Lâm Thiên lấy hai khẩu súng lục từ khu vũ khí, sau đó lấy thêm mấy thùng đạn rồi gọi Dương Thi và Dương Tuyết tới khu huấn luyện. Anh đưa cho mỗi người một khẩu súng lục, nói: “Mấy ngày tới, hai em sẽ học cách sử dụng vài loại súng ống, từ súng lục, súng tự động cho đến tiểu liên, tất cả đều phải học. Không chỉ học được, mà còn phải đạt độ chính xác nhất định. Thây ma chỉ chết khi bị bắn trúng đầu, nếu kỹ thuật bắn không đủ, các em sẽ không thể nào bắn trúng đầu một con thây ma đang di chuyển được!”
Dương Thi và Dương Tuyết đều gật đầu. Trước giờ các cô chưa từng đụng đến súng ống, nhưng cũng biết rằng trong thế giới này, chỉ có nắm giữ thực lực mới có thể dễ dàng sống sót hơn. Học cách sử dụng súng ống, tự nhiên là một phương pháp rất tốt để nhanh chóng nâng cao thực lực.
“Sau này anh còn có thể giúp hai em nâng cao thực lực một lần nữa, nhưng không thể quá nhiều lần, cho nên, hai em bắt buộc phải học sử dụng súng!” Lâm Thiên nói tiếp. “Hôm nay chúng ta luyện tập súng lục trước, bây giờ anh sẽ dạy hai em cách nạp đạn!” Lâm Thiên cầm một băng đạn rỗng, nạp từng viên đạn vào. “Nhìn kỹ chưa, bình thường phải nạp sẵn đạn cho đầy, đến lúc cần chỉ việc thay băng đạn là được. Kẻ địch sẽ không đời nào chờ các em nạp từng viên đạn đâu!” Lâm Thiên lắp băng đạn vào súng.
“Ha ha, lần đầu anh bắn súng còn quên mở khóa an toàn, hai em đừng mắc phải sai lầm đó nhé!” Lâm Thiên vừa nói vừa mở khóa an toàn. “Với sức mạnh của hai em hiện nay, có thể bắn súng bằng một tay được rồi, nhưng lúc bắt đầu vẫn nên cầm bằng hai tay đi, như vậy sẽ chính xác hơn một chút!”
“Đoàng!”
Dứt lời, Lâm Thiên bóp cò, viên đạn bay ra khỏi nòng súng, xuyên thẳng qua hồng tâm của bia ngắm cách đó hai mươi mét. Lâm Thiên hài lòng gật đầu, xem ra việc tốn không biết bao nhiêu đạn dược để luyện tập trước đây cũng có chút hiệu quả, nếu bắn trượt thì mất mặt chết!
“Loại súng lục này có tầm bắn hiệu quả là 50 mét. Anh không yêu cầu hai em phải bắn trúng hồng tâm ở khoảng cách năm mươi mét, nhưng ở khoảng cách 20 mét thì hy vọng hai em làm được. Thật ra điều này không hề khó, đến tay mơ như anh mà bây giờ cũng bắn trúng rồi này!”
“Đoàng, đoàng, đoàng!...”
“Đoàng, đoàng…”
Dương Thi và Dương Tuyết nạp đạn, mở khóa an toàn, rồi nâng súng nhắm vào bia ngắm cách 20 mét và khai hỏa.
Phát đầu tiên, cả hai đều bắn trượt, điều này hoàn toàn nằm trong dự liệu của Lâm Thiên. Lần đầu bắn súng chưa quen với sức giật, khả năng bắn hụt là rất lớn.
Phát thứ hai, Dương Thi bắn trúng vòng 3, Dương Tuyết bắn trúng vòng 2.
Phát thứ ba, Dương Thi bắn trúng vòng 5, Dương Tuyết vòng 4.
Phát thứ tư, Dương Thi vòng 8, Dương Tuyết vòng 6.
Phát thứ năm, Dương Thi bắn trúng hồng tâm, Dương Tuyết bắn trúng vòng 9.
Phát thứ sáu, Dương Thi vẫn trúng hồng tâm, Dương Tuyết cũng đã bắn trúng hồng tâm.
Phát thứ bảy, cả hai đều trúng hồng tâm, phát thứ tám cũng vậy…
Lâm Thiên há hốc miệng, chênh lệch này cũng quá lớn rồi. Nghĩ lại lúc đầu mình phải bắn đến mấy ngàn viên đạn mới có thể bách phát bách trúng trong vòng hai ba chục mét, vậy mà hai chị em Dương Thi và Dương Tuyết, không ngờ chưa tới mười phát đã bắn trúng hồng tâm!
“Ha ha, cười chết mất, Lâm Thiên, bây giờ ngươi đã cảm nhận được sự chênh lệch giữa thiên tài và phế tài chưa!” Tiểu Linh cười như điên trong đầu Lâm Thiên.
Lâm Thiên hung hăng mắng thầm: “Câm miệng!”
“Ta không có miệng!” Tiểu Linh đáp.
Lâm Thiên: “…”
“Hai em trước đây từng tập bắn súng à?” Lâm Thiên đợi họ bắn hết băng đạn mới lên tiếng hỏi.
Dương Thi và Dương Tuyết đều lắc đầu.
“Nếu thật sự chưa từng luyện tập, vậy thì hai em đúng là thiên tài rồi!” Lâm Thiên khen ngợi.
“Lâm đại ca, không phải anh cũng bắn trúng hồng tâm sao!” Dương Thi nói.
“Nhưng hai em chỉ bắn năm sáu phát đã trúng hồng tâm, còn anh… à, hai em chắc chắn không đoán được lúc đầu anh đã bắn bao nhiêu viên đạn mới đạt tới trình độ này đâu!” Lâm Thiên nói.
“Hai mươi viên?” Dương Tuyết đoán.
Lâm Thiên lắc đầu.
“Năm mươi viên?”
Lắc đầu.
“Một trăm viên?”
Lại lắc đầu.
“Năm trăm viên?”
Vẫn lắc đầu.
Dương Thi nói: “Lâm đại ca cứ nói thẳng đi, bọn em đoán không ra.”
“Anh học bắn súng mới chỉ mười mấy ngày, nhưng số đạn bắn ra chắc cũng không dưới năm sáu ngàn viên rồi. Có điều anh không bắn trong phòng thế này, mà là bắn thây ma. Riêng súng lục cũng phải bắn không dưới ngàn viên, mới đạt được thành tích trong khoảng hai ba chục mét không phát nào trượt khỏi đầu thây ma! Hai em không thấy lạ vì sao anh không hề sợ thây ma sao? Sau khi hai em diệt được khoảng một hai ngàn thây ma, hai em cũng sẽ không còn sợ chúng nữa. Thực ra bọn chúng rất dễ đối phó, chỉ một viên đạn là đủ!” Lâm Thiên giải thích.
“Một hai ngàn thây ma!” Dương Thi và Dương Tuyết đều hít một hơi khí lạnh, nhiều thây ma như vậy cùng xông lên, có thể dọa chết người rồi!
“Hai em có thiên phú bắn súng, nhưng chỉ bắn trúng bia cố định thôi thì chưa đủ. Tiếc là ở đây dường như không có bia di động, chờ khi chúng ta ra ngoài, hai em cứ trực tiếp lấy thây ma ra luyện tập. Bây giờ hai em cứ tập với súng lục cho quen tay, bắn thêm vài băng đạn nữa, sau đó anh sẽ hướng dẫn loại súng khác!” Lâm Thiên nói.
Dương Thi và Dương Tuyết gật đầu, cả hai lại lấy băng đạn ra nạp rồi tiếp tục bắn. Không thể không nói, thiên phú bắn súng của họ rất tốt, hai băng đạn sau đó, phát nào cũng trúng hồng tâm!
Ba cây súng tự động được Lâm Thiên mang tới. Một tiếng sau, súng tự động được đổi thành tiểu liên. Nửa tiếng sau, Dương Thi và Dương Tuyết cũng đã nắm bắt được cách dùng tiểu liên.
“Hai em đúng là… aizz, nếu ở đây có không gian, anh có thể mang cả súng máy hạng nặng và hạng nhẹ cho hai em thử nghiệm luôn. Đúng là không có thiên lý mà, nhớ lại lúc đầu anh phải bắn hết bao nhiêu đạn mới xem như nắm bắt sơ bộ, còn hai em thì tốt rồi, nhẹ nhàng hoàn thành việc mà khi đó anh phải tốn bao công sức mới làm được!” Lâm Thiên cười nói. Trong lòng anh khá thoải mái, khả năng bắn súng của chị em Dương Thi và Dương Tuyết càng tốt, khả năng tự bảo vệ của họ sẽ càng vững chắc hơn.
“Lâm đại ca, đó là do anh dạy giỏi!” Dương Thi nói.
“Cái này thì anh vẫn tự biết mình, không dám nhận công. Được rồi, hai em đã nắm vững kỹ thuật bắn súng, vậy tiếp theo hãy đi thích ứng với sức mạnh đột ngột tăng lên đi!” Lâm Thiên nói rồi đi tới khu lưu trữ vũ khí, loay hoay với mấy khẩu súng.
“Tiểu Linh, ngươi nói xem trên chiếc Hummer lắp thêm một khẩu súng máy hạng nặng có được không?” Lâm Thiên hỏi Tiểu Linh trong đầu.
Tiểu Linh đáp: “Cái này… lắp súng máy hạng nhẹ thì được, còn súng máy hạng nặng thì phải lắp lên xe lớn hơn.”
Lâm Thiên lắc đầu: “Bây giờ thêm hai chị em Dương Thi, một chiếc Hummer cũng vừa đủ rồi. Tiểu Linh, Hummer có thể thu vào không gian trong Tinh Giới không? Liệu có giống như nhận chủ với Tinh Giới, sau này lấy ra lấy vào không tốn năng lượng không?”
Tiểu Linh nói: “Thu vào thì được, cũng đúng là sau khi nhận chủ thì lấy ra lấy vào không tốn năng lượng. Chỉ có điều, e là ngươi không có đủ năng lượng để thu cả chiếc Hummer vào đâu. Muốn thu chiếc xe đó, cần 3000 duy giới lực trở lên!”
“Móa, 3000 duy! Có 3000 duy ta thu cái đống sắt đó làm gì, trực tiếp nâng cao thực lực không sướng hơn à!” Lâm Thiên bực bội nói thầm. “Nhưng mà vẫn phải thu mấy khẩu súng lục vào. Ồ, đúng rồi, Tiểu Linh, ta nhớ ra một vấn đề. Ngươi không phải nói bọn Dương Thi, Dương Tuyết không thể tiến vào thế giới hiện thực sao? Nhưng ta ở thế giới hiện thực đã từng dùng Sao Bạc, mà Sao Bạc là ta lấy từ thế giới Mạt Thế này mà!”
“Vật sống và vật không có sự sống vẫn khác nhau. Vật không có sự sống, ngươi có thể mang vào hiện thực mà không có vấn đề gì, nhưng vật sống thì không thể. Đây là lời của lão chủ nhân, nguyên lý thì ta không rõ lắm. Đến lúc đó ngươi có thể thử xem, bắt một con gián hay con chuột gì đó cũng được.” Tiểu Linh nói.
“Vật sống và vật không có sự sống đã khác nhau, vậy ta có thể sử dụng Sao Bạc trong thế giới này không?” Lâm Thiên hỏi.
“Có thể, nhưng phải tiêu hao giới lực. Giới lực tiêu hao bằng một nửa so với việc thu vật phẩm vào Tinh Giới!”
“Đồ bóc lột!” Lâm Thiên lầm bầm. “Ta nhớ lúc đó thu hai khẩu Sao Bạc vào Tinh Giới tổng cộng tốn 4 duy giới lực. Đúng rồi, còn kèm cả bốn băng đạn và hai nắm đạn nữa, thiết lập liên kết cho chúng với thế giới này đi!”
“Được rồi, tổng cộng cần 2 duy giới lực. Ngài còn 210 duy!” Tiểu Linh nói.
Lâm Thiên vừa động ý niệm, hai khẩu súng lục Sao Bạc liền xuất hiện trong tay. Lại động ý niệm, Sao Bạc lại biến mất. Anh hài lòng gật đầu, tuy hao phí không ít, nhưng như vậy tiện lợi hơn nhiều