Virtus's Reader
Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 1119: CHƯƠNG 1118: TRẦN AI LẠC ĐỊNH

(DG: Trần ai lạc định (尘埃落定): Bụi trần lắng đọng, ý nói đã đến hồi kết, mọi thứ đã kết thúc.)

Tuy Lý Dịch không quen biết vị lão đầu gọi Dương Vạn Lý này, hôm nay chính là lần đầu tiên gặp mặt, nhưng hắn gần như đã có kết luận, đây là một người vô cùng ích kỷ.

Làm gì đó, tất có mưu đồ….. Một người ích kỷ đến mức nào mới có thể nói những lời ích kỷ đến như vậy.

Mẹ hắn nuôi hắn lớn như vậy, trả giá nhiều như vậy, có mưu đồ gì?

Vương thừa tướng đã cao tuổi, từ bỏ cuộc sống hậu đãi ở Hoàng Đô, từ bỏ địa vị Thừa Tướng dưới một người trên vạn người, mạo hiểm sinh mệnh hối hả ngược xuôi đi theo Dương Liễu Thanh, toàn tâm toàn ý phụ tá nàng ấy, hắn ta có mưu đồ gì?

Bởi vì một cái danh phận thầy trò mà Liễu nhị tiểu thư triệu tập cao thủ Liễu Minh, tự mình giúp nàng ấy bắt lấy năm thành trì, nàng ấy lại muốn cái gì ở Dương Liễu Thanh?

Lão nhân này không chỉ ích kỷ mà còn tự đại, hơn nữa thích áp đặt ý nghĩ của mình lên người khác.

Dương Liễu Thanh là sư điệt của hắn, hắn giúp sư điệt báo thù, giúp sư điệt hoàn thành tâm nguyện, giúp sư điệt quy hoạch nhân sinh….. Cái này làm sao vậy, làm sao vậy?

Dương Vạn Lý nhìn Lý Dịch, trầm giọng nói.

- Nữ tử làm vua, từ xưa đến nay, trước đó chưa từng có…..

- Thôi dẹp đi!

Lý Dịch phất tay cắt ngang lời nói của lão ta.

- Đừng tưởng rằng ngươi lớn tuổi thì có thể đi nói lung tung mà không chịu trách nhiệm, ai nói từ xưa đến nay không có nữ nhân làm Hoàng Đế hả? Bình thường ngoại trừ luyện công thì ngươi hoàn toàn không chú ý tới thời sự à?

- Lại nói, coi như từ trước nay không có nữ tử làm vua, tại sao nàng ấy không thể làm người thứ nhất khai sáng thời đại chứ?

- Ngươi!

Dương Vạn Lý bị Lý Dịch hỏi á khẩu không trả lời được, hắn thở sâu, nói.

- Nếu lão phu kiên quyết phản đối thì sao?

- Vậy thì kéo ra ngoài chôn.

- Ngươi sẽ không làm như thế.

- Đúng là ta sẽ không làm như vậy.

Lý Dịch gật đầu, dù sao thì lão nhân này là thân nhân không nhiều lắm của Dương Liễu Thanh, hắn không thể thật sự kéo hắn ta ra ngoài chôn. Nhưng mà nhân khí của người này ở Võ Quốc không thấp, nếu như hắn ta quyết tâm đối nghịch với họ, như vậy thì sẽ xảy ra thêm phiền toái không cần thiết.

- Nhưng ta có thể phế võ công của ngươi, tìm một cái viện để ngươi an ổn dưỡng già, ngươi cảm thấy đề nghị này như thế nào?

Lý Dịch nhìn hắn ta, hỏi.

- Ngươi đánh thắng được nhị tiểu thư nhà chúng ta không?

-.....

- Sau khi nàng ta lên làm Hoàng Đế thì sao?

Dương Vạn Lý thở sâu, suy nghĩ một lúc, nhìn Lý Dịch hỏi.

- Nàng ta sẽ truyền lại giang sơn cho ai?

- Đây chính là việc của nàng ấy, vừa rồi Vương thừa tướng chưa nói với ngươi à…..

Lý Dịch lắc đầu, nói.

- Truyền cho con trai của nàng ấy hay truyền cho con gái của nàng, đó là việc của Dương thị các ngươi. Các ngươi muốn truyền cho người nào thì truyền cho người đó, dù sao cũng sẽ không truyền cho nhi tử của ta, không liên quan gì đến ta hết.

Lý Dịch biết Dương lão đầu đang lo lắng cái gì, hắn ta không phải lo lắng Dương Liễu Thanh sẽ trở thành vị nữ hoàng đầu tiên của Võ Quốc, thậm chí đầu tiên ở trên thế giới, cái mà hắn ta lo lắng chính là sau khi Dương Liễu Thanh trở thành nữ hoàng thì Lý Dịch hắn sẽ can thiệp ngang ngược vào hoàng quyền Võ Quốc.

Lý Dịch đã trải qua loại chuyện này quá nhiều lần ở Cảnh quốc, nếu như không phải một nhà họ thật sự không có hứng thú gì với ngôi vị Hoàng Đế, bằng không thì hiện giờ hoàng đế Võ Quốc hẳn là hài tử của hắn mà không phải hài tử của Dương Liễu Thanh, còn Dương lão đầu hiện tại cũng đã bị chôn trong đất mà không phải đứng ở chỗ này nói chuyện với hắn.

Cái gì nên giải thích thì hắn đã giải thích rõ ràng, Lý Dịch nhìn thoáng qua Dương Vạn Lý, sau đó quay người đi ra khỏi phòng.

So với việc ở đây lãng phí thời gian với hắn ta, Lý Dịch càng muốn đi xem tình huống bên Như Ý.

Trong lòng Lý Dịch hơi rối rắm, hắn vừa hi vọng Như Ý có thể đột phá, lại vừa không hy vọng Như Ý đột phá, lúc thì hắn hi vọng nàng ấy có thể thực hiện được nguyện vọng, lúc thì lại không hy vọng cả đời này mình chỉ có thể sống dưới bóng ma của nàng ấy. Nếu Như Ý không đột phá thì hắn mới có cơ hội xoay người, còn nếu nàng ấy đột phá, vậy thì đời này hắn chỉ có thể bị nàng ấy đè ở dưới.

Lý Dịch suy nghĩ được một lúc thì Như Ý đã bước ra khỏi phòng.

Lý Dịch đi qua, thấp thỏm hỏi.

- Thế nào rồi, đột phá chưa?

Liễu nhị tiểu thư liếc Lý Dịch một cái, nói.

- Chỉ mới hơi cảm ngộ mà thôi, Tông Sư sao có thể dễ dàng đột phá như vậy được…..

Nghe vậy, Lý Dịch thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Liễu nhị tiểu thư nhìn Lý Dịch, hỏi.

- Hình như ngươi rất vui vẻ?

Lý Dịch giật mình, vội giải thích.

- Muội có cảm ngộ nên ta vui vẻ cho muội….. Không có đột phá thì cũng không sao, Từ Lão đã nói rồi, đột phá còn cần dựa vào cơ duyên, xong việc ở đây thì cả nhà chúng ta đi du lịch, nhìn cảnh non nước, nói không chừng cơ duyên sẽ đến, tự nhiên mà đột phá được…

Lý Dịch vỗ vai Như Ý, nói.

- Bạn học Như Ý à, phải tiếp tục cố gắng nha, ta tin rằng chắc chắn sẽ có một ngày như vậy…...

Sự xuất hiện của Dương Vạn Lý và Điền tiền bối xem như một việc ngoài ý muốn. Dưới mị lực của Từ Lão nhếch nhác, việc này rốt cuộc trần ai lạc định.

Vị Điền tiền bối kia dựa vào cạnh giường, cầm tay của Dương Liễu Thanh, áy náy nói.

- Cô nương, lão bà tử có lỗi với ngươi…..

Dương Liễu Thanh cười cười, tỏ vẻ mình không có để ý chuyện này.

Dương lão đầu đổi một bộ quần áo khác, hắn không được hai vị Tông Sư khác chào đón cho nên đi tới thương nghị cái gì đó với Vương thừa tướng và Vệ Lương. Khi nhìn thấy Lý Dịch đi vào phòng, hắn như đề phòng cướp, vội vàng đi tới gọi Dương Liễu Thanh ra ngoài.

Kỳ thật, có ba vị Tông Sư cũng đủ để âm thầm đi vào hoàng cung Võ Quốc, áp dụng thủ đoạn bạo lực để Võ Hoàng hiện giờ thoái vị.

Nhưng bây giờ thì Điền tiền bối bị thương nặng, tổn hại căn cơ, cần thời gian rất lâu để điều dưỡng, lão Từ khẳng định sẽ bên cạnh nàng ta, cho nên tạm thời thì kế hoạch này không thể thi hành được.

Hơn nữa, Lý Dịch cũng không có nghĩ làm như thế, tuy bức bách Võ Hoàng thoái vị thì có thể trực tiếp đạt được mục tiêu cuối cùng của họ, nhưng đó chỉ là mặt trên của kiến trúc, căn cơ vẫn bất ổn, Võ Quốc vẫn là một Võ Quốc hỗn loạn, cái này không hợp với ước nguyện ban đầu của họ.

Sách lược mà họ áp dụng là đánh tới đâu quản lý tới đó, đầu tiên đặt chân ở vùng tây bắc, sau đó khuếch trương ra ngoài từng châu từng thành. Mặc dù như vậy thì sẽ tốn thời gian một chút, nhưng khi Dương Liễu Thanh lên ngôi thì nội loạn của Võ Quốc cũng đã kết thúc, tiếp theo chính là lật trang sang mới, bắt đầu tân thời đại của nữ hoàng.

- Nàng ấy bị thương, cần phải tĩnh dưỡng, cho nên lần này ta sẽ không trở về cùng với các ngươi.

Từ Lão nhìn thoáng qua Điền tiền bối đang ngồi trên giường, sau đó quay đầu nói với Lý Dịch.

Lý Dịch gật đầu, Võ Quốc cơ bản đã ổn định, Thục Châu và Như Ý Thành cũng vẫn luôn yên ổn, Từ Lão lưu tại nơi này để chiếu cố Điền tiền bối, nhân tiện còn có thể che chở Dương Liễu Thanh, để phòng Dương lão đầu hối hận, hắn ta chủ động nói, là không cần hắn tự mình nói lời này.

Kỳ thật thì tiếp theo họ cũng không có chuyện gì quan trọng phải làm, đại khái là du sơn ngoạn thủy, chu du các nước, thỏa mãn mộng giang hồ của Như Ý, ở bên Như Nghi các nàng nhiều hơn một chút. Đương nhiên, trong quá trình này thì vẫn còn có một số chuyện nên kết thúc, vô luận Tề Quốc hay Cảnh Quốc.

Tất nhiên, những thứ này đều là kế hoạch sau khi trở về Như Ý Thành.

Từ Lão suy nghĩ một lúc, nhìn Lý Dịch hỏi.

- Các ngươi muốn đi Tề Quốc à?

Lý Dịch khẽ gật đầu, Tề Quốc chắc chắn phải đi, sinh ý ở Tề Quốc giao cho Lâm cô nương, ngay cả chính hắn cũng không có dự đoán được, hắn làm chưởng quầy phủi tay đã tận bốn năm rồi. Bạc mà mỗi năm từ Tề Quốc vận đến đã chiếm gần một phần tiền trong phủ, đừng nhìn nó chỉ có một phần, đây chính là một con số rất khủng bố.

Bốn năm nay, ngoại trừ một phong thư định kỳ thì hắn không có liên lạc gì với Lâm cô nương nữa.

Trừ việc này ra, ân oán với đạo cô và thánh giáo kia cũng nên tới lúc kết thúc.

Từ Lão nhìn Lý Dịch, nói.

- Nếu có tin tức của đạo cô kia thì ngươi nhớ phải nói cho ta biết.

Con người Từ Lão rất kỳ quái, năm đó hắn ăn khổ nhiều như vậy, đầu sỏ gây tội rõ ràng là Nhị Thúc Công, thế mà hắn ta vẫn cứ nhớ mãi không quên đạo cô kia, ngày nhớ đêm mong dạy nàng ta làm người, đây là điển hình hiếp yếu sợ mạnh…...

- Đạo cô gì?

Bà lão tựa ở đầu giường đột nhiên hỏi.

- Một nữ Tông Sư.

Lý Dịch suy nghĩ một lúc, nói.

- Người quen của Từ Lão.

- Nữ Tông Sư?

Ánh mắt Điền tiền bối lóe lên, nàng nhìn về phía Từ Lão, hỏi:

- Có tin tức thì phải nói cho ngươi biết… Ngươi rất muốn gặp nàng ta?

- Muốn.

Từ Lão gật đầu, nghiến răng nói:

- Nằm mơ cũng muốn gặp!

Lý Dịch thở dài, quay người ra khỏi phòng.

Từ Lão làm một con cẩu độc thân gần cả đời, có một số việc nếu hắn ta không tự thể nghiệm thì hắn cũng dạy không được.

Bài học hôm nay hẳn là có thể làm hắn ta hiểu được một điều, khi gặp được tình hình cực đoan thì cần phải bùng nổ ý chí cầu sinh mãnh liệt, chứ không phải ý chí chịu chết mãnh liệt.

Logo [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!