Chư Thiên đạo tràng.
Bỗng nhiên, các cánh cửa đang lấp lóe quang mang lại tối dần đi.
Ngay từ đầu, mọi người không ai để ý.
Nhưng rất nhanh, những cánh cửa kia đã bắt đầu khép kín, lập tức khiến rất nhiều người chú ý, có người lập tức biến sắc, mấy vị cường giả quấy rối cũng lập tức biến sắc, nhìn về phía những thông đạo ở phía sau kia.
Chuyện gì vậy?
Lần này, có người không nhịn được đột nhiên hét to, ngắt ngang lời mấy người Lôi Đế nói: "Các ngươi đang làm cái gì vậy? Vì sao thông đạo dường như không truyền tống được nữa?"
Trong nháy mắt ai cũng ồ lên.
Thông đạo không cách nào truyền tống nữa?
Vậy... Chẳng phải là phiền phức lớn rồi sao?
Mặc dù tinh thần thể không phải tất cả, nếu chết ở nơi này thì Đế Tôn cũng bị tổn thất, vốn có một số người tới để xem kịch, có vài người là thật tâm đến luận đạo.
Thoáng một cái, bỗng nhiên mất liên kết, không thể không khiến lòng người kinh hãi.
Dù là người ủng hộ Lý Hạo, giờ phút này cũng có chút lo lắng.
Lý Hạo thật sự muốn thôn phệ tinh thần thể của mọi người sao?
Nếu không thì vì sao phải tách thông đạo ra?
Không ngừng có người thử, thậm chí có người tiến vào cánh cửa gần đó, thế nhưng là... Các cánh cửa giờ phút này đã khép kín hoàn toàn, hoàn toàn không cách nào mở ra.
Lần này, tiếng thảo luận xôn xao lập tức vang lên.
"Đây là muốn làm gì vậy?"
"Các ngươi rốt cuộc có thật sự muốn luận đạo hay không?"
"Vậy mà ta còn cảm thấy lần này là cơ hội của chúng ta, Chư Thiên đạo tràng là lương địa của Hỗn Độn..."
"..."
Vị Đế Tôn nào cũng giận tím mặt!
Đáng hận!
Mấy người Lôi Đế cũng thay đổi sắc mặt, bỗng nhiên bị mất liên hệ với thông đạo là việc bọn họ cũng không ngờ tới.
Trước đó cũng không có dự định này.
Lý Hạo hoàn toàn sẽ không làm ra Chư Thiên đạo tràng chỉ vì thôn phệ tinh thần thể của mọi người, vậy quá lỗ vốn.
Lôi Đế giờ phút này cũng có chút luống cuống, vẫn lập tức quát: "Chư vị yên lặng một chút, chúng ta tuyệt không có ý thôn phệ tinh thần thể của chư vị, có thể là cường địch đột kích, đứt gãy liên kết truyền tống với thông đạo, mọi người an tâm chớ vội!"
Giờ phút này chỉ có thể ném việc này cho kẻ địch.
Nhưng trong lòng vẫn nghi hoặc, là cường địch tách thông đạo ra sao?
Ai có thể tách ra trong nháy mắt?
Không thể nào?
Hay là Lý Hạo đang làm cái gì đó?
Hắn ta giờ phút này có chút căng thẳng, không phải nguy hiểm, mà là... Tiếp tục như thế, thanh danh của Chư Thiên đạo tràng có thể sẽ xấu đi, một khi xấu đi, muốn cứu vãn sẽ rất khó.
Phiền phức rồi!
Một khi khiến mọi người kiêng kị, không dám tới nữa, vậy mọi cố gắng đều uổng phí.
Mà các Đế Tôn phía dưới cũng không vì vậy mà yên tĩnh lại, dưới sự dẫn đầu của mấy vị cường giả, giờ phút này, mọi chuyện càng thêm rối loạn lên.
"Chư Thiên đạo tràng không phải nói rất an toàn sao? Sao lại bị người tách ra, Lý Hạo ở đâu? Vì sao vẫn chưa xuất hiện, chẳng lẽ... Thừa dịp tinh thần thể của chúng ta tiến vào đây hết nên đi đối phó bản tôn của chúng ta rồi sao? Muốn thôn phệ chư giới à?"
Lời này vừa dứt, ngay cả một số người còn bình tĩnh trước đó cũng lập tức mất bình tĩnh.
Không thể nào?
Lại có Đế Tôn quát: "Tự bạo tinh thần thể đi, tách liên kết ra, để bản tôn biết được nơi đây đã xảy ra chuyện, nếu không, bản tôn không có chút nào chuẩn bị, rất dễ xảy ra vấn đề..."
Lời này vừa dứt thì có Đế Tôn đã thật sự muốn tự bạo.
Tổn thất tinh thần thể là được rồi, tốt xấu để bản tôn biết, nếu không, bản tôn chưa hẳn biết tách liên kết ra.
Lôi Đế lần này thật sự có chút sốt ruột.
Vào thời khắc này, thanh âm đại đạo chấn động, năm ngón tay của Vụ Sơn Đế Tôn ba động thiên địa, quát: "An tâm chớ vội! Mấy tên kia, nếu còn dám mê hoặc chư vị thì sẽ chém các ngươi!"
"Các ngươi quả nhiên muốn giết người..."
Vụ Sơn Đế Tôn cũng nhíu mày, nghe nói như thế thì đã chuẩn bị xuất thủ giết chết mấy tên tinh thần thể này, vẫn luôn là mấy tên khốn kiếp này âm thầm giật dây bạo động.
Về phần vì sao bị tách kết nối, hắn cũng không biết.
Nhưng hắn biết, chắc chắn sẽ không phải là vì nhằm vào bọn Đế Tôn nhỏ yếu này.
Ngay khi hắn muốn ra tay bắt giữ mấy cái tên gây phiền toái này.
Bỗng nhiên, thiên địa dao động.
Bí cảnh rung chuyển một chút.
Một lát sau, một người xuất hiện ở giữa thiên địa, Lý Hạo đạp không đến, sắc mặt bình thản, giờ phút này, hắn nhìn về phía mấy ngàn tinh thần thể, thanh âm bình thản: "Ta là Lý Hạo!"
Bạo động, an tĩnh lại trong nháy mắt.
Lý Hạo đã xuất hiện!
Nếu hắn đi ra... Cái gọi là chuyện tập kích bản giới của bọn hắn, hẳn là sẽ không phải là thật chứ?
Có người đã an tâm hơn một chút.
Mà trong đám người lại có người gầm thét: "Lý Hạo, ngươi thành lập Chư Thiên đạo tràng, ngươi đã từng nói tới lui tự do, hôm nay chỉ là ngày đầu tiên, thế mà đã không cách nào truyền tống về, ngươi đến cùng có chủ ý gì? Ngươi đang có chủ ý xấu..."
Lý Hạo nhìn về phía chùm sáng kia, khẽ cười: "Ta biết ngươi!"
Chùm sáng kia lập tức hét to: "Biết sao? Ngươi đã nói thân phận sẽ được bảo mật ở Chư Thiên đạo tràng, bây giờ ngươi lại có thể biết thân phận của ta, nói như vậy, cái gọi là giữ bí mật thân phận cho mọi người đều là trò cười sao?"
Lý Hạo bật cười.
Không thể không nói, những người này thật sự có mấy cái miệng, nói cái gì thì bọn hắn đều có thể tìm được nhược điểm công kích ngươi.
Hắn khẽ gật đầu: "Người khác không biết, nhưng ta và Vạn Hóa Đế Tôn chắc chắn sẽ biết thân phận của chư vị, nếu ngay cả ta và Vạn Hóa Đế Tôn cũng không biết... Đó mới là trò cười, không phải rất hợp lí sao?"
Hắn khẽ cười một tiếng: "Nếu ngay cả người chủ đạo như chúng ta cũng không rõ, vậy sao ta có thể khống chế Chư Thiên đạo tràng này? Đạo hữu của Luân Hồi giới, ngươi cảm thấy thế nào?"
Người kia âm thầm biến sắc.
Gia hỏa này...
Nếu Lý Hạo giảo biện, vậy còn tốt, nhưng người ta đã nói như vậy, hắn biết đến, Vạn Hóa cũng biết, làm Đế Tôn... Ai thật sự cảm thấy những người chủ đạo này sẽ không biết thân phận của bọn họ?
Đó chính là chuyện cười.