“Sở trưởng Nhạc, tối nay tôi và bạn gái gặp phải một chuyện khá thú vị, muốn mời ông tới nghe một chút. Chúng tôi đụng phải hơn mười tên cầm đao cướp bóc, chuyện lạ thì năm nào cũng có, nhưng hôm nay đặc biệt nhiều. Bọn cướp lại không sợ cảnh sát, tên cầm đầu còn nói một câu – ‘Chết tiệt, bọn họ ra tay một lần, chúng ta lại phải nộp một khoản tiền nữa!’. Tôi có chút võ vẽ, may mắn đánh gục được hơn mười tên hung đồ đó, nhưng rồi bốn cảnh sát tới, lại không chĩa súng vào tội phạm, mà chĩa thẳng vào tôi. Biết tôi có chút thân phận, vậy mà còn định nổ súng giết người diệt khẩu. Sở trưởng Nhạc, không biết địa bàn của ông xảy ra chuyện như vậy, ông có suy nghĩ gì không?!”
Lâm Thiên vừa dứt lời, sắc mặt Nhạc Chấn Thiên đã trầm xuống, ông ta quay sang quát Ngô Nghĩa: “Bọn tội phạm kia đâu? Còn có cảnh sát nổ súng nữa!”
“Sở trưởng Nhạc, việc này có uẩn khúc, người này ra tay rất nặng, lúc đó hơn mười người kia đều bị đánh cho tàn phế, cho nên chúng tôi mới chĩa súng vào hắn. Hắn khiến chúng tôi cảm thấy bị uy hiếp, nên… nên tôi nhất thời căng thẳng mới nổ súng!” gã cảnh sát béo vội nói, “Còn bọn tội phạm kia bị gãy xương, đã được đưa đến bệnh viện rồi.”
Lâm Thiên bước tới nói:
“Sở trưởng Nhạc, ông lại đây một chút, tôi cho ông xem thứ này.”
Ngô Nghĩa vội nói:
“Sở trưởng Nhạc, cẩn thận, người này lợi hại lắm!”
Nhạc Chấn Thiên nhíu mày, đi tới bên cạnh Lâm Thiên. Quay lưng về phía đám cảnh sát kia, Lâm Thiên đưa cho ông ta giấy chứng nhận Cố vấn Đặc biệt của Long Tổ: “Sở trưởng Nhạc, ông xem đi, với cấp bậc của ông chắc là đã từng thấy qua rồi. Nếu hôm nay không phải có bạn gái tôi ở đây, sợ cô ấy thấy cảnh máu me, tôi đã trực tiếp nổ súng tiễn bọn chúng về trời rồi!”
Nhạc Chấn Thiên lật xem giấy chứng nhận, mặt ngoài bình tĩnh nhưng trong lòng lại kinh hãi tột độ. Thứ này ông ta đương nhiên đã từng thấy, quyền lực của nó quá lớn, đừng nói là đánh gãy tay chân vài tên côn đồ, mà cho dù có bắn chết Ngô Nghĩa ngay tại chỗ cũng sẽ không có chuyện gì!
Giấy phép giết người, chỉ cần xác định đối phương có tội, không cần báo cáo, có thể xử quyết ngay tại chỗ! Nhạc Chấn Thiên biết với thân phận mà tấm giấy này đại diện, muốn động đến ông ta cũng là chuyện dễ như trở bàn tay!
“Cướp bóc mà lại cướp trúng thành viên Long Tổ, bọn tội phạm này thật sự là không biết trời cao đất dày. Ngô Nghĩa, lần này xem ra phiền phức lớn rồi, nhưng cũng là cơ hội để dạy dỗ hắn!” Nhạc Chấn Thiên thầm nghĩ.
Cất giấy chứng nhận lại, Lâm Thiên thấp giọng nói: “Sở trưởng Nhạc, thân phận của chúng tôi là bí mật, không thể để lộ ra ngoài!”
“Cố vấn tiên sinh yên tâm, điều này tôi hiểu!” Nhạc Chấn Thiên đáp.
Lâm Thiên gật đầu, rồi cùng Nhạc Chấn Thiên quay lại chỗ Ngô Nghĩa.
“Sở trưởng Nhạc, trong đội ngũ cảnh sát có mấy con sâu mọt cũng không phải chuyện tốt. Cục trưởng Ngô, từ hôm nay trở đi, cái chức cục trưởng này của ông không cần làm nữa, chịu sự điều tra của Sở trưởng Nhạc đi. Sở trưởng Nhạc, cục cảnh sát này đã có không ít sâu mọt, phiền ông dọn dẹp sạch sẽ một chút, nếu dọn không sạch, chính là sở trưởng thất trách đấy. Bọn xã hội đen tập kích chúng tôi, tôi thấy có thể ở tù mười năm được rồi!”
Nghe Lâm Thiên nói, Nhạc Chấn Thiên trong lòng vui mừng, có những lời này, ông ta động đến Cục trưởng Ngô là danh chính ngôn thuận. Về phần bọn lưu manh tập kích Lâm Thiên, bảo mười năm thì mười năm, chọc vào thành viên Long Tổ mà còn giữ được cái mạng nhỏ đã là may mắn lắm rồi!
“Sở trưởng Nhạc, ông không thể làm vậy! Bằng chứng đâu? Không có bằng chứng mà chỉ dựa vào một câu nói của hắn liền miễn chức của tôi, đây là trò cười thiên hạ! Chú của tôi nhất định sẽ rất bất mãn về chuyện này!” Ngô Nghĩa lớn tiếng nói. Chú hắn là phó thị trưởng Hải Thiên, cũng chính nhờ quan hệ của người chú này mà Ngô Nghĩa mới leo lên được vị trí hôm nay!
Nhạc Chấn Thiên trong lòng cười lạnh một tiếng: Người ta không bắn cho ngươi một phát đã là may mắn lắm rồi, chỉ dựa vào ông chú của ngươi mà cũng dám chống lại thành viên Long Tổ sao?!
“Còn ngẩn ra đó làm gì, bắt Ngô Nghĩa lại!” Nhạc Chấn Thiên quát.
“Nhạc Chấn Thiên, tên khốn kiếp nhà ngươi, dám đối xử với tao như vậy, chú tao nhất định sẽ không tha cho mày!” Ngô Nghĩa gào lên với Nhạc Chấn Thiên.
Một bên là cục trưởng, một bên là sở trưởng, mấy viên cảnh sát nhanh chóng đưa ra lựa chọn. Hai cảnh sát cao lớn lập tức khống chế Ngô Nghĩa rồi còng tay lại! Bọn họ không ngốc, biết Nhạc Chấn Thiên đã dám làm thế này, tuyệt đối là không sợ chỗ dựa sau lưng Ngô Nghĩa! Đã như vậy, tại sao không nhân cơ hội này biểu hiện trước mặt Sở trưởng Nhạc một chút?!
“Sở trưởng Nhạc, Ngô Nghĩa ít nhất đã cấu kết với xã hội đen, tham ô cùng nhiều tội danh khác, ông cứ từ từ mà tra. Đêm đã khuya, chúng tôi về trước đây, sau này có việc gì, có thể trực tiếp gọi điện cho tôi!” Lâm Thiên nói xong, liền cùng Chu Dao lên xe rời đi.
“Nhạc Chấn Thiên, mày thật sự muốn làm vậy sao?” Ngô Nghĩa phẫn nộ gầm lên.
“Trong tay tao sớm đã có không ít tội chứng của mày, trước kia không dám động đến mày thôi. Bây giờ, ai bảo mày xui xẻo đụng phải người không nên đụng vào chứ!” Nhạc Chấn Thiên cười lạnh, “Đưa hắn lên xe, giải về sở công an!”
Nhạc Chấn Thiên nói xong cũng không quay đầu lại, mặc cho Ngô Nghĩa đang gào thét chửi bới bị lôi vào một chiếc xe cảnh sát, rồi đoàn xe nối đuôi nhau rời đi.
Trên xe.
“Tiểu Lâm Tử, anh đưa cho Sở trưởng Nhạc xem cái gì vậy? Sao thái độ của ông ta đối với anh lại thay đổi đột ngột thế, cứ như thể anh là cấp trên, còn ông ta là cấp dưới vậy!” Chu Dao hỏi.
Lâm Thiên mỉm cười, từ trong túi lấy ra giấy chứng nhận đưa cho Chu Dao: “Chính là cái này, em xem đi!”
“Cố vấn Đặc biệt Long Tổ?” Chu Dao kinh ngạc đến ngây người. Nàng biết Trung Quốc có Long Tổ, cũng biết thành viên Long Tổ rất thần bí và có được một số đặc quyền, nhưng nàng vạn lần không ngờ tới, bạn trai của mình lại chính là thành viên Long Tổ, hơn nữa còn không phải thành viên bình thường, mà là Cố vấn Đặc biệt! Nhìn thấy những đặc quyền ghi ở mặt sau, nàng càng chấn động hơn: “Tiểu Lâm Tử, anh thật sự là Cố vấn Đặc biệt của Long Tổ sao? Hơn nữa cầm giấy chứng nhận này, thật sự giết người cũng không phạm pháp à?”
Lâm Thiên khẽ gật đầu: “Chuyện này anh không giấu em, nhưng tuyệt đối không được nói ra ngoài. Giết người không phạm pháp cũng là có điều kiện, nếu không thiên hạ này chẳng phải sẽ loạn hết sao. Phải xác nhận đối phương có tội và tội ác nghiêm trọng mới có thể giết. Đương nhiên, trong một số tình huống có thể xảy ra ngộ thương, cũng là chuyện khó tránh khỏi!”
“Em nhất định sẽ không nói ra ngoài! Tiểu Lâm Tử, anh làm công việc này có nguy hiểm không? Nghe nói nhiệm vụ của Long Tổ đều cực kỳ nguy hiểm!” Chu Dao lo lắng hỏi.
“Không có gì nguy hiểm đâu, bình thường anh không làm nhiệm vụ. Em không thấy trên đó ghi là Cố vấn Đặc biệt sao? Long Tổ tinh anh đông đảo, sao đến lượt một cố vấn như anh ra tay được!” Lâm Thiên nói, “Haiz, chuyện này làm lỡ mất, đã hơn mười một giờ rồi. Mấy chị em của em chắc đang thầm oán anh ngày đầu tiên đã bắt cóc em đi mất, có khi còn nghi ngờ anh với em đi khách sạn ấy chứ… haha.”
“Không cho nói, không cho nói!” Chu Dao xấu hổ đỏ mặt, “Trừ phi em chết, nếu không, đừng hòng anh được toại nguyện!”
“Toại nguyện cái gì cơ?” Lâm Thiên cười ha hả.
“Tiểu Lâm Tử, anh hư, anh xấu lắm!” Chu Dao hừ nhẹ một tiếng, đỏ mặt nhắm mắt lại không thèm để ý đến Lâm Thiên nữa.
Xe rất nhanh đã tiến vào khu biệt thự. Trong biệt thự của Tần Kha, Tần Kha, Nam Cung Uyển Nhi và Mộ Dung Tuyết vừa mới tiễn khách xong, vẫn chưa ngủ.
“Lâm Thiên đúng là tên khốn, giờ này còn chưa đưa Dao tỷ về, chẳng lẽ đi khách sạn thật rồi?!” Nam Cung Uyển Nhi tức giận nói.
Tần Kha mỉm cười: “Bọn họ bây giờ là người yêu, cho dù có chuyện đó cũng là bình thường mà.”
“Nhưng mà… nhưng mà như vậy thì Lâm Thiên cũng quá háo sắc đi, đàn ông đúng là chẳng ai tốt cả. Em hơi hối hận vì đã gả Dao tỷ cho Lâm Thiên rồi đấy!”