Khi Lâm Thiên xuất hiện trong thế giới Mạt Thế, hắn có chút câm nín. Thế giới Mạt Thế lúc này đang là đêm đen, cả thành phố không có lấy một ngọn đèn, tiếng gào rú của thây ma vang lên không ngớt, làm Lâm Thiên nghe mà nổi da gà! Dưới tầng lầu lờ mờ truyền lên vài tiếng động, Lâm Thiên biết đó hẳn không phải người mà là thây ma đang hoạt động, ngay trong tòa nhà hắn đang ở cũng có thây ma!
“Hì hì, chủ nhân, ngài có sợ không? Nếu sợ thì rời khỏi thế giới Mạt Thế, đến thế giới Thiên Long Bát Bộ đi!” Nếu Tiểu Linh không nói thì Lâm Thiên chắc chắn đã chọn như vậy, nhưng nàng đã nói thế rồi, hắn lại không thể lùi bước được nữa: “Tiểu Linh, ngươi tuyệt đối là cố ý!” Lâm Thiên oán hận nói, khởi động gân cốt, cầm thanh đao dưới đất lên vung vẩy. Tay cầm đao sắt, eo giắt súng lục, Lâm Thiên im lặng lần mò xuống lầu.
Tuy là ban đêm nhưng bên ngoài có ánh trăng, nhờ chút ánh trăng leo lét đó, Lâm Thiên cũng lờ mờ nhìn rõ mọi vật. Một vệt sáng trắng lóe lên, Lâm Thiên vung đao, chém bay đầu một con thây ma từ trong góc nhảy ra định đánh lén hắn. “Mẹ kiếp, nếu tiểu gia đây mà để ngươi đánh lén thành công thì mấy trăm con thây ma trước đó coi như chém công cốc rồi!” Lâm Thiên sợ hãi trong lòng, mượn tiếng chửi mắng để xua đi đôi chút sợ hãi!
“Chủ nhân, trong bóng tối, thây ma hoạt động càng mạnh mẽ hơn, ngài phải học cách dùng sức lực nhỏ nhất để đạt được hiệu quả lớn nhất, nếu không chẳng bao lâu ngài sẽ kiệt sức!” Tiểu Linh nói. Lâm Thiên gật đầu: “Biết rồi, ta sẽ chú ý! Chúng ta đi về phía tiệm súng mà gã đầu trọc kia nói đi, ở đó có không ít vũ khí, vừa khéo có thể dùng để huấn luyện kỹ năng bắn súng!”
“Hì hì, chủ nhân, cuối cùng ngài cũng ý thức được kỹ năng bắn súng của mình tệ cỡ nào rồi! Ha ha! Trong thế giới Mạt Thế, e là một đứa trẻ cũng bắn tốt hơn ngài.” Tiểu Linh cười lớn trong đầu Lâm Thiên. Lâm Thiên đỏ mặt, nhưng may là trong bóng tối không ai nhìn thấy: “Ta bắn tệ là bình thường, ngươi đưa một khẩu súng cho một người bình thường ở hiện thực thử xem, trong vòng mười mét, hắn cũng chưa chắc bắn trúng được một người!”
Sau khi chém bay đầu khoảng mười con thây ma, Lâm Thiên đi ra khỏi tòa nhà, men theo đường lớn đi về phía tiệm súng. Nhưng lũ thây ma sao có thể để hắn nghênh ngang như thế, từng con gào rống điên cuồng lao về phía Lâm Thiên. Dưới ánh trăng, bóng thây ma trùng điệp, tựa như thoáng chốc đã rơi vào địa ngục!
“Đến đây! Hôm nay ta sẽ giết ra một con đường máu!” Lâm Thiên hét lớn một tiếng để lấy thêm can đảm. Trong thế giới Thiên Long Bát Bộ, hắn đã có một trận chiến với Xà Tam, đao pháp cũng có chút tiến bộ. Một vệt đao quang lóe lên, chém ngang cổ thây ma, kéo theo đó là những cái đầu lâu xấu xí rơi lả tả. Lăng Ba Vi Bộ đúng là thứ tốt, nhiều thây ma như vậy mà không con nào chạm được vào vạt áo của Lâm Thiên, chỉ là do trình độ của hắn có hạn, trên quần áo đã dính không ít vết máu!
Cuộc chém giết vẫn tiếp tục, dưới sự chỉ điểm không ngừng của Tiểu Linh, khả năng khống chế sức mạnh của Lâm Thiên cũng ngày càng tốt hơn. Tuy nhiên, thanh đao cũng đã trở nên cùn đi nhiều. Lần trước và lần này, cộng lại đã chém gần tám trăm cái đầu thây ma, một thanh đao sắt bình thường đạt được thành tích này đã là cực kỳ không tệ rồi!
“Chủ nhân, rời đi trước đã, nếu giết tiếp, sức lực của ngài sẽ cạn kiệt!” Tiểu Linh nói trong đầu Lâm Thiên. Lâm Thiên gật đầu, phi thân nhảy lên, đạp trên đầu lũ thây ma lao về phía trước.
“Gràooo!” Một con Y2 gầm lên một tiếng, từ sau một chiếc xe buýt hư hỏng lao về phía Lâm Thiên.
“Chết đi!” Lâm Thiên quát lớn, phi đao trong tay ra. Thanh đao như một tia chớp xuyên qua đầu con thây ma, găm chặt nó vào chiếc xe buýt. Không còn đao, Lâm Thiên rút khẩu súng lục ở eo ra, nhanh chóng chạy về phía tiệm súng.
Suốt dọc đường không có con Y2 nào xuất hiện nữa, Lâm Thiên cũng không nổ súng. Tới cửa tiệm súng, cửa đang mở, trước cửa hoàn toàn không có chiếc xe buýt hạng trung kia, trong lòng Lâm Thiên cũng yên tâm phần nào. Nhóm của Tháp Tùng hẳn là đã lấy vũ khí và rời đi rồi, chẳng qua Lâm Thiên không chắc họ có rời khỏi thành phố được hay không!
Lũ thây ma phía sau đang đuổi tới, Lâm Thiên bước vào tiệm súng, nhanh chóng đóng cửa lại. Cửa tiệm súng có một tấm sắt dày nửa centimet, tường cũng rất dày, thây ma hoàn toàn không dễ phá sập. Trong tiệm súng không có con thây ma nào, Lâm Thiên đóng cửa rồi mới thở phào một hơi.
“Tiểu Linh, ta không nhìn rõ lắm.” Lâm Thiên nói. Đóng cửa lại rồi, chỉ có một ô cửa kính trên cao có ánh trăng chiếu xuống, Lâm Thiên mà thấy rõ mới là lạ. “Chủ nhân, bên kia có máy phát điện diesel, trong đó còn một nửa dầu, máy hoạt động bình thường, có thể phát điện. Nhưng mà chủ nhân, ngài chắc chắn muốn bật không? Nếu đèn sáng lên, thây ma sẽ ùn ùn kéo tới đấy!”
“Bật! Sao lại không bật, chờ ta nổ súng, chẳng phải chúng cũng sẽ ùn ùn kéo tới sao!” Lâm Thiên quả quyết nói. Theo sự chỉ dẫn của Tiểu Linh, hắn mò tới chỗ máy phát điện. Tiếng động cơ khá lớn, truyền đi rất xa. Mạng điện trong tiệm hẳn không có vấn đề gì, bởi vì đèn đã sáng lên.
Có ánh đèn, Lâm Thiên mới có thể quan sát rõ ràng cảnh tượng trong tiệm. Đây là một tiệm súng cỡ trung, trên từng hàng kệ treo hàng loạt khẩu súng, lại có rất nhiều súng rơi lung tung trên đất, hiển nhiên là do những người hoảng loạn bỏ chạy làm rơi. Ở giữa tiệm có một cái rương lớn, bên trong chia thành rất nhiều ngăn, mỗi ngăn nhỏ đều chứa đầy các loại đạn khác nhau.
“Tiểu Linh, ta nên lấy loại súng nào? Ngoài ra, ta muốn mang hai khẩu súng vào Tinh Giới, ừm, cả đạn nữa! Ở đây có Desert Eagle không?” Lâm Thiên hỏi nhanh. “Chủ nhân, ngài muốn mang tới hiện thực có thể chọn loại súng nhỏ hiệu Sao Bạc. Sao Bạc lắp mười viên đạn, tầm bắn hiệu quả 80 mét, thua tầm bắn hiệu quả 100 mét của Desert Eagle 20 mét, nhưng cảm giác sử dụng tốt hơn Desert Eagle nhiều. Desert Eagle tuy uy lực lớn nhưng sức giật mạnh, lúc bắn họng súng còn tóe lửa, hơn nữa còn hay gặp trục trặc và khó sửa chữa. Súng Sao Bạc ở bên trái ngài cách hai mét, khẩu màu trắng bạc treo trên tường chính là nó, đạn ở trong cái hòm lớn giữa tiệm.”
Lâm Thiên rất nhanh lấy hai khẩu súng lục Sao Bạc, dưới sự chỉ dẫn của Tiểu Linh chạy tới thùng đạn tìm loại đạn dùng cho súng Sao Bạc, nhét đầy hai băng đạn. Ngoài ra, hắn còn vơ một nắm đạn bảo Tiểu Linh cất vào Tinh Giới, tổng cộng tốn hết 4 duy giới lực.
“Chủ nhân, ngài phải luyện tập kỹ năng bắn súng, mỗi loại súng phải thử một lần. Bên kia có tiểu liên, súng trường bộ binh tự động, còn có vài khẩu súng máy hạng nhẹ, trên lầu còn có một khẩu súng máy hạng nặng!” Tiểu Linh nói. “Đạn súng máy cũng có một ít bên trong!”
Ba phút sau, Lâm Thiên đã lên tầng hai của tiệm súng, cũng là tầng thượng của tòa nhà này. Nói là hai tầng, thật ra khoảng cách giữa hai tầng của tiệm súng này rất cao, tính ra cũng không thấp hơn các tòa nhà ba tầng khác là bao. Dưới chân Lâm Thiên là hai khẩu tiểu liên và hai khẩu súng trường bộ binh tự động, một cây mã tấu dài khoảng bảy tám mươi centimet. Ngoài ra, bên tay trái hắn là khẩu súng máy hạng nặng mà chủ tiệm đặt trên nóc nhà. Trên khẩu súng máy hạng nặng còn được lắp một mái che bằng nhựa để chống mưa, ngược lại cũng khá tiện lợi!
Mấy hòm đạn chất bên chân Lâm Thiên, dưới ánh sáng của ngọn đèn lắp dưới mái che, chúng ánh lên màu vàng đồng đặc trưng!
Tốc độ của thây ma tự nhiên chậm hơn Lâm Thiên nhiều, nhiều phút như vậy trôi qua chúng mới ùn ùn kéo tới khu nhà của tiệm súng này!
“Để lũ khốn các ngươi nếm thử mùi vị của súng máy hạng nặng đi!” Trong mắt Lâm Thiên ánh lên vẻ dữ tợn, hắn thao tác khẩu súng theo chỉ dẫn của Tiểu Linh, nòng súng hướng ra đầu đường cách đó hai trăm mét. “Chủ nhân, súng hạng nặng có trọng lượng lớn, lại có giá đỡ cố định, lực rung và lực giật đều không mạnh, thật ra sử dụng không khó hơn súng máy hạng nhẹ đâu!” Tiểu Linh nói.