Nếu không có được Đại Địa Thủ Hộ, hoặc tu vi chưa đạt tới cấp Vô Thượng, Lâm Thiên sẽ không để cho người của thế giới thực biết những chuyện này – cho dù hắn có rất nhiều thứ có thể giúp tu vi tăng lên nhanh chóng!
Còn bây giờ, hắn đã có Đại Địa Thủ Hộ, tu vi cũng có thể xem là khá mạnh khi đạt tới Vô Thượng sơ cấp. Trong thời gian không xa, tu vi hẳn là sẽ còn tiến bộ vượt bậc, đến lúc đó tự bảo vệ mình chắc sẽ không thành vấn đề. Hơn nữa, Bất Bàng và Bất Sấu là những người Lâm Thiên khá tin tưởng, cho nên nói cho họ biết cũng không sao.
“Bất Bàng, Bất Sấu, chắc hẳn trong lòng các ngươi đang rất kỳ quái, tại sao tu vi của ta lại tăng nhanh như vậy đúng không?” Lâm Thiên ngồi xuống nói, Bất Bàng và Bất Sấu cũng ngồi xuống bên cạnh hắn.
Cả hai đều gật đầu, Bất Bàng nói: “Công tử, chuyện này e rằng không chỉ chúng tôi thấy kỳ quái, mà cả tiền bối Bàn Cổ và những người khác chắc cũng không ai là không thắc mắc. Tuy pháp tắc có thể tăng lên nhanh chóng thông qua việc hấp thu, nhưng linh hồn thì lại không dễ dàng đề cao như vậy. Ta và Bất Sấu có thể tăng tiến nhanh như thế là vì bên trong hai khối vật chất kia vốn ẩn chứa lực lượng linh hồn của phụ thân!”
“Nhưng trên đời này kỳ tích nhiều vô kể, môi trường của Địa Cầu vốn đã vô cùng tốt, lại bị phong ấn lâu như vậy, xuất hiện một kẻ biến thái cũng không phải là chuyện không thể lý giải.” Bất Sấu hắc hắc cười nói. Lâm Thiên có thể ngồi đây trò chuyện với họ, hắn cảm thấy Lâm Thiên hẳn không phải đang lừa gạt họ để sau này làm chuyện gây hại cho phe Địa Cầu, vì vậy lúc này hắn cũng có thể cười thoải mái.
Lâm Thiên thản nhiên nói: “Các ngươi có biết, thế giới này được phân chia thành hư và thực không?”
Bất Bàng nói: “Điều này là tự nhiên, muốn siêu việt Vô Thượng đỉnh cấp thì phải dung hợp hư và thực, điểm này chúng tôi cũng biết. Công tử, chẳng lẽ ngài… đến từ thế giới ảo sao?!” Nói đến đây, cảm giác đó trong lòng Bất Bàng và Bất Sấu càng trở nên mãnh liệt hơn. Khi chưa đề cập đến, họ không có cảm giác gì, nhưng bây giờ vừa nhắc tới, cảm giác về phương diện này trong lòng họ liền tự nhiên dâng lên mạnh mẽ!
Lâm Thiên khẽ gật đầu: “Ừm, ta đến từ một Thế Giới Ảo, thế giới đó được gọi là Hồng Giới!”
“Công tử, ngài không phải người Địa Cầu!” Sắc mặt Bất Sấu hơi thay đổi. Trong lòng họ, tự nhiên là càng hy vọng Lâm Thiên thuộc phe Địa Cầu, như vậy khả năng Lâm Thiên đứng về phía họ sẽ cao hơn rất nhiều.
Vốn dĩ Bất Bàng và Bất Sấu không cần quan tâm đến những chuyện này, nhưng phụ thân của họ thuộc phe Địa Cầu, hơn nữa còn chết dưới tay cường giả không thuộc phe Địa Cầu. Miệng họ không nói gì, nhưng trong lòng đã hạ quyết tâm nhất định phải báo thù!
“Nói một cách nghiêm túc thì ta được xem là người Địa Cầu!” Lâm Thiên nói, “Thôi được rồi, các ngươi đừng ngắt lời, để ta kể cho các ngươi nghe một câu chuyện.”
Tiếp theo, Lâm Thiên kể lại quá trình Hồng Giới được hình thành, cũng như một vài trải nghiệm của hắn bên trong thế giới đó. Mặc dù Lâm Thiên chỉ kể tóm tắt, nhưng trong khoảng thời gian dài như vậy, hắn đã trải qua quá nhiều chuyện, cho nên khi hắn kể xong thì đã một ngày trôi qua.
“Công tử, một chữ thôi, phục! Trước kia trong lòng chúng tôi chỉ cho rằng thiên phú của ngài rất tốt, nói thật là không đặc biệt bội phục ngài. Hắc hắc, công tử đừng giận, sự thật là vậy. Ngài đạt tới đỉnh cao như thế trong thời gian quá ngắn, trải nghiệm quá ít, không có nhiều yếu tố nỗ lực trong đó, chỉ khiến người ta hâm mộ, chứ nói đến bội phục thì vẫn còn thiếu một chút.” Bất Bàng hắc hắc cười nói.
Nói đến đây, Bất Bàng chuyển giọng: “Nhưng công tử, nghe xong câu chuyện vừa rồi của ngài, thật sự muốn không bội phục cũng không được! Từ một phàm nhân nhỏ bé, vậy mà từng bước trở thành Tiên, thành Thần, thành Thánh, bây giờ lại là đệ nhất nhân của toàn bộ Hồng Giới! Tuy trong đó cũng có các yếu tố như vận may và thiên phú, nhưng để đi được từng bước đến ngày hôm nay, nỗ lực chắc chắn cũng không thể thiếu.”
Bất Sấu khẽ gật đầu nói: “Muốn đạt tới đỉnh cao như vậy, vận may, thiên phú, nỗ lực, thiếu một thứ cũng không được! Cho dù có đủ cả ba thứ, tỷ lệ đạt được thành tựu như công tử cũng là cực kỳ nhỏ bé. Công tử, ta thật sự rất bội phục chính mình, giữa biển người mênh mông, chúng ta vậy mà lại đi theo đúng công tử, hắc hắc! Công tử, sau này ngài có khả năng đột phá Thánh Nhân đỉnh cấp không? Chẳng phải nói dung hợp hư và thực là có thể đột phá sao?!”
Lâm Thiên nói: “Chỉ là có khả năng thôi, nhưng chuyện này không ai nói chắc được. Có thể trước đây đã có người đột phá, nhưng hiện tại cũng không có bất kỳ lời nào truyền lại để chúng ta biết thêm điều gì. Bất Bàng, Bất Sấu, chuyện này các ngươi tạm thời đừng nói ra ngoài, ta cũng không muốn bị cường giả nào đó kết liễu sinh mệnh khi thực lực còn chưa đạt tới trình độ nhất định!”
Bất Bàng và Bất Sấu đều trịnh trọng gật đầu. “Công tử, ngài có thể kể cho chúng tôi nghe chuyện này, chứng tỏ ngài vô cùng tin tưởng chúng tôi, chúng tôi cũng sẽ không đem chuyện quan trọng như vậy nói ra ngoài. Thời gian tới, chúng tôi sẽ tu luyện ở đây, không đi đâu cả.” Bất Bàng cười nói.
“Công tử, chúng tôi cũng không thể bị ngài bỏ lại quá xa được, tiếp theo chúng tôi phải tu luyện cho tốt. Không đạt tới Vô Thượng cao giai, ta sẽ không ra ngoài!” Bất Sấu cười nói.
Lâm Thiên hỏi: “Đúng rồi, với hai khối vật chất kia, các ngươi có thể tăng lên đến cảnh giới nào?”
Bất Bàng đáp: “Có lẽ có thể tăng lên đến Vô Thượng viên mãn, còn Vô Thượng đại viên mãn thì hy vọng không lớn.”
“Biết đủ đi, người khác tân tân khổ khổ, đạt tới cấp Huyền Hoàng đã là không tệ rồi, các ngươi trong thời gian ngắn lại có thể đạt tới Vô Thượng viên mãn.” Lâm Thiên nói, “Tuy các ngươi chưa từng gặp Địa Phụ, nhưng phần ân tình này rất nặng đấy.”
Bất Bàng và Bất Sấu đều gật đầu.
“Được rồi, các ngươi cũng qua bên kia bắt đầu tu luyện đi!” Lâm Thiên nói. “Vâng, công tử!” Bất Bàng và Bất Sấu nói xong liền nhanh chóng đi về phía bản tôn của Lâm Thiên, còn hư ảnh do một tia năng lượng của Lâm Thiên tạo thành này thì lập tức biến mất.
...
Thời gian: một ngày trước, địa điểm: gần cổng lớn Học viện Tạp Lan.
“Vị huynh đệ này, ngươi không phải là đệ tử của Học viện Tạp Lan đúng không? Nếu không phải thì không thể vào trong học viện được.” Ngay khi Lâm Thiên đang tiến về phía cổng lớn, một thanh niên áo trắng chặn trước mặt hắn nói. Miệng của thanh niên áo trắng này tuy khách khí, nhưng Lâm Thiên vẫn nhìn thấy trong mắt hắn có một tia khinh thường.
“Từ khi viện trưởng trở thành chủ nhân của một hành tinh, người muốn vào học viện gặp viện trưởng đúng là ngày càng nhiều! Học trưởng Tạp Lạc, không ngờ ngươi lại chặn được thêm một người nữa à.” Một thanh niên có vẻ ngạo mạn đi tới.
“Học viện Tạp Lan, trước kia ta cũng từng ở đây.” Lâm Thiên thản nhiên cười, không hề tức giận với hai người này. Trong mắt hắn, hai người này cũng chỉ là hai đứa trẻ ranh, nổi giận với họ thật sự là mất mặt. “Khoa Mạn, bạn cũ tới thăm, còn không mau ra đây xem!” Lâm Thiên trực tiếp cất cao giọng, âm thanh lập tức vang vọng khắp toàn bộ Học viện Tạp Lan.
Khoa Mạn! Người này vậy mà dám gọi thẳng tên viện trưởng! Hai thanh niên kia cùng một số đệ tử gần đó đều há hốc mồm. Hai thanh niên cũng không ngốc, biết Lâm Thiên dám gọi như vậy, mười phần thì có đến tám chín phần là bạn cũ của Khoa Mạn, hơn nữa thực lực chắc chắn cũng rất cao, vội vàng rối rít xin lỗi.
Lâm Thiên khoát tay: “Hai tiểu tử các ngươi, làm người thì nên đoan chính một chút. Với thực lực hiện giờ của các ngươi, thật sự chưa có tư cách để kiêu ngạo. Nếu các ngươi cứ kiêu ngạo với thành tích hiện tại, vậy thì thành tựu sau này cũng sẽ không cao đi đến đâu. Trong lòng đã bị sự kiêu ngạo lấp đầy, làm sao chứa thêm được những thứ khác?”
“Không biết là lão hữu nào đến chơi vậy?” Tiếng cười lớn của Khoa Mạn vang lên. Thời gian đã qua lâu như vậy, giọng nói của Lâm Thiên cũng có chút thay đổi, Khoa Mạn không nhận ra.
Tiếng cười vừa dứt, thân ảnh của Khoa Mạn đã nhanh chóng xuất hiện trước mặt Lâm Thiên. “Khoa Mạn, chúc mừng nhé, ta vừa đến đây đã biết ngươi trở thành chủ nhân của hành tinh này rồi.” Lâm Thiên khẽ cười nói. Đối với hắn, một hành tinh chẳng là gì, trong toàn bộ Hồng Giới, số hành tinh ở các vị diện căn bản là đếm không xuể, nhưng đối với người có thực lực bình thường thì một hành tinh lại vô cùng quý giá, có được một hành tinh như vậy, một gia tộc có thể phát triển rất tốt!
“Lâm… Lâm Thiên?” Khoa Mạn đáp xuống cách Lâm Thiên bốn năm mét, kinh ngạc nhìn hắn nói.
“Ha ha, không tệ nha, Khoa Mạn, lâu như vậy rồi mà ngươi vẫn nhận ra ta.” Lâm Thiên cười nói, từng cảnh tượng khi tu vi còn thấp ở Học viện Tạp Lan cũng hiện lên trước mắt. Khi đó, chính tại cánh cổng này, linh hồn của hắn đã tiến vào cơ thể của Lâm Thiên đã chết kia, sau đó được Phỉ Nhã và Lệ Toa cứu.
Nghĩ đến Phỉ Nhã và Lệ Toa, Lâm Thiên thầm thở dài trong lòng.
“Lâm Thiên, không, ta vẫn nên gọi ngài là Lâm Thiên tiền bối.” Khoa Mạn vội vàng hành lễ. Hắn không biết nhiều tin tức về Lâm Thiên, nhưng chỉ cần một chút thôi cũng đủ dọa người rồi!
Theo những thông tin ít ỏi mà hắn biết, tu vi của Lâm Thiên hẳn đã đạt tới cấp Chí Tôn! “Cấp Chí Tôn.” Khoa Mạn trong lòng run lên, tu vi như vậy, cả đời hắn cũng chỉ có thể ngước nhìn.
May mắn là, Khoa Mạn không biết Lâm Thiên bây giờ đã là cấp Vô Thượng, nếu không thật sự có khả năng bị dọa ngất ngay tại chỗ!
Khoa Mạn vậy mà gọi Lâm Thiên là Lâm Thiên tiền bối, vẻ kinh hãi trong mắt các đệ tử xung quanh càng đậm hơn, còn hai thanh niên chưa lùi đi xa kia thì sắc mặt trắng bệch. Họ biết rất rõ, nếu lúc nãy Lâm Thiên muốn giết họ, thì lúc này họ đã sớm chết rồi! Lần này hai người họ bị dọa không nhẹ, nhưng sau khi trải qua lần tìm được đường sống trong chỗ chết này, hai người họ cũng thay đổi rất nhiều, sau này tu vi đều đạt tới trình độ khá cao.
“Khoa Mạn, cứ gọi thẳng ta là Lâm Thiên đi, nếu không ta sẽ quay người bỏ đi đấy.” Lâm Thiên nói.
“Lâm… Lâm Thiên.” Khoa Mạn khó khăn gọi ra hai chữ này. Tuy tu vi đã tăng lên một chút, đạt tới Hằng Tinh ngũ giai, nhưng so với Lâm Thiên thì chênh lệch quá lớn, sự chênh lệch thực lực khổng lồ thật sự khiến Khoa Mạn có chút khó mở miệng.
“Ha ha, thế mới phải chứ. Phó viện trưởng Mạt Kỳ đâu?” Lâm Thiên cười nói.
“Phó viện trưởng Mạt Kỳ đang bế quan chuẩn bị đột phá Hằng Tinh nhất giai.” Khoa Mạn nói, “Lâm Thiên, chúng ta vào trong nói chuyện đi.”
“Được.” Lâm Thiên mỉm cười gật đầu, có Khoa Mạn dẫn đường, tự nhiên là rất dễ dàng tiến vào Học viện Tạp Lan.