Mà Lý Hạo cũng bắt đầu khôi phục thời gian dưới sự trợ giúp của nhiều Đế Tôn.
Quả nhiên, có những tinh thần thể này trợ giúp, tương đương với đại đạo có linh, một số đại đạo trước đó rõ ràng không cách nào dung hợp, giờ phút này, thế mà cũng có thể dung hợp.
Đạo có linh tính chênh lệch rất lớn với đạo không có linh tính.
Ngôi Sao Thời Quang vốn khó mà phục hồi như cũ, dưới sự điều khiển của Lý Hạo, đám người bận rộn một ngày, cuối cùng đã phục hồi vạn đạo như cũ, mặc dù có vẻ như suy yếu hơn trước đây.
Nhưng vẫn hội tụ thành công Ngôi Sao Thời Quang.
Lý Hạo cực kì vui mừng!
Sau lần này, hắn xem như đã hiểu rõ con đường dung hợp vạn đạo, hắn đã hiểu hết mọi vấn đề khó khăn, có lẽ còn cần đại lượng thời gian thí nghiệm, cải tiến...
Nhưng có bước đầu tiên, sau này sẽ đơn giản hơn nhiều.
Ngôi Sao Thời Quang đã khôi phục, trường hà lại xuất hiện, Chư Thiên đạo tràng tất nhiên cũng có thể khôi phục.
Rất nhanh, từng đầu Thời Quang Trường Hà mơ hồ hiện ra.
Những tinh thần thể kia cũng đồng loạt xuất hiện ở nơi trước đó trong đạo tràng, thanh âm Lý Hạo lại truyền vang: "Chư vị có thể trở về rồi! Lần này chư vị giúp ta đại ân, Lý Hạo không thể báo đáp, sau này, nếu chư vị truyền tống đến Chư Thiên đạo tràng thì cũng có thể tùy ý tiến vào đạo kỳ một lần, cảm ngộ đại đạo... Không cần khảo hạch, không cần gì khác!"
"Đa tạ Tôn Giả thành toàn!"
Vô số Đế Tôn rối rít nói tạ ơn, giờ phút này, ai cũng mừng rỡ như điên!
Lần này thu hoạch quá lớn!
Sau khi thông đạo mở ra lần nữa, những tinh thần thể này cũng không ở lại, đồng loạt rời đi.
Không bao lâu sau, các vị Đế Tôn ở mấy ngàn thế giới trong khu vực phương đông trong nháy mắt biết được mọi tin tức, sau một khắc, từng vị Giới Chủ Đạo Chủ của vô số thế giới phương đông đều đi ra thế giới, đại đạo khuấy động, hưng phấn không gì sánh được, giờ khắc này thế mà triều bái về phía Lý Hạo!
Vấn đạo có tuần tự, đạt giả vi tiên!
Lần này, bọn hắn... đã có cảm giác được vấn đạo chân chính trên ý nghĩa, sáng vấn đạo, buổi tối chết cũng không hối tiếc.
Mặc dù không tới mức này, nhưng lần này cũng là cơ duyên trước nay chưa có đối với bọn hắn.
Giờ khắc này, từng tòa thế giới, cánh cửa của Chư Thiên đạo tràng mở ra, từng vị Đế Tôn du tẩu tứ phương, lên tiếng hô to: "Chư Thiên đạo tràng thành lập, tứ phương đạo hữu đều có thể tiến vào! Thánh địa luận đạo là phúc của Hỗn Độn, Hạo Nguyệt Đạo Chủ là Thánh của phương đông..."
Điều này thổi phồng cực điểm, nhưng cũng có mấy phần thực tình, giờ khắc này, thật muốn tuyên truyền đạo tràng này ra ngoài, làm cho tất cả mọi người đều đến tham dự!
...
Mà giờ khắc này, Lý Hạo đã cực kì suy yếu, kỳ thật cũng không có tâm tư quản những thứ này.
Hắn không hề quan tâm tới chiến lợi phẩm, kéo lấy thân thể mệt mỏi, độn không đi đến nơi xa.
Một lát sau, hắn đã tới một nơi nào đó.
Giờ phút này, Nhân Vương cũng không để ý đến hắn, hắn ta đang hủy đi thế giới, thế giới Cực Băng, còn có một tòa đại thế giới khác, Nhân Vương không nói một lời, đang mở thế giới ra, toàn bộ tinh không đều là năng lượng, đại đạo kết tinh, lực lượng đại đạo...
Nhân Vương đang nghịch chuyển Âm Dương, muốn phục sinh đám người tự bạo trước đó.
Thấy Lý Hạo tới, hắn ta chỉ quay đầu lại, khẽ gật đầu, cũng không nhiều lời.
Lần này, mặc dù đã giết chết bọn Cực Băng, nhưng Tân Võ tổn thất cũng rất thảm trọng, đại lượng Đế Tôn tự bạo, những người này coi như đã phục sinh thì cũng chưa chắc mạnh hơn trước đó.
Chí Tôn thấy Lý Hạo tới, ngược lại chủ động bay đây, thổn thức nói: "Chúc mừng tiểu hữu!"
Nói rồi lại nói: "Phương Bình đang thành lập Phục Hoạt Chi Trận, không rảnh quan tâm tới chuyện khác..."
"Ta hiểu mà!"
Lý Hạo gật đầu, mở miệng nói: "Ta thấy lực lượng của hai giới chưa chắc đủ, khuyết thiếu sinh cơ... Luân Hồi lấy sinh tử làm chủ, ta rút ra toàn bộ sinh cơ của Luân Hồi, lấp vào trong đó, tối thiểu lực lượng sinh cơ phục sinh sẽ đầy đủ..."
"Chuyện này..."
Chí Tôn có chút xấu hổ: "Luân Hồi là do ngươi giết chết..."
"Tiền bối nói như thế thì khách khí quá."
Lý Hạo cười nói: "Lần này cũng không phải là một phương ta thắng lợi, nếu không có Nhân Vương tiền bối và mọi người, vậy ta cũng không có chiến quả như vậy, trên thực tế, Tân Võ và Ngân Nguyệt đã khó phân cắt rõ ràng, trong mắt người khác chính là một thể, cũng không cần tận lực phân tách ra..."
Nhân Vương đang bận rộn quay đầu nhìn lại, không nhịn được lải nhải một câu: "Tiểu gia hỏa, thực lực bây giờ đủ rồi nên không phân biệt nữa sao? Thực lực không đủ thì muốn phân chia rõ ràng? Thực sự là..."
Nói tới nói lui vẫn không khách khí: "Nhanh mang tới đây, vừa khéo sinh cơ chưa đủ! Còn có chính ngươi, mượn lực lượng ngoại nhân, bản thân sẽ không đủ lực lượng giết chết Luân Hồi, sớm ngày tiến vào bát giai đi! Nếu không... hôm nay giết chết được Luân Hồi, lần sau, có lẽ sẽ nguy hiểm hơn!"
"Đa tạ Nhân Vương nhắc nhở!"
Lý Hạo cười một tiếng, lại nói: "Nhân Vương cần ta hỗ trợ phục sinh chư vị tiền bối không?"
"Không cần!"
Nhân Vương vô cảm nói: "Việc nhỏ mà thôi!"
Lý Hạo thấy thế thì cũng không nói thêm, lập tức rời đi, để lại đại lượng lực lượng sinh cơ, cũng không nhiều lời gì.
Chờ khi hắn đi rồi... Nhân Vương bỗng nhiên mắng một tiếng: "Thật là một tên tiểu gia hỏa vô tình, không biết khách khí chút nào, không biết phục sinh người khác có thể sẽ nghênh đón vô số lôi kiếp sao? Ta không tiện mở miệng, mẹ nhà hắn, thế mà thật sự không giúp!"
"..."
Chí Tôn cạn lời!
Ai bảo ngươi sĩ diện làm gì.
Cũng đúng, phục sinh nhiều người như vậy, chắc chắn sẽ nghênh đón lôi kiếp, mà Lý Hạo vừa khéo quen thuộc với lôi kiếp Hỗn Độn, có hắn hỗ trợ, hẳn là... đơn giản hơn rất nhiều.
Đáng tiếc.
Hiện tại, ngược lại không tiện nói thêm gì.
...
Mà rất nhanh, Lý Hạo phía xa thấy được vô số lôi đình tập kích.
Bên cạnh, Không Tịch hơi nghi hoặc: "Ngươi sao... Không phụ một tay?"
Lý Hạo nhìn nơi xa, khẽ cười: "Nhân Vương có lẽ là cần cô đọng lôi kiếp? Hay là rèn luyện thân thể? Không quá rõ, nhưng nói không cần ta hỗ trợ, dù sao cũng là tiền bối, ta cũng không tiện nhiều lời."
Không Tịch gật đầu, không nhịn được nói: "Nhân Vương vẫn rất bá đạo! Lại dám cầm nhiều lôi kiếp như vậy để luyện thể! Thứ này dung hợp vào nhau, chỉ sợ cường hãn hơn cả công kích của Luân Hồi... Tương đương với tái chiến một trận, thật sự là dũng mãnh vô song!"
Nhân Vương vẫn rất lợi hại, rõ ràng có thể tránh, để Lý Hạo xử lý, nhưng nhất định phải lấy ra luyện thể, luyện thể chi pháp này không tầm thường đâu!
Lý Hạo cũng là thầm than...
Thở dài một hồi, bỗng nhiên bật cười, Nhân Vương... Sẽ không thật sự dùng lôi kiếp luyện thể chứ?
Về phần có phải là không tiện mở miệng hay không, hay là vì gì khác, Lý Hạo cũng không nhiều lời, bởi vì hắn hiện tại cũng đã trắng tay, nếu hỗ trợ cũng khó chịu, nếu Nhân Vương đã chủ động từ chối, ta cũng thuận tiện làm con lừa xuống núi!
Dù sao, không đánh chết Nhân Vương là được.