Virtus's Reader
Tinh Môn

Chương 3272: Chương 3267: Ma, thánh! 1

Vì một kiếm này, Lý Hạo đã ấp ủ rất lâu, chuẩn bị quá nhiều.

Thậm chí, Ngôi Sao Thời Quang quan trọng nhất, ngày hôm đó, đã hoàn toàn bị phá vỡ, quyết đoán như vậy, mặc dù phỏng chế ra vạn đạo, nhưng cũng khó có ai làm được như thế.

Mà giờ khắc này, Lý Hạo cũng nhận được đủ hồi đáp.

Một kiếm giết chết Phong Minh với 4000 đạo tắc!

Đại yêu phương nam, đã chết.

Vài Đế Tôn bên Luân Hồi lùi lại.

Luân Hồi Đế Tôn nghiêm nghị.

Một kiếm giết Phong Minh, ngay cả hắn ta cũng không làm được.

Hắn ta là cường giả với đại đạo pháp tắc hơn 5.800, gần 6000 đạo tắc, không thể nào một kiếm giết chết đối phương, trong mắt hắn ta, trừ mấy vị bá chủ, người có thể làm được như vậy có lẽ chỉ có Long Chiến của tứ phương vực.

Long Chiến là cường giả tuyệt thế với 7000 đạo tắc.

Những bá chủ kia e rằng đều có hơn 8000, đến 9000 thì đó chính là cửu giai.

Mà Lý Hạo có bao nhiêu?

Trong số bát giai, chẳng lẽ vượt qua cả mình?

Điều đó không có khả năng!

Luân Hồi tự nhận là đã chuẩn bị đầy đủ, giờ khắc này cũng dao động, sắc mặt của mấy vị bát giai sau lưng, bao gồm Thổ Linh Đế Tôn đều kịch biến, Phong Minh tương đương với gã thế mà bị một kiếm giết chết.

Vẻ mặt Bằng Trình Đế Tôn cũng khó coi, thực lực của hắn ta tối đa cũng chỉ cân sức ngang tài với Phong Minh, thậm chí có chút kém hơn.

Làm sao lại thành như vậy?

Bốn phương tám hướng, vô số Đế Tôn rung động.

Nơi xa, Long Chiến lơ lửng trên không, sắc mặt có chút ngưng trọng, mấy vị Đế Tôn bát giai sau lưng đều kinh ngạc khó hiểu, Hắc Hổ và Phượng Viêm một lòng muốn báo thù cũng đều ngây ngẩn cả người.

Hồng Nguyệt Đế Tôn cũng hoang mang.

Sao lại như vậy?

Đây là Lý Hạo sao?

Còn là Ngân Nguyệt Vương phụ thuộc vào Tân Võ sao?

Mặc dù Ngân Nguyệt và Tân Võ vẫn luôn tách ra riêng, nhưng trong mắt mọi người, Ngân Nguyệt không phải chỉ là thứ phụ thuộc Tân Võ sao?

Nhưng hôm nay... Nhân Vương còn đang ác chiến, Ngân Nguyệt Vương đã một kiếm giết cường giả bát giai đỉnh cấp.

Thật khó tin!

...

Mà giờ khắc này, mấy người Lôi Đế lại điên cuồng, chấn động, vui mừng quá đỗi.

Sao hả?

Kiếm trảm một tôn bát giai đỉnh cấp, thậm chí còn mạnh mẽ hơn so với mấy nhân vật bên bọn hắn, cứ như vậy bị một kiếm của Lý Hạo chém chết!

Hai vị cường giả bát giai sau lưng Luân Hồi giờ phút này mới vừa đến, cường giả đến từ Hỗn Thiên phương tây.

Mà trong nháy mắt, hai người cũng biến sắc.

Bảy cỗ khí tức cường hãn, giờ phút này lại có chút rung chuyển.

Luân Hồi Đế Tôn lùi lại, không hề khởi xướng tiến công vào lúc này, thời điểm ngươi không hiểu rõ tình hình của kẻ địch ngươi, nếu ngươi cảm thấy giờ phút này là thời kì suy yếu của hắn, muốn nhân cơ hội chiếm lợi... Ngươi rất có thể sẽ nộp mạng.

Hắn ta không ngừng lùi lại, cách xa Lý Hạo.

Bằng Trình và Thổ Linh vừa rồi còn mất kiên nhẫn cũng nhanh chóng lùi lại theo, không hề chần chờ chút nào.

Khi cùng giai bị giết, khi Phong Minh có thực lực tương đương với bọn hắn bị giết, bọn hắn... Cảm nhận được nguy cơ tử vong, không địch lại là không địch lại, trấn áp là trấn áp, đánh giết... Vậy thì hoàn toàn không giống nhau!

Bảy đại bát giai đều đang lùi lại.

Mà mấy người Lôi Đế, đạo kỳ, Vụ Sơn, giờ phút này kích động bước nhanh về phía trước, mấy vị thất giai của Trung Thế Giới liên minh, trước đó trừ Vạn Hóa, những người khác đã sắp bị hù dạo đến mức muốn chạy trốn.

Giờ khắc này lại là ngơ ngẩn khó hiểu, ánh mắt trong nháy mắt sáng như tuyết, cũng không tiếp tục lui lại, không sợ hãi nữa, chân cũng không run lên, nhanh chóng đuổi theo!

Bọn họ... Hình như... Có lẽ... Muốn lật bàn!

Cũng không phải là lật bàn trong nghịch cảnh.

Mà là... Từ khi bắt đầu, vị Ngân Nguyệt Vương này hình như đã có mưu đồ, có dự định, chuẩn bị mọi chuyện.

Mà Tân Võ... quen lật bàn trong khi chiến đấu, Ngân Nguyệt dường như từ đầu đến cuối đều đang nắm giữ quyền chủ động chiến tranh quyền.

Sẽ hiếm khi lật bàn trong nghịch cảnh, một lần duy nhất đã có rất nhiều người chiến tử, sau lần đó, Lý Hạo làm bất cứ chuyện gì, đánh trận chiến nào, hắn cũng phải cực kì nắm chắc mới có thể làm.

Trải nghiệm một lần như vậy là đủ rồi.

Lật bàn trong nghịch cảnh nhiều lần, nhiều lần đột phá trong chiến đấu, Lý Hạo cảm thấy, mình... Có lẽ không làm được đến mức này.

"Lý Hạo!"

Luân Hồi Đế Tôn, giờ phút này vẻ mặt hắn ta cực kì ngưng trọng, nhìn về phía Lý Hạo, giống như muốn nhìn thấu hắn, quan sát hắn, thanh âm nghiêm túc: "Ngươi... đã triệt để nắm giữ thời gian rồi sao?"

Thời gian cũng không phải chỉ có Lý Hạo tu.

Kỳ thật rất nhiều người đều biết thứ này, hẳn là bắt nguồn từ người khác.

Hôm nay, kiếm của Lý Hạo trảm Phong Minh, chẳng lẽ là đã triệt để nắm giữ Thời Quang chi đạo?

Mà giờ khắc này, bên trong Đại Đạo Trường Hà của Lý Hạo, mấy ngàn tinh thần thể của các Đế Tôn cũng lần lượt rung động khó hiểu, kích động không thôi, dường như... Người thắng là bọn hắn.

Phong thái của một kiếm kia khiến bọn hắn cả đời cũng khó quên.

Đây chính là kiếm của Chư Thiên Đạo Chủ, Hạo Nguyệt Đế Tôn, Lý Hạo sao?

Giờ khắc này, lần đầu tiên Lý Hạo có tiếng hơn cả Tân Võ Nhân Vương ở trong Hỗn Độn này.

Cũng không còn là Ngân Nguyệt Vương chỉ có thể phụ thuộc vào Tân Võ trong mắt người khác.

Hắn, là Lý Hạo.

Lý Hạo lắc đầu, vẫn mang theo dáng vẻ tươi cười: "Luân Hồi đạo hữu đã đánh giá cao ta rồi! Thời Quang Vạn Đạo, nếu ta chấp chưởng thời gian, chỉ sợ đã nhập cửu giai, ai ở đây tính toán ta, ta cũng có thể giết chết, sao phải tốn nhiều miệng lưỡi với ngươi chứ!"

Hắn kỳ thật không thích nói nhảm quá nhiều.

Có thực lực tuyệt đối thì sao phải ồn ào với kẻ địch, trừ phi thế lực ngang nhau, hoặc là không bằng, nếu không, ai nguyện ý nói những thứ đó?

Hắn cũng không phải Nhân Vương, miệng thối đến cực hạn, nhất định phải nói cho đã nghiện mới vui vẻ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!