Mấy ngày nay lão Phương cứ sao sao, trông luôn hơi hưng phấn quá độ, Lý Dịch có chú ý lúc lão Phương nhìn vào đồi cát ấy, đôi mắt bỗng dưng phát sáng. Loli ngạo kiều cũng kì lạ, Lý Dịch nhiều lần trong lúc lơ đãng phát hiện khi nàng nhìn mình, hai mắt cũng sáng rỡ lên. Lão Phương bệnh không thể cứu, bây giờ phỏng chừng hắn chỉ hấy trên trời đều là bạc bay tung tăng, còn về loli ngạo kiều, tâm tư của nữ hài tử khó đoán, Lý Dịch cũng không định đoán, chí ít trước mắt mà nói, nàng vẫn chưa làm ra hành động tiến xa hơn nào.
Hắn đến dạy Lý Hàn làm sao để vận dụng phương pháp vay mượn chép sổ. Dù sao đây là lần đầu tiên học sinh Viện Toán Học đi thực tập, chắc chắn phải làm được vài chuyện thiết thực, không thể để triều đình khinh thường. Thuật kế toán bác đại tinh thâm, trốn thuế lậu thuế làm giả sổ sách đều không thể rời khỏi cái nghề này.
Nếu thật sự để họ học tập những thứ này một cách hệ thống, Viện Toán Học phải mở lại một chuyên ngành kế toán với một khóa bốn năm đại học và ba năm diện nghiên cứu sinh, vậy mới có thể dạy dỗ ra được các cao thủ tinh thông kế toán. Mặc dù là thiên tài, nhưng tiểu mập mạp bây giờ vẻn vẹn chỉ học được cách dùng vay mượn ký sổ để thanh tra sổ sách, có điều học được những thứ này cũng đã đủ, phần cao thâm hơn thì trước mắt chưa cần đến.
Phương pháp thế giới này sử dụng chỉ là ghi chép sổ sách theo kiểu cộng dồn, nghĩa là ghi chép dựa vào từng ngày từng tháng, rất phiền phức khi kiểm tra sổ sách, muốn làm giả số liệu một chút, luồn lách một chút, đơn giản đến không thể đơn giản hơn, phía trên cũng không dễ tra ra.
Nếu lần này lão hoàng đế đã quyết định tra cho ra ai tham nhũng, vậy cho hắn luôn một đợt lớn, dùng cách này đi thăm dò sổ sách, dù là ruồi nhỏ hay hổ lớn đều không thoát....
Lý Dịch đang giảng giải chi tiết cho Tấn vương, cách đó không xa, loli ngạo kiều ngồi trên chiếc ghế nhỏ, một tay chống cằm, nháy mắt nhìn vào bên này. Chỉ chốc lát sau, nàng hạ cánh tay xuống, siết chặt nắm đấm, lẩm bẩm nói:
- Chờ ta được mười tám tuổi, vẫn không cưới, thì ta cướp!
.....
.....
Sau bữa trưa, rất nhiều học sinh của Viện Toán Học tụ tập dưới bức tường dán kín thành tích, nhỏ giọng bàn luận gì đó. Lần này, thứ được dán trên tường không phải xếp hạng kiểm tra, mà là một chuyện khác. Ngự Sử Đài phụng mệnh Thiên tử thanh tra sổ sách mỗi một nha môn trong kinh đô, mượn mười mấy học sinh từ Viện Toán Học viện, phía trên đang dán những học sinh may mắn được chọn trúng.
- Trần Lập Sâm, Tần Phong, Thôi Tập Tân, Lý Kiện Nhân, Tằng Tử Giám...
Xem hết tên trên bảng, không ít người thở dài, thần sắc hơi ảm đạm. Thì ra viện trưởng đại nhân thật sự không nói suông, chư sinh Viện Toán Học thông qua việc thực tập có thể quen thuộc quan trường sớm, tích lũy kinh nghiệm, đồng thời cũng có thể giữ căn cơ tại Lại bộ, vô cùng hữu ích cho tiền đồ sau này.
Lần trợ giúp Ngự Sử Đài kiểm toán này, chính là cơ hội tham gia thực tập đầu tiên của học sinh Viện Toán Học. Người may mắn được tuyển chọn sẽ hoàn thành học phần sau khi kết thúc thực tập. Loại học phần này hết sức quan trọng, liên quan đến việc sau này họ có thể thuận lợi tốt nghiệp Viện Toán học không, nếu lần này bỏ lỡ, vậy chỉ đành chờ lần tiếp theo.
- Trần Lập Sâm, Tần Phong... Ai, tất cả đều là... Chẳng lẽ đệ tử nhà nghèo chúng ta không có cơ hội sao?
- Suỵt, Tô huynh nói cho cẩn thận.
- Đây chỉ là lần đầu tiên mà thôi, sau này chúng ta vẫn có cơ hội mà.
....
....
Các đệ tử nhà nghèo nhỏ giọng trao đổi, không thiếu người than thở. Không còn nguyên nhân nào khác, chỉ vì mười một người trên bảng đều đến từ thế gia quan lại, không có lấy một học tử nhà nghèo...
So sánh với những người đó, cơ hội của học tử hàn môn vốn ít đến đáng thương, bây giờ thật vất vả có Lý viện trưởng bằng lòng vì học tử hàn môn họ làm chút chuyện, không ngờ rằng ngay cả cơ hội ra ngoài thực tập quý báu cũng bị bất công đối đãi như thế.
Một học tử hàn môn thở dài, nói:
- Viện trưởng đã làm vì chúng ta đủ nhiều, không chỉ để chúng ta học tập ở đây, còn xin triều đình trợ cấp sinh hoạt cho chúng ta, vì thế mà ngài ấy đã đắc tội quá nhiều quan viên quyền quý, chúng ta không thể gây khó xử cho ngài ấy thêm nữa.
- Đúng, tiểu Lý viện trưởng có ân với chúng ta, học tử hàn môn ta quyết không thể làm ra chuyện khiến ngài khó xử, không phải là vong ân phụ nghĩa rồi sao!
Lại một học tử hàn môn nghĩa chính ngôn từ nói,
- Việc này dừng ở đây, không cho phép bàn nữa, nếu rảnh rỗi quá thì về làm thêm mấy bộ mô phỏng đi!
Trong đám người truyền đến một tràng đồng ý, rất nhanh tứ tán ra, đều tự trở về phòng học.
Vừa khác, có vài người đang tụ tập cùng một chỗ dưới một gốc cây liễu, sắc mặt đều không dễ nhìn lắm. Sau một lát im lặng, rốt cuộc có người lên tiếng trước.
- Họ Lý kia chắc chắn sẽ không nhường chuyện tốt thế này cho chúng ta, cố tình còn là mười một người chúng ta, không nhiều không ít, chuyện này chắc chắn có trá!
Trần Lập Sâm ngẩng đầu, lạnh giọng nói.
- Không sai!
Tần Phong gật đầu, tiếp tục mở miệng:
- Tần Trọng và Trần Hạo đã bị hắn thanh trừ ra, chúng ta sẽ trở thành cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt hắn, chắc chắn đây lại là âm mưu của hắn!
Thôi Tập Tân là người tỉnh táo bình tĩnh nhất trong đám, suy nghĩ một lát rồi mở miệng nói:
- Nhưng mà, chuyện kiểm tra sổ sách này do bệ hạ hạ chỉ, khiến Ngự Sử Đài đốc thúc, họ Lý kia căn bản không xen tay vào được, chúng ta chẳng qua chỉ theo Ngự sử tra xét sổ sách mà thôi, ta thực sự nghĩ không ra, hắn có thể có âm mưu gì ở bên trong.
- Tập Tân nói đúng, ta cũng nghĩ không ra, trong đây có thể có âm mưu gì.
Lại có một người trẻ tuổi mở miệng nói:
- Hơn nữa đối với chúng ta tới nói, đây cũng thật sự là một cơ hội, không thể tuỳ tiện bỏ lỡ.
Người mở miệng tên Tằng Tử Giám, có cha là Hộ bộ thị lang, bình thường xem như là nhân vật cố vấn trong đám người.
Thôi Tập Tân và Tằng Tử Giám đều mở miệng, rất nhanh được mấy người còn lại đồng ý.
Sở dĩ họ phải vào Viện Toán Học đa phần đều do không được gia tộc coi trọng bao nhiêu, gia chủ tương lai của Trần gia là Trần Lập Tuấn, không phải Trần Lập Sâm, Tần gia có Tần Dư, Tần Phong không thể nào ra mặt, Thôi gia đương nhiên cũng không liên quan đến Thôi Tập Tân, mặc dù sau lưng bọn hắn có một gia tộc mạnh mẽ, nhưng tiền đồ của bản thân vẫn phải tự mình đi tranh thủ.
Còn Tằng Tử Giám, mặc dù hắn là con trai trưởng Tằng gia, nhưng Tằng gia chỉ là một gia tộc mới xuất hiện tại kinh đô, hơn mười năm trước liên lụy vào một đại án, nam đinh trưởng phòng nhất mạch bị giết sạch, nữ tử thì bị vào Giáo phường ty, nhị phòng bấu víu vào mối quan hệ với Thục vương mới dần dần quật khởi trong mấy năm này, căn cơ còn thấp, cần phải kiếm chút tư lịch ở đây.
Một người cắn răng nói:
- Cho dù thật sự có âm mưu gì, chúng ta cũng chưa chắc sợ hắn, chuyện kiểm toán rất nhạy cảm, nếu hắn có động tác gì, bệ hạ cũng sẽ không tha cho hắn!
Trần Lập Sâm gật đầu nói:
- Không sai, chúng ta không ngại đi xem sao, nếu thật sự có gì đó mờ ám, vậy là hắn tự mình tìm chết.
Mọi người vui vẻ đồng ý, trong lòng không còn chút lo âu.
Logo [/images/OEBPS/Images/Logo.png]