Virtus's Reader
Tinh Giới

Chương 96: CHƯƠNG 96: MẪU BỆNH ĐỘC

- Được rồi, Dao Nhi, anh sẽ nói cho em biết, nhưng nghe xong thì đừng nói ra ngoài nhé, để tránh những phiền phức không đáng có!

Lâm Thiên nói:

- Hôm qua lúc anh đi săn về, vừa hay thấy một đám người Nhật Bản đang ép hỏi cô Vân và lão Ngụy, thậm chí còn dùng súng chĩa vào họ. Vì có chút kiêng kỵ nên anh không giết người diệt khẩu mà chỉ xóa trí nhớ của họ. Khi anh về thì thấy vậy, đợi bọn họ đi rồi, anh mới ở lại xử lý đám người kia.

Sắc mặt Chu Dao hơi tái đi, hỏi lại:

- Tiểu Lâm Tử, anh giết người à?

Lâm Thiên gật đầu, thấp giọng nói:

- Em cũng biết thân phận của anh rồi đấy, sao anh có thể để một lũ tiểu quỷ tử hoành hành ở nước ta được chứ? Dao Nhi, em sợ sao?

Chu Dao gật đầu rồi lại lắc đầu:

- Em tin anh, nhưng em sợ anh xảy ra chuyện thôi!

- Yên tâm, anh nhất định sẽ bảo vệ tốt bản thân mình!

Lần trước hắn đã nghe qua cách phân chia thực lực trong nước, huống hồ hắn có Tinh Giới, tuy không thể dùng để giết người nhưng chạy trốn thì vẫn thoải mái!

Dù là vậy, hắn vẫn thấy thực lực của mình còn quá yếu. Trong không gian Tinh Giới thì có thể chết đi sống lại, nhưng ở ngoài này chết là hết thật, nên khát vọng tăng cường thực lực trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết!

Buổi chiều, Lâm Thiên và Chu Dao học xong hai tiết, Lâm Thiên không về phòng ngay mà nhanh chóng tiến vào không gian Tinh Giới.

Dương Thi và Dương Tuyết vừa tắm xong, trên người chỉ khoác hờ một chiếc khăn tắm. Thấy cảnh tượng này, ngọn lửa dục vọng vốn bị Thạch Huyên Hiên khơi lên thoáng chốc đã bùng cháy dữ dội!

- Thi Nhi, Tuyết Nhi!

Lâm Thiên lao tới, ôm chầm lấy cả hai nàng, khiến chiếc khăn tắm vốn đã lỏng lẻo tuột xuống, đập vào mắt hắn là hai thân thể ngọc ngà, trắng nõn. Hắn bế bổng cả hai lên giường, chẳng mấy chốc, những tiếng rên rỉ triền miên đã vang lên khắp phòng!

Ba giờ sau, căn phòng đã yên tĩnh trở lại.

- Lâm đại ca, sao hôm nay huynh mạnh mẽ thế? Muội muội phải làm như vậy mới để huynh tha cho đó.

Dương Thi xấu hổ đỏ mặt nói. Bên cạnh nàng là Dương Tuyết, trên đôi môi nhỏ nhắn còn vương lại chút dịch trắng. Vừa nghĩ tới cảnh tượng dùng miệng giúp Lâm Thiên lúc nãy, toàn thân Dương Tuyết không khỏi mềm nhũn.

- Tuyết Nhi, đã để nàng chịu thiệt thòi rồi!

Lâm Thiên thương tiếc nói. Dương Tuyết áp mặt vào ngực Lâm Thiên, thỏ thẻ:

- Là Tuyết Nhi tự nguyện mà, Lâm đại ca, huynh có thoải mái không!

Lâm Thiên gật đầu, nghĩ lại cảnh tượng vừa rồi quả thật quá hoang đường. Dương Tuyết lại lo lắng nói tiếp:

- Lâm đại ca, ta làm như vậy… huynh có khinh thường Tuyết Nhi không?

- Muội ngốc, sao có thể chứ, ta yêu nàng còn không hết ấy!

Lâm Thiên nói.

- Lâm đại ca, ta cũng nguyện ý vì huynh làm như vậy!

Dương Thi nói rồi nhanh chóng cúi xuống, đôi môi đỏ mọng ngậm lấy “Tiểu Lâm Thiên”. Thứ vốn đã mềm nhũn lại nhanh chóng ngẩng cao đầu, khiến cho “đại ca” của nó lại được một phen sung sướng.

Một cuộc chiến không khói súng lại tiếp diễn, một trận chiến không đổ máu mà chỉ đổ mồ hôi và gieo mầm cho tương lai. Tất nhiên, nó cũng sẽ dừng lại khi một bên đã kiệt sức.

Cứ thế thời gian trôi qua. Cả ngày hôm nay Lâm Thiên vẫn chưa ngủ, hắn nhanh chóng ôm hai nàng vào giấc mộng đẹp, ngủ một giấc thật say!

Lúc Lâm Thiên tỉnh lại đã là sáng hôm sau. Hai nàng vẫn chưa tỉnh, có lẽ vì hôm qua quá mức điên cuồng, tuy thể chất tốt hơn người thường một chút nhưng cũng không thể chịu nổi. Ra khỏi không gian Tinh Giới, Lâm Thiên tắm rửa qua loa rồi bắt đầu nghĩ đến việc mua một chiếc xe, bây giờ việc này là rất cần thiết!

- Mua một chiếc xe, mặt khác cũng cần bổ sung thêm vật tư trong không gian Tinh Giới nữa!

Lâm Thiên thầm tính toán, rồi bắt một chiếc taxi đi.

Đối với chiếc Ảo Ảnh K6 của Tiểu Bạch, Lâm Thiên cũng khá yêu thích, nhưng đó là xe phiên bản giới hạn nên đành bất đắc dĩ chọn Ảo Ảnh K5, hiển nhiên là kém hơn K6 một chút.

Mặc dù là Ảo Ảnh K5 nhưng nó cũng ngốn của Lâm Thiên tới tám triệu. Nhưng thực sự mà nói, với Tinh Giới trong tay, bao nhiêu tiền đối với hắn cũng chỉ là một con số, chẳng qua hắn còn chưa thực sự biết cách khai thác hết nguồn tài nguyên vô tận ấy.

Lái chiếc xe hoàn toàn mới ra khỏi cửa hàng, Lâm Thiên không khỏi cảm thán:

- Xem ra có tiền vẫn sướng hơn.

Tới buổi trưa, mấy xe hàng hóa hắn đặt mua dự trữ cuối cùng cũng được giao tới. Hắn thuê xe chở về biệt thự rồi chuyển hết vào không gian Tinh Giới, mọi thứ diễn ra hết sức bình thường và nhanh chóng.

Vừa gọi điện báo cho Chu Dao biết trưa nay không thể ăn cơm cùng nàng, điện thoại trên tay bỗng rung lên, hiển thị một tin nhắn từ một dãy số lạ hoắc. Lâm Thiên đọc tin nhắn chỉ có vài chữ ngắn ngủi:

- Lâm Thiên, ta đến rồi!

Thạch Huyên Hiên, đây chắc chắn là Thạch Huyên Hiên rồi. Lâm Thiên phản ứng ngay lập tức, hắn gọi lại nhưng không thể liên lạc được.

- Chẳng lẽ gửi xong tin nhắn liền tắt máy sao?

Lâm Thiên bất đắc dĩ lắc đầu. Trước đây hắn cũng dặn nàng khi nào đến nơi an toàn thì báo cho hắn một tiếng. Nhìn điện thoại mà lòng hắn có chút ngổn ngang phức tạp.

Vào trong không gian Tinh Giới, Dương Thi và Dương Tuyết thấy hắn thì sắc mặt đều đỏ bừng, hiển nhiên còn nhớ tới tình cảnh hoang đường ngày hôm qua.

- Thi Nhi, Tuyết Nhi, chuẩn bị một chút đi, chúng ta tiến vào thế giới kia nào!

Lâm Thiên nhẹ nhàng ôm lấy các nàng rồi nói.

Dương Thi, Dương Tuyết gật đầu rồi trở về phòng thay y phục. Các nàng bây giờ đang mặc áo ngủ, hiển nhiên không thể xuất hiện trước mặt người khác được.

Hai nàng rất nhanh đã thay xong đồ. Cả hai đều mặc quần jean, áo T-shirt, tuy đơn giản nhưng lại tôn lên vẻ đẹp và làm nổi bật những đường cong quyến rũ. Tay các nàng cầm súng, tuy việc đưa súng vào không gian phải tốn mười điểm giới lực nhưng thực sự không đáng là bao. Với kỹ thuật bắn súng siêu việt của hai nàng, sự hỗ trợ này thật sự có lợi ích to lớn đối với cả ba người.

Ba người nhanh chóng xuất hiện ở một nơi không người trong thế giới bệnh độc. Nhờ có sự phân tích trước của Tiểu Linh nên họ không xuất hiện ở nơi đông người.

- Chúng ta đến khu chợ xem trước một chút, biết đâu lại có chuyên gia về bệnh độc đang phải bán thân cũng nên.

Lâm Thiên khẽ cười, dù hắn biết khả năng này không cao.

Hai nàng lườm hắn một cái. "Bán thân, nói nghe khó nghe quá!" Dương Tuyết le lưỡi nói.

Ba người nhanh chóng đi tới khu chợ của trấn Thiên Vân. Nơi này hiện tại khá náo nhiệt, có rất nhiều người buôn bán. Trấn Thiên Vân tuy có cung cấp một ít thực phẩm, nhưng số lượng này ngay cả lót dạ cũng không đủ, nên rất nhiều người phải bán đi một số thứ của mình. Đối với những người đang đói khát cùng cực, có thể ăn một bữa cơm no chính là hạnh phúc lớn nhất.

Dương Thi, Dương Tuyết nhìn những người có hoàn cảnh bi thảm kia, trong lòng dâng lên sự đồng cảm, đồng thời âm thầm may mắn vì đã đi theo Lâm Thiên, nếu không, hai tỷ muội bây giờ chỉ sợ là…

- Hai tiểu cô nương này ngon thật, các huynh đệ, bắt lấy bọn họ, đến lúc đó lão đại nhất định sẽ thưởng lớn cho chúng ta!

Một gã cách bọn Lâm Thiên không xa nhìn thấy Dương Thi và Dương Tuyết, lớn tiếng la lên. Hơn mười tên lập tức xông về phía họ. Tuy cả đám đều xanh xao vàng vọt, nhưng hơn mười người cùng xông tới cũng tạo ra chút khí thế!

Dương Thi và Dương Tuyết không hề sợ hãi, ánh mắt nhìn hơn mười người kia lộ ra vẻ thương hại.

“Rắc!”

“Rắc!”

Lâm Thiên ra tay không chút lưu tình, đám người kia ngã rạp xuống đất, kẻ nhẹ nhất cũng gãy ba cây xương sườn. Không phải do Lâm Thiên độc ác, mà qua lời nói của chúng, hắn biết ngày thường chúng đã làm không ít chuyện như vậy nên phải cho chúng một bài học nhớ đời!

“Bốp!” “Bốp!” “Bốp!”

Đám người vây xem vỗ tay tán thưởng, ngày thường không ít người trong số họ bị bọn này ức hiếp!

- Cậu trai trẻ, các người mau rời khỏi trấn Thiên Vân đi, bọn chúng có chỗ dựa rất lớn đấy, các người sẽ gặp phiền phức đó! - một cụ già nói với bọn Lâm Thiên. - Hoàn cảnh đã thế này mà chúng còn ức hiếp người khác!

- Cảm ơn lão gia đã nhắc nhở. Không biết ở đây có ai am hiểu về bệnh độc không ạ? - Lâm Thiên hỏi.

Đối với từ “bệnh độc”, người ở thế giới này tuyệt đối không xa lạ. Cụ già kia nói:

- Trấn Thiên Vân có, nhưng họ làm việc cho chính phủ. Thật hy vọng họ sớm nghiên cứu ra phương pháp đối phó với bệnh độc sinh hóa!

Lâm Thiên thầm nghĩ quả đúng như vậy.

- Lão gia, không biết hiện nay ai là người nắm thực quyền trong trấn?

- Dương Kính Thủ, trước đây là tư lệnh quân khu. Ông ấy nắm giữ quân quyền, tự nhiên là người có quyền lực cao nhất! - Cụ già nói.

- Lão gia, không biết tư lệnh Dương là người thế nào? - Lâm Thiên hỏi.

- Tư lệnh Dương là một quân nhân tốt, cũng nhờ có ông ấy mà trấn Thiên Vân mới có thể đứng vững! - Lão nhân kia nói với giọng hơi kích động.

- Cảm ơn lão gia, cháu tin rằng bệnh độc tang thi sẽ sớm biến mất, thế giới sẽ một lần nữa trở nên tốt đẹp! - Lâm Thiên nói xong, kéo Dương Thi và Dương Tuyết rời đi.

- Lâm đại ca, huynh định đi đâu vậy? - Dương Tuyết hỏi.

- Đi tìm thẳng Dương Kính Thủ. Việc nghiên cứu chắc chắn không phải mới một hai ngày, chắc chắn họ đã tách được mẫu bệnh độc ra rồi! - Lâm Thiên nói. - Chúng ta tìm thẳng ông ta, bảo ông ta đưa mẫu bệnh độc cho chúng ta!

Dương Thi lo lắng nói:

- Chỉ sợ ông ấy sẽ không đồng ý!

- Ông ta sẽ đồng ý. Nhưng trước đó, Thi Nhi, Tuyết Nhi, hai người trở lại không gian Tinh Giới đi. Nếu ông ta là kẻ háo sắc mà coi trọng Thi Nhi, Tuyết Nhi của ta, chẳng phải ta sẽ chịu thiệt thòi lớn sao?! - Lâm Thiên nói xong, đã đi về phía một góc khuất không người.

- Hừ, mới ra ngoài một lúc đã đuổi chúng ta về rồi! - Dương Tuyết bĩu môi.

- Muội muội, nghe lời Lâm đại ca đi! - Dương Thi nói.

Dương Tuyết le lưỡi:

- Được rồi, ta cũng không phải người không hiểu chuyện!

Hai nàng nhanh chóng trở về không gian Tinh Giới. Lâm Thiên nghe ngóng một chút rồi đi thẳng đến nơi làm việc của Dương Kính Thủ.

- Đứng lại! Đây là khu vực cấm, kẻ xâm nhập, giết không tha!

Lâm Thiên còn chưa đến gần đã bị hai quân nhân chặn lại. Trên tòa nhà hình tháp cao vút kia còn có một khẩu súng máy đang nhắm thẳng vào hắn!

Lâm Thiên dừng lại, thản nhiên nói:

- Tôi có việc quan trọng cần gặp tư lệnh Dương!

- Tư lệnh đang làm việc, không có thời gian tiếp khách! - một trong hai binh sĩ nói.

Lâm Thiên liếc mắt nhìn hắn:

- Việc rất quan trọng, nếu làm lỡ, e rằng anh không gánh nổi trách nhiệm đâu!

- Chuyện này… - Binh lính kia do dự, nếu thật sự là chuyện quan trọng mà bị làm lỡ, hắn sẽ bị xử phạt không nhẹ!

- Được rồi, tôi sẽ thông báo một tiếng, nhưng tư lệnh có gặp anh hay không thì tôi không dám chắc! - Binh lính kia ấn vào chiếc nút nhỏ trên cổ áo, nói vào tai nghe: - Tư lệnh Dương, có một thanh niên nói có việc quan trọng cầu kiến!

Dương Kính Thủ đang ở trong văn phòng đau đầu về vấn đề lương thực, nghe có người muốn gặp, vốn không định tiếp, nhưng suy nghĩ một chút vẫn lên tiếng:

- Cho cậu ta vào!

- Tư lệnh cho anh vào, nhưng chúng tôi cần kiểm tra xem anh có mang vũ khí không! - binh lính kia nói.

Lâm Thiên gật đầu, đây là điều tất nhiên. Cuộc kiểm tra diễn ra rất nhanh, dĩ nhiên là không tìm thấy vũ khí gì trên người hắn. Nhưng nếu họ biết rằng Lâm Thiên dù tay không cũng không hề thua kém khi có vũ khí, không biết họ có còn dám để hắn vào không!

Trong văn phòng của Dương Kính Thủ, chỉ có một mình ông. Lâm Thiên mỉm cười:

- Tư lệnh Dương không sợ tôi làm hại ông sao?

Dương Kính Thủ bật cười lắc đầu:

- Trước khi làm tư lệnh, ta cũng là một quân nhân đặc chủng xuất sắc, lá gan tự nhiên không nhỏ. Nói đi, tìm ta có chuyện gì?!

- Tư lệnh Dương, tôi nói thẳng, tôi cần một mẫu bệnh độc tang thi. Có mẫu bệnh phẩm, tôi tin rằng không bao lâu nữa, tôi có thể tìm ra phương pháp giải quyết bệnh độc tang thi! - Lâm Thiên nhìn thẳng vào mắt Dương Kính Thủ nói.

- Điều đó không thể được. Thứ nhất, bệnh độc tang thi vô cùng nguy hiểm, nếu lây nhiễm trong căn cứ, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng. Thứ hai, các chuyên gia đã nghiên cứu lâu như vậy, ngoài việc tạo ra mẫu bệnh phẩm thì chẳng làm được gì khác, ta không tin cậu có thể giải quyết được! Người trẻ tuổi, có tư tưởng cứu vớt thế giới là tốt, nhưng đừng nghĩ đến những chuyện không thực tế! - Dương Kính Thủ nói.

- Tư lệnh Dương, tôi không nói đùa với ông! - Lâm Thiên trầm giọng nói. - Tôi có phương pháp giải quyết, nhưng cần có mẫu bệnh phẩm!

Có lẽ bị sự nghiêm túc của Lâm Thiên thuyết phục, Dương Kính Thủ nói:

- Ta cần cậu chứng minh mình có thực lực đó!

Bóng dáng Lâm Thiên lóe lên, lập tức xuất hiện trước mặt Dương Kính Thủ, một khẩu súng chĩa thẳng vào đầu ông.

- Tư lệnh Dương, chứng minh như vậy đã đủ chưa?

Ngay sau đó, Lâm Thiên lại xuất hiện ở vị trí ban đầu, trên tay không hề có súng!

- Cậu… làm thế nào vậy? - Dương Kính Thủ hiếu kỳ hỏi.

- Tư lệnh Dương, bây giờ không phải lúc hỏi chuyện đó. Nhân loại vẫn đang đứng trước sự uy hiếp của tang thi!

Dương Kính Thủ hít sâu một hơi, nói:

- Tốt, cậu không phải người thường, ta tin cậu sẽ có biện pháp phi thường. Ta sẽ đưa cậu đi lấy mẫu bệnh phẩm!

- Tư lệnh Dương, ông đã ra một quyết định sáng suốt! - Lâm Thiên cười khẽ.

- Nếu ta không quyết định như vậy, e là cậu sẽ trực tiếp dí súng vào đầu buộc ta đi lấy. Làm vậy chẳng phải dứt khoát hơn sao, cậu trai trẻ, cậu nói có phải không?!

Lâm Thiên ho nhẹ một tiếng:

- Tư lệnh Dương nghĩ nhiều rồi, tôi cùng lắm là xông thẳng vào phòng thí nghiệm để lấy thôi!

Phòng thí nghiệm nghiên cứu bệnh độc được canh phòng nghiêm ngặt, nhưng có Dương Kính Thủ dẫn đường, tự nhiên là một đường thông suốt. Nửa giờ sau, họ đã đến phòng thí nghiệm.

- Tư lệnh Dương, chúng tôi thật vô dụng, lâu như vậy mà tiến triển không đáng kể! - một lão già râu tóc hoa râm nói.

- Bạch lão, các vị chỉ cần cố gắng hết sức là được, thành bại chỉ đành trông vào ý trời! - Dương Kính Thủ nói. - Bạch lão, mẫu bệnh độc còn không, hãy đưa cho cậu thanh niên này!

- Tư lệnh Dương, làm vậy không được, nếu có gì sơ suất thì… - Lão già kia vội nói.

- Bạch lão, ông cứ làm theo lời tôi là được, sẽ không có sơ suất gì đâu! - Dương Kính Thủ lắc đầu. Phòng thí nghiệm vẫn chưa có tiến triển gì, trong thâm tâm ông cũng hy vọng Lâm Thiên có thể thành công, mặc dù ông cho rằng khả năng này cực kỳ nhỏ bé!

Nhưng con người khi rơi vào tuyệt vọng, chỉ cần có một tia hy vọng le lói cũng sẽ không bao giờ từ bỏ!

- Vậy được rồi, nhưng xin nhất định phải cẩn thận! - Bạch lão nói xong, tự mình đi vào phòng thí nghiệm lấy ra một lọ thủy tinh chứa dung dịch màu xám. - Lọ thủy tinh này làm từ vật liệu đặc biệt, không thể bị phá vỡ, nhưng vẫn xin hãy bảo quản cẩn thận!

Bạch lão thận trọng đưa lọ thủy tinh cho Lâm Thiên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!