- Hì hì, chủ nhân vô dụng thật đấy, chỉ là một con cương thi cấp thấp thôi mà đã căng thẳng thế rồi à?!
Tiểu Linh cười khúc khích. Lâm Thiên hít một hơi thật sâu, cầm đèn pin rọi vào sâu trong sơn động rồi bước tới. Vừa bước vào, hắn đã bị âm hàn chi khí bao trùm, khiến toàn thân như muốn đông cứng lại.
Sơn động không thẳng tắp mà có nhiều đoạn quanh co. Tuy đường đi gập ghềnh nhưng vẫn có thể đi tiếp. Một tay cầm đèn pin, một tay nắm chặt Tinh Giới để sẵn sàng rút loan đao bất cứ lúc nào, Lâm Thiên chậm rãi tiến xuống dưới.
- Tiểu Linh, sao nơi này lại có cương thi?
Để xua đi sự căng thẳng trong lòng, Lâm Thiên bắt chuyện với Tiểu Linh.
- Chủ nhân, Ma Quỷ Sơn vốn là nơi âm khí hội tụ nên việc hình thành cương thi cũng không có gì lạ. Sương trắng bao phủ Ma Quỷ Sơn quanh năm cũng là do âm khí quá nặng đấy!
Tiểu Linh giải thích.
- Hơn mười người mất tích ở đây chẳng lẽ đều bị cương thi ăn thịt sao?
Lâm Thiên hỏi.
- Chắc họ cũng phát hiện ra sơn động này, rồi vì tò mò mà vào khám phá. Nhưng không phải bị ăn thịt, mà là bị hút cạn máu!
Tiểu Linh quả quyết bác bỏ.
- Vậy sau khi bị cương thi hút máu, họ có biến thành cương thi không?
Lúc này, Lâm Thiên đã quên hết căng thẳng, trong lòng chỉ còn lại sự tò mò.
- Nếu ở nơi khác thì chắc chắn không. Ngươi tưởng cương thi dễ hình thành thế à? Nếu vậy thì thế giới này đã tràn ngập cương thi rồi. Nhưng nơi này âm khí hội tụ, tử thi chắc chắn sẽ dần dần biến thành cương thi. Có điều âm khí ở đây cũng không quá đậm đặc nên cần thời gian rất dài, chắc cũng phải mấy trăm năm mới biến đổi được.
Tiểu Linh nói.
“Đông, đông!” Hai tiếng động vang lên, truyền vào tai Lâm Thiên, theo sau là một loạt tiếng sột soạt khó nghe. Hắn lia đèn pin tới và nhìn thấy một con quái vật hình người phủ đầy lông đen rậm rạp.
- Mẹ nó, thì ra ngoài đời cái thứ này còn xấu hơn trên tivi nhiều!
Đây là ấn tượng đầu tiên của Lâm Thiên về con quái vật. Con người quả là sinh vật khó hiểu, có những lúc không thể lý giải nổi, cảm giác sợ hãi trong hắn lúc này tự nhiên đã vơi đi quá nửa.
Con cương thi kia dường như cũng cảm nhận được Lâm Thiên không dễ đối phó, nó gầm gừ về phía hắn nhưng không dám xông lên.
- Tiểu Linh, đây là cương thi sao? Sao trông khác trên tivi thế? Lại còn không mặc quần áo, chỉ có một thân toàn lông đen!
Lâm Thiên cảm thấy hơi bực bội, hỏi Tiểu Linh.
- Chủ nhân đúng là ngốc hết thuốc chữa. Cương thi hình thành mất mấy trăm năm, ngươi nghĩ quần áo còn tồn tại được sao? Cương thi chia làm nhiều loại. Loại chỉ có chút lông trắng gọi là Bạch Mao Cương Thi, là cấp thấp nhất, ngay cả người thường cũng đối phó được. Con trước mặt ngươi là Hắc Mao Cương Thi, hay còn gọi là Thiết Thi, cao hơn một bậc. Trên nữa còn có Đồng Thi, Ngân Thi, rồi đến Kim Thi. Về Kim Thi thì ngươi không cần nghĩ tới đâu, nó quá mạnh so với ngươi hiện tại!
Trí thông minh của Thiết Thi không cao. Thấy Lâm Thiên không tấn công, nó tưởng hắn sợ hãi, liền gầm lên một tiếng rồi lao tới cực nhanh. Ánh đèn pin vừa loáng một cái đã thấy đối phương ở ngay trước mặt! Lâm Thiên dù kinh hãi nhưng không hề hoảng loạn, hắn lập tức vận Lăng Ba Vi Bộ. Dù tự tin có thể xử lý con cương thi này chỉ bằng một đao, nhưng Lâm Thiên không làm vậy, hắn muốn xem thử sức tấn công của nó rốt cuộc mạnh đến đâu!
Khoảng hai phút sau, Lâm Thiên có chút thất vọng. Tuy tốc độ tấn công của cương thi khá nhanh nhưng lại vô cùng đơn điệu, chỉ là những cú vồ và cào cấu đơn thuần.
- Đã vậy thì kết thúc thôi! Ngươi đã giết hơn mười người, coi như ta báo thù thay họ!
Lâm Thiên lẩm bẩm, rồi chớp lấy thời cơ vung loan đao, xẹt qua cổ con cương thi. Một cái đầu quái dị bay lên nhưng không một giọt máu nào tuôn ra, một cảnh tượng quỷ dị không gì sánh được.
Lúc này Lâm Thiên đã ở dưới đáy động, bốn phía có hơn hai mươi cỗ thi thể nằm la liệt. Dù đã qua một thời gian nhưng chúng không hề thối rữa, hiển nhiên chỉ cần thêm thời gian, những thi thể này cũng sẽ biến thành những con cương thi đáng sợ!
Nhiều thi thể có thể trở thành cương thi như vậy, tương lai không biết còn bao nhiêu người sẽ bị chúng sát hại! Lâm Thiên mặt lạnh như tiền, liên tục vung loan đao, chỉ trong vài giây đã biến tất cả thi thể thành xác không đầu!
- Xin lỗi, ta không muốn có thêm người bị các ngươi hại nữa!
Nói xong, Lâm Thiên cất loan đao, cất bước đi ra ngoài. Sau khi ra đến cửa động, hắn tung một quyền vào vách động phía trên. Lực đạo mạnh mẽ khiến những phiến đá nặng nề lập tức sụp xuống, nhanh chóng lấp kín cửa động. Động tĩnh đương nhiên không hề nhỏ, ở bên ngoài, Ngụy Phong, Vân Nhu và Lý Duy đang lo lắng nhìn vào thì thấy Lâm Thiên thản nhiên từ trong bụi cỏ bước ra.
- Đi thôi, bên đó không có gì cả!
Lâm Thiên nhàn nhạt nói. Vân Nhu và mọi người tự nhiên không tin, nhưng cũng không có cách nào biết được sự thật.
Rất nhanh, cả nhóm đã xuống núi. Dù có câu “lên núi dễ, xuống núi khó”, nhưng đối với Lâm Thiên thì cũng rất bình thường. Khoảng hai giờ sau, mọi người đã có mặt ở lưng chừng núi. Nói là lưng chừng núi nhưng thực ra cũng không cách chân núi quá xa. Nơi đây có một bãi đất rộng và bằng phẳng, gần đó còn có một con suối trong veo, đúng là một địa điểm cắm trại hoàn hảo!
Trong lúc mọi người đang dựng trại và kiếm củi chuẩn bị đốt lửa, Ngụy Phong liền đi tới bên cạnh Lâm Thiên, thấp giọng hỏi:
- Lão Tam, trong động kia thật sự không có gì sao? Tao nghe thấy tiếng quái vật mà!
- Tao giải quyết xong rồi, tiện thể biết luôn nguyên nhân những người mất tích trước kia.
Ngụy Phong sốt ruột hỏi dồn:
- Nói mau, rốt cuộc bên trong có gì?
- Cương thi, mày từng nghe qua rồi chứ? Nhưng tao xử lý hết rồi, tất cả đều bị giết trong sơn động kia.
Lâm Thiên đáp.
Ngụy Phong lẩm bẩm:
- Trên đời này thật sự có cương thi sao? Tao cứ tưởng trên tivi chỉ là bịa chuyện!
- Đương nhiên là có. Lão Ngụy, nếu mày chỉ là người bình thường thì tao sẽ không nói, nhưng tương lai mày chắc chắn sẽ trở thành cao thủ, nên biết mấy chuyện này cũng không có gì đặc biệt. Nhưng đừng nói cho mọi người biết, để tránh gây hoảng loạn không cần thiết.
Lâm Thiên dặn dò, Ngụy Phong gật đầu:
- Cái này thì tao biết rồi! Lúc trước tao đã thấy Ma Quỷ Sơn có gì đó là lạ, thì ra trong núi có quái vật thật!
Lửa trại đã được đốt lên, dụng cụ nướng cũng đã chuẩn bị xong, mỗi lều đều tự động mang ra những miếng thịt và rau củ tươi ngon. Lâm Thiên và Ngụy Phong đối với việc này khá rành mạch và lành nghề. Lâm Thiên từ nhỏ đã là cô nhi nên tính tự lập rất cao. Còn Ngụy Phong tuy xuất thân danh giá nhưng gia giáo nghiêm khắc, lại là con nhà lính, chuyện huấn luyện dã ngoại đối với hắn quá đỗi bình thường, có khi thịt sống cũng đã từng ăn qua rồi!
Bọn họ tuy làm không tệ, nhưng đa số thành viên trong lớp đều lớn lên ở thành thị, từ nhỏ đã sống trong nhung lụa nên việc nấu nướng không tốt quả là một vấn đề lớn! Thịt nướng đôi lúc còn dính máu đỏ, tất nhiên là không ăn được, nhưng cũng không thể bỏ đi. Lúc này, thịt quay của hai người tuyệt đối là một món đặc sản!
- Lão Ngụy, mày xem Lý Duy kìa, chỉ nướng thịt thôi mà cũng khiến cô ấy lấm lem hết cả. Ra giúp một tay đi!
Lâm Thiên thấp giọng cười nói. Cô nàng lớp trưởng xinh đẹp này tuy năng lực khá mạnh nhưng ở phương diện nấu nướng thì tuyệt đối không phải dân chuyên rồi! Ngụy Phong lườm Lâm Thiên, lắc đầu nói:
- Muốn giúp thì mày đi mà giúp!
Lâm Thiên đứng dậy:
- Tao đi kiếm thêm ít mồi! Thịt nướng hôm nay chắc không đủ đâu, phải kiếm thêm mới được!
Lâm Thiên nói xong liền đi về phía con đường nhỏ bên kia. Thấy hắn đi lên núi, Lý Duy liền tới hỏi:
- Ngụy Phong, Lâm Thiên đi đâu vậy?
- Săn thú!
Ngụy Phong đáp, rồi nhìn miếng thịt cháy đen trên xiên tre trong tay Lý Duy, cười ha hả:
- Thịt thì ít mà cháy đen thế này, lát nữa mọi người đói bụng cho xem!
- Tớ làm sao biết nướng thịt khó như vậy chứ!
Lý Duy đỏ mặt, nhỏ giọng nói!
“Ách…”
…
Lâm Thiên đi vào rừng rậm dò xét. Hắn không để Tiểu Linh quét trước mà muốn tự mình tìm kiếm. Ma Quỷ Sơn ít người qua lại nên dã thú trong núi rất nhiều, ngay cả hổ báo còn có thì lợn rừng, hươu nai chắc chắn không thiếu.
- Hả, có vết máu!
Lâm Thiên cúi người, cẩn thận quan sát vài giọt máu trên mặt đất.
- Máu còn chưa đông, chắc là mới đây thôi!
Ngẩng đầu nhìn trời, mặt trời đã xuống núi, màn đêm bắt đầu buông xuống.
- Hình như có người bị thương chạy qua đây!
Hắn lại quan sát bốn phía một chút rồi thầm nghĩ.
- Tiểu Linh, dò xét thử xem, ngoài chúng ta ra còn ai khác ở đây không?
Lâm Thiên ra lệnh. Rất nhanh, Tiểu Linh đã trả lời:
- Chủ nhân, cách ngài khoảng 300 mét về phía tay trái có một hang lợn rừng, bên trong có một con khá to. Trong phạm vi hai nghìn mét không có người lạ, nhưng có phát hiện vệt máu. Nếu ngài muốn tìm thì cứ đi theo vết máu là được!
- Thôi bỏ đi, trước hết xử lý con lợn rừng đã!
Lâm Thiên vừa nói, thân hình đã nhanh như chớp xuyên qua rừng rậm. Dưới tác dụng thần kỳ của Lăng Ba Vi Bộ, địa hình rừng núi cũng không ảnh hưởng nhiều. Con lợn rừng lớn kia cũng rất nhạy bén, Lâm Thiên vừa đến nơi, nó đã từ trong hang vọt ra!
- Chết dưới bảo đao của ta cũng là phúc khí của ngươi!
Lâm Thiên cười hắc hắc, loan đao chợt lóe lên, cái đầu lợn to lớn đã lìa khỏi cổ.
- Mẹ kiếp, còn phải làm đồ tể, thật tội nghiệp cho thanh đao của mình!
Lâm Thiên lẩm bẩm, rồi nhanh chóng xử lý con lợn. Hắn lóc da, bỏ hết nội tạng, rồi dùng một cành cây chắc khỏe xiên qua, vác lên vai!
Con lợn rừng này chắc cũng tầm hai ba trăm cân, nhưng đối với Lâm Thiên chẳng đáng là bao. Hắn dễ dàng xách nó đến một vũng nước trong vắt gần đó để rửa sạch, thoáng chốc vũng nước đã nhuốm màu máu!
- Đúng là một cảnh tượng đẫm máu!
Lâm Thiên nhún vai, xách con heo rừng lên rồi quay về khu cắm trại.
Rất nhanh, Lâm Thiên đã quay lại, nhưng ngay lập tức phát hiện tình hình có chút không ổn. Tại khu cắm trại của họ, tự nhiên xuất hiện hơn mười người lạ. Trong đó có một người nói tiếng Trung lơ lớ, Lâm Thiên thoáng chốc đã biết họ không phải người Trung Quốc.
Hơn mười người kia đang vây lấy Ngụy Phong và Vân Nhu. Lâm Thiên không liều lĩnh đi ra mà từ từ bí mật tiếp cận.
- Mẹ kiếp, hình như là người nước ngoài, nhìn bộ dạng chắc là người Nhật Bản.
Lâm Thiên thầm nghĩ.
Một tên trong đó hỏi:
- Nói mau, các ngươi có thấy một cô gái xinh đẹp đi qua đây không?
- Không có, chúng tôi không nhìn thấy!
Vân Nhu run rẩy đáp.
- Sơn Quân, chắc cô ta nói thật, chúng ta nên nhanh chóng đi tìm thì hơn!
- Bọn họ đã thấy chúng ta rồi, giết hết đi!
Nghe tên Sơn Quân kia nói, sắc mặt mọi người đều trắng bệch!
- Không không, Sơn Quân, chúng ta không nên tự tìm phiền phức. Nơi này là Trung Quốc, nếu gây ra chuyện lớn sẽ khó mà thoát thân. Chúng ta chỉ cần xóa một đoạn ký ức của họ là được!
- Nhanh lên một chút, chúng ta phải nhanh chóng vào núi.
- Vâng!
Một người đáp lời, rồi từ trong túi lấy ra một cây bút.
- Các ngươi nhìn vào đây, nhìn vào cây bút trong tay ta. Ai không nhìn, lập tức giết!
Dưới sự uy hiếp của hắn, mọi người đều bất giác nhìn chằm chằm vào cây bút.
Một luồng sáng lóe lên, mấy người bạn của Lâm Thiên liền ngã xuống đất.
- Sơn Quân, xong rồi. Năm phút sau họ sẽ tỉnh lại và quên hết mọi chuyện trong vòng mười phút vừa qua!
- Tốt, chúng ta phải nhanh chóng tìm được con nhỏ đó. Trong tay nó đang cầm một vật rất quan trọng, làm hại chúng ta phải đi khắp nơi. Mẹ kiếp, bắt được con nhỏ đó, anh em chúng ta phải chơi chết nó