Virtus's Reader
Tinh Giới

Chương 5: CHƯƠNG 5: KẾT NGHĨA KIM LAN!

“Đoạn đại ca, tiểu đệ nhất định sẽ dốc hết sức!” Lâm Thiên nói: “Tẩu tử, hay là để ta xem tình hình của Đoạn Vân trước được không? Tuy không thể chữa khỏi ngay lập tức nhưng ta có thể giúp ổn định bệnh tình của nó!”

Vương Ngữ Yên không do dự đưa Đoạn Vân vào tay Lâm Thiên. Nàng tin rằng Lâm Thiên không ngu ngốc đến mức làm hại Đoạn Vân, bởi có Đoạn Dự, một đại cao thủ ở đây, trừ khi hắn không muốn sống nữa mới dám ra tay!

Lâm Thiên cẩn thận bế Đoạn Vân vào lòng bằng tay trái, tay phải nhẹ nhàng đặt lên ngực nó.

“Tiểu Linh, chữa trị cho nó một chút trước đi!” Lâm Thiên dùng ý niệm nói với Tiểu Linh. Tuy Giới Lực không còn nhiều, nhưng để có được sự tin tưởng tuyệt đối của Đoạn Dự, hắn chỉ có thể tạm thời ổn định bệnh tình cho Đoạn Vân. Bệnh của Đoạn Vân không cần phải chữa dứt điểm trong một lần, có thể chia thành nhiều đợt, mỗi lần một chút cũng không sao.

“Vâng, chủ nhân!” Tiểu Linh vừa đáp lời, Lâm Thiên liền cảm thấy một luồng nhiệt ấm áp từ lòng bàn tay phải của mình chậm rãi truyền vào lồng ngực của Đoạn Vân. Theo luồng nhiệt rót vào, Đoạn Vân đang say ngủ cũng bất giác nở một nụ cười đáng yêu. Gần ba phút sau, Lâm Thiên mới thu tay phải lại, nói: “Đoạn đại ca, tiểu đệ học nghệ chưa tinh, năng lượng trị liệu trong cơ thể quá ít, không thể chữa dứt bệnh cho Đoạn Vân trong một lần được. Tuy nhiên, lần trị liệu này có thể giúp Đoạn Vân không phát bệnh đau đớn trong vài ngày tới!”

Đoạn Dự bế lấy Đoạn Vân, vội vàng kiểm tra mạch đập cho nó. Rất nhanh, vẻ vui mừng hiện rõ trên mặt y: “Lâm hiền đệ thực sự quá khiêm tốn rồi, ta cảm nhận được cơ thể Vân nhi đã tốt hơn rất nhiều. Năng lực của hiền đệ thật khó lường, gặp được đệ đúng là phúc phần của Đoạn Dự ta, cũng là tạo hóa của Vân nhi!”

Đoạn Dự đem Đoạn Vân giao cho Vương Ngữ Yên đang hồi hộp đứng bên cạnh: “Ngữ Yên, nàng đưa Vân nhi đi nghỉ ngơi trước đi!”

Vương Ngữ Yên nhẹ gật đầu rồi ôm Đoạn Vân cùng bốn nha hoàn rời đi.

“Lâm hiền đệ, ngu huynh lớn hơn đệ vài tuổi, vậy xin phép gọi đệ một tiếng hiền đệ, được không?” Đoạn Vân có thể được cứu chữa, nỗi lo trong lòng Đoạn Dự cũng vơi đi, y khẽ cười nói. Vốn là người quảng giao, lại thêm Lâm Thiên có bản lĩnh thần kỳ và còn cứu con trai mình, nên y cảm thấy vô cùng thân thiết.

Lâm Thiên hiển nhiên sẽ không từ chối, lập tức vui vẻ đáp: “Lâm Thiên từ nhỏ không anh không em, nếu được cùng Đoạn đại ca kết làm huynh đệ, đó chính là phúc phận của tiểu đệ!”

“Ha ha, tốt! Hoàng thiên ở trên, hậu thổ ở dưới, hôm nay Đoạn Dự và Lâm Thiên kết làm huynh đệ, cùng hưởng phú quý, cùng chung sinh tử!” Đoạn Dự giơ tay lên trời thề.

Lâm Thiên cũng kích động nói: “Hoàng thiên ở trên, hậu thổ ở dưới, hôm nay Lâm Thiên và Đoạn Dự kết bái huynh đệ, cùng hưởng phú quý, cùng chung sinh tử!”

“Đại ca, xin nhận của tiểu đệ một lạy!” Lâm Thiên ôm quyền, cúi người thật sâu.

Đoạn Dự vội đỡ Lâm Thiên dậy, nói: “Hiền đệ, lễ này ta có thể nhận, nhưng đệ không thể gọi ta là đại ca. Ta còn có hai vị huynh đệ kết nghĩa nữa, một người là Tiêu Phong, một người là Hư Trúc. Đệ đã cùng ta kết nghĩa, vậy là có thêm hai vị ca ca nữa. Nhị ca Hư Trúc hiện chắc đang ở Linh Thứu Cung, còn đại ca Tiêu Phong…” Nói đến đây, Đoạn Dự nghẹn ngào không nói nên lời.

“Vậy, đệ gọi huynh là tam ca. Tam ca, chuyện của đại ca, đệ đã từng nghe qua. Đại ca chính là bậc anh hùng đỉnh thiên lập địa. Đời người ai cũng phải chết, nhưng cái chết của đại ca nặng tựa Thái Sơn!” Lâm Thiên nói.

“Nói hay lắm! Xem ra ta lại ủy mị như đàn bà rồi!” Đoạn Dự nói: “Tứ đệ, chắc đệ đã đọc qua Dịch Kinh. Ta muốn dạy đệ một bộ pháp, chắc đệ cũng đoán ra đó chính là Lăng Ba Vi Bộ. Học Lăng Ba Vi Bộ, nếu đã đọc qua Dịch Kinh thì có thể nói là làm ít công to, đạt hiệu quả gấp bội!”

Dịch Kinh – thời xưa người đọc sách ai cũng phải đọc qua, nhưng Lâm Thiên hắn là người hiện đại, mà người hiện đại thì có mấy ai đọc Dịch Kinh?

“Tiểu Linh, trong dữ liệu của ngươi có Dịch Kinh không? Có thể trực tiếp truyền vào đầu ta không?” Lâm Thiên dùng ý niệm hỏi Tiểu Linh.

“Chủ nhân, trong cơ sở dữ liệu của Tiểu Linh không có Dịch Kinh, nhưng khi chủ nhân trở về thế giới thực, Tiểu Linh có thể lên mạng tìm kiếm. Tiểu Linh cũng xin báo cho chủ nhân biết: những tư liệu hiện có của Tiểu Linh đều đã được lão chủ nhân xử lý qua, nên khi dung nhập vào đại não của chủ nhân sẽ không gây tổn thương. Nhưng những thông tin khác nếu muốn dung nhập sẽ khiến thần kinh đại não của chủ nhân bị tổn hại, và để loại bỏ tổn thương này, chủ nhân cần tiêu hao Giới Lực để bảo vệ đại não!” Tiểu Linh trả lời. Mặc dù nói rất nhiều nhưng vì là đối thoại trực tiếp bằng linh hồn nên chỉ diễn ra trong nháy mắt.

“Tam ca, Dịch Kinh tiểu đệ quả thực đã đọc qua, nhưng đó là chuyện của rất lâu về trước, muốn nhớ lại ngay cũng không thể trong thời gian ngắn được!” Lâm Thiên nói.

“Vậy thì đêm nay đệ cứ hồi tưởng lại cho kỹ đi, để ta đi tìm vài cuốn sách mang qua cho đệ!” Đoạn Dự dặn dò nha hoàn chăm sóc Lâm Thiên rồi cáo từ rời đi.

Không cần nha hoàn giúp đỡ, Lâm Thiên một mình ngâm mình thoải mái trong bồn nước nóng. Tính ra, ở thế giới thực cũng vừa qua một đêm. Đoạn Dự cũng đã sai người mang tới mấy quyển sách về Dịch Kinh.

“Ở đây có mật thất tu luyện không?” Lâm Thiên hỏi một nha hoàn.

“Thưa đại nhân, Lăng Anh phủ này chủ yếu dùng để chiêu đãi nhân sĩ võ lâm, cho nên cũng có mật thất để tu luyện. Mời đại nhân đi theo tiểu tỳ!”

Mật thất của Lăng Anh phủ nằm ở hậu viện, tổng cộng có ba gian, đều là thạch thất. Nha hoàn dẫn đường nói: “Đại nhân, một khi cửa mật thất đã đóng thì chỉ có thể mở từ bên trong, xin đại nhân lưu ý! Ngoài ra, trong mật thất có đủ lương khô và nước dùng cho ba ngày.”

“Nếu tam ca tới, cứ nói ta muốn nghiên cứu Dịch Kinh và hồi phục công lực!” Lâm Thiên nói xong liền cầm mấy quyển sách Dịch Kinh mà Đoạn Dự cho người mang tới, bước vào một gian mật thất.

Vừa đóng cửa mật thất, Lâm Thiên đặt mấy quyển sách xuống rồi báo cho Tiểu Linh chuẩn bị trở về thế giới thực. Mười giây chuẩn bị trôi qua, ý thức của Lâm Thiên đã quay về với cơ thể.

Mở mắt ra, thấy trời vừa hửng sáng, cảm thấy tinh thần hơi mệt mỏi, Lâm Thiên khẽ nhắm mắt lại thiếp đi.

Ngủ được khoảng hai, ba tiếng thì Lâm Thiên bị Tả Vân Phi đánh thức.

“Lão Tứ, hôm nay được nghỉ, mày gọi bọn tao dậy sớm làm gì?” Lâm Thiên trở mình, oán giận hỏi.

“Đương nhiên là để xem bảng xếp hạng hoa khôi giảng đường rồi. Đêm qua tao cày đến hai giờ sáng mới ngủ đấy!” Tả Vân Phi cười hì hì, nhanh chóng mở máy tính lên.

Đã tỉnh rồi thì Lâm Thiên cũng lười ngủ tiếp: “Lão Tứ, mai là lễ kỷ niệm 70 năm quốc khánh rồi, có dự định gì chưa?” Lâm Thiên vừa mặc quần áo vừa hỏi.

“Còn phải hỏi à? Đương nhiên là đến Bắc Kinh xem lễ rồi, 70 năm quốc khánh, đây là dịp hiếm có đấy! Lão Tam, mày không định nói là mày không đi đấy chứ?” Tả Vân Phi quay đầu nhìn Lâm Thiên.

Lâm Thiên nhíu mày: “Tao cũng muốn đi nhưng giờ này chưa mua được vé xe!”

“Không cần mua vé đâu, thành phố Hải Thiên cách thủ đô cũng không xa, chúng ta lái xe thẳng tới đó. Tuy hơi mệt nhưng vẫn thoải mái hơn đi tàu hỏa hay máy bay nhiều! Tiêu Bạch và lão Nguỵ đều đồng ý rồi, là một thành viên của phòng 306, mày không thể tách lẻ được đâu đấy?” Tả Vân Phi nói.

Lâm Thiên gật đầu: “Nếu mày đã nói vậy thì không vấn đề gì.”

Lúc này Tả Vân Phi đã vào trang web của đại học Hải Thiên: “Quả nhiên không khác mấy so với tưởng tượng của tao: Chu Dao, Mộ Dung Tuyết, Nam Cung Uyển Nhi, Tương Cầm đều vào top mười. Liễu Thi tụt xuống thứ chín, đúng là có bạn trai thì mất giá mà. Tần Kha giành được ngôi vị hoa khôi giảng đường cũng không có gì lạ!” Tả Vân Phi nói tiếp: “Chất lượng tân sinh viên khóa này đúng là cao thật, top mười mà có tới bốn người!”

“Lão Tam, đừng lảm nhảm nữa, chuẩn bị nhanh lên, từ Hải Thiên tới Bắc Kinh cũng mất ba, bốn tiếng đấy. Giờ đã hơn chín giờ rồi, chúng ta phải nhanh lên!” Nguỵ Phong từ bên ngoài đi vào, tay cầm mấy suất ăn sáng.

“Oa ha ha, lão Nguỵ đúng là phong độ!” Tả Vân Phi cười hắc hắc, ôm lấy mấy phần ăn sáng.

Mấy người đang đùa giỡn ăn sáng thì điện thoại di động của Tả Vân Phi vang lên.

“A lô, ai vậy?” Nhìn dãy số lạ, Tả Vân Phi hỏi.

“Tả Vân Phi, giọng của bản tiểu thư mà ngươi cũng không nhận ra à?”

Dù là qua điện thoại, Tả Vân Phi vẫn cảm nhận được sát khí mãnh liệt truyền tới: “Bạn ơi, tôi không nhận ra bạn, tôi cúp máy đây!” Ban đầu không biết là ai, nhưng vừa nghe giọng là Tả Vân Phi đã biết, ngoài nữ ma đầu Nam Cung Uyển Nhi ra thì còn ai vào đây nữa! Vì vậy hắn muốn nhanh chóng cúp máy.

“Tả - Vân – Phi, ngươi dám cúp máy của bản tiểu thư! Ngươi chết chắc rồi!” Nam Cung Uyển Nhi gầm lên, lớn đến nỗi cả đám Lâm Thiên đều nghe thấy. Ba người cùng liếc nhìn Tả Vân Phi với nụ cười quái dị.

“Bà nội của con ơi, con sai rồi, con nhận sai là được chứ gì, lão nhân gia người tha cho con đi, cho tiểu nhân một con đường sống được không?” Tả Vân Phi phiền muộn, không hiểu sao Nam Cung Uyển Nhi lại có số điện thoại của hắn.

“Bây giờ ta không định tìm ngươi gây sự, giao cho ngươi một việc, nếu làm tốt thì chuyện hôm qua coi như bỏ qua!” Nam Cung Uyển Nhi nói.

“Thật không?” Tả Vân Phi không tin Nam Cung Uyển Nhi lại có lòng tốt như vậy.

“Bản tiểu thư cần phải lừa ngươi sao? Ta, Mộ Dung Tuyết, Chu Dao và Tần Kha muốn đi Bắc Kinh xem lễ mừng quốc khánh. Ngươi chuẩn bị xe cộ và bảo vệ an toàn cho bọn ta trên đường đi, coi như đền bù chuyện hôm qua!”

Tả Vân Phi còn tưởng Nam Cung Uyển Nhi sẽ đưa ra điều kiện ngặt nghèo gì, vừa nghe mấy lời này liền tròn mắt hỏi lại: “Bạn học Nam Cung Uyển Nhi, ngươi không phải là đổi tính rồi chứ?”

“Tên khốn, nửa giờ sau chúng ta đợi ở cổng trường! Hừ!”

Cúp điện thoại, Tả Vân Phi nghi hoặc: “Tiểu Bạch, lão Nguỵ, lão Tam, các cậu có nghe rõ không? Các cậu nói xem chuyện này có kỳ quái không?”

“Xem ra là Nam Cung Uyển Nhi để ý mày rồi!” Nguỵ Phong nghiêm túc nói.

“Lòng dạ đàn bà như mò kim đáy bể!” Tiêu Bạch nói.

Lâm Thiên giơ hai tay: “Lão Tứ, tao không có ý kiến.”

“Mẹ nó, kệ đi! Có thêm bốn đại mỹ nữ cùng đi xem lễ quốc khánh, vẫn tốt hơn là chỉ có bốn thằng đực rựa chúng ta!” Tả Vân Phi cuối cùng cũng quyết định: “Tiểu Bạch, xe của tao không chở được tám người, tao biết thằng nhóc mày có một chiếc đậu gần đây, mau đi lái tới đây!”

Bốn người loay hoay thay đồ. Ba người Tả Vân Phi một thân hàng hiệu, còn Lâm Thiên chỉ mặc một bộ quần áo bình thường nhưng sạch sẽ, trông cũng nổi bật không kém.

“Đi thôi, go go go!” Bốn người hăng hái đi ra ngoài. Lâm Thiên và Nguỵ Phong đi về phía cổng trường, còn Tả Vân Phi và Tiêu Bạch thì đi lấy xe.

Từ xa, Lâm Thiên đã thấy một đám đông tụ tập quanh cổng trường, nhìn sơ cũng không dưới hai, ba trăm người.

“Lão Nguỵ, chúng ta đến chỗ đó hay là đợi lão Tứ và Tiểu Bạch?” Tới gần đám đông, Lâm Thiên nhẹ giọng hỏi Nguỵ Phong.

Ở giữa đám đông chính là bốn đại mỹ nhân Nam Cung Uyển Nhi, Tần Kha, Chu Dao và Mộ Dung Tuyết mà tối qua hắn đã thấy hình trên mạng.

“Người thật còn đẹp hơn trong ảnh nhiều!” Lâm Thiên thầm cảm thán. Bốn siêu cấp đại mỹ nữ đứng cùng một chỗ thu hút nhiều người đến vậy cũng không có gì lạ!

“Chờ đi, đừng chọc giận đám đông kia. Lão Tam, tao thấy mày có chút thay đổi đấy!” Nguỵ Phong nói.

“Hả, thay đổi gì chứ?” Lâm Thiên khẽ cười hỏi.

Nguỵ Phong suy nghĩ một chút rồi nói: “Tự tin hơn trước đây. Tao không biết mày đã trải qua chuyện gì, nhưng như vậy cũng tốt. Bốn chúng ta ở cùng một phòng coi như là duyên phận. Sau này thế nào không biết, nhưng hiện tại chúng ta là huynh đệ!”

“Cảm ơn, lão Nguỵ!” Lâm Thiên gật đầu.

“Nguỵ Phong!” Nam Cung Uyển Nhi mắt rất tinh, thoáng cái đã nhận ra Nguỵ Phong trong đám người.

“Lão Tam, không có gì, chúng ta là huynh đệ, cùng qua đó đi!”

Đám đông tự động nhường lối, Nguỵ Phong cười khổ bước về phía mấy cô nàng Nam Cung Uyển Nhi, Lâm Thiên nhún vai đi theo sau. Dù sao hắn cũng là nhân vật được Đoạn Dự xưng huynh gọi đệ, ngay cả hoàng cung cũng đã vào thì đám đông này cũng không dọa được hắn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!