Ầm!
Kinh thiên động địa, vang vọng Hỗn Độn, một chùm sáng khổng lồ quét sạch toàn bộ thiên địa, vô số năng lượng dao động, lan tràn tứ phương, phía dưới bát giai, nhiều vị Đế Tôn thất giai, rất nhiều vị còn vừa tấn cấp chưa tới mấy ngày, ví dụ như Tần Phượng Thanh, trong lúc mắng chửi điên cuồng vẫn xông vào, gia nhập hàng ngũ tự bạo trong đám người.
Tiếng mắng vang vọng khắp nơi!
"Mẹ nó!"
"Lại tới nữa!"
"Lần này phải phục sinh lão tử trước!"
"Còn dám thiên vị ai khác, sống lại sẽ giết chết ngươi..."
"..."
Tiếng mắng sôi trào, dù mấy vị lúc bình thường có vẻ rất bình tĩnh cũng không nhịn được mắng to, bọn họ tín nhiệm Nhân Vương như vậy, cảm thấy vẫn có thể phục sinh bọn họ như cũ, cùng lắm thì giảm cảnh giới, không có dương khí, tựa như năm đó.
Quen thuộc!
Đây cũng là một thủ đoạn trực tiếp nhất, có uy lực nhất, điên cuồng nhất của Tân Võ.
Đã quá quen như vậy.
Ầm ầm!
Nói bạo là bạo, nhiều vị Đế Tôn thất giai, thậm chí bao gồm Đế Tôn công sát như Kiếm Tôn, y đã ngưng tụ Đạo Vực, mấy ngàn đạo tắc, cũng trong chớp mắt trực tiếp nổ tung!
Lực nổ cường hãn quét sạch tứ phương.
Mấy vị thất giai bốn phía trực tiếp bị nổ cho vỡ nát, mà mục tiêu của bọn hắn cũng không phải là những người khác, mà là mấy vị bát giai đang vây giết Nhân Vương, Nhân Vương giống như đã sớm đoán trước, đã sớm bắt đầu phòng ngự cho bản thân.
Mà bọn Cực Băng Đế Tôn hiển nhiên không ngờ tới, chỉ là thời gian của một câu nói, chỉ một câu đã để nhiều vị thất giai tự bạo, bọn họ giống như không hề lo lắng có lẽ Nhân Vương sẽ không còn cách nào phục sinh bọn hắn.
Coi như có thể, từ thất giai, thật vất vả mới nhảy lên tới cấp độ này, có thể lại phải đứng trước sự quẫn bách trong vòng ngàn năm.
Bọn hắn giống như đều chưa từng cân nhắc.
Ầm ầm!
Tiếng nổ tung, âm thanh đại đạo sụp đổ, tiếng vỡ vụn của xương cốt, âm thanh huyết khí phun trào, tiếng bạo liệt của lực lượng Hỗn Độn, giờ khắc này rung chuyển trong cả Hỗn Độn.
"..."
Há to miệng đâu chỉ một hai người, Lý Hạo đang trùng sát cũng chịu ảnh hưởng, đột nhiên trì trệ, trợn mắt hốc mồm!
Hắn biết Tân Võ thích tự bạo, Nhân Vương thậm chí đã bố trí rất nhiều địa phương tự bạo, khoáng mạch năm đó ở Ngân Nguyệt cơ hồ đều có trang bị tự bạo do Nhân Vương bày ra.
Toàn bộ Tân Võ, tự bạo, giống như đã là một loại trạng thái bình thường, thậm chí như là bệnh trạng!
Nhưng Lý Hạo cũng không nghĩ tới, chỉ đâm một kích như vậy, một cái chớp mắt, những Tân Võ Đế Tôn này đã tự bạo.
Ầm ầm!
Chấn động kịch liệt, rung chuyển toàn bộ Hỗn Độn, mà giờ khắc này, đao Nhân Vương vô thanh vô tức bắn ra thiên địa, một thanh trường đao chiếu rọi Chư Thiên, bao trùm toàn bộ hư không!
Một đao rơi xuống!
Một vị Đế Tôn bát giai của Cực Băng giới cùng với Cực Băng Đế Tôn vây công Nhân Vương trong nháy mắt đã nổ tung, toàn thân bị hủy, còn chưa kịp hoàn hồn, đột nhiên giật mình, Cực Băng Đế Tôn bên cạnh càng kinh hãi hơn, tiếng rống giận dữ vang vọng đất trời: "Ngươi dám..."
Ầm!
Trường đao tràn ngập sát khí, sắc mặt Nhân Vương lạnh nhạt vô biên, tựa như Địa Ngục Ma Vương, tiếng nói băng lãnh quét ngang thiên địa: "Hôm nay Tân Võ diệt vương, lão tử cũng phải giết chết Cực Băng Tam Đế!"
Hắn ta xưa nay đã như vậy, nói được thì làm được, từ trước tới giờ không nuốt lời.
Giờ khắc này, tiếng quát lạnh vang lên: "Lão Trương, các ngươi nghe đây, mặc kệ những người khác, vây giết Cực Băng Tam Đế, bọn hắn không chết, các ngươi cũng bạo đi!"
Bùm!
Trường đao rơi xuống, tiếng vang ầm ầm, một vị Đế Tôn bát giai của Cực Băng bị một đao của hắn ta triệt để chém vỡ, nhiều vị Đế Tôn thất giai tự bạo, chỉ đổi lấy cái chết của một vị bát giai, mấy vị bát giai bị thương.
Nhưng giờ khắc này, các Đế Tôn khác đã rất sợ hãi.
Sắc mặt ai cũng trắng bệch!
Giờ khắc này, Chí Tôn, Thương Đế, Dương Thần, cơ hồ không hề chần chờ, lao thẳng đến một vị Đế Tôn bát giai khác của Cực Băng, dù Chí Tôn từ trước đến nay quỷ kế đa đoan, giờ khắc này cũng quát ngang ngược: "Giết chết hắn! Không cần phải để ý đến bất luận kẻ nào, ai còn sống thì ra tay với hắn!"
Một vị Cực Băng Đế Tôn khác lập tức sợ hãi!
Sắc mặt trắng bệch một mảnh!
Dù bên người còn có mấy vị bát giai, giờ phút này cũng sợ hãi đến cực hạn, đây thật quá hung tàn.
Quần ẩu thì sao?
Năm vị Đế Tôn bát giai, mặc kệ bất kì ai, mặc kệ bị thương, mặc kệ tử vong, chỉ có một mục đích... Có chết cũng phải giết chết Cực Băng Tam Đế!
Mà trường đao của Nhân Vương vung vẩy, cũng không tiếp tục phòng ngự, mặc kệ gì khác, mặc kệ bát giai bốn phía cường công đến đây, trường đao đối diện Cực Băng Đế Tôn, điên cuồng chém giết, như đã điên dại, một thanh đao phá toái ngàn vạn, mặc cho các Đế Tôn khác xuất thủ, phá vỡ nhục thân cũng phải lưu lại vết máu trên người Cực Băng Đế Tôn.
Đây chính là Tân Võ Nhân Vương!
Nhân Vương điên cuồng, điên cuồng cực hạn.
Giờ khắc này, Cực Băng Đế Tôn đã cảm thấy sợ hãi, thật sự sợ hãi, thậm chí khóc không ra nước mắt.
Không phải một nhà ta!
Là bá chủ ba bên cùng nhau đưa ra quyết định, là các đại bát giai toàn bộ khu vực phương đông cùng nhau quyết định, ta chỉ là người mạnh nhất, cho nên đảm nhiệm tác dụng liên minh, không có nghĩa là ta đưa ra quyết định.
Tân Võ điên rồi... Hắn ta biết Tân Võ, cũng biết một chút, nhưng không rõ ràng như vậy, hôm nay hắn ta đã biết đây là một đám người điên, ai cũng điên, dù đến bát giai thì vẫn là tên điên.
Hắn ta cảm nhận được nguy cơ, nguy cơ tử vong.