Lâm Thiên cười khổ nói: “Thanh Vân, ngươi đừng nhìn ta. Trong lòng các ngươi đều đã có con đường của riêng mình, còn ta thì chưa. Các ngươi cứ kiên trì với đạo của mình là được. Kiên trì với con đường riêng sẽ không bị lạc lối giữa đại đạo vô tận, biết đâu một ngày nào đó, các ngươi sẽ phát hiện ra vạn pháp quy tông, trăm sông đổ về một biển.”
“Đại đạo vô tận, kiên trì với con đường của riêng mình.” Ánh mắt đám người Thanh Vân sáng lên, vẻ kích động vì tranh luận ban nãy đã biến mất không còn tăm hơi. “Ha ha, không sai, cứ kiên trì với đạo của mình là được rồi. Lão đệ, mấy lời này của ngươi thật khiến chúng ta được lợi vô cùng. Tuy ngươi còn chưa bước chân vào đại đạo, nhưng lại thấu hiểu hơn cả chúng ta.” Tử Vạn cười lớn nói.
“Trăm sông đổ về một biển, lão đệ, tuy không biết lời ngươi nói có thật hay không, nhưng ít nhất nó cũng làm chúng ta cảm thấy tiền đồ một mảnh quang minh. Đi trên con đường đại đạo, thật ra điều đáng sợ nhất chính là lạc mất phương hướng, cuối cùng hóa thành cát bụi.” Thanh Vân cười nói. “Ta chỉ nói bừa thôi, các ngươi đừng coi là thật.” Lâm Thiên nói, đối với đại đạo, trong lòng hắn làm quái gì có khái niệm nào, hai câu vừa rồi đúng là hắn chém gió bừa.
“Lâm Thiên, ngươi làm ta phải nhìn bằng con mắt khác xưa.” Chu Diệu nói. Trước đây, việc Lâm Thiên giết chết Thiên Tà Tôn Giả cũng không khiến Chu Diệu thấy bội phục, bởi vì đối với hắn, đó là một chuyện vô cùng đơn giản, huống hồ, trong tay Lâm Thiên còn có Tru Thần Kiếm, phần lớn công lao thuộc về thanh kiếm đó chứ không phải Lâm Thiên. Nhưng hai câu nói này lại khiến Chu Diệu kinh ngạc, trên con đường đại đạo, ngộ tính là thứ cực kỳ quan trọng. Mấy câu nói của Lâm Thiên làm hắn có cảm giác, Lâm Thiên sớm muộn gì cũng sẽ vượt lên trước cả bọn họ.
“Ha ha, hôm nay vui vẻ, hay là mọi người cùng nhau uống vài chén đi. Ta đề nghị Chu huynh cung cấp Thanh Tuyền Tửu, Lâm lão đệ cung cấp Vạn Quả Tửu, chúng ta không say không về.” Thanh Vân cười hắc hắc.
Lâm Thiên và Chu Diệu đồng thời đảo mắt xem thường. “Thanh Vân huynh, cho dù cho ngươi một vạn bình Thanh Tuyền Tửu, ngươi cũng uống không say đâu.” Chu Diệu nói. “Khụ khụ, ý của ta là bảo các ngươi đừng keo kiệt, lấy ra nhiều một chút.” Thanh Vân nói, “Thế này đi, chúng ta ở đây có tổng cộng tám người. Chu huynh, ngươi lấy ra tám bình Thanh Tuyền Tửu, Lâm lão đệ, ngươi lấy ra tám bình Vạn Quả Tửu, không vấn đề gì chứ?”
Chu Diệu cười khổ nói: “Tám bình thì vẫn lấy ra được, nhưng có phải ngươi biết trong nhẫn không gian của ta còn bao nhiêu không? Tám bình này vừa lấy ra, trong nhẫn của ta cũng chẳng còn lại mấy bình.” “Chu huynh, ngươi khác chúng ta mà, ngươi muốn bao nhiêu từ chỗ phụ thân ngươi mà chẳng được?” Thanh Vân nói. “Cha ta bây giờ đang dốc toàn tâm toàn ý vào việc nâng cao tu vi cho muội muội ta, cũng không có nhiều thời gian để ý đến ta.” Chu Diệu nói. Tuy hắn là cao thủ Thần Hoàng đỉnh cấp, nhưng trước mặt Chu Hạo, hắn chỉ là một đứa trẻ ngoan ngoãn. Đối với Chu Hạo, hắn tràn đầy kính sợ, thật sự không dám tùy tiện đi tìm Chu Hạo xin rượu uống. Lần đại hội trao đổi bảo vật là chuyện chính sự, nên hắn mới xin được nhiều như vậy, trừ đi số đã dùng trong đại hội, trong nhẫn không gian của hắn đúng là chẳng còn mấy bình.
“Muội muội của ngươi, có phải tên là Chu Nhược Hàm không? Hồi nhỏ ta còn từng gặp con bé, sau này thì đã nhiều năm không gặp.” Tử Vạn nói. Tuy hắn là cao thủ cấp Thần Hoàng, nhưng vẫn không biết tin tức Chu Nhược Hàm xuống hạ giới rồi lại trở về Thần Giới. “Ha ha, con bé tự đổi tên rồi, bây giờ tên là Chu Dao.” Chu Diệu liếc nhìn Lâm Thiên một cái rồi nói, “Tu vi của nó rất thấp, mấy năm nay phụ thân đại nhân vẫn bắt nó bế quan.” Đột nhiên, thân hình Chu Diệu chấn động, “Các vị, phụ thân đại nhân vừa mới truyền âm bảo ta tuyên bố một tin tức.”
“Tin tức gì?” Thanh Vân và những người khác tò mò hỏi. Lâm Thiên cũng thấy lòng mình thắt lại, có cảm giác tin tức này đối với hắn sẽ không phải là chuyện tốt. “Cha ta muốn chọn rể cho muội muội của ta!” Chu Diệu trầm giọng nói. Sắc mặt Lâm Thiên biến đổi, nhưng ngay lập tức liền khôi phục lại bình thường. Quả nhiên, tin tức này cuối cùng cũng được công bố. Lâm Thiên trong lòng sớm đã có chuẩn bị tâm lý, cho nên mới có thể chỉ biến sắc trong nháy mắt rồi bình tĩnh lại.
“Cái gì?” Thanh Vân và những người khác đều kinh hãi. Vô số người đang vây xem xung quanh cũng cảm thấy đầu óc có chút hỗn loạn. Con gái của Chu Hạo Thần Tôn, hòn ngọc quý trên tay của Chu gia, vậy mà lại muốn kén rể!!
Con gái hoàng đế còn không lo không gả được, huống hồ là con gái của Thần Tôn, lại càng khỏi phải bàn. Tại sao lại phải tổ chức kén rể như vậy chứ?! Phản ứng đầu tiên của những người đó là không tin, nhưng ngay sau đó, họ liền nhận ra người công bố tin tức này chính là con trai cả của Chu Hạo, đại ca của Chu Nhược Hàm – Chu Diệu. Chu Diệu không thể nào lấy muội muội mình ra làm trò đùa như vậy, cũng không dám làm thế!
“Chu huynh, chuyện này, lệnh tôn sao lại...” Thanh Vân nói, lời còn chưa dứt nhưng Chu Diệu đã hiểu ý của hắn. Với quyền thế của Chu gia, Chu Nhược Hàm chỉ cần chọn người mình thích là được, cớ gì phải làm ra chuyện kén rể này? Chuyện liên hôn như vậy, trong Thần Giới tuy có, nhưng đó là đối với các gia tộc bình thường, đối với Chu gia, có cần thiết phải làm vậy sao?
“Ý của phụ thân không phải là điều ta có thể tùy tiện phỏng đoán. Ngày đã được định vào hôm nay của mười vạn năm sau, phàm là nhân loại trong Thần Giới có tuổi tác dưới một trăm triệu tuổi đều có thể tham gia.” Chu Diệu nói.
“Một trăm triệu tuổi, ha ha, xem ra chúng ta không có cơ hội rồi, chúng ta đều đã sống mấy chục cái một trăm triệu tuổi.” Thanh Vân cười lớn nói, “Nhưng mà Lâm lão đệ, ngươi có hy vọng đó.”
“Lâm Thiên có hy vọng hay không, bây giờ nói vẫn còn quá sớm. Bởi vì cha ta đã nói, nếu kẻ nào đã có nữ nhân khác mà còn muốn cưới muội muội ta thì phải có tu vi Thần Hoàng cấp!” Chu Diệu liếc mắt nhìn Lâm Thiên. Lâm Thiên cười khổ một tiếng, quả nhiên, điều kiện này đã được thêm vào.
“Chu huynh, ngươi không đùa đấy chứ, đạt tới cấp Thần Hoàng trong vòng một trăm triệu năm.” Tử Vạn nói. Các cao thủ cấp Thần Hoàng khác cũng lắc đầu với vẻ khó tin. Để đạt tới tu vi Thần Hoàng, người nhanh nhất trong số họ cũng mất hơn ba tỷ năm, một trăm triệu năm mà đạt tới tu vi Thần Quân cấp đã được xem là không tồi rồi! “Đối với một số người mà nói, vẫn có khả năng.” Chu Diệu nói.
Thanh Vân và Tử Vạn liếc nhìn Lâm Thiên, nhớ lại những lời Lâm Thiên và Chu Diệu đã nói trên đỉnh tòa lầu ở quảng trường Cửu Cung ngày đó, trong mắt họ lộ ra một tia hiểu rõ. Cuộc kén rể này, tuy bề ngoài là dành cho tất cả những người dưới một trăm triệu tuổi trong toàn Thần Giới, nhưng trên thực tế, lại chỉ nhắm vào một mình Lâm Thiên mà thôi!
“Đến, mọi người uống rượu!” Lâm Thiên vung tay lên, trước mặt hắn và mấy vị Thần Hoàng xung quanh đều xuất hiện hai bình rượu, một là Thanh Tuyền Tửu, loại còn lại tự nhiên là Vạn Quả Tửu.
“Ồ, lão đệ, ngươi không phúc hậu nha, ngươi có Thanh Tuyền Tửu mà trước đây không chịu lấy ra.” Thanh Vân trừng mắt nói. “Thanh Vân lão quỷ, ta cũng là uống Thanh Tuyền Tửu thấy ổn nên mới đi xin lão sư một ít.” Lâm Thiên nói, “Mọi người uống rượu!” Mặc dù sớm biết sẽ có ngày này, nhưng nữ nhân của mình lại bị cả Thần Giới kén rể, trong lòng Lâm Thiên vẫn có vài phần khó chịu!
“Được, uống rượu.” Tử Vạn nói.
Lâm Thiên không dùng chén, trực tiếp cầm bình rượu lên tu một ngụm lớn. Hắn vốn tưởng mình có thể tỏ ra không quan tâm, nhưng khi chuyện thực sự xảy ra, trong lòng vẫn là… “Mẹ kiếp, thằng nào dám tranh với ta, đến lúc đó lão tử nhất định đánh gãy chân hắn!” Lâm Thiên hung hăng chửi thầm trong lòng.
Hai bình rượu cạn sạch, tâm tình Lâm Thiên cũng bình tĩnh hơn nhiều. Chuyện này vốn đã nằm trong dự đoán, hơn nữa chỉ cần không có gì bất ngờ xảy ra, Chu Dao sẽ không bị người khác cướp mất. Cho nên, bực bội thì bực bội, nhưng cũng không đến mức khiến Lâm Thiên phải day dứt mãi!
“Lâm Thiên, ngươi tự mình đi Thanh Long Thành đi, ta còn có chút việc.” Sau khi Lâm Thiên từ biệt Tử Vạn và Thanh Vân, Chu Diệu nói. Lâm Thiên gật đầu: “Được.”
Trăm năm đã qua, đã đến lúc đi đón Thạch Huyên Huyên và mấy nàng. Ở Thanh Long Thành, tốc độ tăng tiến tu vi của các nàng sẽ không thể nhanh bằng Chu Dao được Chu Hạo toàn lực giúp đỡ. Về mặt thân phận, các nàng đã kém Chu Dao rất nhiều, nếu tu vi cũng kém xa, chỉ sợ sau này các nàng ở cùng Chu Dao sẽ cảm thấy không được tự nhiên.
Nếu bay, từ Tự Do Thành đến Thanh Long Thành, với tu vi hiện tại của Lâm Thiên, có lẽ cũng cần bốn năm ngàn năm. Nhưng nếu đi bằng truyền tống trận, chỉ mất vỏn vẹn mười mấy giây là tới. Vừa bước ra khỏi truyền tống trận ở Thanh Long Thành, Lâm Thiên không khỏi cảm thán, truyền tống trận này đúng là một thứ tốt, đáng tiếc là trong Thần Giới số lượng quá ít, nếu không thì sẽ còn tiện lợi hơn nhiều.
“Chu Nhược Hàm đại tiểu thư vậy mà lại kén rể, Vương huynh, đến lúc đó huynh có tham gia không?” Lâm Thiên vừa ra khỏi truyền tống trận đã nghe thấy những lời như vậy. “Đi chứ, đương nhiên là đi rồi. Tuy tu vi của ta chỉ là Thần Tướng cấp, nhưng biết đâu Chu Nhược Hàm đại tiểu thư lại nhìn trúng ta thì sao.” Vị Vương huynh kia nói.
“Ha ha, phải đó phải đó, Vương huynh tuấn tú lịch sự, chỉ trong mấy chục triệu năm đã đạt tới tu vi Thần Tướng cấp, rất có khả năng chiếm được trái tim của Chu Nhược Hàm đại tiểu thư.”
Lâm Thiên lạnh lùng quét mắt nhìn hai người kia, nhưng cũng không ra tay giết họ. Hắn biết rõ, tin tức của Chu Hạo vừa được tung ra, số người trong Thần Giới có ý với Chu Dao sợ rằng không dưới trăm tỷ, hắn có muốn giết cũng không giết xuể!
Hai người kia bị Lâm Thiên liếc mắt một cái, cảm giác như bị một chậu nước đá dội từ đầu xuống. Mãi đến khi Lâm Thiên đi xa, hai người họ mới hồi phục lại tinh thần. “Vương, Vương huynh, nếu người này cũng tham gia, e là chúng ta không có một chút hy vọng nào.”
“Chắc là không đâu, người này khẳng định có tu vi Thần Quân cấp, tuổi tác có thể đã vượt quá một trăm triệu tuổi rồi. Hắn không thể tham gia nên mới ghen tị với chúng ta, đúng, chính là như vậy.” Vị Vương huynh kia nói. “Vương huynh cao kiến, nhưng chúng ta vẫn nên mau chóng đổi chỗ khác đi.” Người kia nói xong, vội vàng cùng vị Vương huynh nọ bay đi.
Lâm Thiên tiến vào Thanh Long Thành, thong thả đi về phía đầu rồng của thành. Chẳng mấy chốc, hắn đã đến bên ngoài nội thành. “Phu quân!” Thạch Huyên Huyên và các nàng đã sớm chờ ở cổng thành bên trong, thấy Lâm Thiên đến, tất cả vội vàng chạy tới.
⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡
Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ