"Lâm đại ca, tiếp theo chúng ta nên làm gì đây?" Dương Thi hỏi.
Lâm Thiên đáp: "Chúng ta vào đây cũng lâu rồi, trời đã sáng, anh phải ra ngoài. Hôm qua hai em cũng không được ngủ ngon, hôm nay về Tinh Giới Không Gian nghỉ ngơi cho khỏe đi!"
"Tuyệt quá! Tối qua em ngủ trong xe, lưng đau muốn chết luôn!"
Ba người nhanh chóng đi tới một góc khuất, thoáng chốc đã biến mất. Một lát sau, hai gã côn đồ đi tới, một tên nói: "Lạ thật, rõ ràng tao thấy có hai cô em xinh tươi đi tới đây mà."
"Tao thấy mày ham gái đến mờ cả mắt rồi! Phí thời gian của ông, đi tìm đồ ăn nhanh lên. Đồ chính phủ phát vừa khó nuốt lại nhạt thếch!" Tên còn lại bực bội nói.
Trong Tinh Giới Không Gian, Lâm Thiên cười nói: "Các em nghỉ ngơi cho tốt nhé, anh ra ngoài trước đây."
Dương Thi và Dương Tuyết mỗi người hôn lên má hắn một cái rồi nhìn Lâm Thiên biến mất.
"Chị ơi, Lâm đại ca hình như đã có bạn gái rồi!" Dương Tuyết buồn bã nói.
Dương Thi mỉm cười: "Thì sao chứ? Chúng ta được làm người phụ nữ của Lâm đại ca đã là một điều hạnh phúc lắm rồi. Thời gian trong Tinh Giới Không Gian trôi nhanh hơn bên ngoài, Lâm đại ca ở ngoài hai ngày thì trong này mới qua một ngày thôi!"
"Nhưng Lâm đại ca cũng không thể ở mãi với chúng ta trong thế giới này được, anh ấy còn phải đến thế giới khác để nâng cao thực lực nữa. Hơn nữa, anh ấy quá xuất chúng, em sợ…"
"Em gái ngốc, Lâm đại ca không phải loại người có mới nới cũ. Việc chúng ta cần làm bây giờ là nắm giữ hạnh phúc, sau này thế nào thì tính sau. Nếu sau này Lâm đại ca thật sự không cần chúng ta nữa, thì chúng ta cũng phải mạnh mẽ đứng lên!" Dương Thi nói.
Dương Tuyết gật đầu: "Vâng, chúng ta cần học thêm nhiều kiến thức, đồng thời cũng phải học cả cầm kỳ thi họa nữa!"
Lâm Thiên ra ngoài, đương nhiên không biết hai chị em sinh đôi đáng yêu của mình đã hạ quyết tâm.
Hiện tại, trong căn biệt thự, Lâm Thiên tỉnh dậy, cầm lấy điện thoại, thấy có mấy tin nhắn. Tin nhắn đầu tiên lúc bảy giờ: "Tiểu Lâm Tử, anh dậy chưa?"
Tin nhắn thứ hai lúc bảy giờ rưỡi: "Tiểu Lâm Tử, ngủ nhiều cẩn thận biến thành heo đấy!" Kèm theo đó là một icon mặt cười toe toét.
Lâm Thiên đọc tin nhắn, bất giác mỉm cười, không ngờ Chu Dao cũng có mặt đáng yêu thế này! Hắn vội nhắn lại: "Anh dậy rồi, mọi người đang ở đâu, có ở trường không?"
Nhắn tin xong, hắn nhanh chóng đi đánh răng rửa mặt. Lúc cầm lại điện thoại đã có tin nhắn mới.
"Em đang trên đường đến nhà anh đây. Mấy cậu ấy bắt em tới, tạo cơ hội cho hai đứa mình gặp nhau đấy!"
Lâm Thiên đi ra cửa biệt thự, quả nhiên Chu Dao đã đến, trong tay còn cầm theo một ít điểm tâm.
"Vợ yêu, em tốt quá, lại đây anh hôn một cái nào!"
Lâm Thiên cười gian, ôm lấy vòng eo của nàng rồi hôn lên đôi môi đỏ mọng mềm mại. Một lúc lâu sau mới lưu luyến rời ra, Chu Dao xấu hổ mặt đỏ bừng, nói: "Ghê chết đi được!"
Lâm Thiên tất nhiên biết mình có hơi sến súa, nhưng vì hắn và Chu Dao tiến triển quá nhanh, chỉ có cách này mới giúp tình cảm thêm mặn nồng!
"Sao lại ghê chứ? Dao Nhi, sao em dậy sớm thế? Bảy giờ anh vẫn còn đang ngủ mà!"
Lâm Thiên cầm tay Chu Dao, nói: "Dao Nhi, điểm tâm này chắc không phải em làm đấy chứ!"
"Em làm gì có tay nghề này, là Uyển Nhi cho người mang tới đấy!" Chu Dao lắc đầu nói, "Biệt thự này của anh đẹp thật!"
Lâm Thiên cười nói: "Gì mà của anh hay không của anh, là của chúng ta, em hiểu chưa? Dao Nhi, ở đây còn nhiều phòng trống lắm, em chọn một phòng đi!"
Chu Dao hơi chần chừ một chút rồi gật đầu: "Được, nhưng anh đừng có nghĩ bậy đấy!"
"Trời xanh chứng giám, anh là thanh niên nghiêm túc, sao có thể làm chuyện xấu được! Dao Nhi, lời này của em làm tổn thương sâu sắc trái tim anh rồi! Không được, anh phải yêu cầu bồi thường!" Lâm Thiên giả vờ đau khổ.
Chu Dao đánh giá lại Lâm Thiên, nói: "Sao em có cảm giác anh thay đổi rồi thì phải? Trước kia lúc nào cũng lạnh lùng, sao bây giờ lại ba hoa chích chòe thế!"
Lâm Thiên cười nói: "Đó là vì trước đây, em là em, anh là anh. Còn bây giờ chúng ta là một, đã yêu nhau thì sao có thể dùng thái độ với người ngoài để đối xử với nhau được!"
"Tiểu Lâm Tử, thái độ này của anh làm bổn tiểu thư rất hài lòng nha!" Chu Dao cười duyên.
"Dao Nhi, thật ra chúng ta cũng giống nhau thôi. Đối với người ngoài đều giữ một vẻ lạnh nhạt. Ở trường em cũng khác lắm nha. Lúc đó trông em có vẻ dễ gần, nhưng nếu tiếp xúc kỹ sẽ thấy em luôn giữ một khoảng cách nhất định, không gần cũng không xa!"
Chu Dao mỉm cười: "Tiểu Lâm Tử, anh quan sát kỹ quá rồi đấy. Anh ăn trước đi, em đi xem phòng một chút!"
"Cảm giác có bạn gái cũng không tệ lắm!" Lâm Thiên mỉm cười, nhìn bóng lưng Chu Dao đang bước lên lầu.
"Anh yêu em, yêu em, như chuột yêu gạo..."
Nhạc chuông điện thoại đột nhiên vang lên, Lâm Thiên vội bắt máy. Vừa kết nối, giọng Nam Cung Uyển Nhi đã oang oang trong điện thoại: "Lâm Thiên, ăn xong bữa sáng tình yêu của chị Dao chưa? Ăn xong rồi thì về trường thôi!"
"Tôi đang ăn mà, có cần gấp vậy không?" Lâm Thiên nói.
"Chúng ta học khác khóa, nhưng nhanh lên đi, chị Dao học cùng lớp với anh đấy. Mà lớp của anh là do cô của Tả Vân Phi dạy, nếu đi muộn thì hậu quả nghiêm trọng lắm! Cô Tả Hàn Yên có tu vi rất cao cường, tên Tả Vân Phi kia gặp cô của hắn cứ như chuột thấy mèo vậy!"
Nhớ tới lớp hôm nay là của Tả Hàn Yên, Lâm Thiên thấy hơi đau đầu, không khỏi vội vàng chén sạch bữa sáng!
"Aizz, lại là môn Cơ sở máy tính. Dao Nhi là hacker hàng đầu trong nước, còn mình thì có Tiểu Linh, học lớp này đúng là tra tấn mà!" Lâm Thiên thầm nghĩ.
Bữa sáng vừa ăn xong thì Chu Dao xuống lầu, cười nói: "Em muốn căn phòng đối diện với hồ, phong cảnh đẹp thật!"
"Ừm, em thích là được rồi. Nam Cung Uyển Nhi vừa gọi điện, chúng ta mau đến trường thôi, hôm nay là tiết của cô giáo biến thái nhà Tả Vân Phi đấy!" Lâm Thiên nói.
Chu Dao cau mày: "Tiểu Lâm Tử, nói xấu sau lưng cô Tả là không tốt đâu."
Lâm Thiên nói: "Anh cũng biết tu vi của cô ấy!"
"Cô Tả lợi hại lắm sao?" Chu Dao tò mò hỏi.
Lâm Thiên gật đầu: "Em biết Mộ Dung Tuyết lợi hại thế nào rồi chứ? Nhưng nếu so chiêu với Tả Hàn Yên, e là không trụ nổi hai mươi chiêu!"
Chu Dao lộ rõ vẻ kinh ngạc: "Không ngờ cô Tả lại lợi hại như vậy, thảo nào lúc nào xử lý công việc cũng rất mạnh mẽ!"