Virtus's Reader
Tiêu Dao Tiểu Thư Sinh

Chương 606: CHƯƠNG 605: THẤT BẠI KHÔNG ĐÁNG SỢ

Tất cả bài thi đều đã được sao chép từ mấy ngày trước, vốn định chừa lại nửa ngày thời gian để chấm bài thi, sáng sớm ngày mai sẽ công khai thành tích, nhưng hôm nay lão hoàng đế nổi hứng, phải phê duyệt rồi tổng hợp thành tích ngay lập tức. Bao gồm cả Lý Dịch, tiến sĩ Toán học, chư sinh khoa Toán của Quốc Tử Giám, thậm chí ngay cả tiểu mập map Tấn vương cũng phải tự mình vào bàn chấm bài thi, chỉ mất một lúc, một trăm hai mươi bài thi đều đã được duyệt xong.

- Sao rồi?

Cảnh đế đi tới, nhìn Lý Dịch hỏi.

Lý Dịch cầm một phần danh sách trong tay, nói:

- Một trăm hai mươi học sinh, hai mươi mốt người không hợp cách.

Cảnh đế nhận lấy bảng danh sách, quét mắt một vòng thì chợt nhíu mày, nói:

- Tất cả đều là con cháu quan lại thế gia?

- Đúng vậy.

Lý Dịch gật đầu.

- Trong buổi kiểm tra hôm nay có không ít hàn môn học sinh đạt điểm tuyệt đối, không có ai không hợp cách.

Những năm gần đây Cảnh đế có ý nâng đỡ hàn môn học sinh, biết họ thường vì gia cảnh mà càng nỗ lực hơn đệ tử thế gia, mặc dù thiếu tài nguyên nhưng bằng vào sự phấn đấu của bản thân, liên tục tỏa sáng trong kiểm tra khoa cử. Ngược lại con cháu thế gia quyền quý đều xa hoa dật, sâu mọt rất nhiều, không thể trọng dụng.

Nhưng lần trước Viện Toán Học chiêu sinh vốn đã nghiêng về hàn môn học sinh, nếu lại loại hai mươi người này ra, sợ là trong triều sẽ có không ít tiếng kêu phản đối. Huống chi trong số những người này, không lâu trước đó hắn mới đồng ý với tiểu tử Vương gia và cháu trai của Yến phi, nếu loại hai người này ra ngay vào ngày đầu tiên nhập học, hắn làm Hoàng đế cũng không biết nên để mặt mũi vào đâu.

Nhưng vừa rồi ngay trước mặt nhiều người như vậy, hắn đã đồng ý lời thỉnh cầu của Lý Dịch, quân vô hí ngôn, giờ phút này cũng không thể chủ động thu hồi lại.

- Người không phải Thánh Hiền, có ai không phạm sai lầm lần nào... Bệ hạ, theo cái nhìn của thần, không ngại cho họ thêm một cơ hội, để họ học tập ba tháng tại Viện Toán Học trước, sau ba tháng, nếu vẫn còn lười nhác như vậy thì loại thẳng, sau này không bao giờ thu nhận.

Lý Dịch ngẫm lại, nhìn Cảnh đế nói.

Vào ngày Tết, hắn bái kiến không ít thân thích Lý gia, trong số hai mươi mốt người này có vài người đã gặp qua, nếu vô tình như thế, về sau sợ là không tiện qua lại, còn có tên khốn kiếp Vương gia kia nữa, hai nhà mới bắt đầu hợp tác làm ăn, không nể mặt Vương gia cũng không phải, ngoài ra, tiểu tử họ Trịnh kai hình như có quan hệ gì đó với Yến phi nương nương, là biểu ca của loli ngạo kiều, cũng không nên không cho mặt mũi.

Đương nhiên, cũng không thể cố ý giữ lại lũ không có chí tiến thủ này, nếu không sẽ không thể phục chúng, tất cả học sinh đều phải được đối xử bình đẳng.

Dù sao, không thiên vị, công bình công chính mới là quy tắc làm việc của hắn...

- Chẳng sợ sửa đổi, còn gì tốt hơn...

Cảnh đế hài lòng nhìn Lý Dịch, gật đầu nói:

- Vậy rất tốt, cứ cho bọn hắn một cơ hội đi, miễn cho Viện Toán Học bị nói không có lòng khoan dung.

- Nhưng bệ hạ, ngài nhìn Tần Trọng, Trần Hạo này xem...

Lý Dịch chỉ vào tên hai người, nói:

- Bài thi tròn không điểm, thậm chí ngay cả một câu đúng cũng không có, cũng có phần không còn gì để nói.

Tần Trọng, con trai trưởng của tam phòng Tần gia, Trần Hạo, một vị công tử thiên phòng Trần gia, Cảnh đế quét mắt một vòng, thản nhiên nói:

- Gỗ mục không thể khắc, hai người này, trực tiếp đuổi ra ngoài đi!

Lý Dịch bấm đầu ngón tay tính toán, mười ba trừ hai, còn mười một, kẻ đầu to còn ở phía sau, không vội, tương lai còn dài. Nhưng hôm nay chỉ có thể dừng ở đây, dù sao cũng phải công bình công chính...

.....

.....

Thành tích của bài kiểm tra nhập học được dán trên một bức tường cao trong Viện Toán Học, dựa theo một vị tiến sĩ nói, về sau mặt tường này sẽ chỉ được dùng để dán thành tích cuộc thi.

- Chúc mừng Vương huynh chiếm trọn điểm!

- Hà huynh chớ giễu cợt, ngươi cũng vậy mà.

- Ai, đáng tiếc đáng tiếc, chỉ kém một điểm, hôm qua rõ ràng đã thấy cái đề kia rồi mà!

.....

.....

Đám học sinh tụ tập dưới chân tường cười nói, lúc này thành tích đã được dán ra, có hợp cách hay không, vừa nhìn đã thấy ngay, đa số đều thầm thở phào một hơi, đồng thời vì điểm số mà phân cao thấp với ba năm người hảo hữu. Đương nhiên, mặt tường này đối với vài người chính là bảng vàng danh dự, đối với vài người lại là một sự sỉ nhục.

Vương Đán đứng tại góc tường, khuôn mặt đỏ bừng, xấu hổ ước gì dưới đất có một cái lỗ để chui vào. Mấy tháng này hắn chỉ lo chơi, chỉ lật vài trang sách đầu tiên, sáu mươi điểm mới xem như hợp cách, nhưng đến một nửa hắn cũng không thi được, hôm nay sợ là sẽ bị đuổi về rồi.

Hắn căn bản không tưởng tượng nổi, sau khi về nhà sẽ nghênh đón sự trách cứ và chế giễu thế nào.

Một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi bên cạnh vỗ vai hắn, nói:

- Đừng lo lắng, ta còn ít điểm hơn ngươi, cùng lắm thì bị đuổi ra thôi mà, có ai chịu chui rúc trong cái chỗ chết tiệt này đâu, ra ngoài rồi, chúng ta muốn làm gì thì làm cái đó, không ai quản đâu...

Vương Đán gật đầu, bị trục xuất thì bị trục xuất đi, nhiều nhất bị chút trừng phạt và chế giễu mà thôi, so ra mà nói, ở trong Viện Toán Học, ngày ngày đều phải đối mặt với cái người hắn từng đắc tội kia càng đáng sợ hơn.

Hắn, hắn dám đánh cả Tần đại ca và Thục vương điện hạ, còn ngại gì mình...

Suy nghĩ cho cái mạng nhỏ của mình, cái Viện Toán Học này, chắc chắn phải rời xa!

Lúc này, một tiến sĩ Viện Toán Học đi tới, nói:

- Những ai có thành tích kiểm tra nhập học trên sáu mươi điểm thì xem như hợp cách, các học sinh có thành tích hợp lệ có thể rời đi.

Trong lúc nhất thời, phần lớn người trong sân bắt đầu tản ra bốn phía, nhưng không đi xa, mà đứng ở xa trông sang bên này.

Những người ở lại dĩ nhiên không đạt được thành tích hợp cách.

Hai mươi mốt người bị hơn trăm người nhìn, dù da mặt dày đi nữa, giờ phút này cũng khó có thể che giấu sự xấu hổ trong lòng. Trong những người này, không chỉ bao gồm bằng hữu của họ, thậm chí còn có bằng hữu của trưởng bối trong nhà họ, có đại quan đương triều, Lục bộ thượng thư, Tể tướng, đương kim Thiên tử...

Lý Dịch từ đằng xa đi tới, những người này đều cúi đầu, trên khuôn mặt tràn đầy vẻ xấu hổ.

- Có một tin tốt muốn nói cho các ngươi.

Ánh mắt liếc mọi người một vòng, Lý Dịch nói:

- Những người không hợp cách vốn không có tư cách nhập học, nhưng bệ hạ nhân từ, quyết định cho các ngươi thêm một cơ hội.

- Các ngươi có thể nhập học, ba tháng sau, học viện sẽ lại tiến hành một lần khảo hạch cho các ngươi, nếu khi đó vẫn không thể hợp cách, vậy tự thu dọn đồ đạc rời đi đi.

Vừa dứt lời, mọi người kinh ngạc trong chốc lát, trong lòng lập tức mừng như điên, sinh ra cảm giác mất mà được lại. Vốn đã chuẩn bị tinh thần sau khi trở về sẽ bị trưởng bối răn dạy, không ngờ rằng qua một hồi khúc khuỷu lại đạt được một cơ hội, ba tháng, ba tháng quá đủ, ba tháng sau, chắc chắn không thể để cảnh tượng mất mặt như ngày hôm nay xuất hiện nữa.

Trong đám người, thiếu niên tên Vương Đán thả lỏng một hơi. Mặc dù hắn căn bản không muốn học Toán học gì đó ở đây, nhưng nếu ngày đầu tiên đã bị đuổi ra…hắn cũng không gánh nổi cái mặt này.

- Chẳng sợ sửa đổi, còn gì tốt hơn, hi vọng các ngươi nhớ kỹ dạy bảo hôm nay, sau này hãy chăm chỉ học tập, đền đáp quốc gia, phải biết rằng, thất bại không đáng sợ...

Lý Dịch nhìn bọn hắn, trầm giọng mở miệng.

Trên mặt các vị học sinh hiện ra vẻ xấu hổ, nhưng sau đó lại có vẻ cảm động. Thì ra viện trưởng đại nhân không phải muốn đuổi bọn hắn đi, mà là muốn mượn cơ hội này để bọn hắn rút ra bài học, giúp bọn hắn hiểu rõ thất bại không đáng sợ. Không có thất bại, thành công ở đâu mà có?

Cảnh đế khẽ gật đầu, mấy vị quan viên sau lưng cũng nở nụ cười.

Vị Lý viện trưởng trẻ này, vẫn có mấy phần bản lĩnh về mặt răn dạy học sinh.

- Thất bại không đáng sợ...

Lý Dịch trầm giọng mở miệng, một khắc sau, giọng nói đột nhiên trở nên nghiêm nghị,

- Đáng sợ là, các ngươi lại còn tin tưởng câu nói này!

- Ba tháng trước đã phát sách giáo khoa cho các ngươi, dù mỗi ngày chỉ dùng gần nửa canh giờ, cũng có thể nhìn hết nội dung trong sách, không đến mức thi ra cái điểm số như hôm nay!

- Đối mặt cái điểm số đấy, chẳng lẽ các ngươi không thấy xấu hổ sao?

Lý Dịch tiện tay chỉ vào họ, lớn tiếng nói:

- Tất cả những người kiểm tra không hợp cách, hôm nay phải nhảy cóc mười vòng quanh thao trường!

Hai mươi mốt học tử ngây người tại chỗ, vẻ mặt khó tả.

Cảnh đế còn đang gật đầu cảm giác cổ mình hơi cứng, nụ cười trên môi các vị quan viên sau lưng lúc này cũng cứng đờ.

Logo [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!