“Năm giọt Thần Tôn Dịch kia nếu đổi được Thánh Nhân Quả, thì sẽ là bảy mươi quả. Cộng thêm chỗ của Tịch Diệt nữa, đến lúc đó kiếm được hơn một trăm quả Thánh Nhân Quả có lẽ là chuyện khả thi. So với kỳ vọng ban đầu của ta thì cao hơn nhiều rồi.” Lâm Thiên khẽ cười.
“Vẫn là cướp bóc cho nhanh, chứ nếu tự mình đi tìm từng quả một, e là lão đại có đạt được hai ba mươi quả như dự tính ban đầu hay không cũng là cả một vấn đề đấy.” Tru Thần nói.
Lâm Thiên vừa trò chuyện với Tru Thần và Tạo Hóa, vừa nhanh chóng bay về phía Tịch Diệt. Nơi của Tịch Diệt thực ra cùng hướng với chỗ bọn Hình Thiên, cũng không lệch quá xa. Nếu Lâm Thiên bay không ngừng nghỉ, chỉ cần hai ba ngày là tới nơi. Nhưng trên thực tế, năm ngày đã trôi qua mà hắn vẫn chưa đến chỗ Tịch Diệt.
Trên đường đi, Lâm Thiên cứ bay một lúc lại dừng, hễ gặp được kẻ có thực lực khá cao là hắn lại dừng lại để thực thi kế hoạch cướp bóc của mình. Nhưng đúng là quá nhọ, cướp của hơn ba mươi người tu vi cấp Thần Tôn và hơn một trăm người tu vi từ Thần Hoàng bát giai trở lên, vậy mà không được thêm một giọt Thần Tôn Dịch nào. Kết quả này khiến Lâm Thiên không thể không thừa nhận một sự thật, lần trước đúng là do hắn quá may mắn, một phát đã kiếm được năm giọt!
Đến ngày thứ sáu, Lâm Thiên cuối cùng cũng tới được chỗ Tịch Diệt.
“Lão đại.” Tịch Diệt cung kính nói. Vì đang ở trong trận pháp kim cầu của Tịch Diệt, Lâm Thiên cũng không ngăn cản hắn hành lễ.
“Thần Tôn Dịch đâu?” Lâm Thiên hỏi.
Tịch Diệt vừa động ý niệm, mười ba giọt Thần Tôn Dịch đáng yêu liền xuất hiện trước mặt hắn.
“Lão đại, tất cả ở đây.” Tịch Diệt nói.
Lâm Thiên khẽ gật đầu, Tịch Diệt cũng không giấu giếm gì hắn. Ý niệm vừa động, mười ba giọt Thần Tôn Dịch đều được thu vào Tiêu Dao Giới.
“Tịch Diệt, những kẻ có thực lực tương đương ngươi, các ngươi hẳn là có liên lạc với nhau chứ? Bọn họ có phải cũng kiếm được không ít Thần Tôn Dịch không?” Lâm Thiên hỏi.
Tịch Diệt đáp: “Đúng vậy lão đại, bọn họ cũng kiếm được một ít Thần Tôn Dịch, nhưng số lượng không nhiều bằng ta. Người nhiều nhất mà ta biết cũng chỉ có sáu giọt thôi. Bọn họ chủ yếu dồn tâm sức vào Thánh Nhân Quả, không giống ta dồn toàn bộ tâm sức vào việc kiếm Thần Tôn Dịch.”
Lâm Thiên hỏi: “Bọn họ gộp lại thì có khoảng bao nhiêu Thần Tôn Dịch?”
“Khoảng chín mươi giọt.” Tịch Diệt nói.
Lâm Thiên lại hỏi: “Các ngươi có phải đã uy hiếp rất nhiều Thần Tôn để bắt họ giao ra Thần Tôn Dịch không?”
Tịch Diệt đáp: “Lão đại, không chỉ là Thần Tôn, như ta đây thì hễ gặp là uy hiếp, bất kể tu vi cao thấp, để xem có Thần Tôn Dịch hay không. Số người bị ta uy hiếp đã quá ba mươi vạn.”
“Chậc, lão đại, so với Tịch Diệt, số người mà ngài uy hiếp có đáng là gì đâu.” Tru Thần nói.
Lâm Thiên thầm nghĩ: “Bảo sao lúc ta uy hiếp, bọn chúng lại thề thốt sảng khoái như vậy, xem ra đã quá quen với chiêu này rồi. Bọn chúng sợ là đã bị uy hiếp không chỉ một lần, ta mà cướp được Thần Tôn Dịch từ tay bọn họ thì mới là chuyện lạ.”
“Nỗi bi ai của kẻ yếu, cho dù có được đồ tốt cũng phải tìm một chỗ trốn cho kỹ, nếu không thì đồ sẽ lập tức thành của người khác.” Tru Thần nói.
“Chỉ sợ là cứ thế này, một số Thần Hoàng có được Thần Tôn Dịch sẽ mạo hiểm sử dụng nó. Như vậy, số lượng Thần Tôn Dịch sẽ giảm đi rất nhiều, đến lúc đó có đạt được con số hai trăm hay không cũng khó nói.” Lâm Thiên nói.
“Lão đại, ta nghĩ những kẻ to gan như vậy chắc cũng không nhiều đâu. Gặp phải người như thế, ta đoán rất nhiều người sẽ không chút lưu tình mà giết chết, ai mà chẳng sợ chết.” Tru Thần nói.
“Chắc chắn vẫn sẽ có một bộ phận làm như vậy.” Lâm Thiên khẽ nhíu mày, thầm nghĩ trong đầu.
“Lão đại, có phải ta đã làm sai không?” Tịch Diệt thấy Lâm Thiên nhíu mày vội hỏi.
Lâm Thiên lắc đầu: “Không, ngươi không làm sai, ngươi làm rất tốt. Tịch Diệt, tiếp tục cố gắng!”
“Vâng, lão đại.” Tịch Diệt đáp.
Trong nháy mắt, Lâm Thiên đã rời khỏi trận pháp kim cầu của Tịch Diệt, bay về hướng của bọn Hình Thiên.
“Lão đại, Tịch Diệt chỉ còn sống được bốn trăm năm nữa, đến lúc đó, ngài hãy cho hắn một cái chết quang minh chính đại nhé!” Tru Thần nói.
Lâm Thiên đáp: “Chuyện này rất đơn giản. Nếu đến lúc đó Thánh Nhân Quả xuất hiện, cứ để hắn đi cướp Thánh Nhân Quả, chỉ cần hơi sơ sẩy một chút là sẽ chết trong tay người khác. Còn nếu Thánh Nhân Quả không xuất hiện, thì cứ để hắn gây sự với các cường giả khác, đồng thời truyền âm cho vài người quen biết, cuối cùng hắn có chết cũng không liên quan gì đến ta.”
Tru Thần nói: “Lão đại có tính toán là tốt rồi.”
“Tru Thần, ta thấy ngươi giờ thành quân sư quạt mo cho Lâm Thiên rồi đấy.” Tạo Hóa cười nói.
“Ách, Tạo Hóa lão đại, quân sư quạt mo nghe có phải hơi khó nghe không? Ta thấy gọi là tham mưu nghe hay hơn.” Tru Thần nói.
Lâm Thiên cười nói: “Ngươi chính là quân sư quạt mo.”
“Lão đại, ta đau lòng chết mất!!” Tru Thần kêu lên.
Lâm Thiên bĩu môi: “Đau lòng à, để ta dùng Hồn Hỏa thiêu ngươi một chút là hết ngay.”
Tru Thần: “...”
Không còn khí tức của Thánh Nhân Quả dẫn đường, việc tìm vị trí của bọn Hình Thiên quả thực có hơi phiền phức. Đương nhiên, cũng chỉ là hơi phiền phức một chút thôi, với trình độ của bọn Lâm Thiên, nếu ngay cả việc này cũng không xác định được thì không xứng được gọi là Thần Tôn.
Tìm kiếm ba ngày, bóng dáng của bọn Hình Thiên cuối cùng cũng xuất hiện trong phạm vi thần thức của Lâm Thiên.
“Ặc, không ngờ cũng đang làm cái trò uy hiếp người khác.” Lâm Thiên bật cười, bọn Hình Thiên đang vây quanh ba tên Thần Tôn cao giai, ép họ giao ra bảo vật. Nhưng bọn họ còn ác hơn hắn, hắn chỉ muốn Thần Tôn Dịch, còn bọn Hình Thiên thì muốn cả những bảo vật khác.
Lúc này, một màn kịch tính hơn đã xuất hiện. Bất ngờ, hơn mười cao thủ cấp Thần Tôn trong nháy mắt xuất hiện, vây luôn cả bọn Hình Thiên vào giữa. Trong số hơn mười cao thủ này, có sáu người thực lực đạt tới cấp Thần Tôn đỉnh phong thông thường, bốn người còn lại tuy chỉ có tu vi Thần Tôn cao giai nhưng thực lực cũng đạt tới tiêu chuẩn Thần Tôn đỉnh phong, thứ hạng Vị Diện của họ chắc chắn rất cao.
Ba người bị bọn Hình Thiên vây quanh lập tức thoát ra khỏi vòng vây.
“Muốn cướp của bọn ta à, cũng không xem lại mình là cái thá gì, ha ha!” Một trong ba tên Thần Tôn cất tiếng cười ngạo nghễ.
“Các ngươi là cùng một phe?” Sắc mặt bọn Hình Thiên lúc này đều trở nên âm trầm.
Một người khác trong ba tên Thần Tôn cười nói: “Ngươi nói xem? Này mấy vị, mau giao Thần Tôn Dịch của các ngươi ra đây, nếu không thì đừng trách bọn ta không khách khí. Ta nghĩ các ngươi đều là người thông minh, hẳn là biết mình không phải đối thủ của bọn ta đâu nhỉ.”
“Lão đại, cái này gọi là gì nhỉ? Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau, mà đằng sau nữa còn có một con diều hâu chưa lộ diện à?” Tru Thần nói.
“Ví von của ngươi không chuẩn lắm, con ve và con chim sẻ đâu phải cùng một phe.” Lâm Thiên nói.
“Ha ha, cũng sàn sàn nhau thôi, lão đại không ra mặt bây giờ à?” Tru Thần hỏi.
“Cứ xem đã, chỉ cách có chín mươi cây số, cho dù bọn chúng có động thủ, ta vẫn cứu được bọn Hình Thiên.” Lâm Thiên nói.
“Lão đại, ngài xấu tính thật đấy, làm bọn Hình Thiên lo lắng.” Tru Thần nói.
Lâm Thiên đáp: “Đến lúc đó chẳng phải sẽ càng bất ngờ hơn sao? Ngươi nói xem, nếu bọn chúng thấy ta xuất hiện, vẻ mặt sẽ thế nào?”
“Vẻ mặt mừng rỡ chứ sao, lại có thêm một con cừu béo tự dâng tới cửa.” Tru Thần nói, “Bọn chúng lại không biết với thực lực của lão đại, xử lý chúng nó dễ như trở bàn tay.”
“Ờ, cũng phải.” Lâm Thiên nói.
Tại chỗ bọn Hình Thiên, phe vây bắt đắc ý ra mặt, còn phe bị vây thì tâm trạng vô cùng tồi tệ.
“Các ngươi đi cướp của người khác thì cũng nên nghĩ đến ngày bị cướp lại chứ, nhận mệnh đi. Ta nghĩ các ngươi sẽ không để chúng ta về tay không đâu nhỉ? Nếu không lấy được thứ gì, vậy thì các ngươi, hừ!” Một trung niên mặc hắc y trong nhóm đó lạnh lùng nói, tu vi của hắn là Thần Tôn đỉnh phong.
“Cho các ngươi mười giây suy nghĩ, trước hết lấy ra một món bảo vật làm chúng ta vui vẻ đã, sau đó thề giao ra tất cả những thứ kiếm được trong Thánh Giới này thì có thể rời đi.” Một cao thủ cấp Thần Tôn đỉnh phong khác nói.
“Làm sao bây giờ?” Hình Thiên cười khổ.
Thanh Liệt Thiên trầm giọng nói: “Các ngươi thề trước đi, nếu chúng ta giao đồ ra, các ngươi không được ra tay với chúng ta nữa, nếu không sẽ hồn phi phách tán.”
“Được!” Gã trung niên hắc y sảng khoái đồng ý, những người khác cũng gật đầu.
Đúng lúc này, Lâm Thiên đột nhiên xuất hiện ngay gần bọn Hình Thiên, với tốc độ của hắn, chín mươi cây số chỉ là một cái chớp mắt.
“Hình Thiên à, các ngươi nỡ giao đồ ra thật sao?” Lâm Thiên khẽ cười.
Hai tên Thần Tôn cao giai đứng trước mặt Lâm Thiên vội vàng lùi sang một bên rồi quay người lại. Lâm Thiên khẽ nhoáng lên một cái, chủ động tiến vào vòng vây, đứng bên cạnh bọn Hình Thiên.
“Lâm Thiên, sao cậu lại đến đây?” Hình Thiên hỏi, cả bọn lúc này đều kinh ngạc xen lẫn vui mừng. Tuy phe địch đông hơn, nhưng có Lâm Thiên ở đây, bọn họ không còn coi đám người kia ra gì nữa. Với thực lực của Lâm Thiên, một mình hắn xử lý hết đám này cũng không phải chuyện khó, huống chi bọn họ cũng không phải kẻ yếu.
“Lại tới thêm một tên nữa à? Tốt, tốt lắm, xem ra lần này thu hoạch của chúng ta sẽ khá hơn một chút rồi.” Gã trung niên hắc y trầm giọng nói, nhưng không hiểu sao, trong lòng hắn lại dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Dù có dự cảm xấu, nhưng bảo bọn họ từ bỏ thì hiển nhiên là không thể. Hắn không tin mười ba người bọn họ lại không trị được sáu người bọn Lâm Thiên, phải biết rằng, mười người trong số họ đều có thực lực đạt tới tiêu chuẩn Thần Tôn đỉnh phong thông thường.
“Xem bộ dạng các ngươi, rất chuyên nghiệp nha, chắc là cũng có thu hoạch rồi nhỉ? Xin lỗi nhé, e là thu hoạch của các ngươi sắp thành của ta rồi.” Lâm Thiên cười khà khà.