư thúc." Ngay giây tiếp theo, mọi người đồng loạt chắp tay cúi người, hành lễ với Diệp Thần vô cùng cung kính.
Nghe câu này, Diệp Thần nhất thời không phản ứng kịp.
Nhưng rất nhanh sau đó, hắn đã hiểu ra. Hắn đã "xử" Sở Linh Nhi rồi, xét theo vai vế của Sở Linh Nhi, hắn chẳng phải là sư thúc của bọn Hùng Nhị sao? Chuẩn rồi, không sai vào đâu được.
"Không cần đa lễ." Diệp Thần khoát tay, giọng điệu thấm thía, ra vẻ chững chạc, trông y hệt một bậc trưởng bối. "Nhưng đừng gọi ta già như vậy, ta ngại lắm."
Đúng là bọn vô lại luôn có thần giao cách cảm, nghe Diệp Thần nói xong, cả đám lập tức hiểu ý, rồi đồng loạt hành lễ với Sở Linh Nhi: "Chào tẩu tử."
"Ừm, xưng hô thế này nghe hay đấy." Diệp Thần gật đầu đầy ẩn ý.
"Tất cả cút cho ta!" Sở Linh Nhi sắp tức nổ phổi cuối cùng cũng bùng nổ, một tiếng gầm đầy uy lực mang theo linh hồn chi lực vang lên.
Ngay lập tức, đám Hùng Nhị đang đứng xếp hàng ngay ngắn rầm một tiếng, cả đám ngã ngửa ra đất. Động tác của bọn họ nhất trí đến kinh người, giống như một bức tường đồng loạt đổ sập. Ngay cả những đệ tử vừa mới đi tới cũng gặp vạ lây, còn chưa kịp nói câu nào đã bị tiếng gầm của Sở Linh Nhi chấn cho ngã rầm rầm cả một mảng.
Oa!
Diệp Thần ở gần nhất cũng loạng choạng, linh hồn của Sở Linh Nhi đã ở cấp Thiên cảnh đỉnh phong, dù là hắn cũng không chịu nổi. Mắt hắn tóe lửa, cả Thần Hải ù ù như sấm dậy.
"Xuân dược, ai muốn xuân dược không." Giữa cơn mơ màng, Diệp Thần dường như nghe thấy tiếng rao như vậy, lắng nghe kỹ thì chính là giọng của hai tên Long Nhất và Long Ngũ.
Cút!
Lập tức, tiếng của Sở Linh Nhi vang lên.
Sau đó, Long Nhất và Long Ngũ bay vèo ra ngoài, một kẻ bay về phía nam, một kẻ bay về phía bắc, bay xa tít tắp.
Chậc chậc chậc!
Thấy cảnh này, Cổ Tam Thông và Vô Nhai đạo nhân vừa mới ló đầu ra lại tự giác rụt cổ lại. Linh hồn cấp Thiên cảnh đỉnh phong đâu phải chuyện đùa.
Bên này, Diệp Thần lắc lắc đầu, đã tỉnh táo lại sau cơn choáng váng, nhưng nhìn đâu cũng thấy bóng người lờ mờ. Ngoại trừ đám Hùng Nhị nằm thẳng tắp trên mặt đất, những người khác đều nằm ngổn ngang.
Còn Sở Linh Nhi thì đã không thấy bóng dáng đâu, hơn nữa trước khi đi còn tiện tay xử đẹp Long Nhất và Long Ngũ một trận.
"Con mụ điên nhà ngươi." Hoàn toàn tỉnh táo lại, Diệp Thần liền xắn tay áo đi thẳng đến Ngọc Nữ phong, cũng không thèm nhìn đường, cứ thế đạp thẳng lên người Hùng Nhị vừa mới tỉnh lại. Hắn còn chưa kịp thở đã bị Diệp Thần một cước đạp cho ngất đi lần nữa.
Ầm! Oanh!
Rất nhanh, hướng Ngọc Nữ phong vang lên tiếng nổ vang trời, khiến các đệ tử và trưởng lão đang ngủ say cũng phải giật mình tỉnh giấc.
...
Hằng Nhạc tông không yên bình, mà Chính Dương tông cách đó không biết bao nhiêu vạn dặm cũng chẳng hề yên tĩnh.
Trong đêm tối, tại một địa cung u ám của Chính Dương tông, Cơ Ngưng Sương ôm vai ngọc, lảo đảo bước đi, vẻ mặt bi thương nhìn về phía đối diện.
Đối diện nàng là một người mặc áo bào lớn màu tím vàng, toàn thân được che kín dưới lớp áo, không thấy rõ khuôn mặt, chỉ có thể nhìn thấy một đôi mắt sâu thẳm, lóe lên ánh nhìn âm u, trông vô cùng đáng sợ trong đêm đen.
Người này, nhìn kỹ lại, chẳng phải là Pháp Lão, người mà ngay cả Chính Dương lão tổ cũng phải tôn kính gọi một tiếng hay sao?
"Tại sao?" Cơ Ngưng Sương loạng choạng, sắc mặt trắng bệch, mắt nhìn thẳng vào Pháp Lão đối diện.
"Ngươi nên cảm thấy vinh hạnh." Pháp Lão để lộ hai hàm răng trắng ởn.
"Ngươi vẫn luôn lợi dụng ta." Cơ Ngưng Sương gắng gượng đứng vững, sắc mặt cũng lạnh đi trong phút chốc.
"Đại nghiệp của ta, há là thứ ngươi có thể hiểu được." Pháp Lão cười u ám, lời nói mờ ảo vô cùng. "Cống hiến Huyền Linh bản nguyên của ngươi ra đây, ta sẽ tạo ra một loại huyết mạch còn bá đạo hơn."
...
Ngọc Nữ phong, dưới tảng Tuệ Tâm thạch, Diệp Thần ngồi xổm ở đó, cúi gằm mặt, trông thiểu não vô cùng.
Dáng vẻ hắn có chút thảm hại, mặt mũi sưng vù, hai mắt thâm quầng như gấu trúc hiện rõ mồn một. Toàn thân trên dưới đều là dấu chân, quần áo rách bươm, rách thành từng mảnh, trông như bị ai cào.
"Sư phụ, người lại bị sư tổ đánh à?" Đối diện, Tịch Nhan cũng ngồi xổm ở đó, hai tay nhỏ chống cằm, đôi mắt to tròn chớp chớp nhìn Diệp Thần.
"Rõ ràng thế còn gì, ta bị đánh đấy." Diệp Thần không biết xấu hổ mà quẹt vệt máu mũi đang chảy ra.
"Cái câu 'cưỡng gian không thành lại bị đè' trong truyền thuyết chắc là nói sư phụ đó." Trên vai Tịch Nhan còn có một sinh vật nhỏ đang ngồi, chỉ to bằng nắm tay người lớn, trắng trẻo mập mạp, thịt mềm núc ních, không cần nói cũng biết là Tiểu Linh Oa.
"Ngươi cút sang một bên cho ta." Diệp Thần vung tay một cái, Tiểu Linh Oa lập tức bay ra khỏi Ngọc Nữ phong.
"Cái gì, đây là cái gì?" Rất nhanh, từ hướng Tiểu Linh Oa bay ra liền truyền đến tiếng la hét ầm ĩ, nghe giọng thì chính là của hai tên trời đánh Long Nhất và Long Ngũ.
"Cút về với bà nội nhà ngươi!" Ngay sau đó là tiếng của Tiểu Linh Oa.
"Chạy à, còn dám chạy?" Tiếp theo là giọng của Long Nhất và Long Ngũ, Hằng Nhạc tông vừa mới yên tĩnh lại trở nên náo loạn.
"Sư phụ, tối nay người ôm ta ngủ đi!" Bên này, Tịch Nhan dường như không bị chuyện của Tiểu Linh Oa và Long Nhất, Long Ngũ làm cho phân tâm, nàng vẫn chớp đôi mắt to tròn nhìn Diệp Thần đang ủ rũ.
Nghe vậy, Diệp Thần ngẩng cái mặt sưng vù lên, vẻ mặt kỳ quái nhìn Tịch Nhan từ trên xuống dưới.
"Ta có thể biến thành người lớn, giống như sư tổ vậy." Tịch Nhan cười hì hì. "Ta cũng là con gái, sư tổ có gì ta cũng có cái đó."
"Tịch Nhan à! Con còn nhỏ, có một số chuyện vẫn chưa hiểu được đâu." Diệp Thần ho khan một tiếng. "Tình yêu là một thứ rất kỳ diệu, chuyện giữa đàn ông và phụ nữ cũng rất khó nói rõ."
"Sư phụ, con hiểu hết." Tịch Nhan nhìn Diệp Thần một cách nghiêm túc. "Hùng Nhị sư thúc nói, nếu người đặc biệt muốn lên giường với một người đàn ông, vậy chứng tỏ người rất thích hắn."
Nghe vậy, Diệp Thần bất giác xoa xoa mi tâm, miệng lẩm bẩm chửi rủa: "Hay cho tên Hùng mập nhà ngươi, bảo sao lần này trở về Tịch Nhan cứ như biến thành người khác, hóa ra đều do ngươi dạy hư. Bà nội nhà ngươi."
"Sư phụ, Tịch Nhan muốn lên giường với người." Bên này, cô bé con dùng đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào Diệp Thần, vẻ mặt hồn nhiên ngây thơ, ánh mắt cũng rất thuần khiết, không hề có ý đùa giỡn.
"Cái này... cái này, thôi bỏ đi." Diệp Thần cười gượng.
"Tại sao ạ?"
"Ta... ta sợ sư tổ của con bóp chết ta."
*
Lời tác giả: Xin lỗi, gõ nhầm, chương trước xuất hiện hai chương 771, chương 771 thứ hai đáng lẽ phải là chương 772. Chỉ là nhầm tên thôi, nội dung không sai, muốn sửa đổi phải đợi Biên Tập Viên đi làm. Bây giờ sửa sẽ bị xét duyệt lại.