Sau gần năm phút, Lâm Thiên cuối cùng cũng sơ bộ liên kết được với luồng chân khí trong cơ thể. Dưới sự điều khiển của hắn, chân khí đã có chút lay động. Lâm Thiên hơi vui mừng nhưng không dám lơ là, tiếp tục cố gắng khống chế chân khí từ đan điền di chuyển chậm rãi dọc theo Nhâm Mạch, đi qua các huyệt Khúc Cốt, Quan Nguyên, Trung Cực, Thạch Môn... rồi quay trở lại đan điền.
“Đừng buông lỏng, tiếp tục củng cố liên kết với chân khí, kiên trì thêm nửa giờ nữa!” Đoạn Dự dặn dò. Lâm Thiên răm rắp nghe theo. Nửa giờ sau, hắn đã có thể dễ dàng khống chế chân khí trong đan điền.
Đoạn Dự lại nói: “Trong Thái Âm Phế Kinh và Nhâm Mạch vẫn còn lưu lại một ít chân khí, hãy bắt đầu từ huyệt Thiếu Thương, thu nạp luồng chân khí còn sót lại trong kinh mạch về đan điền, sau đó lại vận chuyển từ đan điền đi một vòng qua Nhâm Mạch rồi quay về!” Chân khí còn sót lại trong kinh mạch là do Đoạn Dự cố ý để lại nhằm giúp Lâm Thiên làm quen với lộ trình vận hành chân khí! Lộ trình này Lâm Thiên rất rõ ràng, không, chính xác phải nói là Tiểu Linh rất rõ ràng. Dưới sự chỉ điểm không ngừng của Tiểu Linh, Lâm Thiên đã hữu kinh vô hiểm hoàn thành lần tu luyện đầu tiên của mình!
Lâm Thiên mở mắt, ánh mắt trông sáng ngời hơn trước rất nhiều.
“Tam ca, huynh để lại chân khí trong cơ thể đệ như vậy, tu vi của huynh sẽ không bị suy giảm chứ?”
Đoạn Dự thản nhiên đáp: “Ta chẳng qua chỉ để lại bảy tám năm nội lực trong cơ thể đệ thôi. So với gần trăm năm công lực của ta, chút nội lực ấy chẳng đáng là bao. Hiện nay ta cũng ít khi bôn tẩu giang hồ nên cơ hội động thủ cũng không nhiều! Huống chi, cho dù có tổn thất chút nội lực đó, thì trên giang hồ hiện nay số người có thể đánh bại được ta vẫn chẳng có mấy ai. Nhị ca của đệ có thể tính là một, nhưng nếu ta muốn chạy thì nhị ca cũng không thể giữ ta lại được!”
Lâm Thiên gật đầu, hắn hoàn toàn đồng ý với những lời này của Đoạn Dự. Một người sở hữu cả Lăng Ba Vi Bộ, Bắc Minh Thần Công và Lục Mạch Thần Kiếm – ba tuyệt học đỉnh cao này thì quả thật rất ít đối thủ!
Bỗng nhiên, Đoạn Dự nghiêm mặt nói: “Tứ đệ, Bắc Minh Thần Công có thể hấp thu nội lực của người khác. Nếu đệ hấp thu nội lực của ác nhân thì xem như thay trời hành đạo, nhưng tuyệt đối không được dùng Bắc Minh Thần Công làm xằng làm bậy, nhiễu loạn giang hồ, nếu không tam ca ta đây sẽ vô cùng hổ thẹn với thế nhân!”
“Tam ca yên tâm, đệ biết chừng mực mà!” Lâm Thiên đáp.
Đoạn Dự thở phào nhẹ nhõm, cười nói: “Đệ thân là y giả, tâm địa vốn lương thiện, tự nhiên sẽ không làm điều ác. Có lẽ là ta đã quá lo xa rồi!”
Lâm Thiên nói: “Tam ca, Lăng Ba Vi Bộ đệ đã ghi nhớ kỹ, nhưng e là vẫn còn đôi chút chưa thuần thục, hay là đệ diễn luyện một lần để huynh ở bên cạnh chỉ điểm sai sót giúp đệ!” Tốn 2 điểm Giới Lực, Tiểu Linh đã khắc sâu toàn bộ hình ảnh và thông tin của hơn một ngàn bước pháp kia vào tâm trí Lâm Thiên.
Đoạn Dự gật đầu nói: “Cũng tốt, ta cũng muốn xem đệ có thật sự nhớ kỹ hết không. Năm đó tam ca ta cũng phải mất một thời gian không ngắn mới học được toàn bộ!”
Trước mặt Đoạn Dự, Lâm Thiên bắt đầu diễn luyện Lăng Ba Vi Bộ với những bước pháp vô cùng kỳ lạ. Nhưng nhờ cơ thể đã được Giới Lực cải tạo, lại vừa được Đoạn Dự truyền cho tám năm nội lực nên hắn mới có thể thi triển được những động tác quái dị này. Nếu Đoạn Dự thi triển chậm rãi cũng phải mất năm sáu phút mới đi hết một lượt, vậy mà Lâm Thiên lại mất gần nửa tiếng mới hoàn thành. Dù vậy, điều đó cũng đủ khiến Đoạn Dự phải kinh ngạc thốt lên hai chữ ‘thiên tài’.
“Tứ đệ, xem ra đệ đúng là kỳ tài luyện võ trời sinh. Lần đầu tiên ta thi triển cũng chỉ đi được một trăm bước, mà mỗi bước còn phải dừng lại suy ngẫm một lúc. So với đệ, tam ca thật xấu hổ!”
Lâm Thiên thở hổn hển nói: “Tam ca, là do huynh dạy tốt thôi! Không biết đệ có sai sót ở chỗ nào không?”
“Bước thứ 367 và 732 có chút biến dạng, còn lại đều không sai biệt lắm. Luyện tập nhiều thêm một chút sẽ thành thạo thôi!”
“Bước thứ 367 và 732 à!” Lâm Thiên cúi đầu suy tư một hồi, ngẫm lại quả đúng là vậy, hai động tác đó tương đối quái dị, lúc nãy hắn cũng không thể hoàn toàn thi triển được! Lâm Thiên ngẩng đầu lên nói: “Tam ca, đệ diễn lại một lần nữa!”
Lần thứ hai diễn luyện, Lâm Thiên chỉ mất hai mươi phút, nhanh hơn lần đầu đúng mười phút!
Đoạn Dự vỗ tay cười nói: “Tứ đệ, ta có một dự cảm: trong tương lai đệ sẽ trở thành thiên hạ thánh y và cả thiên hạ tuyệt đỉnh cao thủ!”
Lâm Thiên mỉm cười nói: “Tam ca, huynh đừng khen đệ nữa, làm đệ cũng có chút lâng lâng rồi đây!”
“Ha ha, Tứ đệ, đêm đã khuya, ta cũng phải trở về rồi. Đệ nghỉ ngơi cho tốt đi, sáng mai lại nhờ đệ xem bệnh giúp Vân nhi!” Đoạn Dự nói xong liền hướng ra ngoài phủ, theo sau là một đám người đông đảo.
Lâm Thiên không trở về phòng ngủ mà đi vào mật thất. Nếu hắn từ phòng ngủ trở về thế giới hiện thực thì rất dễ bị người khác phát hiện sự biến mất của mình. Nhưng ở trong mật thất thì không sao, nơi này chỉ có một cửa ra vào, có quỷ mới biết bên trong có người hay không!
“Tiểu Linh, nội lực của ta nếu chuyển thành Giới Lực thì được bao nhiêu?” Sau khi đóng cửa mật thất, Lâm Thiên liền dùng ý niệm hỏi Tiểu Linh.
“Có thể chuyển hóa thành 200 điểm Giới Lực!” Tiểu Linh lạnh nhạt trả lời.
Lâm Thiên kinh ngạc không thôi: “Nhiều như vậy sao?”
“Chủ nhân, Đoạn Dự đã truyền cho ngài tám năm nội lực, tính ra không hề ít đâu. Như Tiêu Bạch và Tả Vân Phi có dùng một ít thiên tài địa bảo mà bây giờ cũng chỉ có hơn hai mươi năm công lực mà thôi. Tám năm nội lực của ngài đã tương đương hơn một phần ba nội lực của họ rồi. Hơn nữa, do quá trình chuyển hóa ra Giới Lực bị hao hụt mất một nửa nên mới chỉ còn 200 điểm, nếu không còn có thể nhiều hơn!” Tiểu Linh giải thích rồi nói tiếp: “Chủ nhân, ngài có muốn chuyển hóa toàn bộ nội lực thành Giới Lực không?”
Lâm Thiên lắc đầu nói: “Không, chuyển hóa 20 điểm Giới Lực trước đi, còn lại cứ giữ đó.” Sở dĩ Lâm Thiên quyết định như vậy là vì hắn nghĩ tới một vấn đề: Bắc Minh Thần Công hấp thu nội lực của người khác cũng có điều kiện, trừ những trường hợp đặc biệt ra, còn không thì chỉ có thể hấp thu nội lực của người yếu hơn bản thân người thi triển mà thôi. Cho nên nếu chuyển hóa hoàn toàn nội lực, hắn cũng chỉ như một cái máy hút bụi hết pin! Đổi 20 điểm Giới Lực cộng với số điểm hiện có cũng miễn cưỡng đủ dùng, sau này nếu thiếu thì lại lấy nội lực ra đổi tiếp cũng không muộn!
“Được rồi, Tiểu Linh, nếu linh hồn ta rời khỏi thế giới này thì nội lực trong thân thể hiện tại sẽ được bảo tồn thế nào?”
“Nội lực này sẽ tạm thời do Tinh Giới thu giữ, mỗi lần chủ nhân tiến vào sẽ tự động truyền lại vào cơ thể ngài! Đây là quy định do lão chủ nhân thiết lập!” Tiểu Linh nói: “Chủ nhân, ở thế giới hiện thực có người đang gõ cửa, ngài mau trở về đi!”
Lâm Thiên nói: “Được!”
Mười giây sau, Lâm Thiên lại xuất hiện ở trung tâm Tinh Giới rồi đưa ý thức trở về hiện thực. Cảm nhận được cơn đau nhói ở lưng, Lâm Thiên khẽ lẩm bẩm: “Ở trong Tinh Giới một thời gian, suýt chút nữa quên mất mình đang là bệnh nhân!”
“Lão Tứ, cậu không xem buổi lễ à?” Tả Vân Phi và mấy người nữa vừa vào phòng đã hỏi.
Lâm Thiên mỉm cười nói: “Nằm thế này không tiện đi xem, sau này xem lại trên ti vi cũng được. Buổi lễ thế nào? Lễ duyệt binh chắc hoành tráng lắm hả?”
Nói đến đây, Lâm Thiên lại nhớ tới lễ quốc khánh mười năm trước. Lúc đó bố mẹ hắn vẫn còn sống, tuy rằng lễ duyệt binh hắn đã xem đến thuộc lòng nhưng vẫn rất thích. Mà hiện tại, nghĩ tới đây, trong lòng Lâm Thiên lại dâng lên một cảm giác xót xa.
“Hoành tráng! Cực kỳ hoành tráng! Ngoại trừ việc quá đông người thì tất cả đều ổn. Lão Tứ cậu không đi đúng là tiếc thật đấy!” Tả Vân Phi cười nói.
“Qua rồi thì thôi, cùng lắm tôi về xem lại trên mạng cũng như nhau!” Trong lòng có chút thương cảm nên Lâm Thiên cũng không hăng hái lắm, khẽ giọng trả lời.
Nguỵ Phong nói: “Vốn định cùng nhau dạo chơi ở Bắc Kinh mấy ngày, nhưng gặp phải sự kiện hôm qua nên chúng ta nên sớm về Hải Thiên thôi. Không biết đối phương còn có hành động nào nữa không? Việc này cũng đã gây ảnh hưởng quá lớn tại Bắc Kinh rồi!”
Lâm Thiên bỗng nghĩ tới một vấn đề: chính mình đã phá hỏng hành động của đối phương, xem ra tương lai sẽ gặp không ít phiền phức đây! Hắn hơi nhíu mày, nhưng thật ra cũng không hề sợ hãi! Bản thân hắn tương lai nhất định sẽ trở thành một cường giả, một cường giả chân chính có thể ngạo thị thiên hạ. Mà cường giả thì không sợ phiền phức! Trong lòng Lâm Thiên lúc này bỗng dâng lên vạn trượng hào khí, cỗ hào khí này nhất thời quét sạch sự thương cảm trong lòng hắn!
“Vết thương của tôi khá hơn nhiều rồi, chắc là có thể đi lại được rồi!” Lâm Thiên nói. Sức sống tế bào của hắn mạnh hơn người thường không ít, hơn nữa hắn cũng đã dùng một viên Bạch Ngọc Hoàn, lại vừa để Tiểu Linh dùng một điểm Giới Lực điều trị nên vết thương đã gần như khỏi hẳn! Vừa nói, Lâm Thiên vừa xoay người ngồi dậy.
“Đừng làm bừa chứ, mới qua một ngày một đêm thì vết thương làm sao lành được!” Chu Dao vội la lên, đi nhanh tới đè Lâm Thiên nằm lại trên giường. Chu Dao không có võ công nên Lâm Thiên nhẹ nhàng khoát tay ngăn cô lại, khẽ cười nói: “Chu Dao, tôi không cậy mạnh đâu, nhưng chút vết thương nhỏ này cộng thêm có Bạch Ngọc Hoàn trợ giúp nên đã không sao rồi!”
Tiêu Bạch bước tới, bắt mạch cho Lâm Thiên. Một lúc sau, hắn gật đầu nói: “Lão Tứ nói không sai, cậu ấy đã khỏe lại rồi. Năng lực hồi phục của cậu so với tưởng tượng của tôi còn mạnh hơn. Mặc dù Bạch Ngọc Hoàn là thứ tốt nhưng cũng không thể có công hiệu mạnh đến vậy!”
Lâm Thiên dĩ nhiên không thể nói mình dùng Giới Lực để trị thương, nên đành phải mặc nhận lời Tiêu Bạch nói về khả năng hồi phục mạnh mẽ của mình. “Như vậy cũng tốt, sau này nếu có bị thương mà dùng Giới Lực điều trị cũng không cần tìm cớ khác!”
“Lão Tứ, nói vậy thì vết thương trên cánh tay của cậu cũng đã tốt hơn nhiều rồi phải không?” Tả Vân Phi hỏi.
“Chắc là vậy!” Lâm Thiên vừa nói vừa gỡ miếng băng gạc trên cánh tay ra. Quả nhiên vết thương đã lành lại, chỉ còn để lại một vết sẹo mờ nhạt.
“Đúng là khả năng hồi phục biến thái! Lão Tứ, cậu rất hợp làm anh hùng cứu mỹ nhân đó!” Tả Vân Phi hắc hắc cười nói. Lâm Thiên chỉ nhàn nhạt cười, không nói gì. Hắn tuy không sợ bị thương nhưng nếu không bị thương vẫn tốt hơn. Anh hùng cứu mỹ nhân ư! Nếu làm không tốt rất có thể mất mạng như chơi! Giống như lần đấu súng vừa rồi, nếu vòng phòng ngự của Giới Lực yếu hơn một chút, hoặc viên đạn hơi lệch vị trí một chút thôi là hắn đã đi gặp ông bà tổ tiên rồi