Virtus's Reader
Tiên Võ Đế Tôn

Chương 945: CHƯƠNG 915: BỐC THĂM

Đây là một vùng biển đen kịt, không thể nhìn thấy điểm cuối, tĩnh mịch, hoang vắng và băng giá.

Nếu nhìn kỹ, ở một góc vùng biển có một luồng kim quang yếu ớt đang lóe lên.

Đó là một người, một người xương máu đầm đìa, máu của hắn có màu vàng kim, rực rỡ chói mắt, tô điểm thêm vài phần lộng lẫy cho vùng biển đen kịt.

Người này, không cần phải nói chính là Diệp Thần.

Kể từ khi bước vào Vô Vọng Đại Trạch, sau khi bị những con sóng dữ nuốt chửng, hắn đã biến mất, trôi dạt trong vùng biển đen kịt này không biết đã bao lâu.

Lão đại!

Lão đại!

Chẳng biết từ lúc nào, Vô Vọng Đại Trạch tĩnh mịch mới có những thanh âm yếu ớt vang lên.

Thanh âm đó đến từ trong cơ thể Diệp Thần, chính là Tiên Hỏa và Thiên Lôi. Chúng đều có Linh Trí, đang không ngừng kêu gọi Diệp Thần.

Thế nhưng, cũng vì ảnh hưởng từ chủ nhân, chúng cũng bị áp chế. Lôi đình của Thiên Lôi trở nên ảm đạm vô cùng, ngọn lửa của Tiên Hỏa thì chập chờn, sắp sửa lụi tàn.

May mắn là chúng chưa rơi vào trạng thái ngủ say, vẫn còn có thể kêu gọi Diệp Thần.

Rống! Rống! Rống!

Cùng kêu gọi hắn còn có Đan Tổ Long Hồn và chiến long. Mặc dù không thể nói, chúng cũng đang không ngừng phát ra tiếng rồng ngâm trầm hùng từ linh hồn.

Nhờ chúng không ngừng kêu gọi, thánh thể tàn tạ của Diệp Thần lúc này mới khẽ động đậy.

Một khắc sau, hắn mệt mỏi mở mắt, đôi mắt mông lung, mê mang nhìn thế giới xa lạ trước mắt.

"Ta... còn sống sao?" Giọng hắn khàn đặc mệt mỏi, hắn chật vật ngồi dậy, gương mặt không còn chút huyết sắc, suy yếu tới cực điểm.

"Còn sống, chúng ta đều còn sống." Diệp Thần tỉnh lại, Tiên Hỏa và Thiên Lôi có thêm một tia sinh khí, giọng điệu vui mừng nhảy nhót, ngay cả Đan Tổ Long Hồn và chiến long cũng phát ra tiếng gầm rú vui sướng.

"Ta vẫn còn ở Vô Vọng Đại Trạch." Diệp Thần nhìn quanh bốn phía, nhưng thứ duy nhất hắn có thể thấy chỉ là vùng biển đen kịt.

"Cảm giác giống hệt như ở Hoang Mạc, có một lực lượng thần bí đang hóa giải linh lực, tinh khí và chân nguyên." Diệp Thần thì thào, bởi vì hắn cảm nhận rõ ràng tinh khí trong cơ thể đang trôi đi. Cảm giác này chẳng khác gì ở Hoang Mạc năm xưa.

"Hộ pháp." Diệp Thần vỗ túi trữ vật, đan dược không ngừng bay ra, toàn bộ nổ tung, tinh nguyên đan dược được hắn hấp thụ hết vào cơ thể.

Nơi này là cấm địa, hắn cần khôi phục lại trạng thái đỉnh cao trong thời gian ngắn nhất để đối phó với những nguy cơ có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

Rắc! Rắc!

Rất nhanh, trong cơ thể hắn vang lên tiếng xương cốt va chạm. Man Hoang Luyện Thể, Tiên Luân Thiên Sinh cùng nhiều bí thuật chữa thương khác đồng loạt vận chuyển.

Toàn thân hắn bùng lên hỏa diễm, xương cốt gãy nát đang lành lại, da thịt hư thối đang tái tạo, lực lượng huyết mạch và Thánh Huyết đang tẩy luyện thân thể, khiến mỗi một tấc da thịt trên người hắn đều sáng lên ánh sáng óng ánh.

Vô Vọng Đại Trạch lại một lần nữa chìm vào tĩnh lặng chết chóc.

Tất cả đều đang diễn ra một cách có trật tự.

...

Loảng xoảng! Bàng! Âm vang! Rắc!

Những âm thanh như vậy chưa từng ngớt ở Bàn Long Hải Vực.

Mãi cho đến khi bình minh ập đến, chúng mới dừng lại.

Nhìn lướt qua, mấy trăm vạn người đang vây quanh chiếc đỉnh lớn kia, cảnh tượng không thể không nói là hùng vĩ.

Lại nhìn đám lão già kia, cả đám đều ngồi xổm trên mặt đất, uể oải rũ rượi, mắt đỏ hoe nhìn Hỗn Độn Thần Đỉnh.

Bọn họ đã lần lượt dùng hết thần binh này đến thần binh khác, chém suốt cả đêm, vậy mà không thể chém vỡ Hỗn Độn Thần Đỉnh, ngược lại còn bị Hỗn Độn Thần Đỉnh hút cạn tinh túy binh khí của họ.

Mẹ kiếp! Chủ nhân của ngươi đã bị bọn ta giết rồi, mà ngươi đúng là cứng rắn đến mức đéo bình thường!

"Tư Đồ Liêu, Huyền Thiên chiến mâu của ngươi đâu? Lấy ra thử xem." Chẳng biết từ lúc nào, Huyết Linh lão tổ nghiêng đầu nhìn một lão già tóc xám bên cạnh.

"Không... không mang theo." Tư Đồ Liêu lắc đầu như trống bỏi.

"Dùng đến pháp khí cấp Động Thiên đi!" Cuối cùng, vẫn là Thị Huyết Diêm La lạnh lùng lên tiếng.

"Pháp khí cấp Động Thiên?" Một đám lão già đồng loạt nhíu mày. Nhiều Thần binh như vậy đều đã vỡ vụn, muốn chém vỡ Hỗn Độn Thần Đỉnh, e rằng chỉ có thể dùng đến pháp khí cấp Động Thiên.

Thế nhưng, mọi người cau mày một lúc, biểu cảm của từng người lại trở nên vô cùng kỳ quặc.

Nhỡ pháp khí cấp Thiên cảnh cũng không chém vỡ được Hỗn Độn Thần Đỉnh thì sao?

Nhỡ pháp khí cấp Thiên cảnh cũng bị vỡ nát thì sao?

Chuyện này không phải là không thể, Hỗn Độn Thần Đỉnh cứng rắn một cách phi thường.

Lập tức, các lão tổ của những gia tộc sở hữu pháp khí cấp Thiên cảnh đều giả vờ như không nghe thấy. Bọn họ không dám cược, nhỡ mà làm vỡ pháp khí cấp Thiên cảnh, lão tổ tông nhà họ sẽ từ trong quan tài bật dậy mất.

"Không ai muốn à?" Thị Huyết Diêm La nhìn quanh một vòng, cười u ám: "Nếu đã không muốn, vậy Hỗn Độn Thần Đỉnh sẽ thuộc về Thị Huyết Điện ta. Không phải ta không chia cho các ngươi, mà là các ngươi không muốn đấy chứ!"

"Vậy thì thử một phen!" Mười mấy lão già đồng loạt ngẩng đầu.

Nhưng vấn đề là, thử một phen, chuyện này ẩn chứa rủi ro rất lớn.

Do đã có chuyện tào lao trước đó, nên chẳng ai muốn đứng ra làm chim đầu đàn. Lỡ mà vỡ thật thì lỗ to.

"Đừng lề mề nữa, nhanh lên." Một lão già áo tím có chút mất kiên nhẫn nhìn mười mấy người kia.

"Đứng nói chuyện thì không biết đau lưng." Huyết Linh lão tổ hừ lạnh một tiếng.

"Thì hết cách rồi, ai bảo các ngươi có pháp khí cấp Thiên cảnh chứ?" Lão già áo tím nhún vai, ra vẻ mặt dày vô sỉ.

"Huyết Linh đạo hữu, Huyết Linh thế gia của ngươi làm mẫu đi!" Thị Huyết Diêm La nhìn Huyết Linh lão tổ đầy hứng thú, nụ cười còn có chút hả hê, dường như vẫn còn cay cú chuyện lúc trước.

"Thị Huyết Điện của ngươi cũng có pháp khí cấp Thiên cảnh, sao lại bắt Huyết Linh thế gia ta xung phong." Huyết Linh lão tổ cười lạnh một tiếng.

"Là các ngươi đòi chia chác cơ mà." Thị Huyết Diêm La giang tay ra.

"Ngươi..."

"Hai vị, các vị đạo hữu, nghe ta nói một lời." Một lão già áo đen đứng dậy, khẽ vuốt râu: "Nếu đã không ai muốn, vậy chúng ta hãy làm cho công bằng một chút, bốc thăm đi."

"Bốc thăm?"

"Đúng, bốc thăm."

"Ta đồng ý." Huyết Linh lão tổ lập tức đồng ý, nói rồi không quên liếc Thị Huyết Diêm La một cái đầy lạnh lùng: "Phàm là thế lực có pháp khí cấp Thiên cảnh đều phải tham gia, đừng hòng ai chuồn mất."

Lần này, sắc mặt Thị Huyết Diêm La lập tức sa sầm. Đúng là gậy ông đập lưng ông mà! Mẹ kiếp nhà ngươi, cứ nhắm vào lão tử đúng không!

"Đồng ý!" Thị Huyết Diêm La hừ lạnh một tiếng.

"Nếu vậy thì bắt đầu thôi!" Lão già áo tím phất tay lấy ra mười mấy thẻ ngọc, liên tục khắc vẽ lên trên. Khắc xong, lão mới đặt trước mặt mọi người: "Chúng ta có 15 món pháp khí cấp Thiên cảnh. Trên mỗi thẻ ngọc này đều khắc một con số, từ 1 đến 15. Tiếp theo thế nào chắc không cần ta nói nhiều đâu nhỉ? Có bao nhiêu người đang nhìn đây, đừng có giở trò của tu sĩ ra, tất cả trông vào vận may."

"Đồng ý."

"Bắt đầu." Lão già áo tím nhét 15 thẻ ngọc vào trong một cái ống trúc, sau đó nhìn về phía mọi người: "Ai trước?"

"Dựa vào vận may thôi mà! Ta trước." Lập tức, một lão già áo choàng máu bước lên, thò tay vào trong. Lão mò mẫm một hồi lâu mà chẳng thấy rút thẻ ngọc ra, ai không biết còn tưởng lão đang xoa mạt chược bên trong ấy chứ!

"Nhanh lên." Thị Huyết Diêm La hừ lạnh.

"Gấp cái gì, đây không phải rút ra rồi sao!" Lão già áo choàng máu tỏ vẻ khinh thường, rút thẳng ra một thẻ. Nhìn thấy chữ "Sáu" to đùng trên đó, lão lập tức mừng ra mặt.

Sau đó, một đám lão già khác cũng lần lượt tiến lên, ai cũng mò mẫm một hồi lâu, khiến mấy trăm vạn người đứng xem suýt thì tè ra quần.

...

Nhìn cảnh tượng kỳ quái này, trước màn nước huyễn thiên trong đại điện Thiên Huyền Môn, Phục Nhai không khỏi chép miệng tắc lưỡi: "Lão tử sống mấy nghìn năm rồi, chưa từng thấy cảnh tượng nào tào lao thế này."

"Đây chính là nhân tính, lừa mình dối người." Sau lưng truyền đến giọng nói ung dung của Đông Hoàng Thái Tâm.

Nàng trông có vẻ rất nhàn nhã, đang nằm nghiêng trên ghế, chậm rãi lật xem một cuốn cổ thư. Đối với màn kịch tào lao ở Bàn Long Hải Vực, nàng hoàn toàn không thèm để mắt.

Thấy vậy, Phục Nhai bước tới: "Thánh Chủ này, ngài không lo lắng chút nào cho tiểu tử Diệp Thần sao?"

"Ta lo lắng thì có ích gì chứ?" Đông Hoàng Thái Tâm nhún vai: "Nếu hắn sống sót ra ngoài, đó là vận mệnh của hắn tốt. Nếu chết ở trong đó, đó cũng là số mệnh của hắn."

⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡

Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!