Nhưng mà giờ khắc này, Lý Hạo cũng không phải là vì đối phó Luân Hồi, Luân Hồi rất mạnh, dù bị quấy rầy, cũng không dễ dàng bị giết như vậy, giờ khắc này, Lý Hạo bỗng nhiên bật cười.
Lực lượng vạn giới hiển hiện, nhưng cũng không phải là biến thành thời gian...
Lý Hạo không hiểu rõ Thời Quang chi đạo.
Đúng vậy, dù cho tới bây giờ, hắn cũng không hiểu rõ.
Nhưng hắn... Từng nhìn một loại đạo khác, thậm chí tự mình dung nhập trong đó, từng cảm thụ, rất rõ ràng.
Chẳng qua là lúc đó hắn không có nhiều đạo tắc để thử con đường này.
Lôi Kiếp chi đạo, Kiếp Nạn chi đạo.
Vạn giới hư ảo, trong đó hơn 9000 loại đại đạo, tại thời khắc này, bỗng nhiên xuất hiện biến hóa, hoàn thành một tổ hợp, toàn bộ khu vực Hỗn Độn, Lôi Vực xa xôi bỗng nhiên có chút bạo động.
Vô số lực lượng lôi kiếp bỗng nhiên biến mất trong hư không.
Trên thân kiếm của Lý Hạo lập tức hiện ra một vòng lôi quang.
Nơi xa, một tôn pho tượng trong nháy mắt trừng to mắt, sau một khắc, chửi ầm lên: "Trộm đại đạo của ta, tên tiểu nhân vô sỉ..."
Trong chớp mắt, bên ngoài pho tượng, bên trong vô số đạo tắc, một chút lực lượng đại đạo đặc thù nhanh chóng trôi đi.
Dọc theo Hỗn Độn, biến mất không thấy gì nữa.
Mà trên thân kiếm của Lý Hạo nổi lên lực lượng lôi kiếp vô cùng mãnh liệt.
Nơi xa, Phượng Viêm Đế Tôn đột nhiên cảm giác được đầu mình đau muốn nứt, ánh mắt lộ ra vẻ kinh dị, giờ khắc này, nàng ta nhìn thấy vô số lôi kiếp đang hiển hiện trước mắt mình, giống như muốn đánh chết mình!
Long Chiến biến sắc, vừa xuất quyền, một quyền đánh về phía bầu trời, quát lạnh một tiếng: "Lý Hạo!"
Lý Hạo, thế mà... Tập kích Phượng Viêm!
Hắn đang suy nghĩ gì vậy?
Hắn có phải điên rồi hay không?
Hắn còn chưa phân định thắng bại với Luân Hồi, mình không nhúng tay, cũng đã là chuyện may mắn cho Lý Hạo, hắn thế mà... Chủ động đưa lôi kiếp tới, muốn đánh chết Phượng Viêm có quan hệ máu mủ với gã.
Hắn đến cùng muốn làm gì?
Luân Hồi Đế Tôn đã bị đánh thức, đột nhiên quay đầu nhìn lại, vẻ mặt kinh ngạc... Trong lúc kinh ngạc thì mang theo vẻ vui mừng, Lý Hạo, ngươi đang đắc ý vênh váo sao?
Ngươi... Chủ động tập kích Long Chiến!
Lấy lực lượng lôi kiếp cực kỳ cường hãn tập kích Phượng Viêm, đây chính là tập kích Long Chiến, dù gã không muốn thì cũng sẽ xuất thủ đối phó ngươi.
Lý Hạo lại không quan tâm những chuyện này, vô số lôi kiếp hiển hiện!
Hắn như thể đã hóa thân thành Lôi Kiếp Cự Nhân, trên trường kiếm, lôi kiếp lấp lóe, tương liên với Phượng Viêm ở phía xa, bốn phía Phượng Viêm, mấy vị Đế Tôn giống như đã bị ảnh hưởng, lôi kiếp không ngừng hiển hiện, thậm chí bắt đầu rơi xuống.
Long Chiến nổi giận, ra quyền, quyền như rồng, phá vỡ hư không!
Lý Hạo, muốn chết!
Gã không đùa nữa, giờ khắc này dậm chân mà ra, muốn đánh chết tên hỗn đản Lý Hạo này, lúc đầu, gã dự định làm như vậy, dù sao Lý Hạo còn có thể làm bình chướng ở phương đông.
Nhưng bây giờ, gã không thể chịu đựng.
Đại đạo hiệp nghị của nữ nhi, gã vốn chuẩn bị để nữ nhi phản sát Lý Hạo, kết quả lại bị Lý Hạo lợi dụng.
Giờ phút này, gã đâu còn quan tâm gì nữa!
Nhưng mà giờ khắc này, trong tay Lý Hạo lại nổi lên một chữ —— Kiếp!
Giống như do vô số lực lượng kiếp nạn tạo thành, Lý Hạo nhẹ nhàng cười một tiếng, chữ "Kiếp" to lớn bỗng nhiên bay đi về phía hư không nơi xa, trong nháy mắt như xuyên thấu vũ trụ, rơi vào bên trong Lôi Vực.
Vô số lôi kiếp, giờ khắc này, giống như điên cuồng, bạo phát, toàn bộ Lôi Vực trong nháy mắt bạo động!
Vô số Lôi Đình Cự Nhân, giờ khắc này giống như đã điên cuồng, lập tức đánh vào trong tứ phương vực, đuổi theo chữ "Kiếp" kia.
Long Chiến còn đang đạp không đến, đột nhiên quay đầu, trong nháy mắt biến sắc, bỗng nhiên, sắc mặt băng hàn, nhìn về phía Lý Hạo, ánh mắt thay đổi, cắn răng, vô cùng âm trầm:
"Ngươi... Điên rồi!"
Lý Hạo quá độc ác!
Mà Lý Hạo lạnh nhạt nói: "Lui về, chống cự lôi kiếp, giữ vững tứ phương vực, nếu không... Hôm nay ngươi chỉ sợ phải vứt bỏ tất cả tộc nhân của ngươi, tứ phương vực sẽ chôn cùng ta, ta... Không phải Thánh Nhân!"
Long Chiến biến sắc liên tục, sau một khắc, cắn răng, gào thét một tiếng, tiếng gầm gừ vang vọng Chư Thiên!
Trong nháy mắt, một tay gã bao phủ Phượng Viêm, vô số lôi kiếp lập tức rơi vào tay gã, gã gào thét một tiếng, rống to: "Trở về!"
Rầm!
Hư không rung chuyển, như thể đã bị phá vỡ, Long Chiến hóa thành Cự Long, khổng lồ vô biên, trong nháy mắt xuyên thẳng đi trở lại tứ phương vực.
Lý Hạo... Dẫn động lôi kiếp, thế mà chỉ là vì ngưng tụ ra một viên thần văn, rơi vào trong tứ phương vực, muốn hóa tứ phương vực thành Lôi vực, tứ phương vực có thể ngăn cản sao?
Bọn hắn không có ở đó, hiển nhiên không thể.
Đến lúc đó, sinh linh đồ thán!
Mấu chốt là vô số bộ tộc Hỗn Độn đều ở trong đó, sẽ toàn bộ chôn cùng, đương nhiên, còn có vô số Nhân tộc!
Lý Hạo, quá độc ác!
Hắn không phải Thánh Nhân, không phải chúa cứu thế, hắn là ma!
Vì loại bỏ quấy nhiễu, hắn thế mà dẫn động lôi kiếp, muốn hủy diệt toàn bộ tứ phương vực, cũng không phải là vì đối phó Luân Hồi...
Đáng chết!
Giờ phút này, chỉ khi bọn hắn trở về, lợi dụng Phượng Viêm hấp dẫn lôi kiếp, dẫn thần văn chữ "Kiếp" đi mới có thể khôi phục lại bình tĩnh cho Lôi Vực.
Biến cố trong chốc lát khiến tất cả mọi người đều bất ngờ.
Hiển nhiên, vừa bắt đầu, Lý Hạo đã không hề xem đám người này như cây cỏ cứu mạng, mà là vẫn luôn đối đãi trở thành kẻ địch, nhân dịp khoảng cách còn xa, bức bách bọn hắn trở về.
Long Chiến tức giận, tiếng nói truyền vang từ chỗ xa đến: "Lý Hạo, ngươi làm hỏng chuyện của cửu giai, dẫn dắt lôi kiếp, thậm chí uổng phí tính mệnh của vô số sinh linh trong thế giới... Ngươi sẽ nhận trừng phạt!"
Lý Hạo bình tĩnh: "Ta chết, ai sẽ rơi lệ vì ta? Long Chiến, ta không phải Nhân Hoàng, không phải Nhân Vương, ta là... Lý Hạo! Thương sinh chết, chúng sinh chết, thì sao? Hành hiệp trượng nghĩa, vậy cũng phải chờ ta có năng lực, không có năng lực... Vậy thì... chôn cùng ta đi!"
Bốn phía im ắng, Thương Thiên im ắng.
Luân Hồi Đế Tôn, giờ khắc này chợt cười to, chỉ vào Lý Hạo, chỉ vào Hồng Nhất Đường, điên cuồng cười to!
Một tên, là ma.
Một người, là thánh!
Ở đây thế mà tác chiến cùng nhau... buồn cười cỡ nào!