Virtus's Reader
Tinh Giới

Chương 829: CHƯƠNG 829: GIÁO ĐÌNH

“A, ngươi là Lâm lão đại!” Long Hạo Hải chấn kinh nói, “Các ngươi hạ giới khi nào vậy?”

Lâm Thiên cười khẽ: “Tốt lắm, tiểu tử ngươi vẫn còn nhớ ta đấy, bọn ta cũng vừa mới hạ giới không lâu.”

Đoàn người Lâm Thiên nhanh chóng được đưa tới một phòng khách rộng rãi và ngồi xuống.

“Long Lăng Thiên, Trái Đất có thể xảy ra chuyện gì được chứ? Không nói người khác, chỉ riêng hai người các ngươi, một người có thực lực cấp Đại La Kim Tiên, người còn lại cũng đạt tới cấp Thượng Tiên.” Lâm Thiên nói. Thực lực của Long Lăng Thiên có vẻ cao hơn một chút, đạt tới cấp bậc Đại La Kim Tiên, còn tu vi của Long Hạo Hải thì thấp hơn, chỉ là cấp Thượng Tiên.

Long Lăng Thiên cười nói: “Vốn dĩ cũng có chuyện, nhưng các ngươi đã đến đây rồi thì việc này cũng không còn là chuyện gì to tát nữa. Thật ra vẫn là mấy chuyện phiền phức của Giáo Đình. Mấy năm nay, Giáo Đình có vài thiên sứ cấp cao hạ giới, thực lực được tăng cường nên chúng liền muốn chiếm lấy toàn bộ Trái Đất. Chuyện này là Hạo Hải nghe được trước, sau đó ta gặp hắn ở Ma Giới rồi cùng nhau hạ giới. Thật ra cũng may mà có ngươi đó Lâm Thiên, nếu không chúng ta muốn hạ giới cũng không hề dễ dàng.”

Long Hạo Hải nói: “Bọn ta biết danh tiếng của Lâm lão đại ở Ma Giới, cho nên lúc bị từ chối hạ giới, bọn ta đã đến bái kiến một vị Ma Hoàng. Sau khi nói với vị Ma Hoàng đó về mối quan hệ với ngươi cũng như tình hình hiện tại của Trái Đất, vị Ma Hoàng ấy không nói hai lời liền cho phép chúng ta hạ giới.”

“Ồ, là Ma Hoàng nào vậy? Xem ra phải thưởng cho hắn một chút rồi.” Lâm Thiên cười nhẹ.

“Là một vị Ma Hoàng tên Vu Lôi.” Long Lăng Thiên nói.

“Vu Lôi.” Lâm Thiên lẩm bẩm một tiếng. Vu Lôi này không phải là Ma Hoàng mà hắn dùng Tâm Khóa khống chế lúc trước, nhưng cũng là kẻ tín ngưỡng hắn. Thông qua liên kết của lực tín ngưỡng, Lâm Thiên không mất bao nhiêu thời gian đã xác định được mục tiêu.

Bên trong Ma Giới, Vu Lôi đang tụ họp cùng vài cao thủ cấp Ma Hoàng. Đột nhiên, giọng nói của Lâm Thiên vang lên trong đầu hắn.

“Vu Lôi, ngươi cho Long Lăng Thiên và Long Hạo Hải hạ giới, chuyện này làm tốt lắm, có công đáng thưởng.”

Theo sau giọng nói của Lâm Thiên, Vu Lôi phát hiện lực lượng mà mình có được nhờ tín ngưỡng trong cơ thể đột nhiên tăng gấp đôi. Lực tín ngưỡng tăng gấp đôi khiến khí thế của hắn lập tức mạnh lên rất nhiều.

“Vu huynh, sao vậy?” Một Ma Hoàng thấy vẻ mặt Vu Lôi tràn đầy kích động, khí thế lại đột ngột tăng vọt, tò mò hỏi.

Vu Lôi nói năng lộn xộn: “Thần, Tiêu Dao Thần đại nhân truyền âm cho ta!”

“Vu huynh, ngươi đùa à? Tiêu Dao Thần đại nhân hiện đang ở Thần Giới, tuy có thể truyền âm cho người ở hạ giới chúng ta, nhưng ngươi cũng không phải thành viên của Tề Thiên Các, ngài ấy truyền âm cho ngươi làm gì?” một Ma Hoàng khác nói.

“Chuyện thế này, ta dám nói dối sao? Lực tín ngưỡng của ta đã tăng gấp đôi rồi.” Vẻ mặt Vu Lôi tràn ngập vui mừng.

“Thật sao?” Nghe Vu Lôi nói vậy, các Ma Hoàng khác đều chấn kinh.

“Chắc chắn một trăm phần trăm!”

...

“Mấy tên thiên sứ này bị sao vậy? Không thành thật ở yên trong Tiên Giới, sao chúng lại hạ giới?” Lâm Thiên hỏi.

Long Lăng Thiên nói: “Lâm Thiên, chuyện này ngươi không biết đó thôi. Đám thiên sứ này, hiện tại có thể nói là ở Tiên Giới, mà cũng có thể nói là không. Cao thủ của Thiên Sứ Tộc đã phát hiện một dị không gian cỡ lớn, sau đó gần như toàn bộ thành viên Thiên Sứ Tộc đều tiến vào dị không gian đó, dị không gian ấy cũng được đặt tên là Thiên Sứ Giới. Thiên Sứ Giới có một thông đạo hạ giới, cho nên mấy năm nay, Tu Chân Giới có không ít cao thủ Thiên Sứ Tộc hạ giới. Trái Đất của chúng ta có tổng cộng sáu thiên sứ, ba thiên sứ bốn cánh, hai thiên sứ sáu cánh và một thiên sứ tám cánh. Thực lực của tên thiên sứ tám cánh đó tương đương với ta, còn thực lực của Hạo Hải cũng chỉ ngang với một thiên sứ sáu cánh mà thôi. Ta và Hạo Hải hạ giới, tái lập Long Tổ, nhưng lực lượng của Long Tổ có hạn, nay cũng chỉ bảo vệ được địa bàn Trung Quốc cũ, còn những nơi khác trên Trái Đất đã bị thế lực của Giáo Đình bao phủ. Mấy năm nay chúng ta cũng tìm cách liên lạc với các cao thủ phi thăng từ Trung Quốc ở Tiên Giới và Ma Giới, nhưng đến giờ vẫn chưa liên lạc được với mấy ai. Vốn tưởng rằng lần này khó mà cầm cự nổi, không ngờ đúng vào lúc này, các ngươi lại hạ giới, thật sự là quá tốt rồi!”

Lâm Dịch nói: “Bọn người Giáo Đình này vẫn chưa chịu từ bỏ ý định sao.”

Long Lăng Thiên hỏi: “Lâm Thiên, vị này là?”

Lâm Thiên cười nói: “Đây là cha ta, đã khôi phục ký ức kiếp trước.”

“A, chúc mừng, chúc mừng!” Long Lăng Thiên và Long Hạo Hải liền thanh nói, vội vàng chào hỏi lại Lâm Dịch.

“Một Giáo Đình nhỏ nhoi mà cũng dám càn rỡ như vậy!” Tả Vân Phi nói.

Long Lăng Thiên cười khổ: “Nếu các ngươi không hạ giới, thực lực của bọn chúng mạnh mẽ như vậy, đương nhiên là có tư cách càn rỡ. Giáo Đình hiện nay đã cho quân đội đóng quân khắp nơi xung quanh khu vực Trung Hoa của chúng ta, chỉ chờ tiêu diệt Long Tổ là sẽ toàn bộ tiến vào. Đặc biệt là đảo Nhật Bản, nay là phân bộ lớn nhất của Giáo Đình ở Đông Á, cao thủ Giáo Đình trên đó cũng không ít, tên thiên sứ tám cánh, một thiên sứ sáu cánh và một thiên sứ bốn cánh đều ở trên đảo đó.”

“Nực cười, lão Tam, diệt Giáo Đình chứ?” Ngụy Phong nói.

Lâm Thiên cười khẽ: “Một Giáo Đình nhỏ bé, diệt thì diệt thôi. Hòn đảo ở phía đông kia, cũng cho nó chìm xuống Thái Bình Dương đi.”

Ngay lúc nhóm Lâm Thiên đang bàn chuyện tiêu diệt Giáo Đình, vài luồng khí thế được xem là khá cường đại đối với Long Lăng Thiên và mọi người đang bay nhanh về phía này.

“Là người của Giáo Đình, chắc là chúng phát hiện ta dẫn người trở về nên đến để xem xét hư thực.” Long Lăng Thiên cười nói. Sự xuất hiện của nhóm Lâm Thiên khiến hắn hoàn toàn thả lỏng. Hắn cũng từng lăn lộn ở Ma Giới hai ba vạn năm, tự nhiên biết sự lợi hại của Lâm Thiên. Mặc dù hắn không biết Lâm Thiên đã sớm phi thăng lên Thần Giới, thậm chí đạt tới tu vi Thần Hoàng đỉnh cấp, nhưng việc thu phục một Giáo Đình hay thậm chí là toàn bộ Thiên Sứ Tộc có lẽ cũng không thành vấn đề.

“Long Lăng Thiên, cút ra đây!” Một giọng nói hét lớn. Điều đáng nói là hắn cũng dùng tiếng Hán. Từ trước khi Giáo Đình bành trướng, tiếng Hán đã hoàn toàn thay thế vị trí của tiếng Anh, cho nên dù hiện nay Giáo Đình gần như đã lan ra toàn cầu, các cao thủ của chúng cũng không thể không sử dụng tiếng Hán.

“Là tên thiên sứ tám cánh Lạp Duy Hi, hai kẻ còn lại lần lượt là thiên sứ sáu cánh Đỗ Lôi Đức và thiên sứ bốn cánh Ai Kim Tư.” Long Lăng Thiên nói.

Lâm Thiên cười nói: “Long Lăng Thiên, ngươi muốn chúng ta trực tiếp diệt bọn chúng hay là đùa giỡn một chút rồi hãy nói?”

Long Hạo Hải giành nói trước Long Lăng Thiên: “Lâm lão đại, trực tiếp diệt thì quá hời cho bọn chúng rồi. Ngươi không biết bọn chúng bình thường vênh váo thế nào đâu, ta thấy cứ từ từ chơi với chúng đi.”

“Vậy tùy ý các ngươi.” Lâm Thiên nói. Chỉ là một Thiên Sứ Tộc quèn, Lâm Thiên chỉ cần một ý niệm là có thể tiêu diệt, huống chi là một Giáo Đình nhỏ bé. Trong số những người hạ giới lần này, ngay cả những người thực lực yếu nhất là Nam Cung Uyển Nhi, Lam Linh và Kiếm Ngưng cũng có thể dễ dàng tiêu diệt toàn bộ cao thủ Giáo Đình trên Trái Đất.

Long Lăng Thiên nói: “Tốt, bọn người Giáo Đình cũng đến lúc gặp đại họa rồi.”

Nhóm Lâm Thiên cười nói, cùng nhau đi ra khỏi tòa nhà của Long Tổ. Trên bầu trời không xa, ba thiên sứ với đôi cánh trắng muốt đang đứng lơ lửng.

“Long Lăng Thiên, Trái Đất bây giờ đã do Giáo Đình định đoạt, việc tiếp đãi khách đến Trái Đất cứ để Giáo Đình chúng ta lo liệu.” Tên thiên sứ tám cánh Lạp Duy Hi ở giữa thản nhiên nói.

Long Lăng Thiên cười đáp: “Chỉ e người ta không muốn đến cái nơi bẩn thỉu của các ngươi đâu. Người của Giáo Đình các ngươi, miệng thì rao giảng quang minh, nhưng sau lưng lại làm không biết bao nhiêu chuyện mờ ám, ta khinh không thèm chửi.”

Sắc mặt Lạp Duy Hi trầm xuống, nhìn về phía nhóm Lâm Thiên. Nhưng nhóm Lâm Thiên đều là những nhân vật từ mấy vạn năm trước, ngay cả Long Lăng Thiên cũng không nhận ra ngay từ đầu, huống chi là hắn.

“Long Lăng Thiên, sớm giải tán Long Tổ của các ngươi đi, khu Trung Hoa của các ngươi còn có thể được đối xử tử tế.” Lạp Duy Hi nói, “Nếu không, khi đại quân của Giáo Đình tiến vào, khu Trung Hoa của các ngươi sẽ bị giết sạch, chó gà không tha!”

Nghe những lời của Lạp Duy Hi, sắc mặt của nhóm Lâm Thiên đều trở nên âm trầm.

“Hay cho một câu chó gà không tha, thủ đoạn của Giáo Đình quả nhiên ngày càng cứng rắn.” Lâm Thiên thản nhiên nói.

“Đối với con dân của Chúa, chúng ta tự nhiên nhân từ, nhưng đối với dị giáo đồ, hủy diệt mới là thủ đoạn tốt nhất.” Lạp Duy Hi lạnh lùng nói, “Các hạ là người phương nào? Nếu không phải người Trái Đất, xin đừng tự rước lấy họa.”

Lâm Thiên nói: “Ta lại thật sự muốn tự rước lấy họa một lần xem sao.”

Lạp Duy Hi lạnh giọng: “Tốt lắm, Long Lăng Thiên, xem ra ngươi đã tìm được viện trợ. Nhưng nếu ngươi cho rằng dựa vào vài người bọn họ là có thể xoay chuyển đại cục thì ngươi đã lầm.”

Long Lăng Thiên cười nói: “Chỉ e chút thực lực quèn của ngươi, người ta còn chẳng thèm để vào mắt.”

“Mười ngày sau, ta sẽ lại đến bái phỏng.” Lạp Duy Hi cảm thấy có chút không ổn. Thái độ của Long Lăng Thiên hôm nay thay đổi quá nhiều, hắn vội vàng muốn rời đi.

Ngụy Phong lạnh lùng nói: “Nói lời hung hăng xong rồi định đi sao? Trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy, ba người các ngươi hôm nay cứ ở lại đây đi.”

“Lão Ngụy, đừng hòng độc chiếm, mỗi người một tên. Lâu rồi không được hành hạ đám gà mờ.” Tả Vân Phi nói, “Lão Tam, ngươi không cần ra tay đâu, ngươi ngược nhiều rồi.”

Tiêu Bạch nói: “Ta xử tên người chim tám cánh này.”

Lâm Thiên liếc nhìn Long Lăng Thiên và Long Hạo Hải rồi nói: “Xem ra lần này các ngươi không có phần chơi rồi, ba người bọn họ đã bị kìm nén quá lâu.”

Ba người Ngụy Phong có thể nói là từ lúc thực lực tăng lên đến nay gần như chưa từng ra tay, quả thật là rất khó chịu.

Long Lăng Thiên cười nói: “Ba người họ có hứng thú thì cứ để họ ra tay trước đi, người của Giáo Đình còn nhiều lắm, đủ để chúng ta xả giận.”

“Ta đã gửi tin tức, cao thủ của Thiên Sứ Tộc đang đến đây với số lượng lớn, các ngươi tốt nhất đừng hành động xằng bậy.” Lạp Duy Hi trầm giọng nói. Hắn đã cảm thấy không ổn, không thể không dùng đến cả thủ đoạn uy hiếp.

“Vậy thì vừa hay, ba người các ngươi không đủ để chúng ta đánh cho đã ghiền đâu.” Ngụy Phong cười, lao về phía tên thiên sứ sáu cánh, còn Tiêu Bạch và Tả Vân Phi thì lần lượt chọn tên tám cánh và bốn cánh.

Đối với họ, bốn cánh hay tám cánh thực ra cũng không có gì khác biệt, cho nên Ngụy Phong và Tả Vân Phi cũng không tranh giành với Tiêu Bạch việc được chơi với tên tám cánh.

✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!