"Tuy đã không thể cứu vãn, nhưng kẻ đứng sau hạ độc thủ rốt cuộc là ai cũng phải điều tra cho ra! Long lão ca, huynh yên tâm, ta sẽ không hành động lỗ mãng. Với thực lực của ta hiện giờ, nếu đến bái kiến Tử Cực chân nhân, ta nghĩ ngài ấy sẽ không từ chối ta ngoài cửa Côn Luân đâu!" Lâm Thiên nói.
"Chắc chắn là không rồi, nếu ngươi tra ra có kẻ hãm hại Tiêu Bạch, Tử Cực chân nhân cũng sẽ xử lý công bằng!" Long Lăng Thiên nói.
"Vậy thì tốt rồi!" Lâm Thiên đứng dậy, ý niệm vừa động, pháp bảo xúc xắc liền xuất hiện. Hắn bước vào bên trong pháp bảo rồi nhanh chóng bay về phía tây trong ánh mắt kinh ngạc của Long Lăng Thiên.
"Quả nhiên là người phi thường, pháp bảo này vậy mà cũng thật... cá tính!" Long Lăng Thiên nhìn theo hướng Lâm Thiên đi xa, lẩm bẩm.
Từ Hàng Tịnh Trai nằm ở giữa Bắc Kinh và phái Côn Luân. Lâm Thiên tuy nói muốn nhanh chóng đến Côn Luân, nhưng cũng không đến mức không có thời gian ghé qua Từ Hàng Tịnh Trai một chút.
Khi Lâm Thiên đến nơi, hắn phát hiện Diệu Vân trai chủ, Ngộ Pháp chân nhân, Thạch Huyên Hiên cùng không ít người của Từ Hàng Tịnh Trai đang đứng ở sơn môn.
"Trai chủ, Ngộ Pháp sư bá, mọi người đang làm gì vậy?!" Lâm Thiên đứng trên pháp bảo xúc xắc bay xuống.
Pháp bảo xúc xắc này ngoài việc có thể vào bên trong điều khiển, cũng có thể đứng bên trên để bay, nhưng tốc độ của cách sau chậm hơn một chút.
"Lâm sư điệt, con đổi pháp bảo rồi à?!" Ngộ Pháp chân nhân và Lâm Thiên gần như đồng thanh hỏi.
Cả hai đều bật cười, Lâm Thiên nói: "Thanh Linh đã hư hỏng, con đành phải tìm một pháp bảo khác để dùng!"
"Pháp bảo này của con tuy trông hơi kỳ quái, nhưng bảo quang bốn phía, phẩm chất rõ ràng cao hơn thanh phi kiếm trước kia nhiều!" Ngộ Pháp chân nhân nói, "Bọn ta đến đây không phải để đón con đâu, ha ha! Nửa tháng nữa là lễ kỷ niệm ba ngàn năm ngày khai phái của Từ Hàng Tịnh Trai!"
"Vậy là mọi người chuẩn bị đi phát thiệp mời ạ?" Lâm Thiên cười khẽ.
"Đúng vậy, sư muội ta sẽ đến Thục Sơn, ta thì đến thủ đô, còn Côn Luân chỉ có thể để Thanh Ngưng đi thôi!" Ngộ Pháp chân nhân nói.
"Lâm sư điệt, đến lúc đó cũng mời con quang lâm tệ trai!" Diệu Vân trai chủ nói.
"Ha ha, nó thì không cần mời, dù không mời chắc nó cũng không mời mà đến!" Ngộ Pháp chân nhân cười lớn, "Lâm sư điệt, bọn ta không coi con là người ngoài. Thanh Ngưng một mình đến Côn Luân bọn ta có chút không yên tâm, hay là con đi cùng nó một chuyến nhé?!"
Lời này của Ngộ Pháp chân nhân khiến một vài đệ tử nam của Từ Hàng Tịnh Trai bất mãn, nhưng dù bất mãn, họ cũng không dám biểu hiện quá rõ. Lâm Thiên là cao thủ Nguyên Anh kỳ, Ngộ Pháp chân nhân bây giờ cũng là cao thủ Nguyên Anh kỳ, đối đầu với hai cao thủ Nguyên Anh kỳ cùng lúc, đúng là ông thọ ăn thạch tín – chán sống rồi!
"Trai chủ, vãn bối vốn cũng định đến Côn Luân một chuyến, nên đương nhiên không có vấn đề gì. Trai chủ, người thấy sao ạ?" Lâm Thiên nói.
Diệu Vân trai chủ trầm ngâm một lúc rồi nói: "Cũng được, để Thanh Ngưng một mình đến Côn Luân ta cũng có chút lo lắng!"
"Trai chủ yên tâm, vãn bối nhất định sẽ chăm sóc Huyên Hiên thật tốt!" Lâm Thiên thâm tình nhìn Thạch Huyên Hiên rồi nói. Sắc mặt Thạch Huyên Hiên hơi ửng đỏ, Ngộ Pháp chân nhân thì cười hắc hắc, còn Diệu Vân trai chủ lại khẽ hừ một tiếng. Bọn họ sao lại không hiểu, lời này của Lâm Thiên còn có tầng ý nghĩa sâu xa hơn, cái gọi là "chăm sóc" này, rốt cuộc là nhất thời, hay là cả một đời?!
"Sư phụ, sư bá, hai người cũng phải cẩn thận!" Thạch Huyên Hiên nhẹ giọng nói.
"Ừm, đến Côn Luân nhớ thay chúng ta gửi lời hỏi thăm Tử Cực chân nhân!" Diệu Vân trai chủ thản nhiên nói, "Lâm sư điệt, sự an toàn của Thanh Ngưng trên đường đi giao cho con phụ trách!"
"Trai chủ yên tâm, nếu Huyên Hiên xảy ra chuyện gì, Lâm Thiên xin mang đầu tới gặp!" Lâm Thiên trịnh trọng nói.
...
Pháp bảo xúc xắc chở Lâm Thiên và Thạch Huyên Hiên rời khỏi Từ Hàng Tịnh Trai, hướng về Côn Luân.
Bên trong pháp bảo, Lâm Thiên ôm eo Thạch Huyên Hiên, cười hắc hắc: "Tiểu nương tử, lần này nàng rơi vào hang sói rồi, muốn chạy cũng không thoát đâu!"
Thạch Huyên Hiên lườm Lâm Thiên một cái, chủ động dâng lên đôi môi thơm. Sau một nụ hôn sâu, mặt nàng đã đỏ bừng: "Tên xấu xa nhà chàng, vừa lòng chưa!"
"Vừa lòng? Sao có thể vừa lòng được chứ?!" Lâm Thiên cười tà, một tay luồn vào vạt áo Thạch Huyên Hiên, lập tức nắm lấy một bên thỏ ngọc mềm mại. Hắn nhẹ nhàng bóp một cái, Thạch Huyên Hiên bất giác rên khẽ: "Thiên, đừng..."
"Ý là đừng ngừng lại chứ gì!" Lâm Thiên cười hắc hắc, bàn tay đang nắm lấy thỏ ngọc không ngừng xoa nắn.
Thạch Huyên Hiên mặt đỏ như gấc: "Thiên, nếu chàng cứ tiếp tục, Huyên Hiên sẽ không chịu nổi đâu. Nếu chúng ta thật sự xảy ra quan hệ, sư phụ tuy sẽ không bắt ta làm Thánh Nữ nữa, nhưng chắc chắn cũng sẽ không đồng ý cho ta ở bên chàng!"
Lâm Thiên lập tức rụt tay về, cả người tỉnh táo lại, hôn lên trán Thạch Huyên Hiên nói: "Huyên Hiên, nàng nói đúng, chúng ta còn cả đời. Bây giờ nàng vẫn là Thánh Nữ, nếu ta thật sự chiếm hữu nàng, đó là miệt thị Từ Hàng Tịnh Trai, sư phụ nàng sẽ thật sự không đồng ý cho chúng ta ở bên nhau!"
"Thiên, Huyên Hiên là của chàng, vĩnh viễn là của chàng!" Tình ý trong mắt Thạch Huyên Hiên khiến Lâm Thiên run lên. Hắn tự hỏi lòng mình, cảm thấy mình nợ Thạch Huyên Hiên quá nhiều, nàng yêu hắn còn nhiều hơn hắn yêu nàng.
"Huyên Hiên, ta nhất định sẽ đối xử tốt với nàng, nếu vi phạm lời thề này, trời tru đất diệt!" Lâm Thiên nói.
Lâm Thiên buông Thạch Huyên Hiên ra, ý niệm vừa động, pháp bảo bạch hạc và Thiên Lam Chi Luyến mua ở Kì Trân Các liền xuất hiện trong tay.
"Đẹp quá!" Thạch Huyên Hiên vừa nhìn thấy Thiên Lam Chi Luyến, đôi mắt liền lóe lên ánh sáng rực rỡ. Chỉ cần là phụ nữ, có lẽ ai cũng thiếu sức chống cự trước một vật đẹp như mộng ảo thế này.
"Huyên Hiên, thích không? Tất cả đều tặng cho nàng!" Lâm Thiên cười, đeo chiếc vòng Thiên Lam Chi Luyến lên cổ tay ngọc ngà của Thạch Huyên Hiên.
Cổ tay trắng như tuyết, kết hợp với Thiên Lam Chi Luyến tỏa ra ánh sáng mộng ảo, đến cả tâm thần của Lâm Thiên cũng phải một phen thất thần. "Huyên Hiên, bây giờ nàng càng giống một tiên tử giáng trần hơn là một người phàm!" Lâm Thiên chân thành khen ngợi.
"Thiên, ta cảm thấy có một luồng năng lượng từ sợi dây này tiến vào cơ thể!" Thạch Huyên Hiên kinh ngạc nói. Tuy ngạc nhiên nhưng nàng không hề sợ hãi, vì nàng biết Lâm Thiên không thể nào hại mình.
Lâm Thiên cười khẽ: "Vòng tay này tên là Thiên Lam Chi Luyến, là một bảo bối cấp thượng phẩm linh khí. Nàng đeo nó rồi thì ngay cả tu vi Xuất Khiếu kỳ của ta cũng không thể làm tổn thương nàng. Có năng lượng tiến vào cơ thể là hiện tượng bình thường, cho thấy Thiên Lam Chi Luyến đã nhận chủ thành công. Vì là thượng phẩm linh khí nên nó có thể tự động nhận chủ! Con chim nhỏ màu trắng kia cũng là một pháp bảo, sau khi nàng luyện hóa nó có thể triệu hồi ra một con bạch hạc khổng lồ. Cưỡi hạc phi hành chắc chắn sẽ oai phong hơn ta đứng trên cái xúc xắc này nhiều!"
Thạch Huyên Hiên ngơ ngác nhìn Lâm Thiên, một lúc lâu sau mới hoàn hồn, kinh hỉ nói: "Thiên, chàng đã đạt tới Xuất Khiếu kỳ rồi sao?!"
Lâm Thiên gật đầu: "Đúng vậy, hôm qua vừa đột phá!"
"Chàng... chàng đã giết rất nhiều người sao?" Thạch Huyên Hiên có chút do dự hỏi.
Lâm Thiên khẽ gật đầu: "Giết không ít, bây giờ ở Nhật Bản đã không còn cao thủ nào nữa!"
"Người Nhật Bản à?" Thạch Huyên Hiên bình tĩnh lại, nhận lấy pháp bảo bạch hạc nhỏ ngắm nghía một lúc rồi trả lại cho Lâm Thiên: "Thiên, cái này chàng cứ giữ trước đi, trong thời gian ngắn ta không thể luyện hóa rồi thu vào cơ thể được, để trên người ta không tiện!"
Thạch Huyên Hiên tuy là Thánh Nữ của Từ Hàng Tịnh Trai nhưng trên người không có nhẫn trữ vật. Với tu vi của nàng, để luyện hóa con bạch hạc này có lẽ phải mất vài tháng. Bây giờ sắp đến Côn Luân, quả thật không tiện để con chim nhỏ màu trắng này trong túi...
"Chủ nhân, thực lực của ngài đã đột phá, Tiểu Linh có thể chế tạo nhẫn trữ vật, nhưng không gian của nó khá nhỏ, chỉ khoảng một trăm mét khối!" Tiểu Linh nói trong đầu Lâm Thiên.
"Nếu vậy còn nói nhảm làm gì, mau chế tạo một cái đi!" Lâm Thiên ra lệnh trong đầu.
"Chủ nhân, cần mười vạn điểm Giới Lực..." Tiểu Linh nói.
Tốc độ của Tiểu Linh cực nhanh, chỉ mười mấy giây sau, một chiếc nhẫn ngọc bích có tạo hình tinh xảo đã xuất hiện trong tay Lâm Thiên.
"Huyên Hiên, đưa tay ra nào!" Lâm Thiên cầm chiếc nhẫn cười nói.
Thạch Huyên Hiên mặt đỏ lên, đưa tay trái ra. Lâm Thiên đeo chiếc nhẫn ngọc bích tinh xảo vào ngón giữa của nàng, ngón giữa, tượng trưng cho tình yêu nồng cháy!
"Huyên Hiên, đây là một chiếc nhẫn trữ vật do Tiểu Linh chế tạo, rất dễ sử dụng. Nàng chỉ cần đưa thần niệm vào bên trong nhẫn là nó sẽ tự động nhận chủ, người khác không thể lấy được đồ vật bên trong!" Lâm Thiên nói, rồi lại đưa pháp bảo bạch hạc nhỏ cho Thạch Huyên Hiên, "Vật này nàng tự giữ lấy, lúc rảnh rỗi thì luyện hóa dần!"
Thạch Huyên Hiên nhanh chóng để chiếc nhẫn nhận chủ thành công, thu pháp bảo bạch hạc nhỏ vào trong, ý niệm vừa động, chiếc nhẫn hóa thành một dòng năng lượng ấm áp ẩn vào ngón tay. Chức năng ẩn thân này nhẫn trữ vật bình thường không có, nhưng vì Tiểu Linh trực tiếp dùng Giới Lực để chế tạo, mà Giới Lực vốn là một loại năng lượng, nên tự nhiên có thể chuyển hóa thành năng lượng để ẩn đi.
Tốc độ của pháp bảo xúc xắc rất nhanh, chỉ một giờ sau, Lâm Thiên và Thạch Huyên Hiên đã đến chân núi Côn Luân.
Nơi ở của phái Côn Luân không giống Từ Hàng Tịnh Trai nằm trên đỉnh một ngọn núi. Từ xưa đến nay vẫn có cái gọi là động tiên, nhưng vì nguyên khí thiếu hụt, ngày nay, động tiên thật sự còn tồn tại cũng chỉ còn lại Côn Luân Tiên Cảnh.
Thời cổ đại, Côn Luân Tiên Cảnh vô cùng rộng lớn, diện tích không nhỏ hơn cả Trung Quốc, nhưng hiện tại, vì thiếu sự bổ sung thiên địa nguyên khí từ bên ngoài, nó đã thu nhỏ lại chỉ còn hơn mười kilômét vuông.
Phái Côn Luân nằm trong Côn Luân Tiên Cảnh, và ngày nay, trong Côn Luân Tiên Cảnh cũng chỉ có duy nhất một môn phái là Côn Luân.
Huyết Đào Phong trên dãy Côn Luân, đây là một ngọn núi nhỏ, giữa vô số ngọn núi của Côn Luân sơn mạch, nó thật sự rất không bắt mắt. Thế nhưng, những người có tu vi cao thâm trên Địa Cầu đều biết nơi này, bởi vì đây chính là lối vào Côn Luân Tiên Cảnh