Vài phút sau, Lâm Thiên đã bắn hết một trăm viên Thế Giới Châu vào trong vách đá đó.
“Nhị ca, được chưa?” Lâm Thiên cười hỏi.
Hồng Cổ khẽ gật đầu: “Được rồi, thời gian vừa đến, chúng ta sẽ đồng loạt xuất hiện trong Thánh Quả Viên. Địa điểm xuất hiện sẽ khác nhau, chúc ngươi may mắn.”
“Nhị ca cũng vậy nhé, hái được nhiều Thánh Quả một chút.” Lâm Thiên cười đáp.
Lúc này, Hồng Tam cũng đi tới chỗ Lâm Thiên.
“Lâm Thiên, đến lúc đó chúng ta thi xem ai hái được nhiều Thánh Quả hơn nhé.” Hồng Tam nói.
Lâm Thiên cười nói: “Được thôi Tam ca, nhưng chúng ta có cược chút gì không?”
“Ai thua thì mời một chầu ở Vân Trung Các.” Hồng Tam nói.
“Không thành vấn đề!” Lâm Thiên sảng khoái đồng ý, “Tam ca cứ chờ mời khách đi nhé!”
“Ha ha, vậy thì chưa biết ai mời ai đâu, tiểu tử ngươi đừng mừng vội.” Hồng Tam cười nói.
Lâm Thiên và mọi người tụ lại tán gẫu, thời gian chậm rãi trôi qua.
“Sắp vào được rồi!” Hồng Cổ nói. Đột nhiên, vách đá kia lập tức biến thành màu đỏ. Ba giây sau, tất cả mọi người trong sơn cốc, bao gồm cả Lâm Thiên, đều biến mất không còn tăm hơi!
Chỉ cảm thấy trước mắt hoa lên một cái, Lâm Thiên đã xuất hiện ở một nơi khác.
Chim hót hoa thơm, Lâm Thiên phóng tầm mắt nhìn ra xa, khắp nơi đều là đủ loại cây cối cao thấp, sông núi uốn lượn, cỏ cây xanh mướt, nơi đây không thiếu thứ gì.
“Trong Thánh Quả Viên, số lượng cây ăn quả chỉ chiếm khoảng một phần trăm, quả nhiên là như vậy.” Lâm Thiên thầm nghĩ.
Lâm Thiên thử bay lên, nhưng hoàn toàn không thể phi hành, một loại Pháp Tắc cũng không thể vận dụng.
“Hự!” Lâm Thiên khẽ quát một tiếng rồi dùng sức nhảy lên, lần này nhảy cao được tới mười mét!
“Đến ta cũng chỉ nhảy cao được mười mét, chẳng phải người thường ở đây chỉ nhảy cao được nhiều nhất là một mét thôi sao?” Lâm Thiên lẩm bẩm.
“Đại ca, nhanh lên đừng lãng phí thời gian nữa, mau tìm trái cây mà hái đi chứ.” Tru Thần thúc giục trong đầu Lâm Thiên.
“Biết rồi, biết rồi.” Lâm Thiên đáp, lập tức di chuyển thân mình bắt đầu tìm kiếm.
“Kia rồi!” Lâm Thiên lập tức nhìn thấy một cây ăn quả, nhưng chỉ có duy nhất một quả là đã chín. Quả đó Lâm Thiên vô cùng quen thuộc, vì nó chính là Thánh Nhân Quả!
Cây Thánh Nhân Quả không cao lắm, Lâm Thiên nhanh chóng chạy tới hái quả đó xuống.
“Chậc chậc, hái được một quả táo lớn rồi.” Lâm Thiên vui vẻ nói. Ý niệm vừa động, hắn đã cất quả Thánh Nhân đi. Thánh Nhân Quả không cần bảo quản cầu kỳ, chỉ cần dùng bình ngọc bình thường chứa là được.
Vừa mới vào đã có thu hoạch, trong lòng Lâm Thiên tương đối vui vẻ, lập tức tiếp tục tìm kiếm. Ở nơi này, thần thức hoàn toàn không thể sử dụng, chỉ có thể dựa vào mắt thường, đôi khi lá cây che khuất cũng không nhìn thấy, cho nên cần phải tìm kiếm hết sức cẩn thận.
“Đây hình như là Bích Tâm Quả có thể tăng trưởng thiên phú!” Không lâu sau, quả thứ hai đã rơi vào tay Lâm Thiên. So với Thánh Nhân Quả, Bích Tâm Quả này quý giá hơn nhiều. Lâm Thiên lấy ra một cái hộp ngọc đựng vào rồi thu vào không gian Tinh Giới.
“Đại ca, ta thấy nên đến những nơi khó đi, những chỗ như vậy chắc chắn sẽ có nhiều trái cây hơn.” Tru Thần nói trong đầu Lâm Thiên.
“Cũng chưa chắc, người có thân thể cường hãn không chỉ có mình ta. Ban đầu, chắc chắn những nơi dễ đi nhất sẽ có nhiều quả, vì rất nhiều trái cây có thể đã chín muồi trong vòng vạn ức năm qua.” Lâm Thiên vừa nói với Tru Thần, vừa nhanh như bay di chuyển!
“Đại ca, ở đó, trên ngọn cây kia, quả màu vàng.” Tru Thần nói.
“Ta thấy rồi.” Lâm Thiên đáp. Đó là một cái cây cao tới ba mươi mét, hắn nhanh chóng chạy tới gốc cây.
Lâm Thiên thử triệu hồi Tạo Hóa, nhưng hắn phát hiện ở nơi này, Tạo Hóa cũng không thể gọi ra được.
“Chỉ có thể dùng thang thôi.” Lâm Thiên lẩm bẩm một tiếng. Rất nhanh, một chiếc thang xuất hiện trước mặt hắn. Lâm Thiên nhấn một cái nút trên thang, nhất thời chiếc thang dài ra, chẳng mấy chốc đã cao hơn hai mươi mét.
“Đây hình như là Kim Ngọc Quả, khà khà, vận khí không tệ.” Lâm Thiên trèo theo thang đến bên cạnh quả cây, cười nói.
Kim Ngọc Quả, đây là một loại quả dành cho người có tu vi từ Thần Nhân trở lên sử dụng. Một quả dùng xong, tu luyện một thời gian, đợi hiệu quả qua đi, có thể đạt tới tu vi Thánh Nhân trung giai, vô cùng mạnh mẽ!
Lâm Thiên cẩn thận hái quả Kim Ngọc Quả đã chín xuống, sau đó dùng hộp ngọc đựng lại rồi cất kỹ.
“Cảm giác thu hoạch thật tuyệt, đặc biệt là thu hoạch được loại quả mạnh mẽ thế này.” Lâm Thiên cười thầm trong đầu.
“Đại ca, cố lên hái thêm vài quả nữa đi, vạn ức năm mới có một lần đó. Ngươi dù có hái được một vạn quả, thì một ức năm cũng mới dùng hết một quả thôi!” Tru Thần nói.
“Ừm.” Lâm Thiên nhanh chóng xuống cây, sau đó tiếp tục tìm kiếm!
...
“Oa!” Đột nhiên, mắt Lâm Thiên sáng lên. Trước mặt hắn xuất hiện một khoảng lớn những cây thấp bé, trên cây kết từng chùm Thánh Nhân Quả, và tuyệt đại bộ phận đều đã chín.
Lâm Thiên chỉ kinh ngạc một giây rồi vội vàng lao qua, sau đó, nhanh như chớp, từng quả Thánh Nhân Quả không ngừng bị hắn hái xuống.
“Thánh Nhân Quả thuộc loại trái cây cấp thấp nhất, rất có khả năng gặp được cả một vùng, quả nhiên không sai.” Lâm Thiên thầm nghĩ, tay chân không hề ngơi nghỉ. Thân thể cường hãn giúp hắn di chuyển nhanh hơn rất nhiều so với những người không mạnh bằng.
Ba giờ sau, Lâm Thiên đã thu hết đám Thánh Nhân Quả này vào túi.
“Phù, lúc trước mạo hiểm như vậy, vất vả lắm mới kiếm được hơn ba trăm quả. Không ngờ ở đây chỉ hơn ba giờ đã hái được hơn năm ngàn quả Thánh Nhân Quả. Chẳng trách bỏ ra một trăm viên Thế Giới Châu mà ai cũng muốn vào. Chỉ cần vận khí không tệ, thu hoạch quả thật sẽ vô cùng, vô cùng tốt.”
“Đại ca, nhanh lên, Thánh Nhân Quả chỉ là cấp thấp nhất, phải kiếm thêm ít trái cây cao cấp hơn nữa!” Tru Thần nói.
Thời gian chậm rãi trôi qua, Lâm Thiên cũng gặp không ít người tiến vào Thánh Quả Viên, nhưng khi gặp nhau, họ đều không nói chuyện mà chỉ khẽ gật đầu rồi ai lo việc nấy!
“Bạch Linh Quả!”
“Hắc Ngọc Quả!”
“Chu Huyết Quả!”
“Vạn Tâm Quả!”
...
Từng loại trái cây bị Lâm Thiên phát hiện, sau đó, không cần phải nói, tất cả đều bị hắn cho vào hộp ngọc rồi thu vào không gian Tinh Giới.
“Ha ha, đại ca, vừa rồi cười chết ta, tên kia cứ loay hoay với cái cây không có quả, cuối cùng để đại ca ngươi hái mất, ha ha.” Tru Thần cười lớn trong đầu Lâm Thiên.
Lâm Thiên mỉm cười, vừa rồi hắn thấy một người đang cố gắng trèo lên một cái cây vô cùng trơn trượt, nhưng lần nào cũng thất bại. Hắn đi qua, nhảy lên cao hơn mười mét, lập tức hái được quả cây đó.
“Nếu là trái cây bình thường thì vừa rồi đã cho hắn rồi, ai ngờ lại là một quả Tử Quỳnh Quả quý giá, coi như hắn xui xẻo.” Lâm Thiên nói. Tử Quỳnh Quả là một loại trái cây vô cùng quý giá, có thể gia tăng thiên phú của một người rất nhiều, đồng thời cũng có thể nâng cao tu vi. Người cấp Thần Nhân trở lên dùng xong có thể đạt tới Thánh Nhân trung giai!
“Đứa nhỏ đáng thương, gặp phải tên cường đạo như đại ca.” Tru Thần nói.
Lâm Thiên bĩu môi: “Quy tắc trong Thánh Quả Viên, trái cây vào tay ai trước là của người đó, đây không tính là cướp.”
“Nhiều Thánh Nhân Quả quá!” Mắt Hồng Tam sáng rực, hắn cũng phát hiện một vùng Thánh Nhân Quả, vội vàng chạy tới thu hái. “Hắc hắc, Lâm Thiên, xem ra chầu Vân Trung Các này ngươi mời chắc rồi!”
“Hồng Tam, không ngại thì cùng hái nhé, hắc hắc!” Một giọng nói đột nhiên vang lên.
Hồng Tam hơi sững lại: “Làm, sao ngươi cũng ở đây?” Hồng Tam vừa nhìn, thì ra là một người bạn.
“Cả một vùng Thánh Nhân Quả lớn thế này, đương nhiên là bị hấp dẫn tới rồi.” Người nọ nói xong, nhanh chóng hái lấy hái để. Hồng Tam cũng không nói tiếng nào mà tiếp tục thu hoạch.
...
Một ngày, hai ngày, ba ngày... Thời gian trong cảm nhận của Lâm Thiên và mọi người trôi qua rất nhanh. Cũng phải thôi, những lúc vui vẻ thì thời gian luôn trôi nhanh.
“Lại một vùng Thánh Nhân Quả nữa!” Mắt Lâm Thiên sáng lên, nhưng hắn nhanh chóng phát hiện, vùng Thánh Nhân Quả này không phải mình hắn thấy đầu tiên, còn có một người khác đang hái rất nhanh.
“Đại ca, lên đi!” Tru Thần hét lên trong đầu Lâm Thiên.
Lâm Thiên lập tức lao tới, chậm vài giây là có thể mất đi một quả Thánh Nhân Quả, đây không phải chuyện đùa!
Lâm Thiên và người kia nhanh chóng thu hoạch vùng Thánh Nhân Quả này. Vùng này có vẻ nhỏ hơn một chút, chỉ một giờ sau, tất cả trái cây đã được thu xong.
“Lâm Thiên đại nhân, gặp phải ngài, coi như ta xui xẻo.” Người kia buồn bực nói. Tuy hắn đến trước, nhưng vì tốc độ chậm hơn nên thực tế, số Thánh Nhân Quả hắn thu được chưa bằng một phần ba của Lâm Thiên.
“Ha ha, tiếp tục cố gắng nhé!” Lâm Thiên cười lớn, nói xong liền nhanh chóng rời đi. Trong Thánh Quả Viên này, thực ra không cấm cướp bóc giết người, nhưng không có nhiều người làm vậy, bởi vì có lẽ ngươi mất công nửa ngày, người bị cướp cũng chẳng có bao nhiêu, mà trong khoảng thời gian đó, có thể đã hái được rất nhiều trái cây quý giá.
Lâm Thiên rời đi không bao lâu thì phát hiện một cái cây vô cùng không bắt mắt, trên cây kết ba mươi mấy quả đen tuyền.
“Đây là... Mặc Vương Quả!” Ánh mắt Lâm Thiên sáng rực, tốc độ lập tức tăng lên rất nhiều để đến trước cái cây chỉ cao chừng hai mét.
Mặc Vương Quả, đây là một loại quả mà sau khi dùng, có thể trực tiếp đạt tới Thánh Nhân đỉnh cấp!
Cường giả Thánh Nhân cao giai, liên tục dùng mười quả Mặc Vương Quả là có thể đạt tới Thánh Nhân đỉnh cấp! Ở đây có hơn ba mươi quả, có thể giúp ba cường giả Thánh Nhân cao giai đạt tới Thánh Nhân đỉnh cấp!
Chuyến đi này của Lâm Thiên, kỳ vọng lớn nhất chính là có được Mặc Vương Quả. Chỉ cần có được hơn mười quả, Lâm gia sau này chắc chắn có thể sản sinh ra cường giả Thánh Nhân đỉnh cấp. Đến lúc đó dù hắn có chết đi, cũng có thể đảm bảo Lâm gia hưng thịnh
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi