“Minh, nếu đã chết trong thế giới của mình, có thể ở lại bao lâu thì phải quay về Tử Vong Thành?” Lâm Thiên thầm hỏi trong đầu, hắn biết chắc chắn phải có quy định về phương diện này, nếu không thì chẳng phải Ốc Thập và những người khác sẽ không bao giờ chết thật sự hay sao?!
“Một ngày. Trong vòng một ngày nếu không rời khỏi thế giới của mình sẽ bị xóa sổ.” Minh đáp lại bằng giọng nói không chút cảm xúc.
Dù bị trừ một điểm tích lũy, nhưng nhận được câu trả lời này, Lâm Thiên vẫn cảm thấy rất đáng giá. Thời gian chậm rãi trôi qua, đám cỏ đủ màu sắc kia vẫn không biết mệt mỏi mà nhảy múa. Đột nhiên, bóng dáng Ốc Thập xuất hiện ngay giữa bụi cỏ. Khi hắn còn chưa kịp phản ứng, đám cỏ ngũ sắc đã giống như Diêm La đoạt mạng, lặng lẽ bao vây lấy hắn.
Tốc độ của đám cỏ cực nhanh, trong nháy mắt, một luồng tử vong lực khổng lồ đã truyền vào cơ thể Ốc Thập.
“A!” Ốc Thập gầm lên một tiếng, Thánh viêm điên cuồng bùng cháy thiêu rụi đám cỏ xung quanh, nhưng cơ thể hắn lại một lần nữa tan vỡ dưới sự tấn công của luồng tử vong lực khổng lồ!
Lâm Thiên lặng lẽ quan sát, nét mặt không vui không buồn, hắn không chú ý đến Ốc Thập, mà tập trung toàn bộ sự chú ý vào đám cỏ ngũ sắc kia.
“Dường như đám cỏ xung quanh đều có chút thay đổi.” Lâm Thiên quan sát vô cùng cẩn thận, vào lúc đám cỏ đó rót tử vong lực vào cơ thể Ốc Thập, hắn phát hiện những ngọn cỏ vốn không có động tĩnh gì xung quanh, màu sắc đều hơi ảm đạm đi một chút, nhưng ngay sau đó lại lập tức khôi phục.
“Gã Ốc Thập này, e là đã hoàn toàn chọc giận đám cỏ đáng yêu này rồi, dường như toàn bộ cỏ ở tầng mười lăm đều đang trợ giúp đám cỏ gần đây để tấn công hắn.” Lâm Thiên thầm nghĩ.
Bên trong thế giới của Ốc Thập.
“Chủ nhân, ngài sao vậy?” Một nữ tử yêu kiều thấy Ốc Thập xuất hiện bên cạnh mình với sắc mặt khó coi, vội vàng hỏi.
“Đừng hỏi!” Ốc Thập lạnh lùng nói, một tay kéo nàng ta vào lòng, hai tay dùng sức xé toạc, y phục trên người nàng ta lập tức vỡ tan. Ốc Thập không chút thương hoa tiếc ngọc, hai tay vươn tới đôi gò bồng đảo của nàng ta mà bóp mạnh, rất nhanh, trên bộ ngực trắng như tuyết hằn lên từng vệt ngón tay bầm tím, còn nàng ta thì cắn chặt răng, cố không để mình phát ra một tiếng rên rỉ nào.
Ốc Thập ném nàng ta xuống đất, hai tay dùng sức xé một cái, chiếc quần trên người nàng ta cũng rách toạc. Không có màn dạo đầu nào, Ốc Thập điên cuồng chiếm đoạt người phụ nữ dưới thân. Hai canh giờ sau, Ốc Thập đứng dậy, lạnh lùng rời đi, còn người phụ nữ dưới đất đã thoi thóp hấp hối!
“Chủ nhân, tại sao?” Nàng ta hoàn toàn không hiểu, người chủ nhân bình thường vốn dịu dàng, tại sao hôm nay lại tàn bạo với mình như vậy. Trút giận xong, cơn tức trong lòng Ốc Thập cũng nguôi ngoai đi phần nào.
Nhưng cơn giận đã nguôi, sắc mặt hắn vẫn âm trầm đáng sợ. Nếu không phải đang ở trong Tử Vong Thành, khi hắn rời khỏi thế giới của mình, hắn có thể xuất hiện trong một phạm vi khá lớn so với vị trí ban đầu. Nhưng ở trong Tử Vong Thành, hắn cũng đã thử qua, nhiều nhất cũng chỉ có thể xuất hiện cách đó mười mét, mà mười mét bên ngoài, vẫn là bãi cỏ!
Không cần đoán hắn cũng biết, bên ngoài kia, đám cỏ điên cuồng đó chắc chắn vẫn đang chờ hắn.
“Điểm tích lũy tử vong chỉ còn chín!” Ốc Thập biết, nếu không nghĩ ra được cách nào, đến khi điểm tích lũy tử vong về không, đó chính là ngày chết của hắn.
Nghĩ nát óc, hắn cũng không ngờ có một ngày mình lại có thể chết trong một bụi cỏ, hơn nữa, còn là bị bụi cỏ này giết chết! Một Thần Tôn đường đường, cuối cùng lại bị cỏ giết chết, nếu chuyện này truyền ra ngoài, e rằng sẽ trở thành trò cười lớn nhất Thần Giới!
Ốc Thập căng thẳng nghĩ cách, nhưng, có thể có cách gì đây? Đòn tấn công của đám cỏ này bỏ qua phòng ngự thông thường, ngay cả phòng ngự của Thánh Khí trên người hắn cũng bị vô hiệu hóa.
Thời gian chậm rãi trôi qua, Lâm Thiên ở bên ngoài lặng lẽ chờ đợi, tâm trạng của hắn so với Ốc Thập đúng là hai thái cực. Một người đang nhìn mình bước đến cái chết, người còn lại thì nhìn kẻ thù bước đến cái chết, cảm giác trong đó khác nhau một trời một vực.
“Sắp hết một ngày rồi.” Lâm Thiên khẽ nói. Đám cỏ này, vì bị Thánh viêm của Ốc Thập thiêu đốt lần trước, đã trở nên mạnh mẽ hơn, không những mạnh hơn mà phạm vi bao phủ cũng rộng hơn một chút. Lấy vị trí Ốc Thập tiến vào làm trung tâm, trong vòng bốn mươi mét đã toàn là cỏ ngũ sắc, trông thì khá đẹp, nhưng đối với Ốc Thập mà nói, vẻ đẹp này là chí mạng.
Bóng dáng Ốc Thập đột nhiên xuất hiện giữa bụi cỏ, Thánh viêm lấy hắn làm trung tâm, điên cuồng khuếch tán ra bốn phía. Nhưng điều khiến Lâm Thiên kinh ngạc, và khiến Ốc Thập tuyệt vọng là, đám cỏ ngũ sắc này, dù ở trong Thánh viêm của hắn có trở nên hơi héo úa, nhưng lại không hoàn toàn bị hủy diệt. Rất nhanh, một vài ngọn cỏ đã bò lên người hắn, tử vong lực khổng lồ trong nháy mắt đã cướp đi toàn bộ sinh cơ trong cơ thể hắn.
Từ lúc xuất hiện, đến lúc bị hủy diệt một lần nữa, quá trình này chưa đến một giây. Ốc Thập vừa chết, đám cỏ héo úa lại từ từ hồi phục, tuy không mọc cao hơn, nhưng như vậy đã đủ để Ốc Thập hoàn toàn chôn xác tại đây.
Trong thế giới của mình, Ốc Thập một lần nữa tái tạo cơ thể, về cơ bản đã đánh mất hy vọng sống sót. Hắn không nghĩ ra được phương pháp nào để tự cứu, cũng không nghĩ ra ai sẽ đến cứu hắn, ai có thể cứu được hắn! Đột nhiên, Ốc Thập nghĩ đến Lâm Thiên, nghĩ đến thời gian lực của Lâm Thiên, “Có lẽ Lâm Thiên có thể cứu ta, nhưng hắn sẽ ra tay sao?” Ốc Thập cười khổ không thôi, rồi trong mắt lóe lên hung quang, “Nếu ta không sống nổi, vậy thì, tất cả cùng chết đi!”
Tự bạo, lần này Ốc Thập đã nghĩ đến tự bạo, uy lực của tự bạo có lẽ có thể cứu được chính mình, cũng có khả năng giết chết Lâm Thiên đang không biết trốn ở đâu!
“Chết liên tục mấy lần, Ốc Thập e là sẽ chơi trò tự bạo với mình đây?” Lâm Thiên thầm nghĩ. Ốc Thập có thể nghĩ đến tự bạo, Lâm Thiên sao lại không thể nghĩ đến cơ chứ?!
“Tạm thời lui một chút, lát nữa quay lại xem ngươi.” Lâm Thiên ý niệm vừa động, nhanh chóng rời đi. Có Thời Gian Ngưng Động mở đường, hắn chỉ trong thời gian ngắn đã đi xa hơn mười dặm, nấp sau một gốc cây đại thụ.
“Minh, ở tầng này, cường giả như Ốc Thập tự bạo thì có thể gây ảnh hưởng trong phạm vi bao xa?” Lâm Thiên hỏi trong đầu, tuy hắn đoán ở tầng này uy lực tự bạo sẽ không ảnh hưởng quá xa, nhưng chỉ rời đi hơn mười cây số, luôn cho hắn cảm giác không an toàn lắm.
“Tự bạo trong phạm vi 5 km có thể giết chết ngươi dù ngươi phòng ngự toàn lực, ở ngoài 10 km, cho dù ngươi không phòng ngự, cũng sẽ không bị thương tổn quá lớn.” Minh thản nhiên nói.
“Quả nhiên không khác mấy so với ta tưởng tượng.” Lâm Thiên khẽ cười.
Lần này, không qua bao lâu, Ốc Thập đã xuất hiện ở tầng mười lăm. Hắn cũng không muốn cho Lâm Thiên có thời gian rời đi, nhưng hắn không biết rằng, Lâm Thiên sớm đã ở xa hơn mười cây số, còn đang nấp sau một gốc cây đại thụ.
“Oanh!” Một tiếng động kinh thiên vang lên, Lâm Thiên cảm giác mặt đất trong khoảnh khắc đó cũng rung chuyển dữ dội. Một cường giả đỉnh cấp Thần Tôn tự bạo, cho dù chỉ là thân thể tự bạo, uy lực cũng vô cùng lớn!
Một đám mây hình nấm khổng lồ bốc lên, dưới vụ tự bạo của Ốc Thập, đám cỏ xung quanh toàn bộ bị hủy diệt. Nhưng bị hủy diệt không chỉ có cỏ, mà còn rất nhiều chim chóc, cây cối, cùng các loài hoa cỏ khác, đều bị hủy diệt dưới vụ tự bạo của Ốc Thập.
Nhiều sinh vật bị hủy diệt như vậy, ngay lập tức, Lâm Thiên cảm nhận được từng luồng khí thế mạnh mẽ đang nhanh chóng tiếp cận từ phía bên này. Theo từng luồng khí thế đó, tại khu vực Ốc Thập tự bạo, hơn mười cây đại thụ cao tới hơn một ngàn mét xuất hiện, từng con chim lớn sải cánh đến mười mét cũng xuất hiện, những con bướm vốn nhỏ bé, sải cánh lúc này cũng không thua kém gì những con chim lớn kia, từng bụi cỏ ngũ sắc cao tới hai ba mươi mét, mỗi chiếc lá vung lên như một thanh trường đao.
“Ốc Thập hoàn toàn xong đời rồi.” Lâm Thiên thầm nghĩ, dưới trận thế như vậy, Ốc Thập không còn chút hy vọng sống sót nào. Lúc này, trừ phi có vị đại năng nào đó chết đi sống lại, nếu không không ai có thể cứu được Ốc Thập. Lúc trước, nếu hắn vận dụng Thời Gian Pháp Tắc, còn có khả năng cứu Ốc Thập ra, nhưng lúc này, tiến vào khu vực đáng sợ đó, tuyệt đối sẽ bị giây sát trong nháy mắt!
Trong thế giới của Ốc Thập, sau khi tự bạo, linh hồn hắn bị tổn thương nặng nề, nhưng ý thức vẫn còn khá tỉnh táo. Bề ngoài nhìn không thấy chút thương tích nào, nhưng vết thương nghiêm trọng đó, cho dù là một triệu năm, cũng chưa chắc đã hồi phục được.
“Nếu đám cỏ đó đã không còn…” Ốc Thập thầm nghĩ, trong nháy mắt liền xuất hiện ở thế giới bên ngoài. Nhưng hiện ra trước mắt hắn, là đám cỏ ngũ sắc còn cao lớn hơn trước, đứng giữa bụi cỏ sâu hai ba mươi mét, hắn như lạc vào một khu rừng rậm.
Trong nháy mắt, Ốc Thập lại một lần nữa bị giết.
“Xong rồi, hoàn toàn xong rồi. Ha ha ha ha.” Ốc Thập vừa tái tạo cơ thể, đã cất tiếng cười điên cuồng trong thế giới của mình. Thân hình chợt lóe, hắn đã biến mất tại chỗ, xuất hiện trước mặt một nữ tử xinh đẹp.
“Ngươi là ai, ngươi muốn làm gì?” Nữ tử kia cảnh giác nói, nàng là người trong thế giới của Ốc Thập, nhưng lại không biết người đứng đầu thế giới này.
Ốc Thập lạnh giọng nói: “Ta là ai? Ta là chủ nhân của ngươi, cống hiến tất cả của ngươi đi.” Nói xong, Ốc Thập lập tức đè nàng ta xuống. Nàng ta liều mạng phản kháng, nhưng chút phản kháng đó, đối với Ốc Thập mà nói, cũng chỉ là muối bỏ bể.
Khi con người tuyệt vọng, có thể trở nên điên cuồng, và thần cũng vậy. Ốc Thập trước kia, vẫn còn kiềm chế bản thân, nhưng bây giờ hắn biết mình sắp chết, cộng lại cũng chỉ còn vài ngày để sống, sao có thể kiềm chế bản thân được nữa. Hắn buông thả, khiến vô số người trong thế giới của hắn trở thành vật hy sinh cho sự buông thả đó.
Một lần, hai lần, ba lần… Mỗi lần chết đi, Ốc Thập lại càng trở nên điên cuồng hơn, thế giới mà hắn vất vả khổ cực xây dựng nên, đang từng bước bị hủy diệt dưới sự điên cuồng của hắn…
Lâm Thiên quan sát từ xa, cuối cùng, những cây cối khổng lồ, chim chóc, bướm, hoa cỏ khổng lồ, đều đã khôi phục lại nguyên trạng!
“Một cao thủ đỉnh cấp Thần Tôn cứ như vậy mà chết.” Lâm Thiên cảm thấy cảm xúc của mình có chút phức tạp, vui sướng là chủ yếu, nhưng trong niềm vui đó, cũng xen lẫn một vài cảm xúc khác, một loại thương cảm khó hiểu không biết từ đâu len lỏi vào.
Lắc lắc đầu, Lâm Thiên như muốn rũ bỏ hết những cảm xúc khác lạ đó đi. “Kẻ thù đã chết, nên đáng để vui mừng, tuy hắn là cao thủ cấp đỉnh Thần Tôn, nhưng cũng không có nghĩa là ta cũng sẽ có ngày như vậy.” Lâm Thiên khẽ nói, tinh quang trong mắt lóe lên. Thánh Nhân, một ngày nào đó phải đạt tới, không thành Thánh Nhân, trong trò chơi của Thánh Nhân này, dù là cao thủ đỉnh cấp Thần Tôn thì đã sao?!
Ốc Thập đã chết, trong Thánh Điện, những kẻ hắn không đối phó được chỉ còn ba người, mà ba người này, ở nơi như tầng mười lăm, cũng chưa chắc đã không đối phó được. Ốc Thập có thể chết, các Thần Tôn khác, cũng không phải là không thể.
“Nếu có thể giết hết bọn họ, vậy thì, cuộc chiến Vị Diện này, về cơ bản đã kết thúc.” Nghĩ đến sau khi chiến tranh Vị Diện kết thúc có thể gặp lại Thạch Huyên Huyên các nàng, sát khí trên người Lâm Thiên tăng vọt, nhưng chỉ một lát sau, sát khí đó lại một lần nữa thu liễm lại. Hắn biết, tuy có khả năng giết được Tạp La bọn họ, nhưng nếu không cẩn thận, tự bồi mạng mình vào cũng là chuyện rất có thể xảy ra.
Ốc Thập đã chết, ba kẻ thù chính của Lâm Thiên chỉ còn lại Tạp La, Phí Nhĩ và Ba Lạp Mỗ. Vị trí của ba người này, Lâm Thiên đều rõ, lúc Ốc Thập tự bạo, cả ba đều đã phát ra tiếng thét dài, và khi đó, Lâm Thiên đã ghi nhớ vị trí của họ. Tuy bây giờ họ có thể không còn ở chỗ cũ, nhưng ở tầng mười lăm này, dù có đi cũng không đi được quá xa.
Hiện tại, người gần Lâm Thiên nhất là Phí Nhĩ, hắn cũng giống Ốc Thập, ở bên này bờ sông, còn Tạp La và Ba Lạp Mỗ đều ở bên kia sông.
“Phí Nhĩ, mối thù ngày đó, ta vẫn chưa tìm ngươi tính sổ đâu.” Ánh mắt Lâm Thiên lóe lên tia lạnh lẽo, thân thể lập tức tăng tốc, hướng về nơi Phí Nhĩ đã phát ra tiếng thét dài lúc trước. Trên đường đi, các loại trở ngại không nhỏ, lúc này, ưu thế của Thời Gian Pháp Tắc với tư cách là pháp tắc mạnh nhất đã thể hiện rõ. Những trở ngại mà đối với Ốc Thập bọn họ rất khó vượt qua, đối với Lâm Thiên lại không phải là chuyện gì quá khó khăn. Dưới Thời Gian Ngưng Động của hắn, hoa lá cỏ cây các loại đều không thể tấn công, để hắn dễ dàng đi qua.
Nửa ngày sau, Lâm Thiên đã đến được địa điểm Phí Nhĩ phát ra tiếng thét dài lúc trước.
“Chết đi!” Một tiếng hét lớn vang lên, đồng thời, một thanh đại kiếm mang theo hủy diệt lực khổng lồ bổ xuống đỉnh đầu Lâm Thiên.
“Có lần thứ nhất, lại còn dám đến lần thứ hai!” Bóng dáng Lâm Thiên, trong nháy mắt đã xuất hiện ở ngoài xa mấy trăm mét.